[hp] Sao Nỡ Làm Muggle Giữa Thế Giới Phép Thuật - Chương 323: Xảy Ra Chuyện (2)
Cập nhật lúc: 23/02/2026 18:05
Cứ thế cho đến 3 4 ngày sau, vào buổi trưa đương lúc Giselle đang tự hỏi có nên bắt tay thí nghiệm theo công thức biến đất bùn thành bạc trong cuốn sách giả kim có từ đời tám hoánh này hay không thì bỗng nghe thấy tiếng động xôn xao từ ngoài vọng vào.
Khá hiếm lạ vì chủ nhân thích yên tĩnh, khách khứa lui tới hiếm khi làm ồn nên dinh thự Montgomery lúc nào cũng tĩnh lặng đến cả tiếng kim rơi còn nghe thấy được kia mà.
Ấy vậy mà giữa trưa lại ồn ào.
Giselle gấp sách, đẩy cửa ra ngoài, lần theo âm thanh vọng tới mà đi xuống phòng khách. Đây là nơi Von đã độn thổ đưa Giselle về từ San Diego, cũng là nơi mà sáng hôm sau bị Matt Nol đ.á.n.h sập tan nát hết nửa. Còn giờ đây đứng giữa phòng khách lại là một gương mặt vừa quen vừa lạ...
“Montgomery đã 2 tuần rồi, 2 tuần cô ấy mất tích rồi!” Seraphina Pudeator tức giận trừng trừng nhìn tóc bạch kim. “Mà anh vẫn yêu cầu tôi ém nhẹm không được báo cho Thần Sáng à? Tôi không thể chờ thêm nữa!”
Von cũng lạnh mặt quát: “Đâu chỉ mỗi nhân viên của cô, thằng bạn tôi cũng mất tích đấy thôi. Cô không phải là người lo lắng nhất trong căn phòng này đâu Pudeator! Còn Thần Sáng, cô tin vào năng lực của đám vô dụng đó sao?”
“Ít ra họ còn sốt sắng hơn anh! 2 tuần rồi! 2 tuần qua anh có làm gì đâu? Cũng có tìm thêm được manh mối nào đâu?”
“Đéo mẹ đừng có quát tháo với tôi Pudeator!” Von nhanh như chớp rút đũa phép ra chĩa thẳng về phía người phụ nữ tóc vàng ăn mặc thời thượng. “Tôi không phải cấp dưới của cô để đứng đây nghe cô ra lệnh đâu!”
Hai người đi cùng có lẽ là vệ sĩ vội vàng rút đũa ra che chắn trước mặt thân chủ. Thấy thế Von chỉ cười khẩy:
“Đã biết khôn đem theo vệ sĩ thì sao không biết khôn hơn, đừng châm dầu vào lửa nữa.”
Seraphina từ lúc Von rút đũa phép ra đã căng cứng cả người, vô thức lùi lại nửa bước. Cô ta đúng là không dám gằn giọng nữa, nhẹ nhàng thương lượng:
“Montgomery, chúng ta đang đứng trên cùng một chiếc thuyền, tôi gấp tìm bạn tôi cũng như anh vậy thôi.”
“Vì vậy cô nên nghe lời tôi, kiên nhẫn ngồi chờ tin tức không phải tốt hơn sao?” Von nhàn nhạt liếc nhìn hai gã vệ sĩ, thu lại đũa phép.
Bà chủ Runeswiz định tiếp lời thì nhác thấy bóng Giselle xuất hiện ở cửa, bất ngờ hỏi: “Gibson? Em cũng ở đây à?”
Von sa sầm mặt: “Cô ấy là bạn gái tôi, không ở đây thì ở đâu.” Anh nói chuyện tự nhiên như thể việc hai người yêu nhau không ở cùng nhau mới là sai trái.
Rồi quay lại đưa tay đón Giselle, dịu giọng hỏi: “Làm ồn em à?” Cô lắc đầu.
“Chào chị Pudeator.”
Vị khách thu hết vào mắt cử chỉ biểu tình của tóc bạch kim kể khi nhìn thấy cô gái, thế là giả vờ bâng quơ nói:
“Em biết vụ tòa cao ốc The Astra Residences bị đ.á.n.h b.o.m không Gibson?”
“Pudeator!” Giọng Von đè nén như muốn g.i.ế.c người.
Giselle lắc lắc cánh tay, kéo anh ngồi xuống. “Anh đó, tiếp đãi khách thế này sao!” Rồi quay sang nói với người phụ nữ:
“Nãy em nghe chị nói ai mất tích vậy? Cứ nói đi không cần vòng vo như vậy đâu.”
