[hp] Sao Nỡ Làm Muggle Giữa Thế Giới Phép Thuật - Chương 326: Cá Ông Ở Biển Đông

Cập nhật lúc: 01/03/2026 13:06

“Tại sao em lại chọn vùng biển này chứ?” 

Gió lớn thổi tốc, Von phải hét to để cô gái ngồi đằng sau nghe thấy. Chúng đang cưỡi chổi bay trên vùng biển bao la không thấy bến bờ, bên dưới mênh m.ô.n.g là nước, trên đầu mây trắng trong xanh.

Một ngày hè đẹp trời thích hợp để bay chổi, với điều kiện tiên quyết chịu được cái nắng cháy da của vùng biển gần xích đạo này.

“Em không biết, lúc đó cuống quá định tìm chỗ nào hẻo lánh thôi, nên mới độn thổ ra đây.”

Giselle mặc quần áo dài tay che kín hết cả, đội mũ bảo hộ trông khá buồn cười, lại đeo thêm một cái kính râm chuyên dụng. Vì chuyến đi này Von đã dẫn cô đi mua cả đống trang bị cho người bay chổi đường trường, cẩn thận như thể cô mới là người cầm lái chứ không phải anh vậy.

“Cái chốn này đúng là khỉ ho cò gáy.”

Von ngó nghiêng nhìn vùng trời vùng biển không một gợn mây, không gian trải rộng chỉ có trời và biển tựa như thế gian bao la hùng vĩ không có điểm cuối. Còn anh và cô chỉ là một cặp tình nhân nhỏ dạo chơi nơi chốn trần thế này, mấy mươi năm cuộc đời của họ hệt như một chấm đen nhỏ xíu trên sợi dây thời gian dài đằng đẵng. 

Biển trời có thể tồn tại mãi mãi nhưng sinh mệnh con người lại như hạt cát mỏng manh.

Hơi cảm thán trong lòng, Von buông tay phải ra sau nắm lấy tay Giselle kéo lên vòng qua eo anh. Cả người cô bị kéo dựa sát lại ôm chầm lấy Von. 

Cô cười khúc khích: “Rồi rồi, đồ trẻ con!”

“Thấy không, anh bay chổi có kém ai.”

“Tự mãn vừa thôi ông tướng! Khoe khoang với em làm gì, có ngon thì so bì với bọn cầu thủ Quidditch ấy!”

Nhiều năm bôn ba chứng sợ độ cao của Giselle cũng thuyên giảm phần nào. Cô không thực sự sợ độ cao, cô chỉ sợ hãi vì không quen với cảm giác chênh vênh khỏi mặt đất thôi. Đến khi đã tự mình ngồi chổi bay, cưỡi t.h.ả.m, cưỡi Vong Mã rồi sau này là bay tự nhiên, cô phù thủy cũng dần quen với cảm giác cuốn theo chiều gió...

“Anh chả cần! Quidditch thì hay ho gì, anh chỉ cần chở bạn gái anh đi chơi thôi.”

Tay Giselle ôm eo Von, n.g.ự.c tì lên lưng anh, tựa cằm vào vai anh thì thầm: “Nhưng em không thích bay chổi tý nào.”

“Vậy sau này em đừng lựa mấy nơi xa xôi hiểm trở không thể tiếp cận bằng cách thông thường như vầy nữa cô gái à.”

Giselle cũng là bắt đắc dĩ mà thôi. Cô từ Ysmerith giữa Đại Tây Dương đi ra, vốn định sang Nhật Bản thăm mộ Ryu-chan trước khi quay trở lại Anh Quốc nhưng giữa đường vì Runes không ổn định mà cảm giác sắp xảy ra bạo động năng lượng. Nên chỉ còn cách đáp tạm xuống Biển Đông vùi mình vào lòng đại dương để giải phóng.

