Ký Chủ Bị Hệ Thống Chấm Rồi - Chương 101: Thế Giới Truyện Ngược Đời Cẩu Huyết 22
Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:54
Editor: Yang Hy
"Triệu Mộc An" vẫn đang nói tiếp: "Tại sao em chỉ nói cho cậu ta mà không nói cho tôi?" Giọng anh ta như đang trách móc, lại như đang tủi thân, "Tại sao không bảo tôi là em sắp ch.ết? Tại sao lại để tôi trơ mắt nhìn em lìa đời? Tại sao không bảo tôi là em sẽ không ch.ết chứ?"
Lưu Sơn không đáp lời, mà cứ gào thét gọi hệ thống trong đầu, nhưng vẫn chẳng thấy tăm hơi gì.
"Triệu Mộc An" vẫn lầm bầm oán trách: "Tôi ghen lắm, thế mà em lại chủ động với cái 'tôi' khác đến vậy. Lần duy nhất em chủ động với tôi lại chỉ là để gi.ết tôi thôi."
Lưu Sơn ướm hỏi một tiếng: "Phỉ Nhĩ hả?"
"Triệu Mộc An" mừng rỡ: "Là tôi đây. Em vẫn còn nhớ tôi này."
Ánh mắt anh ta da diết, dính dấp, mang theo cái vẻ khăng khăng đến phát bệnh, làm Lưu Sơn nhìn mà thấy sởn cả gai ốc.
Vẻ mặt của "Triệu Mộc An" bỗng dưng lạnh tanh, giọng nói cũng trở nên rất xa cách: "Đừng có dọa em ấy."
Lưu Sơn nhìn "Triệu Mộc An" thay đổi giọng điệu với sắc mặt xoành xoạch, cứ như hai người đang cãi nhau, trong đầu cậu bỗng nảy ra một ý nghĩ kỳ quặc: "Raphael cũng ở đây à?"
"Triệu Mộc An": "Ừ."
"Vân Phi, tôi vẫn gọi em là Vân Phi nhé, như thế em sẽ biết là tôi. Tôi nhớ em lắm, Vân Phi à."
"Ollie, tôi xin lỗi, tôi đã không cứu được em."
"Tiểu Vũ, đầu anh đau quá."
Lưu Sơn: "..." Đầu tôi còn đau hơn đây này.
Lưu Sơn muốn làm cho "ba" cái người này bớt nóng nảy lại: "Mấy người thôi ngay đi, bảo cho tôi biết rốt cuộc là có chuyện gì. Với lại, đừng có đè lên người tôi nữa, nặng lắm."
"Ba" người họ mồm năm miệng mười, thế mà lại bắt đầu cãi nhau xem ai là người được Lưu Sơn thương nhất, làm cậu nhức hết cả đầu, cứ như có cả trăm con ve sầu đang kêu o o bên tai.
Triệu Mộc An thật ra vẫn đang ốm, nên nhanh ch.óng rút khỏi cuộc "võ mồm" của ba người, chìm vào giấc ngủ.
"Tôi là người có được Vân Phi đầu tiên, đương nhiên tôi là người quan trọng nhất rồi."
Phỉ Nhĩ vẫn nhớ câu Lưu Sơn từng nói là "anh rất giống một người bạn của tôi", lúc quay về với bản gốc anh ta mới biết cái người bạn đó chính là Raphael. Khéo làm sao, cái tên anh ta tự đặt cho mình lại giống tên người kia đến thế. Nếu không phải vì muốn gặp Lưu Sơn, anh ta đã chẳng đời nào chịu bắt tay với kẻ thù của mình.
"Chẳng qua là anh ép uổng em ấy thôi." Raphael nhíu mày.
Phỉ Nhĩ chẳng thèm để tâm: "Cậu đang ghen tị đấy à. Ngay cả cái mảnh nhỏ chỉ ở bên Vân Phi có nửa năm này còn có được em ấy, còn cậu thì sao? Dù cậu ở bên Vân Phi lâu nhất thì đã làm sao? Cậu cũng chỉ biết lén lút hôn em ấy lúc em ấy đang ngủ thôi."
Lưu Sơn sửng sốt: "Cái gì cơ?" Cậu vừa nghe thấy cái gì thế này?
Phỉ Nhĩ cười híp mắt: "Vân Phi, em không biết đâu. Cái ông thầy này của em xấu xa lắm đấy."
Raphael ngắt lời anh ta: "Câm miệng. Anh cũng chẳng tốt đẹp gì cho cam."
Thấy "hai người" lại sắp cãi nhau tiếp, Lưu Sơn chẳng thèm nể nang gì nữa, lấy cả hai tay giữ c.h.ặ.t mặt Triệu Mộc An, nhìn thẳng vào mắt anh ta mà nói thật lòng: "Nghe tôi nói đây, mấy người chẳng có ai quan trọng cả."
Phỉ Nhĩ và Raphael: "..."
Hệ thống trong đầu mãi mới ló mặt ra, thu hồi lại ý nghĩ của hai phân thân kia, nó còn cẩn thận khóa thêm mấy lớp để không xảy ra chuyện như thế này nữa.
Nó xin lỗi Lưu Sơn: "Họ là một phần của tôi, họ biết cách làm khó tôi, khiến tôi cứ phải loay hoay xử lý đống mã bị rối tung lên. Mấy phân thân trước đây lúc quay về đều ngoan lắm, không ngờ lần này lại thế. Tôi xin lỗi nhé, Lưu Sơn."
Lưu Sơn: "Sau này sẽ không bị như thế này nữa chứ?"
Cái máy: "Chuyện này... giờ họ cứ như là những tính cách khác trong tôi vậy, dù tôi có thể đè nén họ lại nhưng cũng có lúc sơ hở."
