Ký Chủ Bị Hệ Thống Chấm Rồi - Chương 100: Thế Giới Truyện Ngược Đời Cẩu Huyết 21
Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:54
Editor: Yang Hy
"Cái tờ giấy cam kết đó vẫn còn năm tháng nữa mới hết."
Triệu Mộc An nhíu mày, "Anh không đợi lâu thế được đâu."
Trước đây thì còn đợi được, chứ bây giờ anh ta chẳng muốn đợi thêm lấy một ngày nào nữa.
Lưu Sơn bảo: "Phải đền tận năm mươi triệu đấy. Tôi lấy đâu ra lắm tiền thế."
Dù cậu đã lấy được mấy triệu từ chỗ bố mẹ nuôi, nhưng thật sự là cậu chẳng đào đâu ra được năm mươi triệu để đền bù đâu!
Triệu Mộc An nói: "Để anh nói chuyện với anh hai."
Không phải bỏ tiền ra thì tất nhiên là tốt rồi, với lại Triệu Mộc An đang lúc bực dọc, nếu cậu còn từ chối thì trông lại thành ra kẻ không biết điều, nên Lưu Sơn cũng chẳng nói thêm gì nữa.
Triệu Mộc An sờ mặt cậu, cũng không nói năng gì, chỉ cứ thế nhìn cậu chằm chằm.
Lưu Sơn cũng chẳng sợ anh ta nhìn, ngược lại còn thấy hay hay mà hỏi: "Sao anh lại tin lời tôi nói dễ dàng thế, nhỡ đâu tôi chỉ đang lừa anh thì sao?"
Những ngón tay của Triệu Mộc An chuyển từ sờ sang véo, nhưng anh ta chẳng nỡ dùng sức, chỉ nhéo nhẹ vào má Lưu Sơn, "Trực giác của anh chuẩn lắm."
Lưu Sơn: "?"
Triệu Mộc An bảo: "Anh tin những gì em nói." Anh ta khựng lại một chút rồi nói tiếp, "Nếu anh không tin em, mà những gì em nói lại là thật, Tiểu Vũ à, anh không dám lấy em ra để đ.á.n.h cược đâu."
Lúc đầu Lưu Sơn thấy cái mặt này đúng là đẹp thật, đến lúc buồn bã trông cũng vẫn rất hút mắt, rồi sau đó cậu lại thấy hơi c.ắ.n rứt lương tâm một chút.
Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, nếu cậu không bị cái máy trong đầu trói buộc thì đã chẳng đến đây, không đến đây thì Triệu Mộc An cũng chẳng gặp được cậu. Cái gốc rễ của mọi chuyện là do cái kẻ đã bắt cậu phải làm mấy cái việc này. Hơn nữa, Triệu Mộc An cũng chỉ là một phần của cái máy đó thôi, chính cái máy ấy đã xúi cậu đi lợi dụng Triệu Mộc An mà.
Triệu Mộc An thích cậu nên muốn ở bên cậu, còn cậu thì lợi dụng người ta để làm xong việc, đôi bên cùng lấy thứ mình cần thôi mà.
Nghĩ đến mấy cái lý do này, chút c.ắ.n rứt trong lòng Lưu Sơn lập tức tan thành mây khói.
Lưu Sơn nghĩ thầm dù sao cũng nên dỗ dành cái người trông như sắp vỡ vụn này một chút, cậu vỗ vỗ lưng Triệu Mộc An, nói rất thật lòng: "Anh à, cái thói yêu vào là mất khôn cũng là một thứ bệnh đấy, có điều kiện thì đi chữa đi anh."
Triệu Mộc An: "..."
Anh ta lại hít một hơi thật sâu, nhéo má Lưu Sơn một cái cho bõ ghét, nhưng nỗi nghẹn ngào trong lòng cũng tan đi được một phần nhỏ.
"Đi ngủ đi, đồ oắt con."
Lưu Sơn: "..."
Được rồi, giờ thì thành đồ oắt con luôn rồi đấy.
Cả hai đều đã tắm rửa từ trước, lúc này lại chui vào giường nằm xuống.
Sau một đêm xoay như chong ch.óng, Lưu Sơn nằm xuống chẳng bao lâu đã ngủ thiếp đi. Lúc đang nửa tỉnh nửa mê, cậu thấy người mình bị lay lay, giọng Triệu Mộc An từ phía sau truyền tới, "Tên thật của em là gì?"
Lưu Sơn tưởng mình đang mơ nên lười mở miệng trả lời, nhưng lại bị lay thêm cái nữa, vẫn là câu hỏi đó.
Cậu lờ đờ đáp: "Lưu Sơn."
"Lưu Sơn?" Triệu Mộc An khẽ đọc nhẩm cái tên này, lại hỏi: "Em trông như thế nào?"
