Khi Tôi Lỡ Đâm Xe Vào Ông Chủ Bên A - Chương 41: Ông Chủ Bên A Của Cậu Đang Hẹn Hò Với Một Cô Gái
Cập nhật lúc: 14/04/2026 15:22
"Tạ Văn." Diêu Ngọc Thư đứng dậy rồi bước tới trên đôi giày cao gót mảnh khảnh và gương mặt xinh đẹp của cô ta tràn ngập niềm vui sướng: "Anh đến rồi à."
Cô gái diện chiếc váy liền thân sát nách màu trắng trang nhã với đường cắt may ôm sát giúp tôn lên những đường cong cơ thể yêu kiều. Vạt váy xếp nếp gợn sóng xòe nhẹ như loa kèn mang lại vẻ thanh lịch pha chút tinh nghịch. Mái tóc đen dài được b.úi gọn lên cao và điểm xuyết bằng dây buộc tóc hình nơ màu hồng với dải lụa rủ xuống khẽ bay bay sau lưng.
Trên người cô ta không đeo bất kỳ món trang sức nào tạo cảm giác thanh thoát, mộc mạc mà vẫn toát lên khí chất.
"Chị Cẩm Tranh nói với tôi là anh đồng ý gặp mặt nên tôi ngạc nhiên lắm." Diêu Ngọc Thư ghé sát mặt anh và dù khuôn mặt ấy chẳng có biểu cảm gì nhưng vẫn khiến người ta rung động. "Chúng ta đừng đứng nữa, ngồi xuống nói chuyện đi."
Tạ Văn khép hờ cánh cửa phòng bao rồi ngồi xuống chiếc ghế cách cô ta một chỗ trống.
Nghe ý tứ trong lời nói của Diêu Ngọc Thư thì có vẻ cô ta không hề biết chuyện anh bị Tạ Cẩm Tranh lừa đến đây?
"Anh thích uống trà phải không?" Diêu Ngọc Thư mở thực đơn trà đã được gấp đôi ra rồi đưa đến trước mặt anh: "Anh xem muốn gọi trà gì, tôi thì sao cũng được."
Tạ Văn liếc nhìn cô ta một cái. Cô ta chống khuỷu tay lên bàn và tựa cằm lên mu bàn tay với đôi mắt chớp chớp luôn mỉm cười, ánh mắt lấp lánh như sao.
"Sao anh không nói gì hết vậy?" Diêu Ngọc Thư dùng tay còn lại chống cằm và nhìn chằm chằm vào anh không chớp mắt: "Chắc anh có ấn tượng với tôi chứ nhỉ? Chúng ta gặp nhau nhiều lần rồi mà lần gần đây nhất là khi hai nhà cùng ăn cơm tại nhà hàng thuộc khách sạn Vân Lan, tôi còn rót trà cho anh mấy lần đấy. Nhưng tối hôm đó hình như anh chẳng nhìn tôi mấy cũng rất ít nói. Tạ Văn này, anh thích kiểu con gái thế nào vậy? Tuy chị Cẩm Tranh không nói về phương diện này nhưng tôi có hỏi thăm người khác rồi, anh chưa từng yêu đương nên tôi chẳng có ai để tham khảo cả. Anh có thích kiểu như tôi không?"
Tạ Văn rũ mắt nhìn cuốn thực đơn ghi tên đủ loại trà danh tiếng rồi tùy ý gọi một ấm. Đánh giá của Tạ Cẩm Tranh về Diêu Ngọc Thư không sai vì quả thực đây là một cô gái hoạt bát vui vẻ với những chủ đề nhảy cóc và chốc chốc lại nảy ra một ý tưởng mới.
Phục vụ mang trà đã pha xong tới nên Tạ Văn rót một ly rồi thuận tay rót cho Diêu Ngọc Thư một ly.
Diêu Ngọc Thư không giấu được vẻ ngạc nhiên vui mừng, khóe môi cô ta cong lên rồi dùng hai tay nâng chén trà đưa lên môi nhấp một ngụm.
