[hp] Sao Nỡ Làm Muggle Giữa Thế Giới Phép Thuật - Chương 325: Xem Quidditch
Cập nhật lúc: 01/03/2026 05:02
Sa mạc Chihuahua, Texas
Trong lòng sa mạc Chihuahua, nơi những dãy núi đá khô cằn vươn lên giữa biển cát mênh m.ô.n.g có một bí mật mà người Muggle không bao giờ biết tới: Sân vận động Texas.
Ẩn mình sau những lớp bùa chú mạnh mẽ, sân vận động khổng lồ này hiện ra như một ảo ảnh lung linh giữa sa mạc. Từ xa người Muggle chỉ thấy những cơn gió nóng thổi qua thảo nguyên khô cằn, nhưng với phù thủy, đó là một công trình kiến trúc to lớn. Khán đài cao v.út bằng đá sa thạch được phù phép để chống lại cái nắng thiêu đốt của sa mạc và những cột cờ bay phấp phới mang màu sắc của các đội tuyển Quidditch và Quodpot.
Các trận đấu ở đây thường diễn ra vào buổi chiều muộn, khi mặt trời đỏ lửa dần lẩn khuất sau dãy núi, nhuốm lên khán đài một thứ ánh sáng vàng cam huyền ảo. Tiếng cổ vũ vang dội như sấm rền hòa cùng tiếng chổi bay rít gió tạo nên một bầu không khí sôi động, nhưng không thể vượt qua ngoài tầng tầng lớp lớp rào chắn bảo vệ, đảm bảo cho việc nếu có nhà thám hiểm Muggle nào có khả năng đi tới tận đây cũng chẳng thể nghe thấy gì ngoài tiếng gió rít qua kẽ núi.
Sân Texas là một trong những sân vận động Quidditch trực thuộc IQF, thường xuyên tổ chức các trận cầu nảy lửa với hàng nghìn người tham dự. Nhờ lợi thế địa hình, ngoài sân vận động được xây theo tiêu chuẩn cao nhất của IQF và Liên đoàn Quodpot, sân Texas còn có những hàng ghế và phòng VIP ưu tiên đặc biệt phục vụ cho những khán giả phù thủy giàu có sẵn sàng chi mạnh tay hoặc những chính trị gia chỉ muốn tránh né tai mắt báo chí để có thời gian riêng tận hưởng một trận cầu.
Còn trận đấu giao hữu giữa hai đội Swansea Spectres và Lonestar Longhorns vào tháng 5 tại sân Texas được gọi là trận đấu lớn cuối cùng trước khi cả thế giới hướng mắt về Cúp Quidditch 2024 sắp sửa diễn ra tại New Zealand vào cuối tháng 7 tới đây.
Trận này không nằm trong khuôn khổ Cúp Liên đoàn giữa các câu lạc bộ 2 năm một lần, cũng không thuộc Cúp Quidditch Thế giới giữa các đội tuyển quốc gia 4 năm một lần, mà chỉ là một trận đấu giao hữu thuộc tour thi đấu vòng quanh thế giới của Swansea Spectres.
Còn lý do tại sao có tour vòng quanh thế giới là vì Swansea Spectres là đội Quidditch gồm toàn phù thủy gốc Muggle có hình ảnh dính liền với MBRA, đi thi đấu toàn cầu nhằm mục đích gây quỹ và tăng cường nhận thức về quyền lợi của phù thủy gốc Muggle.
Hôm nay đến lượt trận giao hữu với đội Lonestar Longhorns, một đội Quidditch Mỹ không có quan điểm chính trị rõ ràng. Thật ra thể thao và chính trị trong giới phù thủy vẫn chưa phát triển đến trình độ như xã hội Muggle, chỉ là từ khi gió ở Anh đổi chiều, hiện tượng phân biệt đối xử với cầu thủ Thẻ Đồng ngày càng nổi cộm. Thế nên tạo ra những đội bóng vừa thi đấu thể thao vừa đại diện tư tưởng chính trị.
Tính ra đây mới là lần thứ hai Giselle đến trực tiếp một sân vận động Quidditch quy mô lớn. Cái sân Texas này như đẽo khắc ra từ một núi đá khổng lồ, tựa như một con thằn lằn sa mạc k.h.ủ.n.g b.ố đang say ngủ. Hơi ngợp vì nhiều người quá, cô đi nép vào Von để thân hình to lớn của anh che chắn hết mọi thứ.
Thật là, không rõ tại sao cô lại đồng ý lời mời của Zorander nữa.