Lưu Sơn xoay người lại đối mặt với Triệu Mộc An, mắt nhắm mắt mở bảo: "Thì trông cũng y như thế này thôi."
Trong bóng tối, Lưu Sơn chẳng nhìn thấy mặt mũi Triệu Mộc An ra sao. Đợi mãi một lúc không thấy tiếng động gì nữa, cậu lại nhắm mắt ngủ tiếp.
Triệu Mộc An thấy cậu vô tư lự ngủ ngon lành, cũng chỉ biết thở dài chịu thua. Cái chuyện quái đản như thế này sao lại cứ nhằm vào anh ta mà xảy ra vậy nhỉ?
Anh ta cũng muốn coi đó chỉ là lời nói đùa thôi, nhưng trực giác lại bảo anh ta rằng đó là chuyện thật. Đúng như những gì anh ta nói với Lưu Sơn, anh ta không dám đ.á.n.h cược.
Nhưng trong lòng anh ta vẫn nhen nhóm hy vọng, biết đâu đợi qua một năm năm tháng nữa, anh ta sẽ biết được mọi chuyện là thật hay giả.
Cả một đêm đó, trong đầu Triệu Mộc An cứ quay cuồng bao nhiêu là ý nghĩ, nên anh ta chẳng tài nào ngủ được. Anh ta xoa xoa chỗ giữa hai chân mày, thấy đầu óc nặng trịch, cả người mệt lả. Mãi đến khi ngoài cửa sổ có tiếng chim hót, anh ta mới lịm đi được một chút.
Nhưng giấc ngủ này chẳng yên ổn chút nào, không chỉ thấy n.g.ự.c đau thắt mà cả người cũng nặng nề như đeo đá, những hình ảnh trong mơ cứ hiện về liên tục, một nỗi đau buồn tột độ dâng lên, lấp đầy cả l.ồ.ng n.g.ự.c.
Nhận ra trạng thái bất thường của Triệu Mộc An, hệ thống trong đầu "ủa" lên một tiếng, mấy dòng chữ chạy của nó đột ngột rối tung rối mù lên.
"Thế mà lại bị sốt rồi." Lưu Sơn nhìn cái số đo trên que đo nhiệt độ, cậu cũng chẳng biết nhà Triệu Mộc An có tủ t.h.u.ố.c hay không, đành phải đặt đồ người ta giao đến tận nơi, nghĩ một lúc cậu lại gọi thêm hai phần cháo nữa.
Đầu tiên cậu dùng khăn thấm nước rồi đắp lên trán cho anh ta. Khuôn mặt Triệu Mộc An vì ốm mà đỏ bừng lên, dưới ánh đèn trông phờ phạc hẳn đi.
Lưu Sơn lầm bầm: "Biết thế đã chẳng nói ra làm gì."
Đợi đồ ăn đến nơi, cậu thay cái khăn bằng miếng dán hạ sốt, rồi dùng khăn ấm lau người cho Triệu Mộc An. Xong xuôi đâu đấy, cậu lại đi múc cháo thịt băm rau xanh ra bát, rồi gọi Triệu Mộc An dậy.
Triệu Mộc An trông không được khỏe lắm, Lưu Sơn đỡ anh ta nằm hơi nghiêng người lên, hỏi anh ta: "Tự ăn được không?"
Triệu Mộc An nói thều thào: "Đút cho anh đi."
Lưu Sơn múc từng thìa đút cho anh ta, Triệu Mộc An húp được nửa bát thì không muốn ăn nữa.
"Đừng đi mà." Thấy Lưu Sơn cầm bát định đi ra ngoài, Triệu Mộc An khàn giọng năn nỉ.
Lưu Sơn đành quay lại, đợi anh ta ngủ say mới ra ngoài ăn cơm, rồi canh giờ gọi người dậy uống nước với uống t.h.u.ố.c.
Cả ngày hôm đó, Lưu Sơn đo người cho Triệu Mộc An mấy lần, thấy anh ta bớt nóng mới thở phào.
Lưu Sơn xin nghỉ tất cả hai ngày, buổi tối không nằm cùng Triệu Mộc An. Cậu đi xem một lượt, nhà này rõ lắm phòng, nhưng toàn biến thành chỗ làm việc, chỗ tập tành với mấy phòng linh tinh khác, thế mà chẳng có lấy một phòng cho khách. Cậu đành vào phòng ngủ chính ôm chăn gối ra ghế dài ở phòng khách ngủ tạm một đêm.
Nằm trên ghế dài, Lưu Sơn vừa nằm vừa nghĩ vẩn vơ, cậu với Triệu Mộc An tính đi tính lại cũng chỉ mới quen nhau nửa năm, ở bên nhau cũng mới hai ba tháng, sao người kia lại yêu mình sâu đậm đến thế?
