Khi Tôi Lỡ Đâm Xe Vào Ông Chủ Bên A - Chương 40: Tôi Có Bộ Não Yêu Đương

Cập nhật lúc: 14/04/2026 15:22

Chúc Khúc Kỳ đưa tay ra sau lưng kéo chiếc chăn mỏng bên cạnh đắp lên người, cuối cùng cũng bớt lạnh hơn chút.

Cô giơ tay tắt đèn lớn, chỉ để lại chiếc đèn bàn nhỏ hình nấm, ánh sáng vàng dịu không quá ch.ói mắt rồi giảm độ sáng màn hình điện thoại xuống thấp.

Khi mọi thứ đã ở trạng thái thoải mái nhất, Chúc Khúc Kỳ mới mở tin nhắn riêng của Tiểu Tửu.

Phù Quang Nhập Tửu: [Quy định mới của công ty cậu không phải là cấm tình yêu công sở đấy chứ? Tớ xem bài đăng trên vòng bạn bè của cậu mà phải xoay não mấy vòng mới phản ứng kịp.]

Chim Nhỏ Không Ăn Rau Mùi: [Đúng thế.]

Từ khi Tiểu Tửu biết Chúc Khúc Kỳ và vị ông chủ bên A đẹp trai đến mức thần phật căm phẫn kia hoàn toàn không có hy vọng gì thì cô ấy không còn nhắc đến người này nữa, coi như sự xuất hiện của anh ta chỉ là một cuộc gặp gỡ đẹp đẽ trong cuộc đời Chúc Khúc Kỳ.

Nhưng cô ấy rất tò mò, Chúc Khúc Kỳ sở hữu khuôn mặt xinh đẹp, đi đến đâu cũng có vô số người theo đuổi, trong đó không thiếu những chàng trai đẹp trai tính tốt, vậy mà cô ấy lại nhịn được không yêu đương.

Từ khi quen biết đến nay, Tiểu Tửu đã trải qua ba mối tình, mối tình trước chia tay chưa đầy ba tháng, số đàn ông khiến cô ấy rung động thì đếm không xuể, vậy mà Chúc Khúc Kỳ chưa từng bắt đầu một mối tình nào.

Điều này thật không hợp lý.

Phù Quang Nhập Tửu: [Đêm đã khuya, chị em mình nói chuyện tâm tình chút đi, Chim Nhỏ, tại sao cậu cứ mãi không chịu yêu đương thế?]

Chim Nhỏ Không Ăn Rau Mùi: [Câu hỏi kiểu gì vậy, không muốn yêu thì không yêu thôi.]

Phù Quang Nhập Tửu: [Bây giờ cậu không yêu, tớ tạm thời cho rằng cậu vẫn còn chút ảo tưởng với Tạ Văn, nhưng tớ muốn hỏi trước khi gặp Tạ Văn, chẳng lẽ không có người đàn ông nào khiến cậu đặc biệt rung động sao? Cậu vừa có nhan sắc vừa có trí tuệ, cưa đổ một người đàn ông đâu phải chuyện khó khăn gì?]

Chúc Khúc Kỳ còn chưa nghĩ ra cách trả lời thì tin nhắn của Tiểu Tửu lại đến.

Phù Quang Nhập Tửu: [Chẳng lẽ trong lúc tớ không biết, cậu đã từng bị tra nam làm tổn thương, từ đó đóng cửa trái tim, đoạn tuyệt tình ái?]

Chim Nhỏ Không Ăn Rau Mùi: [...]

Phù Quang Nhập Tửu: [?]

Chim Nhỏ Không Ăn Rau Mùi: [Đã nói với cậu bao nhiêu lần rồi, viết tiểu thuyết là viết tiểu thuyết, thực tế là thực tế, bao giờ cậu mới học được cách không đ.á.n.h đồng hai thứ đó với nhau đây!]

Phù Quang Nhập Tửu: [Vậy thì cậu cho tớ một lời giải thích hợp lý xem nào.]

Chim Nhỏ Không Ăn Rau Mùi: [Tớ có bộ não yêu đương.]

Phù Quang Nhập Tửu: [Nghĩa là sao? Không hiểu. Đầu ngứa quá, hình như sắp mọc não rồi.]

