Khi Tôi Lỡ Đâm Xe Vào Ông Chủ Bên A - Chương 39: Cấm Tình Yêu Công Sở

Cập nhật lúc: 14/04/2026 15:22

Kỷ Trạch đỏ bừng mặt khi bị mọi người vây quanh truy hỏi, ánh mắt không kìm được mà liếc về phía Chúc Khúc Kỳ.

Bắt gặp ánh mắt của anh, trái tim Chúc Khúc Kỳ thót lên một cái với dự cảm chẳng lành. Cô nâng ly nước bưởi lên nhấp một ngụm nhỏ hòng che giấu biểu cảm trên gương mặt.

Không thể nào, đừng nói là thật sự liên quan đến mình đấy nhé.

Đừng có chơi trò tỏ tình công khai trước đám đông, cô từ chối thì bản thân khó xử mà đối phương cũng mất mặt, sau này còn phải làm việc chung trong một văn phòng lớn, ngẩng đầu không thấy cúi đầu gặp...

"Hỏi nhiều thế làm gì, có người mời khách thì mọi người cứ lo ăn thôi." Kỷ Trạch cười ha hả lấp l.i.ế.m cho qua chuyện.

Từng đĩa thịt bò thịt cừu tươi ngon được bưng lên, mọi người ăn uống thỏa thích khiến chủ đề nói chuyện nối tiếp nhau không dứt, hầu như chẳng có lúc nào bầu không khí bị trùng xuống.

Thế nhưng Chúc Khúc Kỳ lại có chút lơ đễnh, cô chậm chạp ăn bát cháo hải sản nhỏ trước mặt.

"Cookie, em ăn đi này, thịt bò Wagyu cắt dày này ngon lắm." Kỷ Trạch ngồi ngay đối diện Chúc Khúc Kỳ, tay trái cầm kẹp, tay phải cầm kéo cắt miếng thịt lớn đã nướng chín thành từng miếng nhỏ rồi bỏ vào đĩa của cô: "Còn cả thịt nạc vai này nữa, cũng ngon lắm. Em không ăn hành tây đúng không? Để anh nhặt ra giúp em."

Chúc Khúc Kỳ: "..."

Cả bàn đang trò chuyện rôm rả bỗng ăn ý dừng lại, tất cả đồng loạt nhìn chằm chằm vào Kỷ Trạch và Chúc Khúc Kỳ.

Mấy người trong phòng thư ký thì biết sơ qua về tâm tư của Kỷ Trạch, còn đồng nghiệp các bộ phận khác hoàn toàn không hay biết gì, nhưng khi chứng kiến cảnh này thì cũng dần hiểu ra và bắt đầu ồ lên đầy ẩn ý.

"Ái chà, hóa ra là có chuyện vui thật à?" Một nam đồng nghiệp lên tiếng trước tiên nói ra suy đoán trong lòng mọi người.

Đầu óc Chúc Khúc Kỳ lập tức ong lên. Vừa rồi ăn cháo nóng nên cô đã cởi áo khoác ngoài chỉ mặc chiếc váy trắng, nhưng lúc này cô nóng đến mức muốn cởi luôn cả váy, hận không thể nhảy ùm xuống nước cho xong...

Tiếng chuông điện thoại vang lên giải cứu Chúc Khúc Kỳ đang ở tâm điểm của sự chú ý.

"Tôi ra ngoài nghe điện thoại chút nhé."

Bỏ lại một câu, Chúc Khúc Kỳ che điện thoại vội vã đi ra ngoài.

Nghe điện thoại xong thì Chúc Khúc Kỳ vào nhà vệ sinh, cô ở trong đó rất lâu mới đi ra và phát hiện cuối hành lang có một cái sân thượng nên định ra đó hóng gió để g.i.ế.c thời gian.

Ai ngờ cô vừa mới tựa vào lan can thì tiếng bước chân đã vang lên từ phía sau.

Vừa quay người lại Chúc Khúc Kỳ đã sững sờ, là Kỷ Trạch - người mà cô đang tìm mọi cách né tránh.

Anh ta không biết biến đâu ra một bó hoa, lại còn là hoa hồng đỏ thắm, tay kia xách túi quà với logo vàng trên nền trắng của một thương hiệu xa xỉ quen thuộc.

"Chúc Khúc Kỳ, anh biết em không muốn bị mọi người vây xem nên mới mạo muội đi theo ra đây, anh có vài lời muốn nói riêng với em." Kỷ Trạch khẽ mỉm cười nhưng cũng có chút căng thẳng khiến yết hầu chuyển động: "Từ ngày đầu tiên em vào công ty thì anh đã chú ý đến em rồi, coi như là yêu em từ cái nhìn đầu tiên đi. Thời gian tiếp xúc càng lâu anh càng không thể kiểm soát được sự yêu thích dành cho em. Anh biết có thể em chưa có nhiều tình cảm với anh, lúc này tỏ tình có vẻ hơi đường đột, nhưng anh chỉ muốn xin một cơ hội để tiến xa hơn với em."

