Khi Tôi Lỡ Đâm Xe Vào Ông Chủ Bên A - Chương 38: Cô Ấy Đã Thầm Thương Trộm Nhớ Cậu Từ Rất Lâu Rồi

Cập nhật lúc: 14/04/2026 15:22

Tạ Văn không hề mắc bẫy, anh rũ mắt xuống rồi gắp một con tôm nõn vào bát và đáp: "Không biết."

Tạ Cẩm Tranh: "..."

Thế này thì bảo cô phải nói tiếp thế nào đây.

Tạ Văn có phải đã đoán được ý đồ của cô nên cố tình nói vậy không. Tháng trước hai nhà còn cùng nhau đi ăn tối, thiên kim tiểu thư nhà họ Diêu cũng có mặt, cô không tin với trí nhớ gặp một lần là không quên của Tạ Văn mà lại không nhớ nổi người ta.

"Cậu đây là..." Tạ Cẩm Tranh tức quá hóa cười, cũng không vòng vo nữa mà nói thẳng: "Dạo này Diêu Ngọc Thư hẹn chị mấy lần, lần nào cũng nhắc đến cậu trước mặt chị, ý tứ quá rõ ràng rồi, cô ấy muốn chị làm cầu nối để tạo cơ hội cho hai đứa tìm hiểu nhau."

Động tác gắp thức ăn của Tạ Văn chậm lại.

Đợi nửa ngày không thấy Tạ Văn phản ứng, Tạ Cẩm Tranh cảm thấy hơi đau đầu nên đành mở miệng hỏi: "Cậu thấy thế nào? Cô bé đó đã thú thật với chị là đã thầm thương trộm nhớ cậu từ rất lâu rồi, trong lúc trò chuyện cứ dò hỏi sở thích của cậu suốt vì muốn hiểu thêm về cậu. Rốt cuộc cậu có muốn gặp mặt người ta một lần không?"

Tạ Văn đặt đũa xuống, bưng bát canh bên cạnh lên uống một ngụm coi như đã ăn xong bữa cơm này: "Không hứng thú."

Ba chữ ngắn gọn khiến Tạ Cẩm Tranh nghẹn lời.

Cô gái kia lời lẽ khẩn thiết lại còn trao cả tấm chân tình, Tạ Cẩm Tranh một mặt không nỡ nhìn người ta thất vọng, mặt khác cũng cảm thấy Tạ Văn và cô gái đó rất xứng đôi nên thử khuyên nhủ: "Diêu Ngọc Thư là một cô gái hoạt bát đáng yêu, tính cách bổ sung rất tốt cho cậu, cậu cứ thử tiếp xúc đi rồi sẽ biết con bé rất thú vị."

Tạ Cẩm Tranh đá nhẹ vào chân cô con gái đang gặm đùi gà bên cạnh để ra hiệu.

Tạ Tinh Vũ khuất phục trước uy quyền của mẹ nên hùa theo: "Cậu ơi, cậu cứ đi gặp thử xem sao, sớm tìm mợ về cho con, con sẽ tặng hết bảo bối mình tích cóp được cho mợ."

Tạ Văn đổi sang đôi đũa dùng chung rồi gắp cho cô bé một cái đùi gà to: "Lo ăn cơm của cháu đi."

Tạ Tinh Vũ chớp đôi mắt tròn xoe, nhún vai với mẹ mình ra vẻ lực bất tòng tâm rồi cúi đầu tiếp tục gặm đùi gà.

Đối diện với ánh mắt của Tạ Cẩm Tranh, Tạ Văn bình thản nói: "Em vẫn giữ nguyên câu nói đó."

Không hứng thú.

Anh đã gặp được cô gái nhỏ hoạt bát đáng yêu nhất trên thế giới này rồi.

"Đang ăn cơm mà, không nói chuyện đó nữa. A Văn đừng buông đũa vội, ăn thêm chút nữa đi, nghe nói cháu đến nên cả bàn thức ăn này đều do thím tự tay làm đấy." Dương Đan Ý gắp thức ăn cho anh: "Lần nào nhìn sức ăn của cháu thím cũng thấy sốt ruột, chẳng biết cháu giữ dáng kiểu gì mà ăn mãi chẳng thấy béo lên."