Chim Nhỏ Không Ăn Rau Mùi: [Không lừa cậu đâu, tớ thật sự cảm thấy mình có bộ não yêu đương, cho nên để tránh việc yêu đương mù quáng dẫn đến mất lý trí, bị đàn ông lừa xoay như chong ch.óng, tớ dứt khoát không đụng đến chuyện yêu đương, ngăn chặn hiện tượng này từ trong trứng nước.]

Tiểu Tửu bị thao tác ngược đời của cô làm cho kinh ngạc đến ngây người.

Đúng là nhân tài hiếm có khó tìm!

Sao con người ta có thể thông minh đến mức độ này chứ!

Tiểu Tửu thực sự phục cô sát đất, không còn gì để nói, một lúc lâu sau mới gửi qua một con số.

Phù Quang Nhập Tửu: [6.]

Ba giờ sáng, Tạ Văn mất ngủ, sau khi thử đủ mọi cách mà không ngủ được, anh dứt khoát rời khỏi giường đi xuống phòng tập thể d.ụ.c trong nhà để rèn luyện.

Đến năm giờ sáng, bầu trời ngoài cửa sổ bắt đầu hửng sáng.

Mùa hè trời sáng sớm, chỉ một lát nữa thôi, ánh mặt trời vàng rực sẽ xuất hiện ở đường chân trời.

Tạ Văn tắm rửa xong, vừa uống nước vừa xem điện thoại, giữa những tin tức lộn xộn trên vòng bạn bè bỗng nhảy ra một dòng trạng thái cuộc sống lạc quẻ.

Không cần nhìn tên cũng biết là do Chúc Khúc Kỳ đăng.

Có người tỏ tình với cô ấy.

Cô ấy nhắc đến "quy định mới của công ty", chứng tỏ đối phương là người cùng công ty với cô ấy. Tạ Văn nheo đôi mắt đen lại, suy nghĩ kỹ về những người đàn ông đủ loại mà anh đã gặp trong thời gian thị sát tại Hoa Nghiên.

Không lâu sau, Tạ Văn đã tìm ra người tương ứng.

Hình ảnh hiện lên trong đầu vô cùng rõ nét, người đàn ông xách chiếc bánh kem nhỏ mỉm cười dịu dàng với Chúc Khúc Kỳ, ý đồ trong mắt rõ mồn một.

Tạ Văn cảm thấy mình sẽ không nhầm lẫn.

Tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên phá vỡ hình ảnh trong đầu anh, biến nó thành từng mảnh vỡ rồi cuối cùng tan biến. Tạ Văn liếc nhìn điện thoại trên bàn, người gọi đến là Tạ Cẩm Tranh.

Tạ Văn bắt máy, giọng nói nhàn nhạt mang theo chút khàn khàn: "Có chuyện gì thế?"

"Gọi điện cho cậu sớm thế này, không làm phiền cậu chứ?"

"Em dậy rồi."

"Vậy thì tốt. Hôm nay cậu có rảnh không? Đi gặp một khách hàng thay chị nhé." Tạ Cẩm Tranh buồn rầu nói: "Trước đó chị đã hứa với Tinh Vũ thứ Bảy tuần này sẽ đưa con bé đi tham quan cung thiên văn, bận quá nên quên mất, vừa rồi con bé đang giận dỗi chị đây này, nếu chị không đi thì không biết nó sẽ không thèm để ý đến chị bao nhiêu ngày nữa."

"Anh rể đâu?"

"Đi công tác nước ngoài rồi, ngày kia mới về."

Tạ Văn cau mày, mất ngủ cả đêm nên dù cảm xúc có nhạt đến mấy cũng không tránh khỏi có chút bực bội: "Khách hàng nào?"

Vừa nghe anh hỏi vậy, Tạ Cẩm Tranh biết chuyện này có hy vọng nên vội vàng cười nói: "Tổng giám đốc Tưởng Khôn của Trường Hằng, cậu quen đấy."

Tạ Văn không nói gì, Tạ Cẩm Tranh rèn sắt khi còn nóng: "Địa chỉ chị gửi cho cậu rồi, đi sớm một chút nhé, đừng để người ta đợi."