“Tốt thôi, anh nghe rồi đó Montgomery, là cô ấy muốn biết,” Seraphina Pudeator như lấy lại được thế chủ động trên bàn đàm phán, trấn tĩnh trần thuật. “Căn penthouse ở The Astra Residences của anh Von Montgomery tuy là căn hộ ở khu Muggle nhưng đăng ký với chính quyền phù thủy nữa, nên chuyện đ.á.n.h giá tổn thất để đền bù bảo hiểm thuộc thẩm quyền của Runeswiz. Cô Anna Taylor chuyên viên đ.á.n.h giá rủi ro của chúng tôi đang thụ lý hồ sơ này, bỗng một ngày mất tích không thấy tăm hơi...”
Giselle ngẩn ra: “Là bị mấy người gangster Muggle đó bắt sao?”
Seraphina Pudeator liếc nhìn Von Montgomery mặt mày sa sầm, hơi lắc đầu đáp:
“Bọn đ.á.n.h b.o.m tòa nhà The Astra Residences đó không chỉ là một băng đảng Muggle không thôi. Chúng có làm ăn với băng đảng phù thủy nữa.”
Đó là một cái bẫy.
Mẹ kiếp Von Montgomery! Đến giờ anh ta vẫn lừa cô!
Giselle dằn lại phẫn nộ trong lòng, giữ vẻ mặt như thường hỏi tiếp:
“Nếu vậy có lẽ họ cũng chỉ muốn tiền chuộc hoặc đòi điều kiện gì đó thôi chứ? Dù gì cô ấy cũng chỉ là nhân viên của Runeswiz chứ có liên đới gì đâu.”
Bây giờ thì đến lượt vị khách sa sầm mặt: “Vốn ban đầu là đòi tiền chuộc thôi, nhưng rồi một người bạn của anh Montgomery đây lại manh động quá. Muốn chạy tới làm anh hùng cứu mỹ nhân, rồi thành người đẹp cần được giải cứu luôn.”
Lời này nghe vào tai muốn cười mà cười không được, Giselle quay lại hỏi Von: “Là ai vậy?”
“Thằng Ron,” tóc bạch kim đáp, nãy giờ không bỏ sót bất kỳ biến hóa nào trên mặt cô.
Steffensen làm anh hùng cứu mỹ nhân? Cái wtf gì vậy nè!
“Nó chuyển sang Nhà Gryffindor khi nào vậy?”
“Ai biết,” anh nhún vai.
Giselle hơi thở ra, quay lại nói với vị khách: “Em sẽ giúp Von tìm tung tích của họ, nếu không được sẽ báo Thần Sáng.”
“Em giúp?” Đối phương mặt đầy nghi vấn. “Báo Thần Sáng là tốt nhất, chị biết em có giao tình với các Thần Sáng IAL-”
“Pudeator cô ra về được rồi đó!” Von lạnh lùng đuổi khách. “Tôi còn muốn nhanh cứu thằng bạn tôi ra hơn cô kìa!”
“Thế nên chúng ta mới ngồi trên cùng một chiếc thuyền, tôi muốn biết anh làm thế nào-”
“Cô muốn Runeswiz có thêm lịch sử với giao dịch đen lắm sao? Nếu thích thế thì cứ việc ở lại.”
Khóe môi Seraphina giật giật, dậm chân đứng dậy. “Được rồi, tôi chờ tin tức của anh thêm 3 ngày. Chỉ 3 ngày thôi đấy Montgomery. Không nữa là tôi sẽ báo Thần Sáng.”
“Lolly tiễn khách!” Von lạnh lùng ra lệnh cho gia tinh.
Sau khi bà chủ Runeswiz và hai vệ sĩ từ lò sưởi Floo biến mất, Giselle vẫn ngồi im lìm tại chỗ. Von thử ướm lời:
“Selly...”
“Anh thấy giấu diếm em vậy vui lắm à Von?”
“Anh không muốn em lo lắng về những thứ không quan trọng thôi Selly.”
“Steffensen không quan trọng với anh sao? Căn hộ chúng ta ở lại bị đ.á.n.h b.o.m mà anh nói không quan trọng sao?”
“Mới hơn 1 tuần thôi, Ron nó có thể chịu được. Bọn kia chỉ muốn gây áp lực để ra điều kiện có lợi hơn cho chúng thôi Selly, chúng không dám g.i.ế.c phù thủy đâu.”
“Không dám g.i.ế.c phù thủy nhưng Muggle thì g.i.ế.c không mảy may suy nghĩ...”
