[hp] Sao Nỡ Làm Muggle Giữa Thế Giới Phép Thuật - Chương 321: Trăng (h+)
Cập nhật lúc: 10/02/2026 13:03
Warning: H+
Nhìn cô gái quằn quại trên giường người thỏa hiệp hẳn nhiên là Von. Anh lại ôm cô vào lòng, hôn lên nếp nhăn giữa chân mày. “Được rồi darling, anh không hỏi nữa. Thả lỏng đi em...”
Tay anh luồn vào tóc mây mát-xa da đầu cô còn tay kia di chuyển khắp da thịt. Bàn tay anh như có ma lực đi đến đâu là tê giật đến đó, Giselle không còn táo bạo nữa nhưng lại râm ran khắp người...
“Montgomery l.à.m t.ì.n.h không giải quyết được vấn đề...”
Von cười khẽ. “Chúng ta chẳng có vấn đề gì cả darling. Chỉ cần em đừng đẩy anh ra thì mọi chuyện khác anh đều có thể nghe em.”
Tóc bạch kim cách lớp áo ngủ xoa nắn bộ n.g.ự.c cô gái. Giselle thở lan từng hơi, Runes Dục vọng cũng từ từ bao phủ không gian.
“Anh nghe em chuyện gì? Toàn kiếm chuyện cãi nhau với em không!”
Giselle bá lấy cổ Von, anh ôm cô ngồi dậy rồi cởi phăng chiếc áo ngủ vướng víu ra...
Anh bế cô khỏi giường, đứng vào vùng sáng của ánh trăng chiếu qua khung cửa sổ, để thứ ánh sáng dịu êm của đêm hè trăng thanh gió mát tưới tắm lên da thịt tuyết trắng của nữ thần.
Mỹ nhân dưới trăng đẹp như tạc tượng. Vì linh hồn liên kết lại thêm nghi lễ Lilith, Von không tài nào kiềm chế được đam mê xác thịt với cô, anh nói cũng chẳng phải nói điêu, Giselle như thứ bánh trái thơm ngọt mà chỉ cần tồn tại xung quanh thôi Von đã không thể kháng cự nổi.
Đôi v.ú cong v.út no đủ, chiếc eo thon gọn cùng bờ m.ô.n.g vừa vặn, kéo xuống là đôi chân thon dài ôm lấy vùng tam giác huyền bí với một nhúm lông thưa thớt. Mái tóc nâu xõa tung đến giữa lưng, cả người cô gái toát ra một vẻ đẹp nữ tính nguyên thủy, đẹp đến độ ánh trăng ngoài kia cũng phải thẹn thùng.
Có thể Giselle không đẹp đến thế, nữ thần ban phát ơn huệ của mình cho mọi cô gái trên thế gian chứ có riêng gì cô đâu. Nhưng trong mắt người tình thì sức hấp dẫn của cô lớn đến độ chỉ cần ngắm cô khỏa thân thôi Von đã suýt b.ắ.n ra rồi...
Đứng dưới trăng Von cầm tay cô chạm lên vết khắc 18 ký tự nơi thắt lưng. “Darling em thấy không, anh thèm đụ em tới cỡ này.”
Giselle thôi không sờ vào những chữ cái nóng rẫy đó nữa, tay cô di chuyển lên giữa n.g.ự.c, nơi có một vết cắt dài c.h.é.m ngang l.ồ.ng n.g.ự.c mà nếu Sectumsempra của cô đ.á.n.h trúng hẳn sẽ để lại dấu vết tương tự.
“Sao lại có sẹo này?”
“Thánh Burrows,” anh ưỡn n.g.ự.c để tay cô thỏa thích di chuyển trên người mình. “Một chiến dịch đột kích của Thần Sáng, lâu rồi.”
“Anh là gã pháp sư hắc ám xấu xa!” Giselle lại đ.ấ.m vào n.g.ự.c anh, ngắm nghía thân trên của Von với chi chít sẹo lớn sẹo nhỏ, một hình xăm Ám Ấn bên tay trái lại thêm 18 chữ cái tên cô dưới thắt lưng.
