[hp] Sao Nỡ Làm Muggle Giữa Thế Giới Phép Thuật - Chương 322: Xảy Ra Chuyện (1)

Cập nhật lúc: 23/02/2026 18:04

Dinh thự Montgomery, Mỹ, 04.2024

-------

USA Today

Số ra ngày 13/03/2024

Vụ Nổ Bom Tại The Astra Residences Ở Manhattan: 4 Người C.h.ế.t, 32 Người Bị Thương

Một vụ nổ mạnh tại The Astra Residences, tòa tháp căn hộ cao cấp ở Manhattan, đã khiến 4 người thiệt mạng và 32 người khác bị thương. Các cuộc điều tra ban đầu cho thấy đây là hành động trả thù có chủ đích giữa hai băng đảng buôn bán ma túy lớn đang hoành hành tại New York City trong những năm gần đây.  

(Xem toàn bộ bài viết ở trang 2)

-------

“Tại sao anh giấu em việc này hở Von?” Giselle cầm tờ báo Muggle số ra ngày 13.03.2024 với bức ảnh chụp tòa building bốc cháy to tướng trên trang nhất. Đó là tòa nhà căn hộ penthouse mà cô đã ở, và hình chụp rõ ràng cho thấy khói bốc lên nghi ngút từ đỉnh tòa nhà.

13 tháng 3, lúc đó Giselle đã ở Anh, vừa dự đám cưới của Nol và Ive cỡ 2 tuần, cô còn đang phè phỡn mỗi ngày hóng gió ngoài vườn nhà Montgomery.

“Chút chuyện nhỏ thôi Selly,” Von liếc nhìn con gia tinh đã lỡ để Giselle thấy được tờ báo Muggle này, ánh mắt như nhìn một kẻ c.h.ế.t. Gia tinh dường như cũng biết số phận của mình đã xong rồi, nó há miệng định kêu khóc nhưng những con tinh khác đã vội ếm bùa im lặng lên nó rồi kéo xuống.

Chủ nhân đang không vui và chúng biết mình không thể có mặt trong căn phòng giữa lúc này.

“Von, đó không phải là lỗi của gia tinh.” Giselle quẳng tờ báo lên bàn, liếc nhìn con tinh giãy giụa khóc lóc câm lặng đang bị đồng bạn lôi đi. “Đừng nghĩ em không biết anh định làm gì con gia tinh này.”

Von quát tháo con tinh: “Còn không biết tạ ơn cô chủ tha mạng cho mi!”

Sinh vật nhỏ thó mắt ầng ậng nước dập đầu cạch cạch xuống sàn như trống bỏi, dù không nói ra tiếng nhưng biểu tình trên gương mặt đã diễn tả hết mọi cảm xúc của nó. 

Nghe tiếng đập đầu ong ong Von bực bội lại quát lên: “Đéo mẹ mau cút ra ngoài!”

Đám gia tinh không dám ở lại thêm một giây phút nào nữa, vội vàng lôi nhau biến mất.

Giselle nhìn người đàn ông hung hăng trút giận lên những sinh vật nhỏ bé tội nghiệp, rồi lại nhìn xuống tờ báo Muggle mà trong mắt cô như có chuyển động giống hình ảnh phù thủy vậy, lửa cháy nghi ngút, còi xe cứu thương cứu hỏa và tiếng người vô tội khóc la hoảng hốt...

“Selly Selly nhìn anh này!” Von biến sắc vồ tới ghìm c.h.ặ.t bả vai Giselle. “Đó không phải lỗi của em! Đám người Muggle đó c.h.ế.t đéo liên quan gì chúng ta cả!”

“Tại sao không?” Cô lạnh giọng. “Nếu thật sự không liên quan thì sao anh tốn công giấu nhẹm tin tức này hở Von Montgomery?”

Thường thì Giselle chỉ đọc lướt mấy tờ báo phù thủy rồi thôi, báo chí Muggle cô hiếm khi xem, lại cực ít khi dùng điện thoại vì không cần phải nhắn tin với Von nữa. Thế là ở trang viên bên Anh Von dễ dàng che dấu mấy tin tức này với cô. Khi quay trở lại Mỹ anh cũng chỉ bảo về dinh thự Atlanta để xử lý công việc chứ không ở NYC. Nên Giselle không hay biết gì, nếu không phải gia tinh ở Mỹ vô tình chưa dẹp hết đống báo chí thì không biết đến khi nào cô mới hay căn hộ mà mình từng ở đã bị ném b.o.m cháy rụi hết cả.

