Ký Chủ Bị Hệ Thống Chấm Rồi - Chương 99: Thế Giới Truyện Ngược Đời Cẩu Huyết 20

Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:53

Editor: Yang Hy

"Không đời nào." Triệu Niệm Hành gạt phăng cái "đoán mò" của Bạch Văn Kỳ. "Mộc An về nước mới được bao lâu chứ, còn Trường Vũ đã thích anh bao nhiêu năm nay rồi, làm sao mà nói đổi lòng là đổi lòng ngay được."

Triệu Niệm Hành biết rõ Trường Vũ thích mình đến nhường nào. Dù mấy tháng nay cậu không còn bám đuôi như trước, anh ta cũng chỉ nghĩ là cậu đã biết dùng não hơn, đang bày trò "lạt mềm buộc c.h.ặ.t" thôi. Tiếc là, cái trò ấy chẳng có tác dụng gì với anh ta cả.

Bạch Văn Kỳ nghe anh ta nói vậy thì thấy đắng lòng: "Anh Hành, chẳng lẽ anh thật sự đối với Trường Vũ..."

"Không hề," Triệu Niệm Hành cười lạnh một tiếng, "Chưa đầy nửa năm nữa là đến ngày bỏ nhau rồi, cậu ta chắc chắn sẽ lại như trước kia, quay về bám lấy anh cho xem. Lúc đó em nhớ để ý một chút, đừng có cãi vã với cậu ta. Cậu ta mà nổi điên lên là biết đ.á.n.h người đấy."

Bạch Văn Kỳ nghe vậy thì thấy ấm lòng hẳn. Dù cậu ta cũng thấy có lỗi với Trường Vũ, nhưng anh Hành lấy người kia chẳng phải vì yêu đương gì, cậu ta biết đó chỉ là một cách để phạt Trường Vũ mà thôi.

"À đúng rồi anh Hành, tháng sau là sinh nhật anh Giang Nguyện, anh có định dắt Trường Vũ đi cùng không?" Nhớ đến chuyện này, Bạch Văn Kỳ hỏi.

Triệu Niệm Hành hơi chần chừ. Anh ta biết mấy chuyện ngớ ngẩn mà Giang Nguyện đã làm. Cho dù anh ta không thích Trường Vũ, nhưng người kia vẫn mang danh là bạn đời của mình trên giấy tờ, hành động của Giang Nguyện chẳng khác nào vả vào mặt anh ta một cái. Đã thế lại còn lôi kéo cả hai người thân cận bên cạnh anh ta vào cuộc. Điều này làm Triệu Niệm Hành thấy hơi bực Giang Nguyện. Nhưng dù sao cũng là bạn nối khố mấy chục năm, với lại Giang Nguyện làm thế cũng là vì anh ta và Văn Kỳ, nên Triệu Niệm Hành không trách mắng thêm gì nữa. Anh ta ngẫm nghĩ một lát rồi bảo: "Thôi, chắc Giang Nguyện cũng chẳng muốn thấy mặt cậu ta đâu."

Triệu Mộc An vắt chéo chân, dựa lưng vào ghế sô pha, một tay gác lên thành ghế ngay sau lưng Lưu Sơn, nhìn qua cứ như đang ôm trọn người kia vào lòng. Vẻ mặt anh ta uể oải mà thong thả, cười cười nhưng lời nói ra lại chẳng giống vẻ ngoài chút nào: "Tiểu Vũ, anh mới thay cái khuyên lưỡi mới, em muốn xem không?"

Khóe miệng Lưu Sơn giật giật. Tên này bảo là muốn gặp mặt để nói chuyện, kết quả là cậu đến được một lúc rồi, anh ta vẫn cứ chỉ nhìn chằm chằm vào cậu. Trước cái nhìn của Triệu Mộc An, Lưu Sơn vẫn có thể ngồi tỉnh bơ, nhưng nghe mấy lời này, cậu chỉ muốn tặng cho anh ta một bạt tai.

Thấy Lưu Sơn không nói gì, Triệu Mộc An lại xán lại gần thêm chút nữa, người hơi rướn về phía trước, khẽ gọi: "Tiểu Vũ."