Cô nhìn anh, nơi chân mày Von cũng thoáng chau lại chứng tỏ anh không phải thong dong như vẻ bề ngoài. Mấy nay anh cũng mất ăn mất ngủ nhưng lại cố tình giữ cô trong một chiếc l.ồ.ng kính cách biệt với thế giới bên ngoài. Anh biết bản thân Giselle sống lạnh nhạt, cô không có nhiều mối quan tâm xã hội nên chỉ cần anh giữ cô cách ly một chút là cô đã như người trời.
“Đám bán bột mì đó rốt cuộc là ai?”
“Em nhớ gã Antony Smith từng nghe lén chúng ta ở Wand&Whisk không?”
“Khi đó anh bảo gã là đàn em của thủ lĩnh băng đảng đối địch.”
“Là băng Harlem Kings, một băng phù thủy gốc ở NYC nhưng mấy năm nay bị anh chèn ép không còn đường lui. Cùng đường, lại theo dõi được chúng ta đang sống ở The Astra Residences nên chúng thiết kế để mấy gã buôn mai thúy Muggle tưởng anh là một con dê béo, nên mới có chuyện G63 và mấy bịch bột mì. Nhưng số bột mì đó là để giao dịch với một băng nhóm phù thủy khác, lớn mạnh hơn... là The Squid Raid.”
The Squid Raid.
Giselle nhớ tới tình báo về The Squid Raid mà cô biết, hơi không chắc chắn hỏi lại:
“Chẳng phải The Squid Raid rút về Mexico và Trung Mỹ hết rồi sao?”
“Ừ chúng chỉ giao dịch với mấy băng đảng Mỹ thôi chứ hiếm khi đặt chân vào sâu trong nội địa nữa. Nên anh mới lơ là.”
“Nên The Squid Raid đã bắt cô nhân viên của Runeswiz và Steffensen sao?”
“Ừ.”
“Họ ra yêu cầu gì?”
“Khúc này mới là điều khó hiểu, chẳng ra yêu cầu gì.”
Cả hai nhìn nhau.
“Nên anh mới không biết cứu Steffensen như thế nào?” Cô dịu giọng.
“Thà rằng chúng đưa ra điều kiện, anh có thể đáp ứng hoặc theo đó thương lượng thêm. Đằng này vẫn chưa tỏ tín hiệu gì, chúng án binh bất động, giờ mà anh hành động trước chẳng khác nào rơi vào thế bị động rồi.”
“Anh có thứ gì thân thuộc của Steffensen đó không, đưa em làm phép tìm cho.”
“Selly không cần...”
Giselle thở dài, tiến tới ôm lấy Von. Anh dụi đầu vào người cô, để tay cô nhẹ vuốt ve tóc mình. “Selly,” tóc bạch kim khàn giọng ngân tên cô, lưu luyến đầy ỷ lại. “Chỉ cần ôm em thế này thôi, anh chỉ cần ôm em thế này thôi.”
“Von... anh sẽ c.h.ế.t sớm vì lao lực đấy.”
Anh dứt ra khỏi người cô, nhìn cô gái đầy sửng sốt. “Gì cơ?”
Cô đưa hai tay lên xoa nhẹ thái dương anh. “Anh gánh vác quá nhiều thứ, làm quá nhiều chuyện nguy hiểm. T.ử Thần có thể buông tha cho anh vài lần nhưng rồi cũng tới lúc may mắn của anh cạn sạch thôi.”
Ngón tay nhỏ nhắn của cô di chuyển lên chân mày, nhẹ nhàng vẽ theo những nếp gấp giữa trán.
“Em không muốn anh sống như vậy nữa Von. Lần này em sẽ giúp anh, một lần này thôi, nhưng sau đó anh phải hứa với em hãy buông bỏ bớt đi, có được không?”
Lần này Von Montgomery không đáp ngay, trong khi tất cả những yêu cầu đó giờ của cô anh đều đáp ứng ngay tắp lự.
“Anh mà bất lực sớm em sẽ tìm trai trẻ khác đấy, các anh chàng mét 85 sáu múi chơi bóng rổ.”
Mặt tóc bạch kim đen như đ.í.t nồi. “Em dám? Lúc nào em cũng trù ẻo anh thế hả?”
“Còn không phải sao. Sức người có hạn, anh làm việc thế này nếu không bị kẻ thù g.i.ế.c c.h.ế.t thì cũng gục c.h.ế.t trên bàn làm việc thôi. Lại còn... lại còn...”
“Lại còn lăn giường với em 7 lần 1 tuần,” Von đảo mắt, Giselle đỏ mặt. “Được rồi, anh hứa với em darling. Anh phải dành thời gian cho bạn gái của anh chứ, hơi sức đâu lo đ.á.n.h đ.ấ.m tranh giành với thiên hạ. Sau chuyện này anh sẽ quẳng bớt việc cho tụi nó.”
