Khi Tôi Lỡ Đâm Xe Vào Ông Chủ Bên A - Chương 48: Cậu Bỏ Cái Gì Vào Rượu Của Tớ Vậy
Cập nhật lúc: 14/04/2026 15:23
Tạ Văn quay đầu định đi, mặc kệ Lương Việt Khê gọi với theo: "Tạ Văn! Tạ Văn!"
Gọi hai tiếng mà Tạ Văn chẳng có chút phản ứng nào, Lương Việt Khê đành phải đuổi theo: "Cậu đã nói là người quen rồi, qua chào hỏi một tiếng thì có sao đâu?"
Tạ Văn: "Cô ấy đang ăn mừng sinh nhật cùng bạn, tôi qua đó chỉ làm cô ấy không được tự nhiên thôi."
"Không đến mức đấy chứ." Lương Việt Khê không thể hiểu nổi: "Cô gái kia nhìn qua là biết thuộc kiểu điển hình của người hướng ngoại, sao lại không tự nhiên? Tôi thấy người không tự nhiên là cậu thì có."
Tạ Văn mặc kệ anh ta hiểu lầm cũng chẳng buồn biện giải cho bản thân.
Hai người tùy tiện tìm một bàn ngồi xuống, cách bàn của Chúc Khúc Kỳ khoảng bảy tám mét.
Lúc Tiểu Tửu quay đầu lại bỗng bắt gặp một khuôn mặt đẹp trai đến mức trên trời dưới đất có một không hai, cô ấy ngây người nhìn một lúc lâu, tiếc là ánh đèn trong quán bar thay đổi liên tục nên nhìn mãi không rõ.
Cô ấy vòng tay ra sau lưng vỗ mạnh vào cánh tay Chúc Khúc Kỳ một cái, tuyệt sắc giai nhân thế này đương nhiên cô ấy sẽ không giấu riêng mà nhiệt tình mời chị em cùng thưởng thức: "Chim Nhỏ, mau nhìn trai đẹp kìa!"
Chúc Khúc Kỳ xoay người lại, tựa cằm lên vai phải Tiểu Tửu rồi nhoài đầu ra nhìn: "Đâu cơ? Để tớ xem đẹp trai đến mức nào."
"Đẹp đến mức không giống người phàm, nghi ngờ là tiên nam giáng trần!" Tiểu Tửu chỉ cho cô một hướng.
"Cậu cứ c.h.é.m gió đi." Trong mắt Chúc Khúc Kỳ thì chẳng có người đàn ông nào đẹp hơn Tạ Văn cả.
Chúc Khúc Kỳ đeo kính áp tròng nên thị lực rất tốt, nhìn theo hướng ngón tay Tiểu Tửu chỉ.
Đúng lúc này ánh đèn bỗng chuyển sang màu cam tối mờ ảo, tựa như vệt nắng chiều tà cuối cùng trước khi mặt trời lặn, người kia lại ngồi đúng vào góc khuất nên cô chỉ nhìn thoáng qua chứ chưa kịp nhìn rõ ngũ quan.
Chỉ nhìn đường nét mơ hồ cũng có thể nhận ra đối phương rất đẹp trai, đẹp đến mức khiến Chúc Khúc Kỳ nảy sinh cảm giác quen thuộc, trong một khoảnh khắc cô ngỡ như nhìn thấy Tạ Văn.
Chắc là cô hoa mắt rồi, Tạ Văn sao lại đến đây được chứ.
Cũng có thể là trai đẹp đều có những điểm chung, ví dụ như khí chất thanh lãnh bao quanh người.
Chúc Khúc Kỳ nhấp một ngụm rượu, khẳng định gu thẩm mỹ của cô bạn rồi bắt đầu diễn sâu: "Ái chà, cậu bỏ cái gì vào rượu của tớ vậy, sao tớ thấy nóng thế nhỉ."
Tiểu Tửu mặt không cảm xúc đáp: "Bỏ t.h.u.ố.c kháng sinh Cephalosporin đấy, uống xong cậu xuống địa ngục luôn."
Chúc Khúc Kỳ: "..."
Chúc Khúc Kỳ ngẩn người một giây rồi lao tới bóp cổ Tiểu Tửu: "Tớ tiễn cậu xuống địa ngục trước!"
Cố Ảnh nhìn hai kẻ ấu trĩ lắc đầu rồi đứng dậy chuẩn bị rời đi: "Hai đứa chơi vui vẻ nhé, chị đi chỗ khác xem sao."