Lưu Sơn hơi nghiêng người ra chỗ khác để giãn khoảng cách giữa hai người ra, Triệu Mộc An liền trưng ngay bộ mặt tủi thân: "Em ghét bỏ anh à."

Lưu Sơn thản nhiên thừa nhận: "Anh biết thế là tốt rồi. Tránh ra đi." Cậu dùng khuỷu tay chặn không cho Triệu Mộc An lại gần, mắt vẫn dán vào màn hình tivi đối diện, nếu phải xem cái tên này làm trò lẳng lơ thì thà xem tivi còn hơn.

Triệu Mộc An cũng quen với thái độ này của cậu rồi, anh ta tựa đầu lên vai Lưu Sơn, tay thọc vào trong áo cậu. Lưu Sơn vào nhà là cởi áo khoác ngay, lúc này chỉ mặc mỗi cái áo nỉ chui đầu nên Triệu Mộc An làm trò rất dễ dàng.

Vừa dùng những đầu ngón tay hơi có vết chai xoa nhẹ lên cơ bụng săn chắc và dẻo dai của Lưu Sơn, Triệu Mộc An vừa nghiêng đầu nhìn vẻ mặt của cậu. Lưu Sơn hơi nhíu mày, cậu nhìn xuống thì thấy đôi mắt màu vàng mật ong kia đang nhìn mình không chớp mắt.

Dưới cái nhìn của Lưu Sơn, Triệu Mộc An lại sán lại gần thêm một chút, tay kia siết c.h.ặ.t eo Lưu Sơn không cho cậu chạy đi đâu được. Triệu Mộc An thè lưỡi ra cho Lưu Sơn xem cái hạt tròn đen bóng loáng trong miệng mình, cái hạt đó tròn trịa và sáng loáng, trông y hệt bầu trời đêm đầy sao.

"Đẹp không?" Triệu Mộc An hỏi.

Lưu Sơn dời mắt đi: "Cũng được."

Niềm vui hiện rõ trong mắt Triệu Mộc An, trong lòng anh ta, lời Lưu Sơn bảo "cũng được" nghĩa là "đẹp" rồi.

Cảm giác hơi nhớp nháp và lành lạnh truyền tới từ vùng cổ, kèm theo đó là cái hạt khuyên cứ cọ tới cọ lui trên da. Lưu Sơn lúc này còn rảnh hơi để nghĩ ngợi lung tung, cậu thật sự không hiểu nổi cái cổ thì có gì hay mà l.i.ế.m, cái tên Triệu Mộc An này cứ hở ra là đòi l.i.ế.m cổ cậu.

Đang lúc cậu ngẩn ngơ, tay của Triệu Mộc An đã lần lên đến n.g.ự.c, Lưu Sơn không kịp phòng bị nên kêu lên một tiếng khe khẽ. Triệu Mộc An bị tiếng kêu đó làm cho rạo rực hẳn lên, lửa lòng trong người bùng cháy dữ dội, nhưng chưa kịp làm tới thì tay đã bị Lưu Sơn vừa tỉnh hồn lại nhanh tay túm c.h.ặ.t lấy.

Lưu Sơn rút tay Triệu Mộc An ra, kéo áo xuống: "Ban ngày ban mặt, đừng có làm trò bậy bạ."

Triệu Mộc An nhìn trời, đúng là trời vẫn chưa tối hẳn, nhưng cũng chẳng còn sớm sủa gì nữa. Anh ta định kỳ kèo thêm chút: "Trời cũng sắp tối rồi mà..." Thấy Lưu Sơn lườm cho một cái, anh ta liền im bặt ngay, ngoan ngoãn tựa lại vào vai cậu.

"Tiểu Vũ, kỳ sau anh không đi dạy nữa đâu." Triệu Mộc An cuối cùng cũng nhớ ra mình định nói gì.

Lưu Sơn thấy tò mò: "Tại sao thế?"

Triệu Mộc An bảo: "Trước đây anh chẳng kể với em chuyện về Khâu Vân đó sao? Bây giờ cậu ta cũng không chỉ chăm chăm soi mói chuyện nhà mình nữa, nên anh cũng chẳng cần phải để ý cậu ta làm gì nữa."

