Ký Chủ Bị Hệ Thống Chấm Rồi - Chương 21: Tôi Muốn Đi Xem Một Buổi Biểu Diễn Ca Nhạc 6

Cập nhật lúc: 28/02/2026 14:02

Editor: Yang Hy

Tỉnh dậy lại là cảnh tượng quen thuộc, Lưu Sơn thở dài thườn thượt, lật người, nằm ngửa dang tay dang chân thành hình chữ đại.

"Hệ thống, mau tìm xem có đạo cụ nào tôi mua nổi không."

"Ừm..." Hệ thống lục lọi một hồi, cuối cùng phán: "Có một món phiên bản sơ cấp." Nó mở trang giới thiệu đạo cụ ra:

[Tự động quay màn hình (Sơ cấp)]

Ghi lại những gì xảy ra dưới góc nhìn của người sử dụng, có thể phát trên bất kỳ thiết bị điện t.ử nào.

Mỗi ngày dùng được một lần, không giới hạn thời gian.

Đạo cụ này có thể nâng cấp. Mua được tặng kèm 1004GB dung lượng lưu trữ.

"500 điểm! Đắt thế!" Lưu Sơn gào lên, "Tôi quay lại làm cái quái gì, ngày nào mở mắt ra cũng quay về vạch xuất phát."

"Video quay xong trừ khi người quay tự xóa, còn không thì sẽ chẳng bị mất vì bất kỳ lý do gì khác." Hệ thống giải thích, "Mua không?"

"Không còn cái nào hữu dụng hơn à?" Cậu hỏi với giọng đầy ấm ức.

Hệ thống show thẳng trang đạo cụ cho cậu xem, Lưu Sơn lướt nhanh một lượt, phát hiện đúng là chỉ có mỗi cái tự động quay màn hình này là cậu mua nổi lúc này.

"Sao lần này anh không hỏi tôi có muốn mua chịu không vậy?" Cậu hỏi.

"Mua chịu không?" Hệ thống phối hợp hỏi lại.

"Không."

"..." Hệ thống tắt phụt trang mua bán.

"Đừng giận mà."

"Không có."

Giận dỗi rõ ràng ra đấy. Lưu Sơn thầm nghĩ.

Cuối cùng cậu vẫn mua cái tự động quay màn hình.

Cậu nằm trên giường nghiên cứu kỹ hướng dẫn và cài đặt của đạo cụ, cuối cùng phát hiện món này dùng cũng nhàn. Chỉ cần trang bị vào, lúc người dùng mở mắt là nó tự động quay.

Nếu người dùng không chủ động tắt, nó sẽ tự tắt khi người dùng ngủ say, rồi lưu video lại.

Lưu Sơn trang bị ngay cái tự động quay màn hình, rồi hỏi: "Mỗi lần quay lại từ đầu tôi không phải trang bị lại chứ?"

"Không cần, cái này gắn vào linh hồn cậu rồi."

"Thế thì tốt."

Lại tiếp tục điệp khúc sạc điện thoại, dù không loại trừ khả năng điện thoại hỏng, nhưng có 10% pin thì cũng dùng tạm được. Lần này Lưu Sơn chẳng thèm nói chuyện với mẹ Lưu, cậu thấy có hỏi cũng chẳng ra được cái gì, với lại hễ tiếp xúc với bố mẹ là dòng thời gian lại thay đổi, cậu cần phải làm rõ nguyên nhân xung đột trước đã.

Cậu lượn lờ dưới nhà mấy vòng, chọn được một chỗ nấp kín đáo mà lại gần hiện trường vụ án. Đến ba giờ, cậu chạy lên lầu lấy điện thoại, rồi chui tọt vào chỗ nấp đã chọn sẵn — cái tủ bên cạnh tivi phòng khách.

Bố Lưu thích sưu tầm mấy bức tượng nhỏ, còn đặc biệt đặt làm mấy cái tủ trưng bày. Trong đó có một cái ngăn dưới cùng khá rộng, cửa tủ lại bằng gỗ đặc chứ không phải kính. Lưu Sơn chui người vào trước, rồi co chân vào sau.

Không gian vẫn chật chội, may mà dáng người nguyên chủ không to cao lắm, chen chúc tí vẫn vừa. Đóng cửa tủ lại, nhìn qua khe hở có thể bao quát hết phòng khách. Lưu Sơn thầm mừng, dù nguyên chủ là dân ru rú trong nhà nhưng mắt mũi vẫn tinh tường phết.

Lưu Sơn nấp trong tủ, chờ đợi sự việc bắt đầu. Chẳng biết đợi bao lâu, đầu tiên cậu thấy một bóng người lướt qua, sau đó là mẹ Lưu ngồi trên ghế sô pha.

Chẳng mấy chốc bố Lưu cũng về.

Lưu Sơn nghe thấy giọng mẹ Lưu rầu rĩ và giọng bố Lưu đầy tức giận. Hóa ra là thế, Lưu Sơn nghĩ bụng, tình anh em của anh cả và em trai nguyên chủ biến chất rồi.

"Không thể nào, không phải là cái kiểu tôi đang nghĩ đâu nhỉ hệ thống?" Lưu Sơn bừng tỉnh hỏi hệ thống trong đầu, và nhận được câu trả lời khẳng định.

"Kịch tính ghê." Lưu Sơn im lặng một lúc, "Nhưng cũng đâu đến mức phải gi.ết bố mẹ mình chứ!"

Hệ thống không trả lời.

"Gọi hai cái thằng bất hiếu đó về đây ngay!" Bố Lưu tức đến nỗi râu tóc dựng ngược, "Vô phúc, đúng là nhà vô phúc mà!"

