[hp] Sao Nỡ Làm Muggle Giữa Thế Giới Phép Thuật - Chương 320: Sự Khởi
Cập nhật lúc: 10/02/2026 13:03
Trang viên Montgomery, UK, 04.2024
Con cú mèo có bộ lông nâu mượt mà, sải cánh dài bay sà xuống đậu trên đầu ghế mây, thả một phong thư lên đùi Giselle. Nó kêu quác quác giận dỗi, tố khổ suốt mấy hôm nay phải làm việc liên tục.
“Mày không muốn đưa thư nữa thì bay về phương Nam chơi đi,” Giselle cầm lá thư lên, không mở mà gọi một ngọn lửa thiêu rụi. “Để mấy con cú ở bưu cục giao thư cho tao cũng được mà.”
Tèo đậu trên ghế càng quác quác dữ dội hơn, theo ý nó thư của chủ dĩ nhiên phải do nó giao, chứ để đám cú ở bưu cục giao thì còn gì mặt mũi của Tèo ta nữa.
Bức thư bị đốt chỉ còn một nửa bỗng bị giật phăng ra khỏi tay Giselle. Người đó xuất hiện đột ngột đến nỗi Tèo cũng không hay, bị giật mình nó giận dỗi với hai vị chủ nhân nên bay v.út lên thinh không...
“Von anh lớn rồi, đừng chơi trò giật thư của em nữa!” Giselle vẫn nằm lim dim trên ghế mây. Cô biết lửa mình gọi ra đã đốt hết bức thư trước khi Von kịp cầm xem nên chẳng buồn liếc mắt.
“Đây đã là bức thư thứ 21 rồi...” Von từ phía sau tiến lên, ngồi quỳ bên ghế mây của cô gái. “Rốt cuộc là thư của ai vậy Selly?”
“Người quen cũ,” cô đáp.
Dưới nắng vàng mái tóc bạc của người đàn ông lấp la lấp lánh, nhưng trái ngược với vẻ tươi sáng ấy, bên dưới mái tóc là một gương mặt lạnh lùng vô cảm. Môi mỏng Von khẽ nhếch lên:
“Em lại tính lừa anh như thuở năm 2 đấy à?”
“Khi đó em lừa gì anh?”
Von chộp tay cô siết c.h.ặ.t. “Nói cho anh biết đi Selly, ai gửi thư cho em đó?”
Cô giật ra. “Em đã nói rồi đấy thôi, người quen cũ.”
Mắt Von nheo lại vì động tác giật tay ấy. Đó là hành động vô thức mỗi khi cô phòng thủ, mỗi khi cô không muốn chia sẻ điều gì đó với anh.
“Nếu là người quen cũ sao em không xem mà đốt hết thư đi?”
“Em với tay đó không hợp.”
“Selly...” Von tính nói gì đó nữa nhưng bỗng một tiếng động khá lớn truyền từ trong nhà ra, sau đó là nhiều tiếng gọi:
“Von!”
“Von!”
“Đéo mẹ có chuyện rồi!”
Thế là anh vội vã quay vào nhà xử lý công việc, để lại Giselle vẫn như đang lim dim ngủ trên ghế mây...
Chốc nữa thì Bella thơ thẩn bước tới, có lẽ vì trong nhà ồn quá nên lại ra đây ngồi. Ngó thấy Giselle chẳng phản ứng gì với náo loạn bên trong trang viên, chị không nhịn được hỏi:
“Em không quan tâm có chuyện gì à?”
Một tháng nay dù bảo là Montgomery tuyên chiến với Lippe nhưng bề mặt vẫn sóng yên bể lặng. Đám rắn sau khi tụ họp bàn bạc công việc xong đã quay về chốn cũ của mình rồi, đáng ra Bella cũng đi theo Jac nhưng chẳng hiểu sao Dietrichson lại đổi ý, hỏi xem có thể để Bella ở lại đây chơi với Giselle vài hôm không...
“Bọn đó thì chỉ có chúng hãm hại người ta chứ chẳng ai hại được chúng đâu.”
