Ký Chủ Bị Hệ Thống Chấm Rồi - Chương 102: Thế Giới Truyện Ngược Đời Cẩu Huyết 23

Cập nhật lúc: 07/04/2026 17:54

Editor: Yang Hy

Triệu Mộc An khỏi ốm xong là chạy đi tìm Triệu Niệm Hành ngay lập tức, chẳng biết anh ta nói gì với tên kia mà tên kia lại tự tìm Lưu Sơn để hẹn ngày đi làm giấy tờ ly hôn. Còn về khoản tiền đền bù cho tờ giấy cam kết trước đó, cả hai bên đều lờ đi như đã bàn trước, chẳng ai thèm nhắc tới.

Lưu Sơn chọn một buổi chiều không có tiết để cùng Triệu Niệm Hành đi làm thủ tục, lấy cái giấy chứng nhận đã ly hôn về rất suôn sẻ.

"May mà ở cái nơi này không có cái trò bắt người ta phải chờ cả tháng trời cho nguôi giận mới cho ly hôn." Bước ra khỏi chỗ làm giấy tờ, Lưu Sơn vừa cầm cái giấy ly hôn còn nóng hổi vừa nói với hệ thống trong đầu.

Hệ thống bảo: "Truyện cẩu huyết thì chẳng cần phải bày vẽ rắc rối thế đâu."

Đứng bên cạnh, Triệu Niệm Hành nhìn cậu với ánh mắt đầy vẻ rối bời, mấy lần định mở miệng nói gì đó rồi lại thôi, Lưu Sơn thì cứ coi như không thấy.

Còn Triệu Mộc An cũng không vội dắt Lưu Sơn đi làm giấy tờ kết hôn ngay. Thứ nhất là không muốn để Lưu Sơn trong cùng một ngày mà vừa phải bỏ người này lại lấy người khác, thứ hai là anh ta muốn chọn một ngày lành tháng tốt.

Chuyện dọn nhà thì cuối cùng cũng chốt vào ngày hôm sau khi thi xong hết các môn cuối kỳ.

Từ lúc nói thẳng mọi chuyện ra, nếu không phải Lưu Sơn bảo mình cần chút chỗ riêng tư thì chắc Triệu Mộc An đã muốn dính lấy cậu suốt cả ngày rồi.

Khi môn thi cuối cùng kết thúc, Lưu Sơn hẹn mấy đứa cùng phòng đi ăn một bữa cơm chia tay. Cả bốn đứa kéo nhau ra quán lẩu ăn một trận đã đời, lúc đang ăn thì gặp mấy bạn khác nên lại rủ nhau đi hát hò.

Hiếm khi có dịp được đi chơi, Lưu Sơn tất nhiên là không từ chối, mười mấy người cùng đặt một cái phòng thật to. Cả hội còn gọi thêm cả bia, Lưu Sơn uống cũng được nên cậu không hát mà chỉ ngồi chơi trò chơi với mọi người.

"Trường Vũ, chưa thấy cậu hát bao giờ, hay làm một bài đi?" Có người cầm cái loa cầm tay đưa cho Lưu Sơn.

Lưu Sơn xua tay: "Thôi đừng, tôi hát lệch giọng lắm."

"Làm gì có chuyện đó." Người kia rõ là không tin, "Mấy đứa đẹp trai chẳng phải đều hát hay sao?"

Phương Văn thắc mắc: "Cái kiểu nói đấy ở đâu ra thế?"

"Tôi thấy nhiều đứa đẹp trai hát cũng ổn mà."

"Trường Vũ, thử đi xem nào, có lệch giọng thì cũng đến mức nào đâu?"

Lưu Sơn chối quanh một hồi, cuối cùng quyết định cho người kia mở mang tầm mắt nên cầm lấy cái loa. Phương Văn chọn cho cậu một bài nhạc trẻ đơn giản, Lưu Sơn cũng lâu lắm rồi không hát hò gì, cậu hắng giọng một cái, mắt nhìn chằm chằm vào lời trên màn hình.

Mọi người đều hớn hở nhìn Lưu Sơn, thế nhưng cậu vừa mới mở miệng ra, cái phòng lúc nãy còn đang ồn ào bỗng chốc im phăng phắc.