“Tại sao em lại nhận lời mời của thằng Máu Bùn đó chứ,” Von cũng lầm bầm y chang.
Antes Zorander gửi cả vé đến nhưng cậu trẻ Montgomery đâu thèm hạ cố ngồi ở hàng ghế khách mời đó, anh mua luôn vé phòng VIP nhất mới chịu dẫn Giselle đi xem.
Vì vé VIP nên có người phục vụ riêng dẫn đường thay vì phải tự tìm hàng ghế của mình như những khán giả khác. Quãng đường đi tới rất nhiều người tiến đến chào hỏi Von, đối tác làm ăn, chính trị gia rồi cả bạn bè thân sơ đủ cả. Gặp ai Von cũng tự đắc khoe khoang Giselle là bạn gái anh, như chỉ sợ thiên hạ người ta không biết Von Montgomery là chậu đã có bông vậy.
“Anh rêu rao vậy mai chiều chúng ta lại lên báo Enchanted Enquirer đấy,” cô nói nhỏ.
“Cậu Montgomery tình tứ đưa cô người yêu bé bỏng đi xem Quidditch, em thấy tựa đề như vậy được không?”
“Bé bỏng cái đầu anh!”
Đi ngang qua một dãy ghế liền bắt gặp Seraphina Pudeator và vị hôn phu của mình, họ lại lịch sự chào nhau đôi câu. Sau lần căng thẳng ở phòng khách nhà Montgomery trước đó, Pudeator có vẻ hơi ngượng ngùng với Giselle, chào hỏi rồi thôi. Nhưng anh chàng Joshua Towne lại tỏ vẻ hứng thú với cô, bị ánh mắt của Von lạnh lùng liếc tới cũng chẳng sợ, còn cười cười hỏi dự đoán của Giselle về khả năng thắng của hai đội hôm nay.
Hỏi gì khác thì cô biết chứ Quidditch thì chịu trận.
Cuối cùng phục vụ cũng dẫn họ đến phòng riêng dành cho vé VIP. Một căn phòng rộng rãi có cả sofa, bàn trà và một chiếc giường đơn để khách ngả lưng trong trường hợp trận đấu kéo dài. Tường cũng toàn bằng đá sa thạch đỏ cam, lắp một hệ thống phun nước phù thủy để làm mát, mặt kính một chiều nhìn thẳng ra sân đấu với vị trí đẹp nhất. Lại trang bị 2 3 ống nhòm phù thủy với đa dạng chế độ xem.
Đến đây rồi Giselle mới biết tại sao chiếc vé bình thường mà Zorander gửi đến bị Von kỳ thị đến vậy.
“Ôi tư bản...”
“Sân Texas xây lâu rồi nên phòng VIP cũng chỉ đến thế này thôi. Sân vận động Namib mới có dịch vụ tốt nhất. Nếu em thích anh sẽ dẫn em đi xem.”
“Thôi, không thích.”
“Không thích mà còn nhận lời mời của thằng Máu Bùn đến đây làm gì?”
“Montgomery! Hôm nay anh đã gọi Máu Bùn hai lần rồi đấy! Thấy em làm ngơ là lấn tới à?”
Von chép miệng, cầm menu lên xem rồi gọi to tên món ăn. Bỗng chốc từ cái khay trên bàn hiện lên các dĩa thức ăn và đồ uống theo yêu cầu của khách. Một dạng phép thuật hoán đổi tương tự như bàn ăn ở Đại Sảnh Đường, tới giờ sẽ hoán đổi bàn đầy thức ăn từ phòng bếp gia tinh lên bàn trên Đại Sảnh Đường cho học trò.
Độ khó của phép này thuộc mức tầm trung, vấn đề là phục vụ cùng lúc nhiều khách hàng phòng VIP như vậy thì bố trí nhân lực cũng không ít.
Nên cô tò mò hỏi: “Sân vận động có gia tinh phục vụ à?”
“Ừ, làm việc ở sân vận động còn nhẹ nhàng chán so với làm việc cho các gia đình phù thủy mà.”
“Loài gia tinh có nhiều lắm à?”
Thật ra ở Aethelgard có đầy kiến thức về gia tinh nhưng Giselle chưa mảy may đụng đến. Dù gì cô cũng mới vào Ysmerith vài năm, cần ưu tiên tiếp thu những kiến thức quan trọng nhất chứ chưa có dư dả thời gian để tìm hiểu đến loài gia tinh vốn đã thuần phục phù thủy từ lâu.
“Khả năng sinh sản của gia tinh tương tự yêu tinh vậy, nếu có môi trường thoải mái không bị phù thủy chèn ép thì chúng sinh sôi nhanh lắm.”