Tiếng náo loạn cũng lắng dần, có lẽ đã xử lý yên ổn.
Giselle nghĩ đến thiếu tá Williams, đến những người đã ngã xuống trên hành trình của mình, rốt cuộc cũng thấy một sự mỏi mệt len dần trong tim...
“Selly à...”
“Vâng?”
“Chị chuẩn bị đi rồi,” giọng Bella nhẹ bẫng cuốn theo chiều gió.
Giselle mở mắt nhìn chị. “Về thế giới Muggle à?”
“Ừ, bệnh tình chị ổn định rồi, có thể xóa trí nhớ.”
Cũng đồng nghĩa Bella sẽ không thể nhớ gì đến những thứ vừa lạ lùng vừa kinh hoàng mà chị đã trải qua những năm gần đây.
“Thế cũng tốt, người Muggle sống với người Muggle vẫn tốt hơn.”
Giống như anh Harris, Giselle muốn đi tìm anh, chỉ để đứng từ xa nhìn thấy anh vẫn sống tốt. Nhưng cô không dám, nhân quả ở thế giới phép thuật của cô đã quá lớn, tìm gặp Harris dù chỉ để lại chút ít dấu vết thôi, nhỡ đâu kẻ thù lần ra được thì sao.
“Nhưng chị không muốn quên.” Giọng Bella chuyển sang trầm trọng, chị nhìn khu vườn thần tiên Montgomery, nhìn đám cây hoa biết ăn thịt sống, nặng nề nói:
“Chị muốn nhớ hết tất cả những trải nghiệm mấy năm qua. Đám người này đã đối xử với chị thế nào. Bọn chúng... Stan Dietrichson đã đối xử với chị ra sao... Chị muốn khắc ghi mãi mãi...”
Giselle nhìn lại, thấy bóng tối đã che phủ hết phân nửa gương mặt Bella, niềm thù hận của chị như hóa thành thực chất lan tràn ra xung quanh. Runes sau lưng cô kêu gào thì thầm, chúng ngửi thấy được món mồi ngon...
Đôi mắt Giselle cũng tối lại, hai màu mắt ở một nơi không ai nhìn thấy đã hóa thành vàng kim...
Cô hơi nhổm dậy, thì thầm: “Đưa em bông tai của chị đi.”
Bella cởi ra đưa cho cô. “À em thích hả, Jac bảo là bộ sưu tập mới của tờ Nữ Phù Thủy Sành Điệu...”
Nói tới đó thì ngừng. Vì khi đôi bông tai rơi vào tay Giselle, cô phù thủy mới lộ ra hết cả đôi tay kín những hình xăm Runes chi chít... Giselle áp lòng bàn tay lại với nhau, niệm lầm bầm gì đó Bella nghe không hiểu, cũng như đa số các loại chú ngữ mà cô đã từng nghe đám phù thủy này niệm...
Bàn tay có màu vàng đen lóe lên rồi thôi, không có gì xảy ra nữa...
Giselle đưa trả lại bông tai cho Bella. “Chị đừng tháo nó ra.”
Cô gái Muggle không hiểu lắm nhưng cũng đeo lên lại. “Em làm phép thuật với nó à?”
“Một loại bùa bảo vệ thôi,” cô đáp, ngả lưng ra sau. “Bảo vệ tâm trí cho chị.”
Hôm đó, phải rất khuya Von Montgomery mới xong việc quay về phòng ngủ chính. Vừa bước vào đã thấy Giselle ngồi trên ghế chải tóc dưới ánh trăng rọi vào từ khung cửa sổ để mở. Gió khuya lùa mạnh thổi rèm cửa tung bay, thổi tung luôn cả tóc mây nên cô gái cứ chải tóc vẫn cứ rối.
Von ngẩn người, không rõ vì cảm thấy khung cảnh trước mắt rất không thực, như bước ra từ những câu chuyện cổ tích thần tiên xa xôi nào đó, hay vì anh bỗng cảm thấy cô gái có gì đó là lạ...
