Khi Tôi Lỡ Đâm Xe Vào Ông Chủ Bên A - Chương 42: Hình Như Cô Ấy Ghen Rồi

Cập nhật lúc: 14/04/2026 15:22

Trong phòng bao, Tạ Văn không trả lời câu hỏi về thể loại sách anh yêu thích mà Diêu Ngọc Thư vừa đặt ra, anh chỉ im lặng uống hết tách trà rồi nhẹ nhàng đặt xuống bàn.

Đáy tách chạm vào mặt bàn gỗ thịt tạo nên một âm thanh trầm đục.

"Cô Diêu." Tạ Văn nhìn cô ta bằng ánh mắt vô cùng nghiêm túc.

Giọng nói đạm bạc tựa gió thoảng lọt vào tai nhưng Diêu Ngọc Thư lại chẳng còn tâm trí đâu mà say đắm vì cô ta cảm thấy tình hình có vẻ không ổn, dù vậy cô ta vẫn cười tít mắt đáp lời: "Gọi là cô Diêu thì xa cách quá, mọi người đều gọi tôi là Ngọc Thư nên anh cứ gọi tôi như vậy là được."

Tạ Văn không hề đổi cách xưng hô theo ý cô ta mà vẫn tiếp tục nói theo nhịp điệu của riêng mình: "Cô rất tốt nhưng tôi không hề có ý gì khác với cô, mong cô hiểu cho."

Diêu Ngọc Thư: "..."

Giác quan thứ sáu của phụ nữ quả nhiên chuẩn xác đến đáng sợ.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Diêu Ngọc Thư xụ xuống nhưng miệng lưỡi vẫn không chịu nhận thua, cô ta cố gắng duy trì dáng vẻ kiêu hãnh: "Tôi hiểu chứ. Thế nhưng bây giờ không thích đâu có nghĩa là sau này cũng không thích, anh còn chưa thử tiếp xúc với tôi thì sao có thể vội vàng đưa ra kết luận như vậy được. Chính anh cũng nói tôi rất tốt, vậy một người tốt như tôi chẳng lẽ không xứng đáng để anh cho thêm một cơ hội sao?"

Càng nói về sau, giọng điệu nũng nịu của cô ta càng pha thêm vài phần uất ức.

Tạ Văn vốn không giỏi xử lý những chuyện thế này nên sau khi nói xong những điều cần nói, anh liền muốn rời đi: "Xin lỗi."

"Đợi đã!" Diêu Ngọc Thư gọi giật lại, hốc mắt đã đỏ hoe không kìm nén được tiếng nức nở: "Sau này tôi còn có thể tìm gặp anh không? Tôi đảm bảo sẽ không làm phiền đến công việc của anh đâu. Chắc chị Cẩm Tranh cũng nói với anh rồi, tôi đã thích anh từ rất lâu. Anh xem, hiện giờ anh cũng chưa có bạn gái, điều đó chứng tỏ tôi vẫn còn cơ hội đúng không?"

Tạ Văn dửng dưng trước nỗi buồn của cô ta và cũng chẳng hề có chút cảm xúc nào với những lời cô ta nói, tâm trạng anh phẳng lặng như mặt hồ nước c.h.ế.t không một gợn sóng.

"E là không tiện đâu." Tạ Văn không chừa lại cho cô ta chút hy vọng nào: "Cũng xin cô đừng vì chuyện này mà làm phiền Tạ Cẩm Tranh nữa."

Anh khẽ gật đầu chào: "Tôi còn có việc nên xin phép đi trước."

Tạ Văn đứng dậy, nhìn thấy nhân viên phục vụ đang ngó nghiêng ngoài cửa mà không dám bước vào liền giữ vững phong độ và phép lịch sự tối thiểu rồi dặn dò: "Bữa cơm này cứ tính vào tài khoản của tôi, cô Diêu có thể mời bạn bè đến dùng bữa cùng. Tạm biệt."

Ngay giây phút Tạ Văn bước ra khỏi phòng bao, đôi mắt Diêu Ngọc Thư đảo quanh, cô ta ngửa đầu cố nén dòng lệ vào trong nhưng cuối cùng vẫn thất bại. Cảm giác hụt hẫng như dòng sông vỡ đê nhấn chìm lấy cả con người cô ta khiến nước mắt lặng lẽ trào ra khỏi hốc mắt, lăn dài trên gò má trắng mịn.

Lớp trang điểm được tô vẽ tỉ mỉ cũng vì thế mà xuất hiện vết rạn nứt.

Từ nhỏ đến lớn Diêu Ngọc Thư luôn gặp chuyện thuận buồm xuôi gió nên đâu có chịu nổi đả kích thế này, càng nghĩ lại càng thấy suy sụp.

Không muốn bị người khác nhìn thấy bộ dạng khóc lóc, Diêu Ngọc Thư quay lưng lại rồi đưa mu bàn tay quệt nước mắt nhưng bờ vai vẫn không kìm được mà run lên bần bật.