Nếu giang hồ xem các vết sẹo là chiến tích thì hẳn nhiên Von Montgomery là danh tướng xông pha trận mạc lẫy lừng.
“Anh xấu em mới thích mà,” tóc bạch kim cười đểu, cầm tay cô đặt xuống thắt lưng. “Cởi quần cho anh đi darling.”
Lại sờ đến những chữ cái tên mình, ngón tay cô di chuyển theo nét chữ M rồi tiến dần xuống khóa quần. Chỉ những cái chạm nhẹ vậy thôi mà Von Montgomery đã chịu không nổi, anh bật ra những tiếng rên rỉ đầy khoái lạc.
Quần dài tuột xuống để lại duy nhất một chiếc quần lót boxer trên người. Mặt trước quần cộm cứng ướt đẫm, Giselle vừa tuột nó xuống vừa hé môi c.ắ.n vào núm v.ú của tóc bạch kim.
Toàn thân Von run rẩy, dương vật vừa tháo xích nảy bật trong lòng bàn tay cô gái. “Em muốn g.i.ế.c bạn trai mình à.”
“Ai bảo anh bắt nạt em...”
Ánh trăng dịu dàng soi tỏ hai tấm thân trần như nhộng. Người con trai thân thể cao lớn, vai dài eo săn, tựa như tạc ra từ bức tượng điêu khắc thần Apollo ở viện bảo tàng. Còn người con gái xinh xắn tươi đẹp, nhỏ nhắn nép vào lòng anh, mái tóc dài hờ hững rơi đầy trên thân thể cả hai.
“Chẳng phải thế này mới hứng sao. Anh chọc em, em đ.á.n.h anh xong chúng ta lại l.à.m t.ì.n.h.”
Von ôm lấy Giselle, đỡ m.ô.n.g cô, vắt một chân cô lên hông mình.
Rồi anh lại chẳng hề báo trước mà tiến vào...
“Đau! Mẹ kiếp Montgomery!”
“Em ướt đẫm thế này rồi darling.”
Chỉ đứng bằng một chân, chân kia lại giơ cao ngang eo, dù được Von đỡ lấy Giselle cũng mất thể lực rất nhanh. Anh đẩy vào hai ba lượt chân cô đã xụi lơ mỏi nhừ.
Cô bám c.h.ặ.t lấy Von. Một tay anh đỡ lưng cô tay còn lại thì đỡ m.ô.n.g, bắt đầu nhịp nhàng đẩy đưa. Chân anh lôi chân cô theo nhịp, Giselle run lên theo từng cú thúc mạnh bạo của người tình.
“Ôi Von...”
Cô ôm lấy vòng eo săn chắc của anh, cảm nhận các bó cơ khỏe mạnh căng gồng theo từng chuyển động. Thân thể Von như một cột trụ lực lưỡng tràn trề nhựa sống, hương vị nam tính nồng đậm bao phủ lấy Giselle.
Von luồn tay qua tóc vuốt ve khắp tấm lưng trần của cô gái. Trăng soi đầu cành lung lay theo thế giới ngả nghiêng...
Đôi v.ú cô gái phập phồng kịch liệt, những rung động mềm mại cọ nhiệt trên n.g.ự.c Von. Xác thịt cô mỹ lệ dịu êm trong vòng tay anh, vẻ đẹp hoang dại của thứ d.ụ.c vọng nguyên thủy gọi về...
“Em biết trước đây phù thủy thích l.à.m t.ì.n.h dưới trăng không?”
Tên này bị ngáo à. “Có trăng thì sáng hơn.”
“Nào để anh bế lên...” Von vỗ m.ô.n.g cô, đỡ cả hai chân quập quanh eo anh. Giờ cô như em bé được anh nhấc bổng khỏi mặt đất.