Tạ Cẩm Tranh cũng không muốn phá hỏng bầu không khí vui vẻ nên nương theo câu chuyện: "Mẹ, cái này mẹ không hiểu đâu. Cậu ấy thường xuyên tập gym nên mới ăn nhiều hơn một chút, chứ nếu không với sức ăn đó thì đã đói lả từ lâu rồi."

Nhìn bát cơm nhanh ch.óng chất đầy thức ăn như ngọn núi nhỏ, Tạ Văn cảm thấy áp lực đè nặng nên đành phải cầm đũa lên lần nữa: "Cảm ơn thím, cháu đủ rồi ạ."

Dương Đan Ý vẫn cảm thấy chưa đủ bèn đẩy đĩa cá hấp đến trước mặt anh: "Thím nhớ hồi nhỏ cháu thích ăn cá nhất, cũng rất biết cách ăn, người bé tí mà ăn hết cả một con, nhả xương sạch sẽ còn ghép lại được nguyên hình dạng ban đầu."

Tạ Văn rũ mắt không nói một lời, trông có vẻ bình thản nhưng cả người lại trở nên trầm mặc lạ thường.

"Mẹ, A Văn lớn rồi, tự biết chăm sóc bản thân, mẹ đừng coi cậu ấy là trẻ con mà lải nhải mấy chuyện vặt vãnh này nữa." Tạ Cẩm Tranh nhíu mày thật sâu, khẽ lắc đầu với Dương Đan Ý, tự nhiên lại nhắc chuyện hồi bé làm gì.

Dương Đan Ý cũng nhận ra mình lỡ lời, bà lo lắng nhìn Tạ Văn vì sợ kích động đến anh nên vội vàng kể chuyện cười để lấp l.i.ế.m: "Con không coi nó là trẻ con à? Thế lần trước gọi điện thoại không được, đứa nào ở nhà lo đến mức c.h.ử.i bới ầm ĩ thế."

Tạ Văn động đũa gạt một miếng thịt bụng cá đưa vào miệng: "Tay nghề của thím rất tốt, món cá làm rất ngon."

Sống mũi Dương Đan Ý cay cay, bà lẩm bẩm: "Cháu ăn nhiều vào, ăn nhiều vào nhé..."

Sau khi Tạ Văn rời Thủ đô thì Chúc Khúc Kỳ mới bắt đầu nảy sinh phản ứng cai nghiện một cách chậm chạp, mỗi ngày cô mở WeChat của anh ra xem hai mươi lần, mân mê chiếc bát kia năm mươi lần, cuối cùng bình thản chấp nhận sự thật rằng Tạ Văn chỉ là khách qua đường trong cuộc đời mình.

Cô không dùng chiếc bát lãng mạn và đầy nét trẻ thơ đó để ăn cơm mà cất kỹ trên cao, đặt chung với những chiếc cốc quý giá của mình.

Chúc Khúc Kỳ rất thích sưu tầm cốc đẹp, có cái mua trên mạng, có cái mua lúc đi du lịch, tổng cộng có mấy chục chiếc đủ mọi hình dáng kỳ lạ nên cô đã đặt làm riêng một chiếc tủ kính.

Chiếc bát kia hiện giờ được đặt ở vị trí bắt mắt nhất trong tủ kính.

Trong một khoảng thời gian dài sau đó Chúc Khúc Kỳ vẫn nhớ tới Tạ Văn nhưng chưa từng liên lạc với anh. Rời khỏi môi trường công việc, cô luôn cảm thấy việc tìm anh trò chuyện là một điều rất kỳ quặc.

Chúc Khúc Kỳ quay lại cuộc sống hai điểm một tuyến như trước kia, ngày thường bận rộn công việc, cuối tuần và ngày lễ thì cùng Tiểu Tửu đến phòng tập boxing hoặc dắt Quán Quán đi chơi ở các khu du lịch sinh thái ngoại ô.

Dạo này Tiểu Tửu bắt đầu đăng truyện mới nên Chúc Khúc Kỳ đặt một chiếc bánh kem nhỏ rồi mang theo Quán Quán đến nhà cô ấy tổ chức một lễ ăn mừng nho nhỏ.

Tiểu Tửu ôm laptop ngồi trên t.h.ả.m phòng khách vừa viết văn vừa vuốt ve ch.ó, còn Chúc Khúc Kỳ thì bận rộn trong bếp xào vài món rau, làm một nồi tôm hùm đất cay nồng và trộn mì lạnh.