Một bài mới hát được có một nửa, mấy đứa kia đã thi nhau lôi cậu xuống, Lưu Sơn cũng chẳng để ý.

"Trường Vũ, hứa với tôi đi, sau này đừng có tùy tiện mở mồm hát đấy nhé." Cái đứa lúc đầu cứ xúi cậu hát giờ đang vỗ vỗ n.g.ự.c, "Tôi chả thèm tin cái kiểu đẹp trai là phải hát hay nữa đâu."

"Đấy, tôi đã bảo là cái câu đó chẳng có căn cứ gì rồi mà."

Mọi người cứ đứa này một câu đứa kia một lời, nói chuyện rôm rả lắm. Cái không khí ồn ào mà vui vẻ này làm Lưu Sơn thoáng chốc cứ ngỡ mình đã quay về cái thế giới cũ của mình. Cậu vốn dĩ chẳng thích nhớ lại chuyện xưa, nhưng lúc này vì có chút hơi men nên trong lòng bỗng dâng lên một nỗi buồn man mác của kẻ đang ở nơi đất khách quê người.

Vì còn phải về trường nên cả hội không dám chơi quá muộn, tầm mười giờ là chuẩn bị đi về. Bước xuống dưới lầu, gió lạnh thổi buốt da thịt, Lưu Sơn rùng mình một cái, người cũng tỉnh táo hơn đôi chút.

Ở đằng kia, dưới ánh đèn đường, một bóng người cao lớn đang đứng tựa vào đó. Ánh đèn vàng nhạt bị mấy cái cây lá xanh xum xuê che mất một phần, những vệt sáng lốm đốm nhảy nhót trên người đàn ông, nhưng vẫn chẳng cách nào soi rõ được mặt mũi anh ta.

Người đàn ông thấy Lưu Sơn thì vẫy vẫy tay.

"Trường Vũ, người quen của cậu à?" Có đứa cũng để ý thấy người đàn ông có vóc dáng rất đẹp kia, nhưng chẳng ai nhìn rõ đó là ai.

Lưu Sơn gật đầu, bảo với mấy đứa bạn: "Mấy cậu về trước đi, tối nay chắc tôi không về đâu."

Nói xong cậu vừa xua tay vừa đi về phía người kia. Ở xa thì còn chưa chắc chắn lắm, lại gần nhìn kỹ đúng là Triệu Mộc An thật.

Lưu Sơn thắc mắc: "Sao anh lại ở đây?" Cậu có báo cho anh ta biết mình ở đâu đâu.

Triệu Mộc An không trả lời thẳng mà bước tới vài bước, quàng thêm khăn quàng cổ cho cậu: "Đến đón em."

Lưu Sơn đút hai tay vào túi quần, cũng chẳng gặng hỏi: "Lạnh ch.ết đi được, đi thôi."

Triệu Mộc An lúc nãy còn đang mong chờ được ôm nhau một cái thật ngọt ngào: "..." Sao lại chẳng giống như trong sách vở thế này?

Lưu Sơn đi được mấy bước thấy Triệu Mộc An không đi theo, liền quay đầu nhìn: "Rét đến mức đờ người ra đấy à?"

Triệu Mộc An sực tỉnh, chỉ vài bước là đã đuổi kịp cậu.

Đi được một lúc, bụng Lưu Sơn kêu lên ùng ục, cậu l.i.ế.m môi rồi rủ: "Ăn đồ nướng không, tôi biết quanh đây có một chỗ ăn cũng được lắm."

Triệu Mộc An không có ý kiến gì.

Vì cũng gần nên Lưu Sơn dẫn anh ta đi bộ qua đó luôn, nửa đường thì lại gặp người quen.

"Tiểu Vũ?"

Giang Nguyện vốn dĩ chỉ định ra ngoài hít thở chút không khí, không ngờ lại gặp Lưu Sơn, anh ta mừng rỡ chạy lại chào hỏi.