“Vì anh biết em thể nào cũng phản ứng như thế này! Em sẽ nặng lòng, sẽ tự ôm đồm trách nhiệm về phía mình.”

“Chứ không phải sao Von? Nếu không phải chúng ta đỗ chiếc G63 đó trong tòa nhà, nếu chúng ta không tham lam lấy mấy túi bột mì đó thì sẽ không có chuyện bọn chúng trả thù. Là mạng người đấy Von! 4 mạng người vô tội đã c.h.ế.t vì chúng ta đấy!”

Trái với phản ứng nghẹn ngào của Giselle, tóc bạch kim hoàn toàn dửng dưng. 

“Dù anh rất thích em nói là “chúng ta” darling, nhưng chuyện đó là do anh làm, không liên quan gì đến em cả. Nếu có ai phải chịu trách nhiệm thì cũng là anh chứ không phải em Selly.”

Cô đưa tay vuốt ve má Von. “Em chứng kiến anh hành động mà không ngăn cản, em cũng là đồng lõa cả thôi. Em rõ ràng biết điều đó là sai mà không cản anh lại, cứ để anh dấn sâu vào bóng tối.”

Rồi cô đưa tay bụm mặt mình. “Gieo nhân nào gặt quả nấy, làm chuyện gì cũng sẽ để lại hậu quả...” Giọng cô dần nức nở bi thương. “Em... em... đã có biết bao nhiêu tính mạng hi sinh để dạy cho em bài học này rồi... Mà em vẫn không học được... vẫn không học được...”

“Selly! Selly! Không phải do em! Không phải lỗi của em mà. Selly là lỗi của anh... Selly...”

Giselle đâu còn nước mắt để khóc nữa, thốt ra cũng chỉ là những tiếng thút thít đau đớn mà thôi. Lại nhìn gương mặt người đàn ông gần trong gang tấc.

“Không, anh đâu thấy mình có lỗi. Anh chỉ thấy có lỗi với em thôi.”

“Đúng vậy darling, anh có lỗi với em. Anh có lỗi khi làm em buồn, làm em đau đớn thế này,” đôi môi mỏng thốt ra những lời thờ ơ. “Còn mấy người Muggle đó, c.h.ế.t sống thì liên quan gì đến chúng ta.”

“Anh còn chưa hiểu sao Von? Vì chúng ta mà tòa nhà đó bị đ.á.n.h b.o.m đấy!”

“Còn c.h.ế.t người là do tòa nhà bảo an quá kém, do cảnh sát Muggle quá bất lực! Bọn gangster đó việc gì cũng dám làm, g.i.ế.c người cướp của buôn bán chất cấm thứ gì cũng có hết, cảnh sát Muggle không triệt phá được chúng để chúng hoành hành thì cái c.h.ế.t của công dân Muggle phải quy trách nhiệm lên họ chứ đéo phải do phù thủy chúng ta. Không liên quan gì em hết Selly!”

“Việc này chỉ không liên quan đến em nếu đối tượng chúng trả thù là băng nhóm khác chứ không phải trả thù vì chúng ta, anh và em, đã ăn nẫng tay trên chúng!”

“Selly không có anh thì cũng có kẻ khác thôi. Đen ăn đen mà thôi.”

“Thà là kẻ khác thì chúng trả thù nơi khác, c.h.ế.t người là vì kẻ khác chứ không phải vì chúng ta!”

“C.h.ế.t người Muggle là vì chính phủ của họ vô dụng!” Von nghiến răng. “Những người được dân bầu ra, được dân đóng thuế trả lương để bảo vệ sự an toàn của dân chúng và xã hội. Bọn họ thất trách thì bọn họ phải chịu trách nhiệm.”

Giselle bụm mặt bất lực. “Vậy theo như lời anh nói, anh g.i.ế.c một phù thủy gốc Muggle theo lệnh lão mặt cây, thì cái c.h.ế.t đó không phải do anh mà là do Thần Sáng không đến cứu kịp thời sao?”

“Đúng rồi. Dù bọn Máu Bùn-”

“MONTGOMERY!” Cô hét vào mặt anh, giơ tay chuẩn bị đ.ấ.m cho tên nhóc mấy cái.

Von bắt lấy nắm đ.ấ.m nhỏ của người yêu, thở ra: “Đấy, phải nói thế chứ không em lại chẳng thèm để ý đến anh. Mạng sống của phù thủy vô tội bị Sứ giả Thần c.h.ế.t g.i.ế.c, thì đương nhiên là vì Thần Sáng vô năng. Nếu Thần Sáng, Bộ Pháp thuật và ICW có thể chặn đứng Chủ... nhân thì thế giới này đã bớt đi biết bao nhiêu mạng người c.h.ế.t oan rồi.”