Thật ra khi đó đang ở ngoài khơi tiếp giáp Đại Tây Dương và Thái Bình Dương rồi, chọn cách rơi thẳng xuống biển luôn cũng được. Nhưng Giselle lại nghĩ, nếu lần bạo động này có g.i.ế.c c.h.ế.t cô thì cô phải ra đi giữa vòng tay quê hương đất mẹ, nên mới cố nhịn đến khi độn thổ về tới Biển Đông.

Dù nắng rát da nhưng gió thổi mát rượi, cô gái ngả đầu lên vai chàng trai trên cán chổi, thả hồn lơ lửng theo những áng mây thơ thẩn giữa trời... 

Bóng hai người chiếu xuống mặt biển chỉ là một bóng que dài nhỏ, đang phi v.út qua những dặm trường biển khơi dưới ánh nắng ban trưa ch.ói chang. Bỗng từ dưới đại dương sâu thẳm, một vệt đen khổng lồ bắt đầu hiện ra, lan rộng dần trên nền xanh ngọc của mặt nước. Từ trên cao nhìn xuống, ban đầu chỉ là một vùng tối mơ hồ như đám mây đen dưới đáy biển. Rồi nó lớn dần, rõ dần, hình dáng thuôn dài, to lớn vượt xa kích thước bình thường của bất kỳ con cá voi nào. 

Khi cái bóng ấy trồi hẳn lên gần mặt nước, lớp da lấp lánh ánh bạc ngọc lam hiện rõ, những đường Runes cổ mờ ảo lóe lên dưới nắng như được khắc lên bằng ánh sáng của biển cả. 

Sinh vật đó trồi lên hiển lộ ra thân hình dài hơn 30m, vây lưng viền sáng lung linh, đầu ngẩng nhìn lên trời nơi hai phù thủy bay chổi đã giảm tốc độ vì kinh ngạc.

“Là Oriens Cetacean!”

“Là Cá Ông!”

Von hỏi lại: “Em mới nói tiếng gì đấy Selly?”

“À là tên mà người Muggle ở đây đặt cho sinh vật này.”

Von còn hơi nghi hoặc nhưng ngay lúc đó con cá bên dưới bắt đầu phát ra âm thanh. Tiếng kêu của nó rù rù như tiếng gió hú kết hợp cùng tiếng woop rền rĩ trầm thấp của cá voi xanh. Nhưng khác biệt với loài cá không có phép thuật ở chỗ, tiếng kêu này không chỉ vang vọng trong không gian bao la biển trời mà còn xuyên thấu tâm trí hai phù thủy, mang theo cảm giác khẩn thiết như một lời cầu cứu dành riêng cho những ai có thể nghe hiểu.

“Nó đang cầu cứu chúng ta đấy Von!”

Nhưng tóc bạch kim vẫn giữ chổi bay lơ lửng tại chỗ. “Ai biết được nó có bị phù thủy nào điều khiển không.”

Cô đ.ấ.m vào lưng anh. “Anh bảo anh là tài xế riêng của em mà! Đi! Bay theo nó đi!”

“Selly địa bàn này là nơi chốn xa lạ, chúng ta không nên mạo hiểm.”

“Trong phân loại sinh vật huyền bí, Oriens Cetacean là loài cá thân thiện chưa từng có tiền lệ tấn công người, lại hay cứu giúp ngư dân. Con cá này nổi lên cầu cứu chúng ta hẳn là có ngư dân gặp nạn đấy Von.”

“Đám mọi rợ Muggle thì liên quan gì chúng ta.”

“Montgomery!” Lần này cô đ.ấ.m thật mạnh vào lưng tóc bạch kim. “Anh có đi theo không hả?”

Và như lịch sử nhân loại từ thời tiền sử đã chứng minh, muốn sống lâu thì tốt nhất nên nghe lời vợ. Von Montgomery quán triệt tinh thần này nên anh không do dự nữa, bẻ lái điều khiển chổi bay theo con cá khổng lồ dưới mặt nước kia.