Cô ta chẳng có ai để than thở, nghĩ đi nghĩ lại liền gọi điện cho Tạ Cẩm Tranh, mới nói được vài câu thì nước mắt vừa cầm lại tuôn rơi lã chã.

Sau khi khóc lóc kể lể đứt quãng hết đầu đuôi câu chuyện, Diêu Ngọc Thư nghẹn ngào hỏi: "Chị Cẩm Tranh, em phải làm sao bây giờ? Chị dạy em với."

Tạ Cẩm Tranh ấp úng: "Chị... chị..."

Chữ "chị" kéo dài mãi mà không có đoạn sau vì chính Tạ Cẩm Tranh cũng chẳng biết phải làm sao.

Vốn tưởng Tạ Văn sẽ bị sự ngây thơ hồn nhiên của Diêu Ngọc Thư làm cho rung động, nào ngờ anh lại chọc cho người ta khóc rồi bỏ đi khi cơm còn chưa kịp ăn.

"Để chị đi nói chuyện với nó, em đừng khóc nữa nhé." Tạ Cẩm Tranh an ủi một câu rồi cúp máy và gọi ngay cho Tạ Văn.

Cuộc gọi đầu tiên Tạ Văn không nghe máy nhưng Tạ Cẩm Tranh vẫn kiên trì gọi cuộc thứ hai thì đầu dây bên kia mới bắt máy. Cô vừa há miệng chưa kịp nói gì đã bị Tạ Văn chặn họng: "Tôi chưa tìm chị mà chị đã dám tìm tôi."

"..."

Tạ Cẩm Tranh cũng biết mình làm chuyện này không t.ử tế cho lắm nên giọng điệu có phần thiếu tự tin: "Con gái người ta đau lòng muốn c.h.ế.t, khóc lóc ầm ĩ cả lên, ít nhất cậu cũng phải ngồi ăn cùng bữa cơm chứ."

Tạ Văn day day ấn đường: "Tôi đã kiềm chế lắm rồi đấy."

Tạ Cẩm Tranh: "..."

Cô hiểu Tạ Văn nên biết anh đang nói thật, dù không thích đối phương thì anh cũng sẽ không buông lời khó nghe bởi sự giáo dưỡng đã ăn sâu vào trong xương tủy.

Nhân lúc cô không nói nên lời, Tạ Văn cảnh cáo: "Chỉ một lần này thôi, không có lần sau đâu."

Tạ Cẩm Tranh nghẹn lời: "Biết rồi!"

"Chim Nhỏ, điện thoại cậu kêu mấy tiếng rồi đấy."

Tiểu Tửu cầm điện thoại của Chúc Khúc Kỳ trên bàn gấp lên, tay kia cầm hai chai nước.

Trên bãi cỏ xanh mướt trải một tấm t.h.ả.m dã ngoại kẻ caro màu vàng kem, ở giữa bày đầy đồ ăn còn Chúc Khúc Kỳ thì nằm ngủ ở khoảng trống bên cạnh, trên mặt úp một cuốn sách lịch sử đang mở.

Bị Tiểu Tửu gọi dậy, Chúc Khúc Kỳ lấy cuốn sách trên mặt ra, kẹp bookmark rồi đặt sang một bên, giơ một tay về phía bạn mình.

Tiểu Tửu nhét điện thoại vào tay cô: "Không phải chứ, cậu ngủ thật đấy à? Ở đây ồn ào thế này cơ mà."

Hôm qua trời vừa mưa nên nhiệt độ hôm nay khá mát mẻ, hai cô gái dẫn theo Quán Quán đi cắm trại ở một công viên lớn. Dòng sông phía trước lấp lánh dưới ánh mặt trời tựa như những mảnh vàng vụn đang trôi nổi, những điểm sáng ch.ói mắt khiến người ta không thể nhìn quá lâu.

Dưới bóng cây rợp mát là những vạt nắng lốm đốm và những tấm t.h.ả.m dã ngoại đủ màu sắc điểm tô cho bãi cỏ xanh.

Ngoài bọn họ ra còn có khá nhiều người đến dã ngoại, có những cặp đôi trẻ, có gia đình ba người và cũng có những người mang theo thú cưng giống như họ.

Quán Quán và một chú ch.ó Samoyed đang rượt đuổi nhau chạy nhảy tung tăng trên bãi cỏ dưới sự trông coi của cậu sinh viên tràn đầy năng lượng.

Tiếng cười nói ồn ào theo gió vọng lại khiến Tiểu Tửu thực sự ghen tị với chất lượng giấc ngủ của Chúc Khúc Kỳ, ồn ào như vậy mà cũng ngủ được.

Chúc Khúc Kỳ cầm lấy điện thoại rồi nheo mắt đọc tin nhắn.