“Cũng không phải lỗi của anh ư Montgomery?”

“Lỗi của anh khi phải nghe lệnh Chủ à? Lỗi của anh khi phải quỳ gối trước phù thủy hắc ám vĩ đại để bảo vệ cho gia đình, người yêu và bạn bè mình à? Selly anh trung thành với Chúa tể, anh g.i.ế.c người vì Chúa tể, anh đếm từng mạng người đã c.h.ế.t dưới đũa phép của mình nhưng đó không phải là do anh. Không bao giờ là trách nhiệm của anh khi người ta ngu muội không biết nhìn thời cuộc, tự chọn con đường c.h.ế.t.”

“Không, em không trách anh vì đã theo Morgenstern,” cô vuốt nhẹ lên bắp tay rắn rỏi của Von. Ở bên cô anh luôn xắn tay áo lên để dấu hiệu Ám Ấn lộ rõ dưới ánh mặt trời, còn vô cùng tận hưởng khi cô thi thoảng vuốt ve hình khắc ghê rợn đó.

“Anh biết darling, anh biết,” Von âu yếm đáp.

“Nhưng vụ đ.á.n.h b.o.m là do chúng ta...”

“Chỉ do anh thôi.”

“Em đứng xem mà không cản anh, em cũng là đồng phạm.”

“Tại sao em cứ phải nhận mọi thứ về mình vậy? Chúng ta không còn đi học nữa Selly! Bỏ bớt cái thói Gryffindor thích đ.â.m đầu vào chỗ c.h.ế.t đi chứ!”

“Nếu không còn lương tri để nhận biết đúng sai, không còn cảm thông để đồng cảm với nỗi bất lực của tha nhân thì chúng ta còn gì là con người nữa hở Von? Em không mong giải cứu nhân loại nhưng nếu ngay cả chút suy nghĩ đúng đắn và khả năng tự nhận thức cũng không còn, thì em khác nào ác quỷ không cảm xúc không trái tim?”

“Vậy thì hãy dành tình yêu của em cho anh, dành sự quan tâm của em cho anh như anh đang ký thác hạnh phúc đời mình vào em vậy nè. Darling em quan tâm những thứ không quan trọng để làm gì. Linh hồn em tồn tại cũng như linh hồn anh đang tồn tại, chỉ cần chúng ta còn sống còn có nhau thì sao trở thành ma quỷ không trái tim không cảm xúc được?”

Chính thức giao tiếp bất lực.

Giselle thở dài. “Vậy giúp em một chuyện nhé Von?”

“Bất cứ điều gì darling, bất cứ điều gì.” 

“Giúp em gửi tiền hỗ trợ cho thân nhân 4 người đã mất đó. Cả những người bị thương nữa. Hãy lấy tiền trong tài khoản của em...”

Von gạt phăng. “Cứ để anh lo. Chuyện tiền nong là chuyện rất nhỏ thôi Selly, đời này em không cần phải lao tâm khổ tứ vì tiền bạc nữa.”

“Nhưng anh lại phải vì tiền bạc mà làm những chuyện phạm pháp đó...”

“Nếu anh không làm thì cũng có kẻ khác làm thôi. Thế giới này đã bị vấy bẩn từ lâu, tay anh nhúng chàm cũng chẳng phải việc gì lớn. Những thứ như tài sản, quyền lực, bạc vàng Von Montgomery này đủ khả năng đạt được thì tại sao anh phải chắp tay nhường cho kẻ khác chứ?”

Tóc bạch kim cầm lấy tay cô, yêu thương đặt xuống một nụ hôn. “Selly darling, anh đã nói với em anh bán linh hồn mình cho quỷ dữ từ trước rồi mà.”

Cô phù thủy giật mình, thốt lên bàng hoàng: “Thật ư? Theo nghĩa đen?” Lần đó cô ngỡ anh chỉ cảm khái thôi. “Anh giao kèo với ai hở Von?” Cổ tay cô lật lại nắm c.h.ặ.t lấy tay anh.

“Đã giao kèo với quỷ dữ thì phải chọn con quỷ hùng mạnh nhất chứ.”

“Sa... Chủ nhân của Địa ngục ư?” Cô thảng thốt. Ngay cả với sức mạnh hiện giờ Giselle cũng không dám nói ra tên của Satan nữa, đủ biết thực thể này kinh khủng đến cỡ nào. “Von... anh đã trao đổi những gì hở Von?”