Nghe vậy Giselle hơi nhíu mày: “Anh là đang ám chỉ S.P.E.W có nhúng tay thúc đẩy gia tinh sinh sản phi tự nhiên à?”
Von nhún vai: “Có phi tự nhiên hay phi tự nguyện hay không thì anh không rõ, anh chỉ thấy báo cáo hàng năm của S.P.E.W ngoài các mục đã giải cứu được bao nhiêu gia tinh, phần trăm tăng trưởng tiền lương thì còn có thêm mục tăng trưởng sinh sản con non nữa. Năm nào cũng tăng lên đều đều.”
Giselle hiểu anh có ý gì, rằng các tổ chức phi lợi nhuận vẫn có những vấn đề đen tối ẩn sâu bên dưới. Rằng ngay cả hội vận động vì quyền lợi gia tinh cũng chưa chắc thực sự vì gia tinh 100%.
“Và sau đây xin mời hai đội ra sân... Swansea Spectres...”
Giselle chẳng hiểu gì về Quidditch nên ngồi coi cũng chỉ cưỡi ngựa xem hoa. Còn Von thì thích xem bạn gái hơn là xem 14 tên cầu thủ bay chổi giành giật mấy trái bóng. Nên đến khi trọng tài thông báo nghỉ giữa trận 15 phút, họ cũng chẳng để ý tỷ số trận đấu ra sao.
Như ở Cúp Quidditch Thế giới Giselle đã quan sát được, thời gian trước trận và nghỉ giữa hiệp là lúc khách mời đi giao thiệp ngoại giao. Cậu trẻ Montgomery dù đứng đầu chuỗi thức ăn cũng cần chào hỏi đối tác làm ăn, thế nên chỉ còn mình cô phù thủy trong phòng.
Giselle đang định đi tìm Veronica vợ Matt, chị ấy cũng đang tác nghiệp tại đây thì Anna Taylor xuất hiện trước cửa phòng.
“Vào đi chị Taylor.”
“Gọi Anna là được cô... Gibson.”
“Chị gọi em Selly là được.”
“Nay chị đến đây để đích thân cảm ơn em đã giải cứu chị. Chị có nghe Sera, à cô Pudeator kể lại, chính em đã đáp ứng sẽ cứu chị.”
“Chuyện nhỏ thôi, dù gì cũng vì Montgomery mà chị bị liên lụy.”
Anna Taylor là cô gái có sắc vóc cân đối khỏe mạnh, tuy không phải loại ba vòng đầy đặn nhưng nhìn chị có sức sống hơn Giselle nhiều. Cô đoán cô gái này hẳn phải chơi một môn thể thao nào đó.
“Em... à có thể em chưa biết, chị cũng học ở Hogwarts đấy. Hơn em 2 khóa.”
Đúng là không biết thật. Giselle bất ngờ hỏi lại: “Ô thật ạ? Chị thuộc Nhà nào vậy?”
“Đoán xem?” Nháy mắt tinh nghịch.
“Ơ... Ravenclaw?” Chỉ có thể nghĩ là Ravenclaw thôi, trông Anna cũng mang vibe thông minh trí tuệ, lại nghe nói chị là chuyên viên đ.á.n.h giá rủi ro của ngân hàng nữa.
Nhưng người đối diện nghe thế liền bật cười. “Haha lần đầu tiên có người nghĩ chị thuộc Ravenclaw đấy. Thật ra là Hufflepuff.”
Nhìn chị cười tươi đầy vui vẻ chứ không phải kiểu cười ẩn ý của Pudeator, Giselle bỗng thấy Anna đúng là nhà lửng không lệch đi đâu được.
Chợt nhớ ra mình cũng biết một người họ Taylor xuất thân từ Hogwarts. “Chị Anna có họ hàng gì với chị Chloe Taylor không? Chị ấy cũng là học sinh Hogwarts, đang làm việc ở Mỹ này luôn đấy.”
“Nếu em nói Chloe Taylor của Clickwand thì chị có biết, nhưng bọn chị quen biết nhau từ công việc chứ không phải đã quen hồi còn đi học đâu.”
“À em quên mất, chị Chloe Taylor là phù thủy gốc Muggle nên không thể là họ hàng...”
Song cô gái đối diện cắt ngang: “Không, chị cũng là phù thủy gốc Muggle đấy.”
Đến giờ Giselle mới ngớ người ra. Dĩ nhiên không phải cô phân biệt mà bất ngờ vì Ron Steffensen lại không màng hiểm nguy cứu một cô gái “Máu Bùn” trong miệng nó. Thuở còn đi học trong đám rắn nó là đứa gọi người khác là Máu Bùn nhiều nhất...