Lúc đầu điểm tình cảm mới có 60, thế mà cậu cố tình làm quen có hai ngày đã vọt lên 90, có ngồi tên lửa cũng chẳng nhanh đến mức ấy.
Cậu bỗng nảy ra một ý, dù hệ thống trong đầu bảo mấy cái phân thân kia không có ký ức của bản gốc, tính nết cũng khác, thế còn cảm xúc thì sao? Cảm xúc có chung một nguồn không?
Cậu mới trải qua có mấy nơi thôi, mà cả ba nơi đều gặp phân thân của hệ thống. Lúc gặp Raphael cậu không biết tên đó là ai, cậu ở cùng Raphael hơn mười năm trời, còn chẳng biết người ta thích mình từ lúc nào nữa.
Sau đó gặp Phỉ Nhĩ, Phỉ Nhĩ vừa tới đã tỏ rõ là cực kỳ thích cậu, có phải là do Raphael để lại mầm mống không?
Giờ gặp Triệu Mộc An cũng vậy, có phải cảm xúc của họ đều chung một lối, nên mới dễ dàng mến cậu đến thế không?
Nghĩ đến lời hệ thống nói, mấy phân thân cuối cùng đều quay về với bản gốc, Lưu Sơn không dám nghĩ xem ngần ấy yêu thương dồn lại một chỗ thì sẽ ra nông nỗi nào.
Đang lúc Lưu Sơn mải nghĩ ngợi lung tung, Triệu Mộc An tỉnh dậy từ lúc nào chẳng hay, dậy không thấy Lưu Sơn đâu nên cuống cả lên, lảo đảo bò dậy đi tìm người, may mà thấy cậu đang ở phòng ngoài.
Một bóng người cao lớn che mất ánh sáng trên đầu, Lưu Sơn đang thẫn thờ thì bị Triệu Mộc An ôm chầm lấy, người kia cứ như con gấu ôm c.h.ặ.t lấy cậu, chẳng nói lấy một lời.
Trong phòng chỉ có tiếng người từ tivi phát ra, Triệu Mộc An cuống quýt muốn tìm chỗ dựa từ Lưu Sơn, nhưng người mệt lử làm anh ta chẳng làm được gì.
"Tiểu Vũ." Dù đã biết tên thật của Lưu Sơn, Triệu Mộc An vẫn gọi cái tên cũ kia, cứ như làm thế thì mọi chuyện tối qua chưa từng xảy ra vậy.
Người ốm lúc nào cũng yếu đuối và lo lắng. Lưu Sơn cũng hiểu rõ điều đó. Bây giờ là lúc tốt nhất để kiếm thêm điểm yêu đương, để cái con số 95 đang đứng im kia nhích lên.
Triệu Mộc An đè cả người lên Lưu Sơn, cứ khăng khăng gọi "Tiểu Vũ". Lưu Sơn lại chẳng đáp lời, cũng không đưa tay chạm vào người anh ta.
Cậu vẫn đang mải nghĩ, thật ra cậu chẳng thích nghĩ ngợi gì đâu, việc đó làm cậu đau đầu lắm. Cậu chỉ thích hỏi, rồi nghe người khác trả lời thôi.
Triệu Mộc An trông lạ lắm, không chỉ anh ta mà cả hệ thống cũng thế. Lưu Sơn không biết có chuyện gì, hôm nay cậu thử gọi hệ thống nhưng chẳng thấy nó đáp lời gì cả. Lúc mới vào nơi này, hệ thống cũng hay lặn mất tăm như vậy.
Thế nhưng, từ lúc hệ thống tỏ rõ là có ý với cậu thì chưa bao giờ vắng mặt cả.
Không thấy cậu trả lời, Triệu Mộc An ngẩng đầu lên, trong đôi mắt màu vàng mật ong kia bỗng hiện lên hằng hà sa số những dòng mã chạy qua chạy lại, những dãy số màu đỏ làm anh ta trông cực kỳ lạ lùng và đáng sợ.
Ánh mắt Lưu Sơn cuối cùng cũng nhìn sang anh ta, cậu nhìn chằm chằm vào đôi mắt đó một lúc lâu, đây không phải là đôi mắt của người bình thường.
"Vân Phi." Cậu nghe thấy Triệu Mộc An nói bằng cái giọng không phải của mình, "Không, chắc tôi nên gọi là Lưu Sơn nhỉ?"
"Tôi tìm em lâu lắm rồi." "Triệu Mộc An" híp mắt nhìn cậu, "Em có nhớ tôi không? Tôi nhớ em lắm đấy."
Lưu Sơn sững sờ, mắt mở to hết cỡ.