Gió thổi tung mái tóc dài của Chúc Khúc Kỳ, cô ôm lấy cánh tay trần, ánh mắt chẳng biết nên nhìn vào đâu.

"Chúc Khúc Kỳ, em có đồng ý..."

"Kỷ Trạch, anh đợi chút đã," Chúc Khúc Kỳ lên tiếng cắt ngang: "Thứ nhất, rất cảm ơn anh đã giúp đỡ và chăm sóc em trong công việc, nhưng quả thực em không có ý nghĩ nào khác với anh. Thứ hai, anh chưa xem quy định mới ban hành của công ty sao? Cấm tình yêu công sở."

Kỷ Trạch: "... Hả?"

Công ty trở nên thiếu nhân văn như vậy từ bao giờ thế?

Tiệc tàn, Chúc Khúc Kỳ thuận đường nên đi nhờ xe của Triệu Nhiễm Nhiễm.

Trên xe, Triệu Nhiễm Nhiễm tựa vào lưng ghế nghiêng đầu nhìn người đang lái xe: "Kỷ Trạch tỏ tình với em rồi à?"

"Sao chị biết?" Chúc Khúc Kỳ kinh ngạc đến mức mắt mở to thêm một vòng.

Để tránh bị nghi ngờ thì cô và Kỷ Trạch đã cố ý kẻ trước người sau quay lại, bó hoa hồng của Kỷ Trạch cũng đã được xử lý chứ không mang về bàn ăn.

Triệu Nhiễm Nhiễm nhướng mày cười khẽ hừ một tiếng: "Chuyện này chẳng phải rõ như ban ngày sao?"

Chúc Khúc Kỳ đáp: "Em từ chối rồi."

"Chị đoán được." Triệu Nhiễm Nhiễm chẳng hề bất ngờ: "Chắc không phải vì cái quy định cấm tình yêu công sở mới của công ty đấy chứ?"

Cái quy định bất thành văn kiểu này không có sức ràng buộc quá lớn, chuyện tình cảm sao mà kiểm soát được, chỉ cần không ảnh hưởng đến công việc bình thường thì cứ lén lút yêu đương cũng chẳng ai nói gì.

"Không phải." Chúc Khúc Kỳ thở dài một tiếng: "Em không thích anh ấy."

Triệu Nhiễm Nhiễm gật đầu. Tuy chị ấy thích hóng chuyện yêu đương của mấy bạn trẻ nhưng sự rung động vẫn là trên hết, một câu "không thích" là đủ để giải thích tất cả.

Chúc Khúc Kỳ có chút phiền não, xe dừng chờ đèn đỏ nên cô nghiêng đầu nhìn Triệu Nhiễm Nhiễm: "Sau này còn phải làm việc chung, biết làm sao bây giờ?"

Triệu Nhiễm Nhiễm vừa thương vừa buồn cười xoa đầu cô: "Thời gian lâu dần Kỷ Trạch sẽ tự điều chỉnh được thôi, em cũng đừng áp lực tâm lý quá."

Về đến nhà, Chúc Khúc Kỳ dắt Quán Quán xuống lầu đi dạo một lát, tắm rửa xong xuôi thì quăng mình lên chiếc giường lớn, hai tay giơ cao điện thoại đăng một dòng trạng thái lên vòng bạn bè.

Chim Nhỏ Không Ăn Rau Mùi: [Cảm ơn quy định mới của công ty, từ chối lời tỏ tình cũng có lý do chính đáng và hợp lý rồi.]

Chẳng bao lâu sau bên dưới đã xuất hiện thêm vài bình luận.

Cam Đường: [Bánh Quy Nhỏ nhà chúng ta sức quyến rũ vô biên, lại được tỏ tình à?]

Ba của Chúc Khúc Kỳ thì dùng giọng điệu giáo huấn: [Chuyện thế này sao còn đăng lên vòng bạn bè, không thể dùng giọng điệu đùa cợt với tấm lòng của người khác, dù từ chối cũng phải nói năng đàng hoàng.]

Chúc Khúc Kỳ muốn hét lên rằng con có nói năng đàng hoàng với người ta mà!

Cô lật người nằm sấp, hai chân đá đá vào không trung rồi trả lời cha ruột: [Con không phải học sinh của ba đâu nhé, ba mà nói thêm một chữ nữa là con cho vào nhóm bị chặn đấy.]