Cá Ông ngụp lặn, thỉnh thoảng ngoi lên phun một cột nước lấp lánh dưới bầu trời trong xanh nắng vàng rực rỡ. Thân cá dài bằng một chiếc tàu đ.á.n.h cá xa bờ của ngư dân các nước quanh vùng biển này, khi nó bơi còn kéo theo nhiều đàn cá nhỏ chung quanh, rồi chim ó biển, mòng biển cũng quác quác bay theo trên trời. 

Tiếng thơm của loài Oriens Cetacean được các chuyên gia sinh vật huyền bí công nhận, được ICW liệt vào hàng cấm đ.á.n.h bắt trái phép. Nếu phát hiện phù thủy nào săn bắt Oriens Cetacean sẽ ngay lập tức tống giam vào Azkaban.

Được bảo vệ như vậy nhưng loài này vốn cực hiếm, lại sống đơn lẻ nên sinh sản khó khăn. Trên thế giới có bao nhiêu con Oriens Cetacean, các nhà nghiên cứu sinh vật biển chưa thể kết luận được vì chúng sống sâu tận 1000m dưới mặt nước, chỉ trồi lên để cứu giúp hỗ trợ thuyền bè gặp nạn mà thôi.

Đó cũng là một năng lực phép thuật đặc biệt của Cá Ông: khả năng tiên tri và dự báo thời tiết. Dĩ nhiên tiên tri không phải toàn năng, nhiều loài sinh vật khác cũng có khả năng này như Nhân Mã hay Demiguise.

Cá bơi thong dong chứ Von phải cưỡi chổi hết tốc lực mới theo kịp. Khoảng nửa tiếng sau họ bay đến một vùng biển trông khá tàn tạ như vừa trải qua một trận càn quét khủng khiếp. Mảnh vỡ tàu thuyền, vật dụng đồ dùng nổi lềnh bềnh, cây cối thực vật trên cồn đảo thì ngả nghiêng gãy đổ. Không cần Cá Ông chỉ hai phù thủy cũng đã nhìn thấy đáp án:

Trên một hòn đảo nhỏ hoang vắng bao quanh bởi rạn san hô vòng và đá ngầm sắc nhọn, dưới ánh nắng ban trưa ch.ói chang, một chữ “HELP” và “CỨU” to tướng được vẽ trên nền cát. Vài bóng người lưa thưa trên đảo nhỏ nhưng vì còn xa nên Giselle chưa thấy rõ.

Con Cá Ông không đi tiếp nữa, nó kêu rền truyền vào tai hai người những tiếng cầu cứu xen lẫn biết ơn, rồi lại phun lên một cột nước to. Von dừng chổi, ếm bùa tàng hình lên cả hai và cây chổi xong mới bay vòng ra sau đảo khuất tầm nhìn người Muggle, từ từ hạ xuống.

“Thiệt phiền phức mà...” Tóc bạch kim lầm bầm. “Trong từ điển của Montgomery không bao giờ có từ CỨU cả.”

Trên bãi cát có 4 người đàn ông quần áo rách bươm, da cháy nắng đỏ rát, đang co ro ngồi dưới bóng cây lưa thưa. Môi họ nứt nẻ vì khát, ánh mắt vô định hướng nhìn đại dương không thấy bến bờ. 

Có người còn lành lặn thì quỳ hướng về phía Tây mà lẩm bẩm cầu khấn:

“Ông Nam Hải… Ông ơi cứu con…” Họ nói bằng tiếng Việt, giọng miền Trung.

Bỗng nhìn thấy cột nước b.ắ.n lên từ xa, người đó kích động đứng lên lay lay bạn thuyền: “Nhìn! Nhìn đằng kia!”

“Là cá heo thôi.”

“Không là Ông Nam Hải! Là Ông Nam Hải!”

Nhân lúc ngư dân Muggle không để ý, Giselle ếm một bùa thời tiết lên vùng trời này, giả bộ trời nhiều mây che bớt nắng gắt. Mất nước, bỏng rát vì nắng và đói là những nguyên nhân khiến nhiều ngư dân không thể cầm cự thêm vài ngày để chờ tàu bè đến cứu. Nên Giselle rót bùa Aguamenti vào mấy mảnh vỡ vật dụng, vỏ dừa, vỏ sò... trên cồn cát này để họ “tự nhiên tìm được”.