Anna nói luôn sang chuyện khác. “Khi đó em nổi tiếng trong trường lắm, còn chị... chỉ là một nữ sinh bình thường thôi.”
“Nếu chị nói vụ em dây dưa với Montgomery thì well... bọn con trai đúng là của nợ mà.”
Cả hai cùng bật cười.
“Dây vào bạn của Montgomery đúng là của nợ,” chị tự lẩm bẩm rồi lắc đầu.
Tạm biệt Anna cũng là lúc trận đấu tiếp tục. Phải 10 phút sau nữa Von mới quay về, trên người thoang thoảng mùi rượu. Giselle không ưng, bĩu môi phụng phịu:
“Gặp đối tác một chút đã uống rượu rồi.”
Von cười hì hì. “Vậy sao này anh sẽ từ chối hết, bảo là bạn gái tôi không cho phép tôi chè chén thế này đâu.”
Nghe thế cô gái trợn mắt. “Anh muốn em mang tiếng sư t.ử Hà Đông hả!”
“Thì em là sư t.ử cái mà.”
“Ahhhh đồ đáng ghét!”
Giữa sân hai đội Swansea Spectres và Lonestar Longhorns thi đấu kịch liệt thế nào cũng kệ, cặp đôi trong phòng VIP chỉ tập trung trêu đùa âu yếm với nhau. Giỡn mệt rồi Giselle thở hổn hển nói:
“Xem có ai như anh không, bỏ một mớ tiền mua vé VIP coi Quidditch mà có tập trung theo dõi đâu.”
“Anh thích bóng đá Muggle hơn.”
“Thật á? Anh cũng biết coi bóng đá à?”
Được bạn gái dùng ánh mắt ngưỡng mộ nhìn mình, tóc bạch kim tí tởn: “Chứ sao! Bạn trai em mà,” sẵn tiện khoe luôn. “Quỹ đầu tư của anh có đầu tư vào một số câu lạc bộ nữa đấy.”
Tưởng đâu Giselle sẽ khen tiếp nhưng không, vẻ mặt cô bớt tươi cười hẳn. “Anh rửa tiền à.”
Von thở dài véo má cô, hơi ít thịt, anh vỗ béo mấy tháng nay mà sao cô chẳng tăng cân mấy.
“Bạn gái anh thông minh thế này...”
Cô bĩu môi không nhận lời khen này. “Toàn nịnh đầm thôi. Này thì có gì mà thông minh, người Muggle ai có chút kiến thức về kinh tế tài chính đều hiểu thôi.”
Rồi hai tay cô bưng lấy mặt Von, để anh đối mắt với mình. “Cho nên Von Montgomery, đừng nghĩ anh thông minh đ.á.n.h lừa được thiên hạ. Có thể nhiều người khác đã đặt anh vào tầm ngắm rồi đấy.”
“Em biết có một chiến thuật gọi là kéo người khác xuống nước cùng không?”
“Hử?”
“Một người làm việc xấu sợ bị phát hiện thì rủ thêm nhiều người khác có thế lực tương đương làm cùng. Để không bị phát hiện cả đám, ai cũng phải nỗ lực giúp nhau giấu diếm thôi.”
Von Montgomery nói ra những lời này hoàn toàn thờ ơ như đang tường thuật kết quả trận đấu ngoài sân, đội Swansea Spectres đang dẫn trước Lonestar Longhorns 120 điểm, thủ môn Zorander của đội khách tỏa sáng cứu được nhiều bàn thua trông thấy, tung tích của trái Snitch vàng vẫn chưa thấy tăm hơi...
“Anh học được nhiều điều từ Chủ nhân của mình nhỉ,” Giselle mỉa mai.
Chẳng phải Morgenstern cũng thế sao, tập hợp các gia tộc thuần huyết lại với nhau, ai cũng có một chân trong vũng lầy hắc ám đó nên họ bắt buộc phải giữ tuyệt mật, không được khai ra nhau nếu không cả đám đều bị phanh phui hết cả.
Ý nghĩa của vòng tròn Sứ giả Thần c.h.ế.t cũng thế thôi. Nên Stan Dietrichson và Nikolai Lippe mới có thể ngang nhiên tổ chức các bữa tiệc thác loạn mà không sợ bị phát hiện, vì bọn chúng biết phải bao che lẫn nhau...