Vốn dĩ anh ta chỉ tính ở lại trường Đại học Quốc Hoa chừng một học kỳ thôi, vì lúc mở cái môn đó anh ta cũng chỉ bảo là dạy thử thôi mà. Đợi hết kỳ này, anh ta sẽ lại ra nước ngoài, vì bao nhiêu năm nay anh ta đã quen sống ở bên đó rồi.

Nhưng giờ anh ta lại đổi ý, "Anh đã mở phòng làm việc riêng ở đây rồi..."

Lưu Sơn vừa nghe những gì Triệu Mộc An tính toán, thỉnh thoảng lại nói leo vào vài câu. Hai người trò chuyện đến tận lúc trời tối mịt, Triệu Mộc An mới đứng dậy vào bếp nấu cơm. Sống ở bên kia nhiều năm nên anh ta nấu ăn rất khéo.

Lưu Sơn nhìn cái bóng lưng cao lớn của anh ta, mấy lúc ở cạnh nhau vừa qua, Triệu Mộc An thể hiện ra y hệt một con người bình thường. Nếu không phải cái hệ thống báo trước cho cậu biết, thì có đ.á.n.h ch.ết cậu cũng chẳng bao giờ nghĩ tên này lại có liên quan đến nó. Tự dưng cậu thấy lòng mình hơi lạ. Dù sao thì cậu vẫn luôn lừa dối người này, mà cậu cứ thấy Triệu Mộc An cũng biết tỏng chuyện đó rồi, biết là cậu chẳng hề yêu anh ta.

Cậu thở dài một cái, chuyện cũng đã làm rồi, chẳng lẽ lại bỏ dở giữa chừng sao? Triệu Mộc An là lựa chọn tốt nhất của cậu lúc này, vì dù sao cũng đã quen hơi bén tiếng, với lại chọn người khác thì cậu cũng chẳng xem được mức độ tình cảm. Lưu Sơn không nghĩ ngợi lung tung nữa, chuyện này dù nhìn thế nào thì cũng là Triệu Mộc An xui xẻo thôi.

Cậu không ngồi ì ở phòng khách làm ông tướng nữa mà đứng dậy đi vào bếp. Thấy Triệu Mộc An làm mọi việc nhanh thoăn thoắt, cậu vẫn thấy lạ lẫm lắm.

"Cần tôi giúp gì không?" Lưu Sơn hỏi, cậu chẳng biết gì về nấu nướng thật, nhưng rửa rau hay làm mấy việc vặt thì chắc vẫn được.

Chát.

Lưu Sơn ngồi trên đùi Triệu Mộc An, chẳng thèm đắn đo mà vả thẳng vào mặt anh ta một cái. Một dấu bàn tay đỏ ch.ói hiện ngay trên mặt Triệu Mộc An, nhưng anh ta chẳng thấy bực bội gì, ngược lại còn trông như đang hưởng thụ lắm.

Thấy anh ta như vậy, Lưu Sơn càng thấy mình giống hệt mấy tên đàn ông tồi chuyên đ.á.n.h người trong nhà, cậu bắt đầu thấy hơi ngại không muốn ra tay tiếp, cậu hỏi với vẻ chột dạ: "Có đau không?"

Triệu Mộc An lắc đầu cười bảo: "Bình thường mà, thấy sướng lắm."

Lưu Sơn: "..." Đúng là chịu thua với tên này.

Triệu Mộc An thậm chí còn hăng hái bày cách: "Em có thể ra tay mạnh hơn chút nữa, bên kia cũng tát được đấy."

Lưu Sơn biết làm sao bây giờ, đành chiều theo ý anh ta thôi. Mấy cái dấu bàn tay Lưu Sơn để lại chẳng nằm trên mặt Triệu Mộc An được bao lâu, thường thì cái tát sau chưa kịp giáng xuống thì cái trước đã lặn mất rồi.

Dĩ nhiên là dù chỉ có vung tay tát thôi thì cũng mệt, Lưu Sơn nhanh ch.óng thấy mỏi nhừ tay, trong khi mặt Triệu Mộc An vẫn trắng trẻo sạch sẽ, chẳng có vẻ gì là vừa bị hành hạ xong.