Với những chuyển động đó vậy mà dương vật anh vẫn nằm trong cô vững vàng, khi chân cô xoay ngang thành âm đạo lại co thắt nuốt vào.
Cả hai cùng rên lên...
“Mặt trăng là cội nguồn ma lực... em biết rõ còn giả vờ với anh à.” Lại đ.á.n.h m.ô.n.g cô nóng bỏng.
“Anh mới bày đặt ý. Nếu nương theo trăng thì cũng ở nơi rộng rãi thoáng đãng chứ ai ở trong phòng kín thế này.”
Thật ra ở châu Phi vẫn còn nhiều phù thủy theo chủ nghĩa thuận tự nhiên, chỉ làm phép thuật dưới trăng giữa không gian bao la như sa mạc, rừng cây, đồng cỏ. Văn minh phù thủy không chỉ có đũa phép của châu Âu, nhiều quốc gia khác vẫn còn giữ phong tục đặc sắc của riêng mình.
Von sáng mắt lên. “Outside à? Lần sau chúng ta có thể thử.”
Giselle đã xụi lơ trong lòng Von, run rẩy mờ mịt nên chẳng còn nghe được gì. Người đàn ông ghìm c.h.ặ.t lấy cô với những cú thúc dồn dập đến tận cùng như muốn hòa tan cả hai vào nhau.
“Selly... Anh yêu em darling...”
Từng đợt t.i.n.h d.ị.c.h nóng bỏng xối vào thành âm đạo mẫn cảm, khoái lạc đọa đày như thủy triều đ.á.n.h úp. Cô gái trợn trắng mắt chạm đến ngưỡng cửa thiên đàng cùng anh...
Cả người cô co giật mất tự chủ, miệng lầm bầm tên Von. Tóc bạch kim tận hưởng tiếng rên rỉ của người tình, cảm nhận tình ý đong đầy cô trao, rốt cuộc cũng thôi ghen tuông với mấy lá thư đó.
Anh đã buộc c.h.ặ.t với cô, dù cho có đi tận cùng chân trời góc bể Giselle cũng không thể thoát khỏi tay Von Montgomery. Thì đám ruồi bâu xung quanh từ từ xử trí cũng được.
Trăng rọi lên những hạt mồ hôi bóng nhẫy trên người cả hai. Giselle gần như đã đổ gục trên vai anh. Chân cô hơi quỵ xuống, cả người như dây tầm gửi chỉ có thể dựa vào anh.
Nhưng không, Von biết phải là ngược lại mới đúng. Anh đã không thể sống thiếu cô, không thể tìm thấy bình yên nếu không có cô bên cạnh.
Cô phù thủy trở về để bắt lấy tâm thần anh, để bắt giam anh vào ngục tù ngọt ngào đớn đau của riêng cô.
“Selly...” Tóc bạch kim bế cô lên giường.
Dương vật dứt ra nơi giữa hai chân ấy bắt đầu chảy ra những dịch thể trắng đục, nhễu giọt xuống đùi. Thấy thế bụng dưới Von lại nóng lên song anh đã thấy mệt. Tư thế vừa nãy cũng không dễ duy trì lâu đến vậy... Và cả Giselle cũng đã mềm oặt hết hơi trên nệm giường. Nên anh gọi gia tinh đem quần áo khăn ấm d.ư.ợ.c liệu vào, rồi cho phép chúng dọn dẹp phòng.
Gia tinh đã quá quen với việc này, nhất là Missy được Von giao chăm sóc riêng cho Giselle, lúc nào cũng phải theo cô không rời dù ở NYC hay trang viên ở Anh này. Chủ nhân ân ái thường xuyên, làm loạn khắp nơi trong phòng lại có yêu cầu cực cao về chất lượng chăn ga gối nệm, nên đám gia tinh lúc nào cũng phải chuẩn bị sẵn sàng.