Trong lúc đó dưới sự thúc ép của Giselle, Von đã chịu bay ra xung quanh tìm xem có tàu bè nào đang hoạt động trên vùng biển này không để dẫn đến đây. Cậu thiếu gia có bao giờ thiện tâm như thế, nhưng anh cũng biết nếu không giải quyết xong chuyện này thì Giselle sẽ ở lì đây miết không đi tiếp nữa nên đành chịu nghe lời cô vậy.

Đợi trong chốc lát, khi Von quay lại lại dẫn theo hai phù thủy khác chứ không phải tàu bè Muggle nào. 

Hai người mới đến không cưỡi chổi, mà một nữ phù thủy ngồi trên một con chim có lông vũ màu trắng, nửa giống cò nửa giống sếu còn kích cỡ thì to như đà điểu (thế mới cưỡi được). Trong khi nam pháp sư thì bám theo trên vây lưng một con cá heo, lặn từ dưới biển lên.

Vì cồn đảo này quá nhỏ sợ bị những người Muggle đó phát hiện, họ tạm đáp ở một đảo khác cách khá xa chờ Von cưỡi chổi đưa Giselle sang. Tóc bạch kim nhăn mày rất không vui nói với cô:

“Thật phiền phức. Đụng phải phù thủy tuần tra của họ.”

“Ít ra chúng ta cũng đưa họ đến cứu dân Muggle của họ là được rồi.”

Khi cả hai xuống chổi, đứng gần con chim sếu-to-bằng-đà-điểu Giselle mới thấy con chim này giống sếu hơn là cò, lông trắng tinh khiết, đầu và phần cổ trên trụi lông đỏ hồng, cổ dài thanh thoát, chân dài mỏ nhọn. Trên thân của nó có đeo thêm trang bị chỗ ngồi và dây buộc vào cổ để điều khiển. Còn nữ phù thủy cưỡi nó là một người phụ nữ thuần Việt trạc ngoài 30, Giselle quan sát con chim thì chị ta cũng quan sát cô.

“Xin chào, tôi là An Truong phù thủy tuần tra biển trực thuộc Bộ Pháp thuật Việt Nam.” Người phụ nữ chìa ra bảng tên công vụ, hàng trên ghi “Trương Hoài An” còn hàng dưới là “An Truong”, nói bằng tiếng Anh dễ nghe.

“Không cần dùng tiếng Anh đâu chị, em biết tiếng Việt.” Dù lâu rồi chưa dùng lại tiếng Việt nhưng Giselle làm sao quên được ngôn ngữ chôn nhau cắt rốn của mình.

Hoài An chớp mắt ngạc nhiên tột độ. “Ối em nói tiếng Việt sõi thế!”

“Em là Giselle Gibson, đây là bạn trai em Von Montgomery. Bọn em đang đi du lịch bay ngang qua vùng biển này thôi.”

Luật pháp phù thủy quốc tế cho phép phù thủy có thể bay ngang qua vùng trời các quốc gia mà không cần xin giấy phép từng nước, chỉ cần đăng ký nhập cảnh lưu trú ở quốc gia đích đến mà thôi.

Nên việc có phù thủy lữ hành bay trên Biển Đông cũng không có gì lạ, chỉ là không còn quá thường thấy như thế kỷ trước. Dù gì thời giờ phù thủy cũng ít chuộng bay chổi đường trường, nếu đi du lịch tham quan thì độn thổ hoặc dùng phương tiện Muggle cho nhanh.

“Gibson... khi nãy chưa kịp hỏi rõ anh Montgomery đây, bọn em đang bay thì bắt gặp ngư dân Muggle gặp nạn à?”