Triệu Mộc An đang lúc hứng chí, vẫn không quên bóp cổ tay cho cậu, thấy cậu bớt mỏi rồi mới hỏi: "Được không em?"

Lưu Sơn biết anh ta đang muốn nhắc tới chuyện gì, cậu cũng hiểu rõ ở lại nhà Triệu Mộc An qua đêm thì sẽ có chuyện gì xảy ra, cậu sướng miệng đáp luôn: "Được thôi."

...

"Tiểu Vũ, còn mấy tuần nữa là em được nghỉ rồi nhỉ." Triệu Mộc An nằm nghiêng, vừa bóp cái lưng đau nhức cho Lưu Sơn vừa hỏi.

Lưu Sơn "ừ" một tiếng rồi bảo: "Tôi muốn uống nước."

Trong phòng luôn có sẵn nước ấm, Triệu Mộc An xuống giường rót cho cậu một ly, đưa tận tay rồi mới nói tiếp: "Nghỉ xong thì về nhà anh ở nhé."

Lưu Sơn ngồi dậy, uống xong hớp nước thấy cổ họng bớt khô mới hỏi lại: "Anh không sợ người ta biết chuyện của chúng ta à?"

Triệu Mộc An ngồi lại lên giường: "Thế em có sợ không?"

Lưu Sơn đá anh ta một cái: "Tôi đang hỏi anh cơ mà."

Triệu Mộc An nói với giọng rầu rĩ: "Anh chỉ muốn cho cả thế giới biết em là của anh thôi." Bình thường anh ta cũng chỉ dám ngấm ngầm khoe ảnh tình tứ lên mạng thôi mà.

Lưu Sơn đưa lại ly nước cho Triệu Mộc An: "Dù trong cái giao kèo có nói là tôi với Triệu Niệm Hành không xía vào chuyện của nhau, nhưng nhỡ đâu để người ta biết được thì cũng chẳng tốt cho anh đâu. Cứ giấu kín đã."

"Thế em định về ở chung với anh hai thật à?"

"Tôi tính ra ngoài ở riêng." Lưu Sơn nói ra dự định của mình, "Tôi định thuê cái nhà nào gần trường cho tiện đi học, nhưng mà dạo này vẫn chưa tìm được chỗ nào ưng ý."

Triệu Mộc An ngẫm nghĩ một hồi: "Thật ra em không nói anh không nói thì chẳng ai biết hai đứa mình có kiểu này đâu. Với lại chị anh cũng có ý muốn nhờ anh trông nom em nhiều hơn mà."

Lưu Sơn cười khì: "Nếu để mẹ biết anh trông nom tôi đến tận trên giường thế này, không biết bà ấy sẽ thế nào nhỉ."

Triệu Mộc An nghe vậy thì nghẹn lời, đừng nhìn Triệu Hữu Nghi giờ hiền lành thế thôi, hồi trẻ bà ấy dạy bảo hai đứa em trai nghiêm khắc lắm đấy.

Anh ta thở dài một tiếng, "Chắc là chị ấy sẽ tẩn anh một trận mất. Anh vẫn nhớ cái hồi nghe tin em định lấy anh hai, chị anh đã mắng anh ấy vuốt mặt không kịp trong điện thoại luôn."

Mấy câu "trâu già gặm cỏ non" đó anh ta vẫn còn nhớ rõ lắm. Nghe đâu chị ấy suýt nữa thì tẩn cho anh hai một trận ngay lúc đó luôn rồi.

"Tiểu Vũ này, rốt cuộc là vì cái gì mà em với anh hai lại ký giấy tờ cưới xin theo kiểu hợp đồng thế?" Triệu Mộc An thấy khó hiểu lắm, dù ngoài kia người ta bàn ra tán vào đủ kiểu, nhưng giờ anh ta chẳng tin mấy lời đồn đó là thật nữa.

Lưu Sơn cũng chẳng có gì phải giấu, cứ thế kể hết đầu đuôi câu chuyện cho anh ta nghe. Tuy mấy việc đó không phải do cậu làm, nhưng việc cậu đang sống dưới cái tên "Kỷ Trường Vũ" thì là thật rành rành ra đấy.

Triệu Mộc An nghe xong mà đờ người ra, anh ta hỏi: "Thế hóa ra mấy lời đồn đại ngoài kia đều là thật hết à?"