Tay Von cong cong quấn lấy những lọn tóc xõa bên vành tai của cô gái anh yêu. “Đừng lo darling, trong trường hợp cấp bách nhất nếu mọi chuyện anh làm bị phanh phui thì vẫn còn một cách giải quyết...”
“Hử cách gì?”
“Bí mật,” Von nháy mắt.
Trận đấu giữa Swansea Spectres và Lonestar Longhorns kéo dài từ chiều muộn đến tản sáng ngày hôm sau với chiến thắng chung cuộc thuộc về đội chủ nhà Lonestar Longhorns. Dù thua nhưng Swansea Spectres đã cống hiến cho khán giả một trận thi đấu mãn nhãn hết mình nên phòng nghỉ của đội cũng bị người hâm mộ vây kín.
Giselle chờ một chốc để đám đông tản bớt mới vào chào hỏi Zorander. Ban đầu cô vẫn giữ ấn tượng về khả năng thủ môn của cậu nhóc hồi còn trong đội Quidditch Hufflepuff nên không ngờ sau nhiều năm Antes Zorander lại chơi hay đến vậy. Dù Swansea Spectres thua nhưng khi so sánh giữa hai thủ môn, Zorander vẫn được đ.á.n.h giá cao hơn.
Cô nghĩ đó là nhờ vào luyện tập bền bỉ. Thật ra phép thuật cũng vậy, trừ những trường hợp cá biệt như Giselle hay Von thì bọn trẻ đều có tính khởi điểm ngang bằng, thuở mới nhập học không ai tài năng hơn ai cả. Sau này phép thuật tiến bộ là nhờ chăm chỉ luyện tập, biết nhiều bùa chú là nhờ ham học hỏi tìm hiểu, điều khiển ma lực tinh vi là kết quả của lý luận lẫn thực hành.
Trần đời làm gì có chuyện không chăm chỉ vun trồng mà đòi có quả ngọt được.
Như Matt Nol dù khi đi học không phải mọt sách biết tuốt nhưng biết định hướng đúng đắn, sớm rèn luyện khả năng đấu tay đôi, sau này trong thời kỳ huấn luyện nghiệp vụ Thần Sáng cũng nỗ lực hết mình mới dần nổi trội như hiện nay. Hay Ive dù không thiên về chiến đấu nhưng bù lại ở khả năng học thuật lý luận, phấn đấu thành một luật sư sắc bén. Hoặc cả cô Nhị Tâm, nhìn bề ngoài không khác gì một người Muggle bình thường, nghề báo chưa bao giờ được đ.á.n.h giá cao về khả năng phép thuật nhưng để thu thập được những thông tin không phải ai cũng có, cô ấy cũng có đủ những ngón nghề bùa phép độc đáo.
“Xấu hổ quá, mời cậu đến xem vậy mà lại không thắng,” Zorander cười nhẹ với Giselle, hơi dè dặt liếc nhìn tóc bạch kim như hiệp sĩ bảo vệ công chúa đứng lù lù phía sau.
“Ai cũng công nhận thủ môn Zorander chơi hay nhất trận mà.”
Dù đã nhận được biết bao lời ngợi khen trong suốt sự nghiệp cầu thủ của mình, Zorander vẫn tỏ vẻ ngượng ngùng khi được cô gái khen ngợi. Có lẽ đó là sức mạnh của crush đời đầu, dù xa cách bao nhiêu năm khi đứng trước cô, cậu cũng chỉ như một cậu nhóc bé nhỏ rụt rè.
“Cậu có định đi xem Cúp Quidditch năm nay không Selly?”
“Chắc là không đâu.”
“Vậy... năm tới khi tớ kết hôn, cậu có thể đến uống một ly không?”
Giờ cô mới nhớ ra Zorander bảo sắp giải nghệ để kết hôn. “Định tổ chức ở Anh à?”
“Ừ, kế hoạch là thế.”
“Tớ không hứa trước được...”
“Không sao đâu, tớ sẽ gửi thiệp mời cho cậu. Rảnh đến là được.”
Giselle nhớ về mấy lần cậu nhóc mời mình đi dự tiệc nhà lửng mà cô thẳng thừng từ chối, rốt cuộc lời khước từ cũng không ra khỏi miệng được. Hàn huyên thêm vài câu rồi thôi, phải nhường chỗ cho người hâm mộ khác.
Suốt chặng đường về Von giận dỗi không vui, cứ luôn miệng bảo tại sao lại nhận lời mời của tên nhóc đó chứ, rằng hai người có thân thiết gì đâu. Giselle nghe phiền, đ.ấ.m vào n.g.ự.c anh không cho cằn nhằn thêm nữa.