“Khuya lạnh mà em mở cửa sổ chi?” Tóc bạch kim tiến tới đóng hết cửa sổ lại, những tấm rèm màu xanh ngọc từ từ rũ xuống nhưng ánh trăng vẫn đang tiếp tục tắm lên người cô gái một vẻ đẹp siêu thực.
Von cầm lấy cây lược ngà trên tay Giselle, giúp cô chải tóc. “Sao giờ này em chưa ngủ?”
“Đợi anh.”
Chiếc lược vốn là vật phẩm phép thuật, có thể tự động chải tóc nhưng chủ nhân của nó thì thích dùng với công dụng truyền thống hơn.
“Bình thường có thèm đợi anh đâu, sao nay lại đợi?”
Cô bĩu môi. “Em cứ thích thế đấy!” Giọng dỗi hờn như rót mật vào tai. Von Montgomery chịu nổi mới lạ, đặt lược xuống rồi bế bổng Giselle lên, di chuyển sang chiếc giường king size giữa phòng.
“Montgomery,” cô ngân tên anh trầm nặng.
“Hử?”
“Em cảm thấy có chuyện lớn sắp xảy ra... Lớn lắm...”
Đôi mắt cô m.ô.n.g lung, hai màu đã chuyển thành sắc vàng kim đậm đặc. Von nhìn vào đôi mắt đó là chẳng thể dứt ra được nữa.
“Chuyện liên quan đến... ông-ta?”
“Không hẳn... Lớn hơn nữa... Rất lớn...”
Người đàn ông nắm lấy tay cô, đặt xuống một nụ hôn trìu mến. “Đừng lo Selly, anh sẽ bảo vệ em. Dù có chuyện gì xảy ra anh cũng sẽ bảo vệ em.”
Cô bật cười. “Anh lo thân mình còn chưa xong kìa!”
Von tỏ vẻ không vui. “Em coi thường năng lực bạn trai mình quá đó!”
“Chứ không sao náo loạn từ chiều đến giờ đó,” bĩu môi chê bai.
Von cười nhạt chồm tới khóa lấy môi cô, hôn say sưa ngấu nghiến như thể mấy năm rồi chưa được hôn vậy. Giselle không bao giờ chống đỡ nổi nhiệt tình trong những nụ hôn này, một chốc cô đã thở hổn hển đ.ấ.m vào n.g.ự.c anh:
“Muốn em ngạt thở c.h.ế.t à! Gì như sói đói vậy!”
Môi đã ăn no Von chuyển sang tập kích má cằm rồi xuống đến chiếc cổ trắng ngần, gặm c.ắ.n như con ch.ó nhỏ xa chủ lâu ngày.
“Lúc nào anh cũng đói, cũng muốn ăn em mà darling.”
Nụ hôn ướt át hạ dần xuống vai, chiếc áo ngủ cô đang mặc là loại cổ rộng, Von vén xuống hôn chụt chụt lên xương quai xanh như mắc áo.
“Em bỏ đói anh 5 hôm rồi đấy darling.”
“Nói như 5 tháng vậy!” Kỳ sinh lý thôi mà tên nhóc này cũng tính không sót một ngày nữa.
“Anh muốn đụ em, ngày hai bận sáng tối...” Von đỡ lưng Giselle nằm xuống rồi từ từ đè lên người cô. “...30 ngày một tháng, 365 ngày một năm.”
“Anh không chỉ bị liệt dương mà còn sẽ c.h.ế.t trẻ nữa đấy Montgomery!”
Von cười gằn, tự cởi áo ra rồi lại đè xuống vùi đầu vào hõm cổ cô. “Em lại trù bạn trai mình nữa đấy à? Trù anh c.h.ế.t sớm để thằng nhân tình kia của em lên thay phải không?”
Giselle bực bội đẩy tóc bạch kim ra khỏi người mình, nhưng nào có đẩy được, tên nhóc đã bám lấy cô rồi thì nào có chuyện chưa ăn được đã chịu dứt ra.
“Anh lại nói khùng nói điên gì nữa vậy Von!”
“Chứ mấy nay ai gửi thư cho em đấy?”