“Em không cần biết đâu darling,” anh vẫn dịu dàng. “Đó là giao kèo của nhà Montgomery, có những thứ không thể tiết lộ.”

“Nhưng anh là người đứng ra thực hiện giao kèo. Anh bị ảnh hưởng nhất...” Giọng cô nghẹn đắng trong cổ họng. “Giao kèo với Chủ nhân Địa ngục, linh hồn anh vĩnh viễn phải ở địa ngục không thể siêu thoát. Không có kiếp sau...”

“Thế nên em là duy nhất của anh, duy nhất trong kiếp này và mọi thứ chờ đợi anh sau khi c.h.ế.t. Em nỡ thấy anh sống không được như ý trong kiếp duy nhất này của anh sao darling?”

“Không, không, em không nỡ,” Giselle bật khóc, lần này rốt cuộc cô đã khóc thật.

Lần gần nhất cô khóc là khi Ryu-chan ra đi trong vòng tay mình dưới gốc anh đào trơ trọi lá. Cô đã nghĩ nước mắt sẽ không chảy ra được nữa... Nhưng rồi cô lại khóc thêm lần nữa vì xót xa khi biết Von sẽ không thể đầu t.h.a.i chuyển kiếp. Thà rằng linh hồn tan biến vào hư không thì không nói, Satan sẽ không để yên cho anh đâu, nhất định sẽ đày linh hồn anh xuống địa ngục vĩnh hằng, mãi mãi chịu đau đớn khôn nguôi.

“Von... Von của em...” Giselle bá lấy cổ anh, ôm anh vào lòng khóc rống lên. “Tại sao lại thế này? Tại sao lại đến nước này...”

Tóc bạch kim vỗ về an ủi: “Không sao Selly, không sao. Chẳng sao cả, anh có em là đủ rồi.” 

Anh để cô vùi đầu vào vai mình khóc nấc lên, miệng liên tục an ủi thì thầm nhưng biểu cảm trên mặt anh vẫn thản nhiên, đôi mắt lóe lên những toan tính ranh mãnh. Chiêu bài giao kèo với Satan này đủ sức di chuyển sự chú ý của cô, làm cô không còn quá tập trung vào chuyện đám người Muggle c.h.ế.t cháy nữa. 

Biết được thông tin này dĩ nhiên Giselle sẽ càng mủi lòng với anh hơn, dễ tha thứ hơn nên Von vốn định để dành chiêu bài này cho đến khi cô phát hiện ra một lỗi lầm khủng khiếp của anh. Nhưng giờ đã dùng ở đây rồi thì sau này phải tìm một con cờ khác...

Giselle khóc rất lâu như trút hết nỗi đớn đau đè nén suốt những năm qua vào trận khóc này. Khóc xong cô cũng không còn sức nữa, thiếp đi trong vòng tay Von. 

Đến khi tỉnh lại đã thấy mình nằm trên giường, chăn vén cẩn thận, phòng ngủ tối lờ mờ kèm tiếng ru nhẹ nhàng của chậu Bonsai Ru Ngủ đặt trên tủ đầu giường.

Còn hơi vựng đầu, cô chống người ngồi dậy, đưa tay vuốt ve cành cây bonsai với những bông hoa màu hồng tím. Âm thanh ru ngủ du dương được phát ra từ sự chuyển động của những bông hoa trông giống mấy chiếc chuông nhỏ này.

“Tao tỉnh rồi, đừng hát nữa,” cô gái như tự nói một mình, ấy vậy mà chậu bonsai lại như nghe hiểu, mấy bông hoa dần khép lại không hát nữa.

Phòng ngủ rơi vào tĩnh lặng, Giselle lại thấy mình như quay trở về căn phòng 9m2 ở Ysmerith trước đây. Chỉ mình mình đối diện với bản ngã xấu xí của mình...

Mấy ngày sau đó cũng như lúc ở Anh, Von Montgomery bận tối mặt tối mày. Anh cũng hiếm khi ngồi ăn cùng Giselle mà căn dặn gia tinh phục vụ bữa ăn trong phòng cho cô, cũng hiếm khi nào lên giường trong lúc Giselle còn thức. 

Có lẽ anh lại đang giấu cô chuyện gì đó nhưng cô không muốn gặng hỏi Von nữa, chỉ dành cả ngày ở phòng làm việc và thư phòng nhỏ của mình mà Von đã sửa chữa lại đợt trước.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.