Mì là loại cán tay có sẵn mua ở siêu thị, bỏ vào nồi rất nhanh chín, vớt ra xả qua nước lạnh, rưới dầu ăn lên trộn đều cho tơi, sau đó xé ức gà luộc rải lên trên, chan thêm hai thìa nước sốt bí truyền và rắc chút lạc rang là hoàn thành.

Tiểu Tửu ăn một miếng mì lạnh rồi ngửa đầu thở hắt ra một hơi sảng khoái: "Đã quá, cảm giác có thể chiến thêm năm nghìn chữ nữa!"

"Tốt nhất là được như vậy."

Chúc Khúc Kỳ đeo găng tay dùng một lần để bóc vỏ tôm, cô thích ăn tôm nhưng lại chẳng đủ kiên nhẫn bóc vỏ, bóc được vài con là bắt đầu cáu kỉnh nên tháo găng tay ném sang một bên không ăn nữa.

Tiểu Tửu không ngại phiền phức, cô ấy bóc từng con một rồi xếp đầy vào bát. Chúc Khúc Kỳ liền vươn đũa sang cướp tôm nõn cô ấy đã bóc sẵn để ăn.

"Cậu lười c.h.ế.t đi được." Tiểu Tửu lườm nguýt vài cái nhưng nể tình cơm là do cô nấu nên không ngăn cản.

"Cậu đang tự nhận xét bản thân đấy à?" Chúc Khúc Kỳ thong thả đáp.

Tiểu Tửu: "..."

Quán Quán ngửi thấy mùi thơm liền ghé cái đầu to bự vào húc húc cánh tay Chúc Khúc Kỳ để xin ăn.

Chúc Khúc Kỳ đứng dậy lấy phần ức gà luộc còn dư trong bếp ra, lần trước gửi Quán Quán ở nhà Tiểu Tửu vẫn còn thừa lại đồ ăn chưa mang về, Chúc Khúc Kỳ trộn ức gà vào đó để cho nó ăn thêm bữa phụ.

"Chim Nhỏ, dạo này không thấy cậu nhắc đến Tạ Văn nhỉ." Tiểu Tửu đúng là chuyên gia chọc đúng chỗ đau.

Đâu chỉ là dạo này, Chúc Khúc Kỳ đã gần một tháng không nhắc đến anh rồi.

Chúc Khúc Kỳ nhìn Quán Quán ăn ngấu nghiến rồi xoa bộ lông xù trên lưng nó, hồi lâu sau cô mới thở dài trả lời: "Hợp đồng giữa Vân Lan và Hoa Nghiên đã ký xong rồi, sau này tớ sẽ thực sự không còn gặp lại Tạ Văn nữa."

Ngày cuối cùng của tháng Sáu trùng hợp là thứ Sáu.

Sau khi tan làm, vài đồng nghiệp trong phòng thư ký cùng với ba người ở bộ phận khác tổng cộng bảy tám người hẹn nhau đi ăn thịt nướng.

Chúc Khúc Kỳ ngồi xuống uống vài ngụm nước bưởi ướp lạnh và trò chuyện với Triệu Nhiễm Nhiễm bên cạnh thì bỗng nghe thấy Kỷ Trạch cao giọng tuyên bố: "Mọi người đừng khách sáo, cứ gọi thoải mái đi, hôm nay tôi mời."

Không gian yên tĩnh trong giây lát rồi mọi người vỗ tay hoan hô.

Trước đây không phải chưa từng tụ tập ăn uống nhưng ngoại trừ lần Chúc Khúc Kỳ trúng giải lớn mời mọi người ăn tiệc ra thì những lần khác đều là chia đều tiền, Kỷ Trạch đột nhiên nói muốn mời khách khiến mọi người mặc nhiên cho rằng anh ta có chuyện vui.

Triệu Nhiễm Nhiễm lập tức trêu chọc: "Có chuyện gì vui thế? Dạo này cậu hay mời trà chiều thì thôi đi, giờ còn mời cả ăn tối nữa."

Nói xong, ánh mắt Triệu Nhiễm Nhiễm liếc về phía Chúc Khúc Kỳ rồi nhướng mày.

Chúc Khúc Kỳ bị sặc, nhìn em làm gì, có liên quan gì đến em đâu.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Khi Tôi Lỡ Đâm Xe Vào Ông Chủ Bên A - Chương 38: Chương 38: Cô Ấy Đã Thầm Thương Trộm Nhớ Cậu Từ Rất Lâu Rồi | MonkeyD