"Tôi còn nghe chị Cẩm Tranh nói anh thích đọc sách và thư phòng trong nhà phong phú như thư viện vậy, anh thích đọc loại sách nào nhất thế?" Diêu Ngọc Thư tung ra một chủ đề dễ triển khai để trò chuyện với anh.
Cô ta không tin anh có thể im lặng mãi được.
Chỉ dựa vào cái miệng khéo ăn nói này của cô ta thì người câm gặp cô ta cũng phải mở miệng.
Tạ Văn còn chưa nói gì thì bên ngoài cánh cửa khép hờ đã vang lên tiếng cười lanh lảnh ngọt ngào của một cô gái: "Anh muốn cưới em nhanh thế cơ à?"
Một giọng nam dịu dàng đáp lại: "Cảm giác cả đời này chỉ có thể là em thôi."
Diêu Ngọc Thư bị cuộc đối thoại của hai người kia thu hút nên ngước mắt nhìn ra phía cửa đang mở hé, một cô gái mặc váy hoa nhí màu xanh đang khoác tay chàng trai vừa đi vừa cười nói ngang qua hành lang.
Có lẽ vì tò mò tại sao cửa phòng bao lại không đóng nên cô gái kia đã liếc mắt nhìn vào trong một cái.
Thứ Bảy là ngày đẹp trời để hẹn hò nên sáng sớm Cam Đường đã ra ngoài đi dạo phố cùng bạn trai. Đến trưa thì bạn trai mời cô ấy đến nhà hàng cao cấp ăn tiệc lớn.
"Chỗ này đắt lắm đấy!" Cam Đường tìm kiếm đ.á.n.h giá về nhà hàng này trên mạng: "Đại ca à, trước khi đặt bàn anh không xem mức tiêu thụ bình quân đầu người sao?"
"Xem rồi." Tô Đê xoa đầu cô ấy. "Có phải ngày nào cũng ăn ba bữa ở đây đâu, hẹn hò thì ăn đồ ngon một chút là chuyện nên làm mà?"
Cam Đường vẫn chép miệng nhưng Tô Đê đã nghiêng đầu ghé vào tai cô ấy cười nói: "Yên tâm đi, sẽ không để lại em ở đây rửa bát đâu."
"Biến đi." Cam Đường vỗ một cái vào n.g.ự.c anh ta.
"Tiền thưởng dự án tháng này về rồi." Tô Đê đổi sang vẻ mặt nghiêm túc. "Đừng tiết kiệm tiền giúp anh, lát nữa muốn ăn gì cứ gọi thoải mái."
Cam Đường không kìm được mà so sánh anh ta với bạn trai cũ, không so thì không biết chứ nghĩ đến tên người yêu cũ mua quần lót cũng bắt cô ấy trả tiền thì rốt cuộc sao cô ấy chịu đựng được hơn ba năm trời nhỉ? Cứ như bị bỏ bùa rồi còn đi đến bước bàn chuyện cưới xin nữa chứ.
Cũng may là chưa kết hôn nên mọi thứ vẫn còn kịp. Cam Đường chỉ cảm thấy thật may mắn.
Nhắc đến chủ đề kết hôn, Tô Đê cũng không hề qua loa mà nói cho cô ấy nghe rất nhiều suy nghĩ của mình. Hóa ra anh ta đã sớm cân nhắc chuyện này và cũng có sự chuẩn bị rồi.
Cam Đường vừa đi vừa trò chuyện với anh ta cùng nụ cười không ngớt trên môi, khi đi ngang qua một phòng bao thì nghe thấy bên trong có tiếng nói chuyện nên cô ấy nghiêng đầu nhìn qua khe cửa một cái.
Một nam một nữ ăn mặc sang trọng và ngoại hình cũng vô cùng bắt mắt.
Đi qua được vài bước thì Cam Đường bỗng cảm thấy góc nghiêng của người đàn ông kia trông hơi quen mắt, hình như đã gặp ở đâu rồi nhưng nhất thời không nhớ ra.
Cô ấy chắc chắn đã gặp người đàn ông đó!