Có lần chẳng hiểu sao chân Giselle bị trầy một vết nhỏ, nhỏ thôi, chính cô còn không hay. Nhưng Von phát hiện ra khi cầm chân cô âu yếm, thế là gọi mấy gia tinh chuyên phụ trách t.h.ả.m sàn tới mắng c.h.ử.i một phen. Đến cả Missy cũng bị trách mắng. Nếu Giselle không cản lại chắc anh đã dùng phép thuật t.r.a t.ấ.n luôn rồi quá.
Sau khi lau sạch khắp người, Von phết t.h.u.ố.c vào đầu ngón tay rồi đưa vào bên trong. Cô lại rên lên một tiếng hoảng hốt. “Montgomery!”
“Chỉ thoa t.h.u.ố.c thôi darling.” Tóc bạch kim cảm nhận ngón tay được thiên đàng hút c.h.ặ.t, mắt anh lại bùng lên ngọn lửa d.ụ.c tình. “Lần sau chúng ta outside nhé?”
Đáp lại chỉ là những lời rên rỉ lầm bầm nhỏ vụn.
Von thoa t.h.u.ố.c xong lại lấy thêm những lọ khác, toàn là dung dịch sền sệt cứ thế phết lên tay rồi đưa vào bên trong cô. Lại dùng khăn ấm đã nhúng d.ư.ợ.c liệu lau khắp nơi.
Lần nào cũng vậy, Von đều tự tay chăm sóc tắm táp cho cô. Với anh mà nói toàn thân Giselle đều là của anh, dát vàng nạm ngọc lên da thịt cô cũng không phải nói quá. Chỉ khi cô mềm rũ bên cạnh anh, Von mới có cảm giác bình yên hạnh phúc.
Chúng đã chờ giây phút này quá lâu rồi. Lâu đến độ có đôi khi chúng nghĩ sẽ chẳng có ngày đoàn tụ được với nhau nữa mà.
Gia tinh đã kéo kín rèm, trăng soi vào chỉ còn tý ánh sáng lờ mờ. Nến đèn cũng tắt hết, Von ngả lưng xuống giường ôm lấy Giselle vào lòng, để cô nằm tư thế thoải mái nhất.
“Mai chúng ta quay về NYC nhé em.”
“Sao vậy?” Giọng cô lười biếng ngáy ngủ.
“Đám G63 bán bột mì lần trước dây dưa quá, anh phải đích thân sang xử lý.”
“Chúng tìm tới anh rồi à?”
“Ừ.”
“Thì trả lại cho chúng đi.” Giselle cũng không ủng hộ hành vi hớt tay trên như vậy, nhưng đành tự nhủ với mình đen ăn đen mà thôi.
Tóc bạch kim trong bóng tối bật cười khinh. “Đã rơi vào tay Montgomery này rồi lý nào lại trả lại chứ.”
“Thế phải kết thêm thù à?”
“Không phải ai cũng đủ thực lực làm kẻ thù của Montgomery này đâu.” Tóc bạch kim dịu dàng đặt lên tóc cô những chiếc hôn nồng ấm. “Yên tâm darling, anh xử lý được hết. Chỉ cần em ở cạnh anh, chuyện gì chúng ta cũng có thể vượt qua.”
Giselle ngẩng đầu lên hôn vào má Von, rồi dụi vào lòng anh. “Vậy xong chuyện này đưa em về Biển Đông nhé!”
“Hử? Biển Đông?” Trong trí nhớ Von hình như chẳng có cái biển nào tên này cả.
“À South China Sea (*),” Giselle tặc lưỡi, chẳng quen miệng tý nào.
South China Sea thì Von biết. “Chi vậy?”
“Lấy đũa phép,” cô đáp, dần chìm vào giấc ngủ trong vòng tay người yêu.
-------
(*) Selly gọi Biển Đông, tiếng Anh là East Sea.
Nhưng trên văn bản pháp lý hay bản đồ thì phải dùng South China Sea, nói East Sea nếu không phải người Việt Nam sẽ không biết là biển nào.