"Sáng nay chúng nó bảo hôm nay sẽ về."

"Sao giờ bà mới nói cho tôi biết! Có phải bà biết tỏng quan hệ của chúng nó từ lâu rồi không!"

"Tôi cũng mới biết sáng nay thôi..." Mẹ Lưu khóc lóc, "Tôi cứ tưởng hai anh em nó tình cảm tốt, ai mà ngờ lại ra nông nỗi này?"

"Thằng Quân Ninh đâu? Nó biết chuyện này không?" Bố Lưu chợt nhớ ra mình còn một đứa con trai nữa.

Mẹ Lưu lắc đầu: "Chắc là không biết đâu. Ông cũng biết thằng Ninh nó có thích nói chuyện với ai đâu."

Bố Lưu hít một hơi thật sâu, đưa ra quyết định: "Tạm thời đừng nói cho nó biết, dù sao nó cũng chẳng giúp được tích sự gì."

Mẹ Lưu không phản đối, rõ ràng bà cũng nghĩ thế.

Lưu Sơn: "..." Hóa ra là vì chê cậu vô dụng nên hai lần trước mẹ Lưu mới khăng khăng không chịu nói lý do à? Trong lòng họ, nguyên chủ rốt cuộc ăn hại đến mức nào vậy trời!

Hai anh em kia về nhanh thật, vẫn là tầm hơn bốn giờ chiều.

Sao lần trước bọn họ không về giờ này nhỉ, hay là do cậu báo cảnh sát nên làm thay đổi tình hình? Lưu Sơn chợt nghĩ.

Hai anh em vừa bước vào, bố Lưu đã sa sầm mặt mày chẳng thèm nhìn.

"Tao bảo mày chăm sóc em, mày chăm sóc kiểu đấy hả? Mày bao nhiêu tuổi đầu rồi? Mày có biết làm thế hậu quả thế nào không, mày muốn bôi tro trát trấu vào mặt cái nhà này à?" Bố Lưu chất vấn một tràng như s.ú.n.g liên thanh.

Lưu Sơn chỉ nhìn thấy lưng hai anh em chứ không thấy mặt. Ông anh cả đứng im thin thít trước mặt bố mẹ đang ngồi, còn thằng em thì núp sau lưng anh ta.

"Bố, bố ơi," Thằng em lên tiếng, giọng run run như sắp khóc, "Đừng trách anh cả, là... là lỗi tại con."

"Em không có lỗi," Ông anh cả phản bác ngay, rồi quay sang nói với bố Lưu, "Tụi con quyết định đến với nhau rồi, lần này về cũng chỉ để thông báo cho bố mẹ biết thôi."

"Thông báo á?" Bố Lưu bật dậy, mặt đỏ gay vì tức giận, chỉ thẳng mặt Lưu Quân Minh quát: "Mày... cái thằng con bất hiếu này!"

Ông thở hồng hộc có vẻ khó khăn, mẹ Lưu vội đứng dậy vuốt n.g.ự.c cho ông, bà khuyên: "Ông bình tĩnh lại đi, đừng kích động quá."

Bố Lưu lấy lại bình tĩnh một chút rồi bảo: "Tối nay tao sẽ bảo thư ký đặt vé máy bay, mày ra nước ngoài đi." Câu này là nói với Lưu Quân Hạo.

Rồi ông quay sang Lưu Quân Minh: "Còn mày, tao thấy mày ngồi cái ghế Tổng giám đốc êm quá rồi đấy. Mày xuống công ty con làm nhân viên quèn lại từ đầu cho tao!"

"Bố ơi, con không muốn đi nước ngoài đâu." Lưu Quân Hạo khóc lóc, nép vào người bên cạnh. Lưu Quân Minh theo phản xạ ôm lấy nó an ủi, hành động này lại chọc điên bố mẹ Lưu lần nữa.

Bố Lưu lao tới định tách hai đứa ra, t.a.i n.ạ.n xảy ra đúng lúc này. Trong lúc giằng co, Lưu Quân Minh lỡ tay đẩy bố Lưu ngã, đầu tiên là nghe cái "rầm", bố Lưu đập người vào bàn trà.

Ông run rẩy vịn bàn định đứng dậy, cơn đau điếng từ sau gáy làm ông mất thăng bằng, bức tượng điêu khắc vốn để trên bàn giờ lại thành thứ lấy mạng ông.

Mẹ Lưu hét lên: "Máu, nhiều m.á.u quá, ông bị đập đầu rồi!"

Nhưng bố Lưu chẳng nói nổi câu nào, ông đứng không vững, lại ngã vật xuống đất cái "uỵch".

"Mau gọi xe cấp cứu đi!" Mẹ Lưu gào lên với hai đứa con, nhưng bọn nó rõ ràng vẫn đang sốc. Bà đỏ ngầu mắt, trừng mắt nhìn hai đứa đầy oán hận, rồi vớ lấy điện thoại của mình trên bàn trà, hai tay run bần bật bấm số.

Nhưng Lưu Quân Hạo đã bừng tỉnh lại, lao tới giằng lấy, "Không... không được!"

"Mày muốn để bố mày ch.ết thế này hả!"

"Không... không phải đâu." Lưu Quân Hạo vừa lắc đầu vừa lùi lại, lưng đụng trúng người phía sau. Nó như vớ được cọc, quay đầu lại hỏi Lưu Quân Minh: "Anh ơi, mình... mình phải làm sao bây giờ?"

Lưu Quân Minh nãy giờ vẫn im lặng liền giật lấy điện thoại: "Mẹ, bố không cứu được nữa đâu." Đợi xe cấp cứu tới thì bố Lưu cũng ch.ết vì mất m.á.u quá nhiều rồi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.