Bước chân Cam Đường khựng lại khiến Tô Đê đang bị cô ấy khoác tay cũng buộc phải dừng theo, anh ta quay đầu nhìn cô ấy với vẻ nghi hoặc pha chút buồn cười: "Em làm vẻ mặt gì thế này?"
Cam Đường một tay gãi đầu với đôi lông mày nhíu c.h.ặ.t rồi nghiêng đầu như đang suy nghĩ rất lung nhưng mãi chẳng ra kết quả.
"Không phải, anh..."
Tô Đê vừa mở miệng đã bị Cam Đường ngắt lời: "Suỵt, đừng nói chuyện, để em nghĩ thêm chút nữa."
Tô Đê không biết bạn gái đang nghĩ gì nhưng lựa chọn phối hợp với cô ấy nên không nói cũng chẳng động đậy, cứ như khúc gỗ đứng sừng sững bên cạnh cô ấy kiên nhẫn chờ đợi.
"A! Cuối cùng em cũng nhớ ra người đàn ông kia là ai rồi!" Cam Đường kích động vỗ vào cánh tay bạn trai, ngay khi sắp không kiểm soát được âm lượng thì vội bịt miệng mình lại.
Tô Đê bị vỗ đến ngơ ngác vẫn không biết cô ấy đang nói gì: "Người đàn ông nào cơ?"
Hai mắt Cam Đường sáng rực chỉ cho anh ta thấy phòng bao phía sau rồi kéo tay anh ta lôi xuống thấp một chút. Tô Đê ngoan ngoãn nghiêng người ghé tai nghe cô ấy nói: "Người đàn ông trong phòng bao kia là ông chủ Bên A của Bánh Quy Nhỏ! Chính là chủ xe Rolls-Royce đấy!"
Chúc Khúc Kỳ từng cho cô ấy xem ảnh góc nghiêng của chủ xe Rolls-Royce, vì thời gian trôi qua quá lâu nên cô ấy phải nghĩ nửa ngày mới nhớ ra.
Tô Đê dùng ánh mắt hỏi cô ấy: Thì sao nào?
Cam Đường: "Anh ta chính là Tạ Văn của tập đoàn Vân Lan. Tập đoàn Vân Lan anh biết chứ?"
Lúc này Tô Đê mới lộ ra vẻ mặt vỡ lẽ. Ai mà chẳng biết tập đoàn Vân Lan vì bọn họ tham gia vào đủ mọi ngành nghề, thậm chí khi lên mạng tra cứu một thương hiệu nổi tiếng nào đó thì sẽ phát hiện thương hiệu này dựa lưng vào Vân Lan và đã bị thu mua từ những năm đầu rồi.
Cam Đường rón rén lùi lại vài bước, một tay cầm điện thoại để lộ ống kính rồi nhắm ngay khe cửa đang khép hờ, chụp một tấm ảnh nhanh như chớp rồi vội vã nấp vào góc tường, phồng má thở phào một hơi.
Cô ấy mới không giống cái đồ hồ đồ Chúc Khúc Kỳ kia chụp trộm mà quên tắt đèn flash đâu.
Tuy chụp vội nên ảnh hơi mờ nhưng miễn cưỡng nhận ra người là được rồi.
Cam Đường cúi đầu ngắm nghía một lúc rồi chuyển tiếp gửi cho Chúc Khúc Kỳ.
Cam Đường: [Bánh Quy Nhỏ, mau nhìn xem tớ gặp ai này! Chủ xe Rolls-Royce tôn quý, ông chủ Bên A của cậu đấy! Hình như anh ta đang hẹn hò với một cô gái?]
Cam Đường: [Ơ? Cậu đâu rồi?]
Cam Đường: [Lâu thế không trả lời tin nhắn của bổn cung, cuối tuần chạy đi đâu chơi bời rồi?]
Cam Đường: [Chúc Khúc Kỳ? Bánh Quy Nhỏ? Cô giáo Chim Nhỏ? Đại văn hào?]
Tô Đê kéo khuỷu tay bạn gái rảo bước đi về phía trước: "Chúng ta nấp ở đây trông giống biến thái lắm, muốn tám chuyện thì đợi ngồi xuống rồi nói sau nhé."