Chúc Khúc Kỳ và Tiểu Tửu đùa giỡn như thường lệ một lúc, đến một thời điểm nào đó lại đồng thanh tuyên bố đình chiến, tay chân đang quấn lấy nhau liền tách ra như bị điện giật.
Ánh đèn chuyển sang màu trắng bạc rất sáng, Tiểu Tửu vẫn còn nhớ thương anh chàng đẹp trai vừa nhìn thoáng qua lúc nãy nên điều chỉnh nhịp thở rồi nheo mắt nhìn về hướng đó.
Không nhìn thì thôi, nhìn rồi lại giật mình thon thót.
Sao anh chàng đẹp trai kia lại giống... một người đến thế.
Tiểu Tửu trố mắt nhìn, đập mạnh vào đùi Chúc Khúc Kỳ mấy cái, đập đến mức Chúc Khúc Kỳ thấy đau, nhíu mày mắng: "Cậu định mưu sát à!"
"Chim Nhỏ Chim Nhỏ Chim Nhỏ, anh chàng đẹp trai kia hình như là ông chủ bên A của cậu đấy!" Tiểu Tửu kích động đến mức nói năng lộn xộn: "Cậu... cậu mau nhìn đi."
Chúc Khúc Kỳ chỉ hận không thể lườm cho cô ấy tám trăm cái lườm trong một giây.
Cùng một cái bẫy cô sẽ không đời nào dính lần thứ hai đâu.
Lần trước cô đã bị cái đồ diễn sâu Tiểu Tửu này lừa rồi, cũng chính tại quán bar này.
"Lục Tuế Vãn, cậu lại định giở trò này với tớ nữa hả?" Mỗi lần cạn lời hoặc tức giận Chúc Khúc Kỳ đều sẽ gọi tên thật của Tiểu Tửu: "Lần trước bị cậu dọa cho c.h.ế.t khiếp, lần này cậu có nói gì tớ cũng không mắc lừa nữa đâu, đồ l.ừ.a đ.ả.o."
Tiểu Tửu cuống cuồng, coi như cô ấy đã thấm thía chân lý của câu chuyện "Cậu bé chăn cừu": "Thật đấy, cậu tin tớ một lần đi! Đó chính là Tạ Văn!"
Chúc Khúc Kỳ hất cằm: "Diễn, diễn tiếp đi, để tớ xem khoảnh khắc đỉnh cao diễn xuất của cô giáo Tiểu Tửu nào."
Tiểu Tửu: "..."
"Chúc Khúc Kỳ, không nhìn cậu sẽ hối hận đấy." Tiểu Tửu cũng gọi thẳng tên cô.
"Tớ cứ không mắc lừa đấy."
Tiểu Tửu hết cách, giơ ba ngón tay lên trời thề: "Lừa cậu cả đời này tớ không phát tài được!"
Chúc Khúc Kỳ: "..."
Lời thề này độc thật đấy.
Chúc Khúc Kỳ nhìn cô ấy một lúc, nể tình lời thề này nên quyết định cho cô ấy thêm một cơ hội, cô đứng dậy xoay người lại, quỳ một gối lên ghế sô pha da, hai tay bám vào lưng ghế nhìn qua.
Đợi đến khi nhìn rõ khuôn mặt kia, cô sợ đến ngây người, cả người như con chuột chũi bị b.úa đập trúng, rụt ngay về sau lưng ghế, suýt nữa thì ngã lăn ra khỏi ghế.
Tiểu Tửu: "Thế nào, tớ không nhìn nhầm chứ? Chính là anh ta. Cậu từng cho tớ xem ảnh rồi, tớ ấn tượng sâu sắc lắm!"
Chúc Khúc Kỳ không nói lời nào, cứ rụt cổ lại, lén lút ôm túi xách vào lòng, chuẩn bị nhân lúc đối phương chưa phát hiện thì chuồn êm.
"Cậu làm cái gì đấy?" Tiểu Tửu quan sát hành động của cô rồi đưa ra một phép so sánh vô cùng xác đáng: "Cứ như ăn trộm ấy."
Tạ Văn không uống rượu, gọi một ly soda đá, Lương Việt Khê cười nói: "Đến quán bar mà không uống rượu, cậu dứt khoát uống sữa luôn cho rồi."