"Đúng thế." Dù là bị ép hay tự mình muốn làm, thì làm rồi cũng là đã làm, chẳng có gì để chối quanh cả. Cái may mắn duy nhất là mấy trò "chơi xấu" của Kỷ Trường Vũ hồi đó chưa lần nào thành công.

Triệu Mộc An lại nhíu mày bảo: "Nhưng mà anh cứ có cảm giác người làm mấy việc đó không phải là em."

Tuy trước đây anh ta chưa từng tiếp xúc với Kỷ Trường Vũ, nhưng chỉ cần nghe qua mấy chuyện đó thôi cũng đủ thấy cái nết của người trong lời đồn với người đang đứng trước mặt anh ta hoàn toàn khác hẳn nhau.

Lưu Sơn liếc anh ta một cái, "Cái gì cơ?"

Triệu Mộc An nhìn thẳng vào mắt cậu, "Người đó không phải là em, đúng không?"

Lưu Sơn giật mình thót cái, "Sao anh lại nghĩ như thế?"

Triệu Mộc An cười cười, "Anh cũng chẳng rõ nữa, chỉ là cứ thấy cái người làm ra mấy chuyện đó chắc chắn không phải là em rồi."

Lưu Sơn thầm nghĩ, chắc do tính nết của mình khác xa với Kỷ Trường Vũ lúc trước nên Triệu Mộc An mới cảm nhận được như vậy.

Thấy cậu im lặng, Triệu Mộc An bỗng thấy lo lo, "Em sẽ không bỏ đi đâu mất, đúng không?"

Lưu Sơn trong một thoáng chẳng biết phải trả lời ra sao, cậu cứ đắn đo mãi, rồi cuối cùng cũng quyết định nói thật: "Kỷ Trường Vũ chẳng còn sống được bao lâu nữa đâu."

Thôi thì cứ nói cho Triệu Mộc An biết bây giờ, chắc là vẫn tốt hơn để sau này anh ta đột ngột nhận ra mình đã biến mất.

Lưu Sơn cũng chẳng dám chắc, nhưng tính cậu xưa nay đã nghĩ là làm. Chuyện gì thì cũng phải bắt tay vào làm mới biết kết quả ra sao chứ.

Triệu Mộc An lại đứng bật dậy, lúc này anh ta bỗng dưng thèm t.h.u.ố.c lá điên cuồng, nhưng vì đã hứa với Lưu Sơn là sẽ bỏ t.h.u.ố.c nên trong nhà cũng chẳng còn điếu nào.

Lưu Sơn cứ thế nhìn anh ta đi tới đi lui quanh phòng, mãi sau anh ta mới ngồi lại xuống đối diện cậu, nghiêm mặt hỏi: "Thế rốt cuộc là còn bao lâu nữa?"

"Chắc là còn khoảng một năm năm tháng nữa."

"Là do bị bệnh hay là vì chuyện gì khác?" Triệu Mộc An hỏi dồn, "Không thể ở lại lâu hơn một chút được à?"

Anh ta rất muốn hỏi xem liệu cậu có thể đi cùng anh ta đến tận lúc bạc đầu không?

"Chưa tới lúc đó nên tôi cũng chẳng biết mình sẽ ch.ết kiểu gì nữa." Lưu Sơn giải thích, "Cái thân xác này chỉ sống được đến năm hai mươi lăm tuổi thôi. Cứ hễ đến đúng ngày sinh nhật tuổi hai mươi lăm là tôi sẽ ch.ết."

"Tiểu Vũ này," Triệu Mộc An chẳng còn lấy một nụ cười trên mặt, "Em ác thật đấy."

Lưu Sơn chống cằm, cứ thế nhìn anh ta chằm chằm, thậm chí còn vừa cười vừa hỏi: "Thế anh có hối hận vì đã lỡ thích tôi không?"

Triệu Mộc An hít một hơi thật sâu, đây là lần đầu tiên trong đời anh ta thấm thía cái cảm giác đau đớn đến tận xương tủy là như thế nào.

Anh ta nhếch môi cười khổ, "Đúng là cái đồ không có lương tâm."