Phù thủy Hoài An nói giọng Bắc nhẹ nhàng, dáng người thanh mảnh, mặc quần áo thông thường. Nếu không phải con chim-giống-sếu khổng lồ đứng kế bên thi thoảng dụi mỏ vào ống tay áo thì trông chị không khác gì một người phụ nữ bình thường. 

“À không phải, bọn em đang bay thì gặp một con Cá Ông trồi lên cầu cứu nên đi theo nó đến đây.”

“Cá Ông...” Hoài An ngạc nhiên khi từ ngữ tín ngưỡng dân gian địa phương thế này lại được một phụ nữ phương Tây thốt lên thành thạo như vậy.

“À là Oriens Cetacean ấy.” 

Oriens Cetacean là tên khoa học của loài Cá Ông trong phân loại sinh vật huyền bí quốc tế.

Giselle hơi thắc mắc con chim mà Hoài An cưỡi là loài gì vì cô chưa từng đọc qua. Song cũng hợp lý thôi, trước đây khi còn sinh hoạt trong câu lạc bộ sinh vật huyền bí Hogwarts, cô chưa tìm hiểu đến các loài vật bản địa Á Đông. Tài liệu duy nhất về sinh vật châu Á của cô là cuốn sinh vật huyền bí Nhật Bản do Ryu-chan tặng.

“Ồ đúng là Cá Ông rồi, ở vùng biển này có một con Cá Ông rất thân thiện.”

Người pháp sư lặn cùng cá heo đã giúp dẫn đến một tàu đ.á.n.h cá khác để cứu trợ những ngư dân gặp nạn. Từ cồn cát bên kia vẫn nghe thấy tiếng họ reo hò vui mừng chêm cùng tiếng tạ ơn thần phật. 

Hai người còn muốn trao đổi thêm tý nữa nhưng Von mất hết kiên nhẫn, bảo là xong việc rồi họ phải tiếp tục hành trình thôi. Thế nên Hoài An đưa ra một tấm danh thiếp, dặn dò nếu có dịp đến thăm Việt Nam thì chị sẵn sàng tiếp đón.

Giselle nhìn danh thiếp, thấy có ghi chị là “Giáo viên tại Trường Phép Thuật và Bùa Chú Lạc Việt” thì ngạc nhiên:

“Việt Nam cũng có trường dạy phép thuật nữa à?”

“Có chứ!” Hoài An cao giọng tự tin. “Lạc Việt là trường dạy phép thuật lâu đời nhất ở Đông Nam Á đấy. Chúng tôi đã đào tạo ra rất nhiều phù thủy pháp sư tài ba.”

“Vậy chị Hoài An dạy môn gì?”

“Thuật Biến Hình.”

Von cằn nhằn bảo nơi này nóng quá, dễ sốc nhiệt, cháy da rám nắng nên không cho Giselle ở lâu. 

Khi đã bay xa rồi anh mới hỏi tại sao cô biết nói tiếng Việt, lại còn nói sõi thế. Cô gái lấp l.i.ế.m đáp học tiếng Trung xong biết Việt Nam ở cạnh Trung Quốc, thấy quốc gia này thú vị nên muốn học ngôn ngữ luôn.

“Vậy sau này anh sang đây công tác, em đi theo làm phiên dịch cho anh nhé!”

“Thật á? Anh kinh doanh tới Đông Nam Á luôn rồi à?”

“Ừ, khu vực này đang phát triển mạnh mà, ai nhanh nhạy đều nhảy vào hết. Tập đoàn của anh đã di dời nhà máy sản xuất từ Trung Quốc sang Việt Nam rồi.”

Hình như có lần Giselle đột nhập phòng làm việc của Von, có nghe loáng thoáng giữa chừng cuộc họp như thế.

Bay mãi đến chiều Giselle mới tìm được rặng san hô mà cô đã giấu cái ấm trà hoa sen cùng đũa phép nhét trong đó. May mà có đ.á.n.h dấu bằng Runes của chính cô nên dễ tìm, chứ không tìm kiếm một dãy san hô ở giữa đại dương mênh m.ô.n.g thế này chắc cả năm trời mất.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.