Lưu Sơn gật đầu chào lại: "Anh Giang Nguyện, khéo quá." Mắt cậu nhìn ra cái khu mua sắm đằng sau lưng Giang Nguyện, lúc này mới nhớ ra quanh đây có một chỗ ăn chơi dành cho dân hạng sang.

“Giang Nguyện, hôm nay cậu ra ngoài uống rượu à?” Triệu Mộc An chủ động lên tiếng.

Lúc này Giang Nguyện mới để ý thấy Triệu Mộc An, anh ta thấy lạ nhưng cũng chẳng nghĩ ngợi gì sâu xa: “Ừ, dạo này bận túi bụi, mãi mới rảnh ra được một lúc. Đúng rồi, Tiểu Vũ, sắp đến sinh nhật anh rồi, em cũng tới chơi nhé.”

Giang Nguyện cứ mãi chẳng tìm được dịp để nói rõ mọi chuyện cho Lưu Sơn hết giận, giờ khó khăn lắm mới đụng mặt nên vội vàng ngỏ lời mời ngay.

Triệu Mộc An quay sang nhìn Lưu Sơn, đợi xem cậu trả lời thế nào.

Lưu Sơn cứ như vừa nghe thấy chuyện gì nực cười lắm, cậu cười bảo: “Anh Giang Nguyện đúng là mau quên thật đấy, mấy chuyện cãi vã làm mặt nặng mày nhẹ với nhau lần trước anh quên sạch rồi à.”

Mặt Giang Nguyện sượng trân, anh ta liếc nhìn Triệu Mộc An một cái: “Mộc An, tôi muốn nói chuyện riêng với Tiểu Vũ một lát.”

Lưu Sơn lại nắm c.h.ặ.t lấy Triệu Mộc An, bảo với Giang Nguyện: “Giang Nguyện, giữa tôi với anh chẳng có gì để mà nói cả. Bọn tôi đang vội đi ăn đêm, không nói chuyện nữa đâu.”

Nói với chả năng cái gì, giờ cậu chẳng rảnh hơi đâu mà đi chơi mấy cái trò lừa lọc của Giang Nguyện nữa. Đi lừa người khác cũng tốn bao nhiêu công sức chứ có đùa đâu.

Nói xong, cậu túm tay áo Triệu Mộc An kéo đi xồng xộc qua mặt Giang Nguyện, bỏ mặc anh ta đứng ngây ra đó nhìn theo bóng lưng hai người.

Chuyện gì thế này? Sao Tiểu Vũ với Mộc An lại thân thiết với nhau đến mức này cơ chứ?

Triệu Mộc An đi bên cạnh Lưu Sơn, cứ nghĩ đến cái mặt của Giang Nguyện lúc nãy là lại không nhịn được cười.

Lưu Sơn liếc anh ta một cái nhẹ tênh: “Có gì mà cười?”

Triệu Mộc An chẳng buồn nín cười: “Thấy vui thôi.”

Lưu Sơn cũng chẳng thèm bóc mẽ anh ta.

Triệu Mộc An chọn đi chọn lại, cuối cùng chọn đúng ngày thứ tư để đi làm giấy tờ kết hôn.

Lúc cầm cái giấy chứng nhận kết hôn trên tay, Lưu Sơn cứ thấy nó không thật thế nào ấy, chẳng ngờ được là mình lại đi kết hôn với người ta thật, ghê cả người.

Quay sang nhìn cái tên Triệu Mộc An đang cười tít cả mắt với con số 199 điểm tình cảm trên đầu anh ta, cậu lại càng thấy choáng váng hơn.

Lưu Sơn hỏi hệ thống trong đầu: “Sao cái điểm này lại vượt cả mức 100 thế kia?”

“Coi như là chút tiền mừng cưới cho cậu đi, sau này lúc tính điểm xong việc, tôi sẽ lấy phần điểm vượt quá 100 đó nhân lên 10 lần để đổi thành điểm thưởng.”

“Cuối cùng anh cũng biết hào phóng một lần rồi đấy.”

Đúng như dự đoán, Triệu Mộc An chụp ảnh hai cái giấy chứng nhận để giữ làm kỷ niệm rồi đăng lên mạng khoe, nhưng không để lộ mặt mũi.