Sợ Tạ Văn đổi ý, Tạ Cẩm Tranh lôi chuyện lần trước họp thay anh ra nói: "Cậu quên hôm cậu đột ngột quyết định đi công tác Đế Đô thay phó tổng Dương à, hôm đó chị định cùng anh rể cậu tận hưởng thế giới hai người, cậu nói một câu làm chị phải quay lại công ty họp thay cậu cả ngày." Chị ấy cao giọng nhấn mạnh: "Cả một ngày trời! Họng chị..."

Tạ Văn nghe đến đau cả tai, kịp thời lên tiếng cắt ngang lời càm ràm của cô ấy: "Được rồi, em đi thay chị."

Tạ Cẩm Tranh khựng lại rồi bật cười, thay đổi thái độ ngay lập tức: "Thế mới phải chứ. Chị em với nhau thì nên giúp đỡ lẫn nhau."

Tạ Văn nghe thấy tiếng mở cửa, ngước mắt lên nhìn thì thấy bảo mẫu đã đến.

Thấy anh đang nghe điện thoại, dì bảo mẫu lẳng lặng gật đầu chào anh một cái rồi đi vào bếp làm bữa sáng.

Tạ Cẩm Tranh dặn dò một số tình hình, Tạ Văn đều ghi nhớ trong lòng, kết thúc cuộc gọi, anh đặt điện thoại xuống rồi đi vào bếp nói vọng vào: "Tôi không có cảm giác thèm ăn, dì làm gì đơn giản thôi."

"Vậy tôi nấu cho cậu bát hoành thánh nhỏ nhé?" Bảo mẫu mở hộp giữ tươi ra cho anh xem, từng viên hoành thánh tròn trịa vỏ mỏng đến mức có thể nhìn thấy màu nhân thịt bên trong: "Sáng nay tôi mới gói đấy, có cho thêm rau tề thái, tươi ngon lắm."

Tạ Văn không muốn ăn nên lắc đầu từ chối.

Bảo mẫu: "Vậy cậu muốn ăn gì? Để tôi làm cho."

"Cháo đi ạ." Tạ Văn buột miệng nói: "Cháo có nấm hương, cà rốt, đậu hà lan, thịt gà và rau cải, dì biết làm không ạ?"

Bảo mẫu ngẩn người vài giây mới phản ứng lại, đáp: "Biết làm thì biết làm, nhưng nấu cháo phải đợi hơi lâu đấy."

"Không sao ạ."

Tạ Văn để lại một câu rồi quay người đi vào thư phòng.

Theo địa chỉ Tạ Cẩm Tranh đưa, Tạ Văn đến nơi sớm hơn giờ hẹn, đẩy cửa phòng bao ra thì thấy bên trong đã có người ngồi, quay lưng về phía anh, dáng người mảnh khảnh, nhìn thế nào cũng không giống Tổng giám đốc Tưởng cao mét tám nặng một tạ.

Tạ Văn dừng bước ở cửa, nghi ngờ mình đi nhầm phòng.

Anh lấy điện thoại từ túi quần tây ra xác nhận lại số phòng bao Tạ Cẩm Tranh gửi, lùi lại hai bước nhìn biển số mạ vàng trên cửa để đối chiếu.

Tạ Văn chắc chắn mình không đi nhầm, cảm thấy khó hiểu trước tình huống trước mắt.

Chẳng lẽ Tổng giám đốc Tưởng dẫn bạn gái theo? Vậy Tổng giám đốc Tưởng đâu rồi, đi vệ sinh à?

Vừa nảy ra suy đoán này thì bóng người kia cử động, quay người lại, một gương mặt không tính là xa lạ đập vào mắt.

Là thiên kim tiểu thư nhà họ Diêu, Diêu Ngọc Thư.

Nhớ lại những chủ đề liên quan đến Diêu Ngọc Thư mà Tạ Cẩm Tranh từng nhắc đến trước đây, sắc mặt Tạ Văn dần trầm xuống, nhận ra mình đã bị Tạ Cẩm Tranh lừa.

Hôm nay Tổng giám đốc Tưởng sẽ không xuất hiện đâu.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Khi Tôi Lỡ Đâm Xe Vào Ông Chủ Bên A - Chương 40: Chương 40: Tôi Có Bộ Não Yêu Đương | MonkeyD