“Anh không thấy em đốt hết à?”
“Đốt nghĩa là có thứ gì đó mà em muốn giấu diếm,” đôi mắt Von hằn lên tia m.á.u, vẻ hung tợn đậm dần trên gương mặt vốn được ánh trăng xoa dịu. “Giống hệt năm xưa, cái thằng bạn qua thư c.h.ế.t tiệt-”
“Cút đi Montgomery!” Giselle bỗng gầm lên, dồn hết sức cong chân đẩy Von ra khỏi người mình. Cô nhổm dậy ném gối ném tất cả mọi thứ cô với được về phía anh. “Cút khỏi mắt em!”
Phản ứng của cô gái càng chứng thực nghi ngờ trong lòng, Von cười gằn vồ tới lại xô ngã cô xuống giường. “Vậy là anh đoán đúng rồi nhỉ! Em vẫn giữ liên lạc với thằng-”
“Fuck!” Tất cả Runes được giải phóng, hình xăm trên tay và trên lưng Giselle sáng lên, từ người cô toát ra một luồng năng lượng khủng khiếp quấn lấy Von Montgomery, treo anh lơ lửng giữa không trung.
Những sợi dây thừng ánh sáng trói c.h.ặ.t lấy Von, và càng ngày càng siết c.h.ặ.t... Von thử vận dụng lĩnh vực của mình để khắc chế cô nhưng không được, anh hoàn toàn không phải là đối thủ của thực thể ngập tràn năng lượng phép thuật thuần túy này...
“Selly! Selly! Là anh mà em!”
Mất tỉnh táo đến nhanh mà đi cũng nhanh... Giselle thảng thốt khi nghe tiếng Von gọi tên mình, mà cũng từ xung động của hai linh hồn liên kết truyền tới làm cô tỉnh táo.
Cô vẫy tay xóa tan xiềng xích, xụi lơ ngã vật trên giường.
Von thở hổn hển chạy tới ôm lấy cô vào lòng. “Selly có sao không em? Nói với anh đi.”
“Em không muốn nhìn thấy anh nữa,” xoay người nằm nghiêng. “Ra ngoài đi!”
“Đéo mẹ KHÔNG!” Von bò lên giường ôm c.h.ặ.t cô vào lòng. “Dù em có g.i.ế.c anh ngay bây giờ cũng thế. Đừng hòng đuổi anh đi!”
Giselle mệt mỏi vô lực. Runes cần đầu óc bình tĩnh để kiểm soát, mỗi lần tâm tình cô xáo động là đám Runes lập tức chớp lấy thời cơ thoát ra.
Tóc bạch kim từ phía sau ôm c.h.ặ.t cô gái không rời, lắng nghe nhịp tim cô từ từ đập lại bình thường mới thì thầm: “Anh xin lỗi Selly...”
“Đừng suốt ngày xin lỗi trong khi anh vẫn chứng nào tật nấy,” cô chán nản. “Anh cứ nổi giận đùng đùng chọc tức em xong lại xin lỗi rồi thôi.”
“Nếu em đừng giấu anh...”
“Fuck!” Giselle cong gập người, căng cứng cố gồng để kháng cự với nỗi ham muốn xé xác Von Montgomery ra. Cô lăn lộn trên giường, mồ hôi lấm tấm rơi.
“Mẹ kiếp Montgomery!”
“Rốt cuộc là có chuyện gì vậy Selly?” Dù mới thoát khỏi bàn tay T.ử Thần Von vẫn chẳng rút ra được bài học nào, cứ cố chấp hỏi tới. “Thứ gì bí mật đến độ em không thể cho anh biết? Đến nỗi chỉ vừa nhắc tới thôi là em khó khăn tới cỡ này?”
“Anh có thể không nhắc đến mấy lá thư c.h.ế.t tiệt đó được không?”
Giselle khó chịu ngứa ngáy nóng nảy khắp người khi Runes kêu gào được thoát ra. Nó đã suýt ăn được một mạng người, đâu lý nào chịu từ bỏ món ngon đã dâng đến tận miệng.