Chuyện hai người lấy nhau cũng chỉ báo cho người nhà biết thôi, ngay tối hôm đó cả hai đã bị gọi về nhà họ Kỷ để ăn cơm.

Nghe Triệu Hữu Nghi mắng mỏ Triệu Mộc An, Lưu Sơn chẳng dám hé răng nửa lời, cứ cố thu mình lại để bà ấy khỏi để ý đến mình.

Ánh mắt Triệu Hữu Nghi cứ như mấy lưỡi d.a.o đ.â.m thẳng vào người Triệu Mộc An: “Em giỏi thật đấy, chị nhờ em trông nom Trường Vũ, em trông nom thế này đấy hả? Em bao nhiêu tuổi rồi, nó mới bao nhiêu tuổi? Nó quấy phá mà em cũng hùa theo à? Hai đứa mới biết nhau được bao lâu!”

Khó khăn lắm mới thấy đứa em thứ hai với thằng bé bỏ nhau, chưa mừng được mấy ngày thì lại có thêm một tên nữa nhảy vào nẫng tay trên!

Triệu Hữu Nghi càng nghĩ càng thấy sai sai: “Mấy cái ảnh em khoe trên mạng đều là về Trường Vũ hết đúng không?”

Triệu Mộc An vốn rất nể chị mình, nên dù bị mắng cũng chỉ biết c.ắ.n răng mà chịu, chuyện này đúng là lỗi tại anh ta thật: “Vâng chị. Tiểu Vũ với anh hai chẳng có tình cảm gì đâu, họ chỉ lấy nhau trên danh nghĩa thôi.”

Triệu Hữu Nghi cười nhạt: “Em đi đào góc tường nhà anh mình mà còn cãi lý được à?”

Triệu Mộc An: “Vâng vâng, đều là lỗi của em hết. Tại em thương Tiểu Vũ quá thôi. Chị ơi, chị cho bọn em đến với nhau đi.”

“Em làm xong mọi chuyện rồi mới báo thì còn cần chị cho phép cái nỗi gì nữa?” Triệu Hữu Nghi đưa tay ấn vào trán snh ta: “Chuyện này khoan hãy cho mọi người biết, tin Trường Vũ với Niệm Hành ly hôn mới lan ra chưa được bao lâu mà giờ đã báo tin lấy em, em định để người ta bàn tán về nó thế nào? Chị đoán được người trong ảnh là nó thì người khác cũng sẽ biết thôi.”

Triệu Mộc An chột dạ: “Hay là... em xóa mấy cái ảnh đó đi nhé?”

Bảo xóa đi anh ta cũng tiếc đứt ruột, đó đều là những kỷ niệm giữa anh ta với Lưu Sơn mà, thôi thì cứ khóa lại để một mình mình xem vậy.

Triệu Hữu Nghi hừ một tiếng: “Xóa ngay đi. Trước đây chị có thấy em là đứa thích khoe khoang thế này đâu nhỉ?”

Triệu Mộc An cười bảo: “Thì tại trước đây em đã có cái gì hay để mà khoe đâu chị?”

Triệu Hữu Nghi lườm anh ta: “Còn mặt mũi mà cười à, đúng là cái đồ trâu già gặm cỏ non.”

Triệu Mộc An nín cười luôn.

Lưu Sơn thì không nhịn được mà bật cười.

Triệu Hữu Nghi giận thì giận thế thôi, chứ chuyện của con cái bà cũng chẳng xen vào được nhiều, nếu không thì ngày trước bà đã chẳng để mặc cho Kỷ Trường Vũ lấy Triệu Niệm Hành.

Sau một tối bị mắng mỏ đủ đường, hai người Lưu Sơn mới dắt nhau về nhà.

Triệu Mộc An cứ sướt mướt đòi được dỗ dành, Lưu Sơn chỉ ôm lấy anh ta vỗ về cho có lệ vài câu, rồi bỏ mặc anh ta ở đó để đi chơi trò chơi điện t.ử.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Ký Chủ Bị Hệ Thống Chấm Rồi - Chương 102: Chương 102: Thế Giới Truyện Ngược Đời Cẩu Huyết 23 | MonkeyD