Vọng Na Cá Vũ: [Sáu sáu sáu.]

Mẫu thân đại nhân: [Gặp chàng trai nào phù hợp thì vẫn nên thử tìm hiểu xem sao, tuổi tác cũng không còn nhỏ nữa. Nếu xung quanh không có ai vừa ý thì để mẹ giới thiệu cho con vài người.]

Chúc Khúc Kỳ ném điện thoại xuống, đầu gục xuống vùi vào gối.

Xem mắt ư? Tha cho con đi.

Một người đã đủ khó đối phó rồi, lại còn giới thiệu vài người...

Tin nhắn riêng vang lên liên hồi sắp tấu thành một bản nhạc, Chúc Khúc Kỳ ngẩng đầu vớt điện thoại về rồi kéo con gấu bông kê dưới cằm.

Mẫu thân đại nhân đáng kính gửi cho cô một, hai, ba, bốn... năm tấm ảnh!

Tấm nào cũng là những chàng trai trẻ mặc vest chỉnh tề, thoạt nhìn cứ tưởng là trang giới thiệu nhân viên công ty bảo hiểm.

Mẫu thân đại nhân: [Mấy cậu này đều là nhân tài ưu tú đã qua sàng lọc của mẹ, tướng mạo chiều cao đều đạt chuẩn, là luật sư mới tuyển của văn phòng luật bên mẹ. Con xem có ưng cậu nào không.]

Chim Nhỏ Không Ăn Rau Mùi: [Con không muốn lấy luật sư.]

Bà Khúc Đình Phương tỏ vẻ không hài lòng bèn gửi thẳng tin nhắn thoại.

Chúc Khúc Kỳ mở tin nhắn thoại lên, âm thanh phát loa ngoài to đến mức như thể người đang đứng trước mặt cô gầm lên: "Luật sư làm sao hả? Hả? Mẹ con cũng là luật sư đấy! Không tốt ở điểm nào? Con nói xem nào. Chúc Khúc Kỳ, cái này không chịu cái kia cũng không xong, rốt cuộc con muốn chọn người đàn ông thế nào?!"

Muốn chọn người đàn ông thế nào...

Câu nói này vừa thốt ra, trong đầu Chúc Khúc Kỳ từ từ trải ra một bức tranh, trên đó xuất hiện gương mặt đầy sức công phá của Tạ Văn, ngũ quan sắc nét rõ ràng, khắc sâu dấu ấn đậm nét nhất trong những năm tháng gặp gỡ vô số người của cô. Cho dù họ đã gần một tháng không gặp.

Chúc Khúc Kỳ vội vàng nhắm mắt lắc đầu.

Khúc Đình Phương gửi đến hai chữ đơn giản thô bạo: [Nói đi!]

Chúc Khúc Kỳ ấn ngón cái vào phím ghi âm rồi cũng gào lên y hệt mẫu thân đại nhân: "Bởi vì con gái ruột của mẹ người ngốc mà tiền lại nhiều! Sợ lúc ly hôn sẽ bị luật sư am hiểu luật pháp chia chác hết tài sản!"

Khúc Đình Phương: "..."

Bát tự còn chưa có một nét mà đã nghĩ đến chuyện ly hôn xa xôi thế rồi? Con cứ kết hôn trước đi đã rồi hãy nói!

Mẫu thân đại nhân: [Mẹ con là luật sư, lại còn là trạng sư nổi tiếng, con sợ cái gì?]

Chúc Khúc Kỳ đâu có sợ thật, cô chỉ đang tìm cớ lung tung để đẩy chuyện xem mắt đi thôi, thấy mẹ ruột không chịu nhượng bộ nên đành dùng kế hoãn binh: [Chuyện xem mắt để Tết con về nhà rồi nói sau nhé.]

Chúc Khúc Kỳ lại ném điện thoại xuống, vùi mặt vào thú bông thở dài thườn thượt.

Điện thoại lại vang lên một tiếng, không biết cái miệng lợi hại của bà Khúc Đình Phương lại phun ra lời vàng ý ngọc gì để khuyên cô vào khuôn khổ nữa đây, Chúc Khúc Kỳ tạm thời mặc kệ.

Đến lúc nhắm mắt suýt ngủ quên vì gió điều hòa thổi hơi lạnh, Chúc Khúc Kỳ lật người nằm nghiêng, nheo mắt cầm điện thoại lên xem nhưng lại phát hiện mẫu thân đại nhân đã im hơi lặng tiếng, người gửi tin nhắn riêng cho cô lại là một người khác.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Khi Tôi Lỡ Đâm Xe Vào Ông Chủ Bên A - Chương 39: Chương 39: Cấm Tình Yêu Công Sở | MonkeyD