Hai bên thái dương Lưu Sơn giật liên hồi, cậu bực mình quát: "Anh làm thế này chẳng khác nào làm khó tôi thêm!"
Hệ thống tủi thân: "Tôi xin lỗi, tôi cũng đâu có muốn thế. Đáng lẽ họ phải hòa làm một với tôi mới đúng, ai dè vì ham muốn quá mạnh mẽ mà họ lại nảy sinh ý định riêng."
Lần này hệ thống cũng bị bất ngờ, nếu để mấy đứa cùng làm việc biết được nó bị "chính mình" chơi xỏ, chắc tụi nó cười cho thối mũi.
Raphael và Phỉ Nhĩ vừa đi, chỉ còn lại Triệu Mộc An đang ngủ say, cả người anh ta đổ ập lên người Lưu Sơn.
Lưu Sơn tốn chút sức lực lôi anh ta về phòng, đắp chăn cho anh ta xong là chẳng muốn ngó ngàng gì nữa, còn sức mà chạy ra ngoài được thì chắc là chẳng sao rồi.
Cậu hỏi cái máy trong đầu: "Triệu Mộc An bị sốt là do Raphael và Phỉ Nhĩ à?"
Hệ thống không chối: "Đúng thế."
Lưu Sơn thở phào, may mà không phải tại mình.
Triệu Mộc An ngủ dậy một mạch, chẳng nhớ tí gì về chuyện bị hai tên kia mượn xác cả. Anh ta chỉ nhớ rõ mồn một chuyện tối hôm trước biết tin Lưu Sơn chẳng còn sống được bao lâu, trong lòng vừa sửng sốt vừa đau đớn, mãi đến tận ban ngày mới lịm đi.
Lưu Sơn lại đo người cho Triệu Mộc An lần nữa, thấy không có dấu hiệu sốt lại mới bớt lo. Cậu hỏi: "Giờ anh thấy thế nào rồi?"
Triệu Mộc An cười thều thào, mặt vẫn còn hơi nhợt nhạt: "Đỡ nhiều rồi, đêm qua em ngủ ở đâu thế?" Anh ta biết là Lưu Sơn đã chăm sóc mình suốt cả đêm.
"Ngoài ghế dài ấy." May mà cái ghế đó cũng êm, cậu ngủ dậy không thấy đau nhức người.
Nghe xong, Triệu Mộc An thấy áy náy vô cùng: "Là tại anh tính toán không kỹ." Lúc mua căn nhà này, anh ta chẳng tính là sẽ để ai tới ở cùng cả, mấy phòng cho khách đều biến thành chỗ làm việc hết rồi. Còn Lưu Sơn qua đây thì toàn ngủ cùng anh ta ở phòng chính. "Không ngờ anh lại lăn ra ốm bất ngờ thế này."
Trong lòng Triệu Mộc An cũng thấy lạ, dù chuyện tối hôm kia làm anh ta bị sốc nặng thật, nhưng cũng đâu đến mức lăn đùng ra ốm được chứ? Việc này làm anh ta bắt đầu thấy nghi ngờ về sức khỏe và sức chịu đựng của chính mình quá.
Lưu Sơn ngồi trên cái ghế bên cạnh, cũng chẳng buồn nói thật cho anh ta biết chuyện bị sốt này hoàn toàn là tai bay vạ gió thôi. Cậu nhìn Triệu Mộc An, thở dài một tiếng rồi bảo: "Triệu Mộc An này, tôi thấy hơi tiếc rồi."
Tim Triệu Mộc An thắt lại, như bị một bàn tay vô hình bóp c.h.ặ.t, anh ta cuống quýt hỏi: "Tiếc chuyện gì? Tiếc vì đã ở bên anh à?" Giọng anh ta hơi run run, ánh mắt hiện rõ vẻ cuống cuồng và lo lắng.
Lưu Sơn: "Cái đó thì không, tôi chỉ thấy tiếc vì đã nói thật với anh thôi."
Cậu cứ nghĩ đơn giản quá, chẳng tính đến chuyện Triệu Mộc An có muốn biết mấy chuyện này hay không.
Triệu Mộc An nghe vậy thì mới thấy nhẹ cả người. Anh ta bước xuống giường, đi đến trước mặt Lưu Sơn, từ từ ngồi thụp xuống, nắm lấy tay cậu, ngước nhìn với ánh mắt rất thật lòng: "Đừng tiếc gì cả, anh thấy rất may vì em đã chịu nói thật với anh đ."
Ánh mắt anh ta đầy vẻ quyến luyến và thương xót: "Nếu không anh sẽ đ.á.n.h mất bao nhiêu lúc để cùng em giữ lại mấy chuyện đẹp đẽ sau này. Thật lòng là anh thấy rất vui khi em chịu nói cho anh biết. Anh không muốn để em phải một mình đợi cái ch.ết đâu."
Lưu Sơn sững người, trái tim như vừa bị một cái lông chim khẽ chạm qua.
"Dù em không thích anh cũng chẳng sao, chỉ cần em thuộc về anh là đủ rồi." Triệu Mộc An tựa mặt vào đầu gối Lưu Sơn, lần đầu tiên gọi đúng cái tên thật của cậu: "Lưu Sơn, đừng bỏ rơi anh."
Lưu Sơn khẽ xoa sau gáy Triệu Mộc An, ngón tay nhẹ nhàng luồn qua kẽ tóc anh ta, nói khẽ: "Triệu Mộc An, hãy yêu tôi cho thật tốt nhé."
Đưa hết mấy cái điểm tình cảm của anh cho tôi đây.