Ý cô không phải vậy, ý cô muốn Von dẹp hết mấy việc đen tối này cơ.
“Bỏ bớt những việc nguy hiểm lớn mà thu lợi không cao. Chỉ thế thôi darling, còn những mảng làm ăn khác anh sẽ giao bớt cho đám anh em. Chứ dẹp hết là không thể nào Selly, cơ ngơi này không phải chỉ của riêng anh, anh không thể ích kỷ tự quyết định được.”
Thôi vậy, đi từng bước một là được rồi.
Giselle quay lại phòng ngủ, viết ra một danh sách nguyên vật liệu cần dùng giao cho gia tinh thu gom. Sau đó cô bắt đầu vẽ ma pháp trận Runes.
Lần này vẫn là dùng nghi lễ truy vết để tìm kiếm Ron Steffensen, nhưng vì phạm vi không quá rộng như lần tìm tung tích đại tá Miller nên mọi thứ nhẹ nhàng giản lược hơn. Nguyên liệu làm lễ dễ tìm hơn là một, phép thuật nhẹ nhàng hơn là hai và ba là không phải trả giá bằng 1 năm tuổi thọ.
Chứ nếu không Giselle cũng không tự tin mà hứa với Seraphina Pudeator sẽ tìm được, cô còn chưa thân thiết với Steffensen đến mức vô tư cho đi tuổi thọ của mình. Song, cô biết Ron có địa vị thế nào trong lòng tóc bạch kim, từ cái cách hai người họ giao tiếp hàng ngày cũng đủ thấy Von rất trân trọng người bạn này. Mấy ngày nay anh mất ăn mất ngủ đến gầy rộc đi.
Vẽ xong ma pháp trận thì tóc bạch kim cũng vừa vào, đem theo mấy sợi tóc và một tấm bản đồ Bắc Mỹ rất chi tiết.
“Mẹ cái thằng, cắt cái kiểu tóc trời đ.á.n.h làm gia tinh gom mãi mới được mấy cọng tóc le que.”
“May nó chưa cạo trọc đấy.”
Cô chỉ đạo Von trải bản đồ ra để ma pháp trận nằm chính giữa, rồi cầm tóc của Steffensen trong lòng bàn tay, bắt đầu niệm phép lầm rầm.
Gió dần thổi lớn dù phòng ngủ đã đóng kín bưng. Từ sau lưng cô, những dòng năng lượng ào ào tuôn ra tựa như có ai đó vừa mở khóa van để dòng lũ phép thuật bị chắn trong người Giselle xối xả chảy ra.
Gió thổi làm mắt Von cay xè, tâm thần anh lo lắng không yên mỗi khi chứng kiến thứ năng lượng k.h.ủ.n.g b.ố thoát ra từ tấm thân bé mọn của Giselle.
Không một người với nhận thức bình thường nào có thể xem điều này là bình thường. Dẫu Von gặng hỏi mãi cô vẫn nhất quyết không nói, hỏi nhiều quá làm cô tức giận thì phép thuật lại trào ra xâm chiếm tinh thần, đôi lần khiến Giselle đ.á.n.h luôn Von không kịp nương tay.
Von nghĩ, cô không nên sợ anh lao lực mất sớm mà anh nên lo cô mất trí ngày nào không hay ấy chứ.
Nghi lễ truy vết dạng thức đơn giản thực hiện rất nhanh, ngay khi từ cuối cùng của chú ngữ được Giselle tụng niệm xong, mấy lọn tóc trên tay cô như được gió thổi bay đi, tà tà rơi xuống một vị trí trên bản đồ. Von liếc nhìn qua để ghi nhớ rồi chạy vội vào giữa ma pháp trận đỡ cô gái đang loạng choạng.
Ngay khi anh đỡ lấy tay cô, tầm mắt Giselle bỗng nhòe đi...
...Cảnh chuyển đến một gian phòng ngủ dành cho khách của trang viên Montgomery ở Anh, cô nhận ra ngay vì đã sống mấy tháng qua. Nhưng đó không phải trọng điểm. Trọng điểm là trên chiếc giường giữa phòng có hai cô gái mặc áo chùng Gryffindor, một người đang quỳ xuống ra sức b.ú l.i.ế.m cho người đàn ông tóc bạch kim, còn cô kia thì đứng thẳng người đang hôn hít nhiệt tình với anh ta. Và cả hai cô gái đó đều mang gương mặt y đúc cô nữ sinh Giselle Gibson năm 6...