Cam Đường gửi cho cô mấy tin liền kèm theo một tấm ảnh và vài dòng chữ khiến cơn buồn ngủ của Chúc Khúc Kỳ tan biến trong nháy mắt, cô ngồi bật dậy rồi ấn vào bức ảnh, phóng to ra chiếm hơn nửa màn hình.

Quả thực là Tạ Văn đã lâu không gặp, cô gái bên cạnh anh trông xinh đẹp và quý phái như một nàng công chúa với dải nơ buộc tóc màu hồng bay bay, một dải khác rủ xuống chiếc cổ trắng ngần như ngọc.

Trong lòng Chúc Khúc Kỳ bỗng cảm thấy hơi nghẹn.

Cô dường như đang ghen nhưng lại cảm thấy mình chẳng có tư cách gì, cũng chẳng đáng để làm vậy.

Chúc Khúc Kỳ à, mày ghen cái nỗi gì chứ, kỳ lạ thật đấy, biết đâu người ta là bạn gái danh chính ngôn thuận của Tạ Văn, mày nằm đây suy diễn linh tinh mới thực sự là có bệnh đấy.

"Cậu đang xem gì thế? Sao sắc mặt đột nhiên xấu tệ vậy." Động tác nhai khoai tây chiên rau ráu của Tiểu Tửu chậm dần lại, cô ấy nhìn chằm chằm vào mặt Chúc Khúc Kỳ.

"Đọc được một câu chuyện kinh dị."

Chúc Khúc Kỳ trả lời qua loa bằng một cái meme rồi tắt màn hình, đặt điện thoại bên chân, thuận tay lấy hộp sushi nhét một miếng vào miệng.

Tiểu Tửu nhìn theo bóng dáng đang chạy nhảy không biết mệt mỏi dưới ánh mặt trời kia rồi hất cằm hỏi: "Cậu sinh viên kia là thế nào đấy? Vừa mới từ chối một chàng trai rung động với cậu xong lại thêm một người nữa, vận đào hoa của cô giáo Chim Nhỏ nhà chúng ta dạo này vượng ghê nhỉ."

Chúc Khúc Kỳ bốc một miếng sushi nhét vào miệng bạn mình: "Người ta có phải đi theo tớ đâu."

Chu Tề Tiêu là người được chủ của chú ch.ó Samoyed nhờ dắt ch.ó đi dạo, việc gặp nhau ở công viên này hoàn toàn là tình cờ.

Tiểu Tửu "ưm" một tiếng rồi nói không rõ lời: "Cậu ấy vừa mời trà sữa lại vừa giúp chúng ta dựng lều, nhiệt tình quá mức rồi đấy."

Chúc Khúc Kỳ đáp: "Chẳng phải cậu từng nói sao? Sinh viên đại học thời nay là quần thể trong veo, ngốc nghếch nhưng tốt bụng. Cậu quên lời mình nói rồi à?"

Tiểu Tửu: "..."

Cô ấy nuốt miếng sushi xuống và cảm thấy hơi nghẹn nên vặn chai nước chanh uống vài ngụm: "Nói thì nói thế thật nhưng cậu bạn họ Chu này ngoài nhiệt tình ra thì ánh mắt nhìn cậu quả thực hơi vi diệu đấy, cậu không tự cảm nhận được à?"

Tâm trạng Chúc Khúc Kỳ đang không tốt nên giọng điệu cũng vô thức trở nên châm chọc: "Ngại quá, con người tớ ấy mà, phản ứng về mặt tình cảm chậm chạp lắm."

Tiểu Tửu: "..."

Câu này hình như cũng là do cô ấy nói.

Khá lắm, toàn là phi tiêu quay lại đ.â.m trúng mình.

Tạ Văn ngồi trên xe về nhà, rảnh rỗi không có việc gì làm nên xem điện thoại và lại lướt thấy bài đăng trên Wechat của Chúc Khúc Kỳ, vẫn là kiểu đăng chín tấm ảnh như mọi khi.

Tạ Văn ấn mở từng tấm ra xem, phần lớn đều chụp ch.ó của cô, tấm ở giữa là những món ăn đẹp mắt bày trên t.h.ả.m dã ngoại.

Lướt đến tấm cuối cùng là cảnh chú ch.ó Alaska đang ngoạm đĩa bay trong miệng còn một chú ch.ó Samoyed trắng muốt thì sán lại muốn cướp, góc dưới bên phải khung hình để lộ hai phần ba khuôn mặt của một chàng trai đang ngồi xổm trên đất dựng lều.

Tạ Văn đã từng gặp chàng trai trong ảnh, chính là người đi dạo ch.ó cùng Chúc Khúc Kỳ vào tối hôm đó.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Khi Tôi Lỡ Đâm Xe Vào Ông Chủ Bên A - Chương 42: Chương 42: Hình Như Cô Ấy Ghen Rồi | MonkeyD