Lưu Sơn định nắm lấy tay anh ta, nhưng Triệu Mộc An đã lạnh lùng rụt tay về luôn.

Lưu Sơn cũng không làm gì thêm nữa. Hai người cứ thế im lặng đối đầu một lúc, rồi Lưu Sơn lồm cồm bò dậy, bắt đầu mặc quần áo vào.

Triệu Mộc An lạnh lùng hỏi: "Em đi đâu đấy?"

Lưu Sơn chẳng thèm liếc nhìn anh ta lấy một cái, "Về trường chứ đi đâu."

Triệu Mộc An hỏi cậu: "Nếu em đã không hề thích anh, thì sao còn bày trò trêu đùa anh làm gì?"

Anh ta biết rõ Lưu Sơn chẳng có tí tình cảm nào với mình. Anh ta cứ ngỡ thời gian còn dài, cứ thong thả mà chờ đợi, ai dè giờ mới vỡ lẽ ra là chẳng còn được bao nhiêu lúc nữa.

Đã như thế rồi, sao còn gieo cho anh ta chút hy vọng làm gì nữa?

"Kể như lúc đầu em không chấp nhận anh, thì anh cũng chẳng đến mức cứ muốn bám lấy em mãi không buông như thế này."

Lưu Sơn quay đầu nhìn lại, thấy mắt Triệu Mộc An đã đỏ hoe, trông như vừa phải chịu một cú sốc cực kỳ lớn. Ngay giây phút này, cái dáng vẻ đau đớn đến ch.ết đi sống lại của Phỉ Nhĩ lúc nhìn thấy cậu qua đời bỗng chốc hiện về, giống hệt như Triệu Mộc An lúc này vậy.

Lưu Sơn: "..." Bỗng thấy hơi c.ắ.n rứt lương tâm một chút.

Cậu dừng tay không mặc quần áo nữa, bước đến trước mặt Triệu Mộc An rồi nói khẽ: "Triệu Mộc An này, tôi xin lỗi nhé."

"Xin lỗi thì giải quyết được cái gì chứ?"

Lưu Sơn: "..." Cậu vốn dĩ chẳng phải là người biết dỗ dành hay an ủi người khác, với lại chuyện này đúng là do cậu sai thật, "Thôi được rồi, thế từ giờ về sau tôi không lượn lờ quanh anh nữa là được chứ gì."

Nói xong, cậu vội vàng mặc quần áo thật nhanh rồi tính đường chạy luôn cho rảnh nợ.

Triệu Mộc An bực mình kéo tuột cậu quay trở lại, vừa nghiến răng vừa nói: "Em không thèm dỗ dành anh lấy một câu được à?"

Lưu Sơn: "...Thế giờ muốn dỗ kiểu gì?"

"Ôm anh đi."

Lưu Sơn vòng tay ôm lấy anh ta một cái.

Triệu Mộc An: "Ôm lâu thêm một chút nữa."

Lưu Sơn rúc hẳn vào lòng anh ta, hai tay ôm c.h.ặ.t lấy eo rồi ngẩng đầu lên nhìn: "Vừa lòng anh chưa?"

Triệu Mộc An: "Chưa."

Lưu Sơn: "..." Đúng là khó chiều thật đấy.

Lưu Sơn vẫn cứ ôm lấy anh ta rồi hỏi tiếp: "Thế giờ còn muốn tôi làm gì nữa không?"

Triệu Mộc An nhìn cậu một lúc lâu rồi mới bảo: "Dọn về ở chung với anh đi."

Lưu Sơn: "Chẳng phải lúc nãy vừa bảo tôi là đồ không có lương tâm sao?"

Triệu Mộc An vừa giận vừa buồn cười, "Thì đúng là em chẳng có tí lương tâm nào thật mà."

Lưu Sơn cũng chẳng buồn cãi nhau với anh ta chuyện đó nữa, "Được thôi."

"Ngay mai dọn qua đây luôn nhé."

"Xong rồi bỏ anh hai của anh đi, để cưới anh này."

Lưu Sơn: "..."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Ký Chủ Bị Hệ Thống Chấm Rồi - Chương 99: Chương 99: Thế Giới Truyện Ngược Đời Cẩu Huyết 20 | MonkeyD