Tạ Văn liếc nhìn anh ta bằng ánh mắt lạnh nhạt, tầm mắt phóng ra xa vừa khéo nhìn thấy Chúc Khúc Kỳ đang khom lưng từng chút từng chút một nhích ra khỏi ghế sô pha.
Lối đi có nhân viên phục vụ đứng chắn đường nên cô buộc phải dừng lại, dáng vẻ thụt đầu thụt cổ khác một trời một vực với Chúc Khúc Kỳ tỏa sáng rực rỡ trên sân khấu lúc nãy.
Tạ Văn khẽ nhướng mày, suy nghĩ một chút là biết ngay mình đã bị Chúc Khúc Kỳ phát hiện.
Lương Việt Khê thấy bạn mình cứ nhìn chằm chằm vào một chỗ bèn nhìn theo ánh mắt anh, là cô gái đó, cô gái hát trên sân khấu làm sôi động cả quán bar. Là "người quen" trong miệng Tạ Văn.
Lương Việt Khê nhìn Tạ Văn rồi lại nhìn cô gái kia, uống chút rượu vào đầu óc lại linh hoạt hơn cả lúc hoàn toàn tỉnh táo.
"Vãi, chẳng lẽ cô ấy chính là người ảnh hưởng đến cảm xúc của cậu đấy à?!" Lương Việt Khê đưa tay ôm gáy, vuốt mạnh một cái.
Tạ Văn không phủ nhận.
"Đúng là cô ấy thật à! Cậu đâu có nói cô ấy xinh đẹp thế này, thảo nào cậu lại rung động." Giọng điệu Lương Việt Khê đầy vẻ trêu chọc: "Tôi nhìn còn thấy rung động nữa là."
Tạ Văn thực sự muốn giới thiệu anh ta cho Tần Thụ làm quen, hai người này đều hèn hạ y như nhau.
Lương Việt Khê lại nhìn thấy ánh mắt quen thuộc trong mắt Tạ Văn như thể đang mắng anh ta bị bệnh.
Thấy cô gái kia sắp đi mất, cơ hội ngàn năm có một không thể bỏ lỡ, Lương Việt Khê dứt khoát đứng dậy chỉnh lại cổ áo rồi đi thẳng tới đó.
"Lương Việt Khê, cậu..."
Tạ Văn ngăn cản không kịp đành phải đuổi theo.
Trong quán bar người đông đúc chen chúc nhau, Chúc Khúc Kỳ bị người ta va phải một cái, vừa nghiêng người thì Tạ Văn đã đứng bên cạnh cô từ lúc nào.
Ở khoảng cách gần như vậy, Chúc Khúc Kỳ không thể giả vờ như không thấy nữa, cô khẽ ngước mắt lên chạm phải ánh mắt anh đang nhìn mình.
Khóe miệng tự động nhếch lên, Chúc Khúc Kỳ chào một tiếng: "Tạ Tổng, khéo quá..."
Khéo cái gì chứ, chẳng qua là xem bài đăng trên Wechat của cô, vì tò mò nên mới đến xem thử. May mà anh đã đến, nếu không sẽ bỏ lỡ một khía cạnh khác của cô.
Cô có rất nhiều khía cạnh, với mỗi người khác nhau lại bộc lộ những cá tính khác nhau.
Tạ Văn: "Đến chơi với bạn à?"
"Vâng."
Chúc Khúc Kỳ thấp thỏm không yên, không biết Tạ Văn đến từ lúc nào, có nhìn thấy cô phát điên trên sân khấu hay không. Vừa nghĩ đến khả năng đó, Chúc Khúc Kỳ như bị kim châm sau lưng, cực kỳ không thoải mái.
Lương Việt Khê bước lên một bước, đang định làm quen với Chúc Khúc Kỳ thì bắt gặp ánh mắt cảnh cáo của Tạ Văn.
Có gì mà phải cảnh cáo chứ, kết bạn thôi mà, anh ta có ăn thịt người ta đâu.
"Xin chào, tôi là bạn của Tạ Văn." Lương Việt Khê bày ra nụ cười thân thiện nhất, đưa tay ra: "Lương Việt Khê. Lương trong rường cột, Việt trong siêu việt, Khê trong khe suối. Rất vui được làm quen với cô."
Tạ Văn rơi vào hối hận, lẽ ra anh không nên kéo Lương Việt Khê đến quán bar, biết rõ Lương Việt Khê có sự tò mò rất lớn đối với cô gái mà anh từng miêu tả cho cậu ta nghe.
