Ký Chủ Bị Hệ Thống Chấm Rồi - Chương 22: Tôi Muốn Đi Xem Một Buổi Biểu Diễn Ca Nhạc 7
Cập nhật lúc: 28/02/2026 14:03
Editor: Yang Hy
"Mấy... mấy đứa..." Mẹ Lưu không thể tin nổi con trai mình lại làm ra hành động như vậy, bà đỏ hoe mắt nói: "Biết thế ngày xưa tao đừng có thương hại mà rước cái thứ ăn cháo đá bát như mày về nhà!"
Bà lao đến túm lấy cổ áo Lưu Quân Hạo, c.h.ử.i mắng: "Mày có lương tâm không hả? Bao nhiêu năm nay tao nuôi mày ăn, nuôi mày học, con người ta có cái gì là mày có cái đó. Mày báo đáp tao thế này đấy à?!"
"Mẹ..." Lưu Quân Hạo đau khổ biện minh, "Không phải đâu, con cũng đâu muốn thế này."
"Mẹ, mẹ đừng trách Tiểu Hạo. Là con, lỗi tại con hết!" Lưu Quân Minh muốn giải cứu em trai khỏi tay mẹ, anh ta giật mạnh một cái, mẹ Lưu loạng choạng, chân giẫm phải bố Lưu đang nằm dưới đất nên cũng ngã nhào, đầu đập vào cạnh bàn, ngất xỉu ngay lập tức.
"Làm sao bây giờ anh? Có phải chúng ta không nên nói ra không?"
"Anh không cho phép em nói thế." Lưu Quân Minh bỗng nhiên lên cơn làm "tổng tài bá đạo", hai người mặc kệ bố mẹ đang hôn mê bất tỉnh mà diễn một màn nhìn thì như cãi nhau nhưng thực chất là liếc mắt đưa tình. Một lúc lâu sau, họ mới nhớ ra vẫn còn việc chưa làm.
"Chuyện đã rồi, giờ có gọi xe cấp cứu thì cũng không cứu được bố mẹ nữa đâu. Hơn nữa hễ báo cảnh sát là lộ ra do chúng ta làm ngay." Lưu Quân Minh bình tĩnh phân tích: "Anh lên xem Quân Ninh có nhà không. Em đợi ở đây."
Lưu Quân Hạo gật đầu, Lưu Quân Minh đi lên lầu.
Lưu Sơn chứng kiến toàn bộ quá trình, trong lòng sốc đến mức không nói nên lời. Được hệ thống nhắc nhở, cậu mới chui ra khỏi tủ, vì nấp lâu quá nên chân tê rần, gần như là bò ra ngoài.
"A! Anh... anh hai! Sao anh lại ở đây?" Nghe thấy tiếng động, Lưu Quân Hạo quay lại thì thấy Lưu Sơn đang bò ra từ trong tủ, cậu ta hoảng loạn kêu lên: "Anh thấy hết rồi à!"
Trên lầu có tiếng bước chân, Lưu Sơn cũng mặc kệ chân đang tê, vội vàng lồm cồm bò dậy, lao tới tóm lấy Lưu Quân Hạo. Tên kia chống cự kịch liệt, tuy nguyên chủ ít vận động nhưng may cái là vẫn cao hơn Lưu Quân Hạo một chút, nên Lưu Sơn vẫn khống chế được cậu ta.
"Đừng qua đây!" Lưu Sơn dùng khuỷu tay kẹp c.h.ặ.t cổ Lưu Quân Hạo từ phía sau, cậu lôi người lùi lại từng chút một, giữ khoảng cách với Lưu Quân Minh.
"Tôi báo cảnh sát rồi!" Từ lúc chui vào tủ cậu đã báo rồi, cậu nói: "Có cần thiết phải thế không? Bố mẹ chỉ không đồng ý cho hai người quen nhau, có cần phải ra tay độc ác thế không hả?" Lưu Sơn thật sự không ngờ đây lại là nguyên nhân khiến bố mẹ nguyên chủ phải ch.ết.
"Chỉ là t.a.i n.ạ.n thôi." Lưu Quân Minh mặt lạnh tanh nói.
"Cho dù là t.a.i n.ạ.n thì hai người cũng có tính cứu bố mẹ đâu!" Lưu Sơn không hề lay chuyển, kể cả bọn họ có ý định cứu chữa thì còn đỡ hơn là trơ mắt đứng nhìn mà không làm gì.
"Còn cậu nữa, cấm khóc, người đáng khóc không phải là cậu đâu." Tên đàn ông trong lòng cứ sụt sùi khóc lóc làm Lưu Sơn càng thêm bực mình, cậu hung hăng siết c.h.ặ.t t.a.y rồi lại nới lỏng ra một chút, làm Lưu Quân Hạo khó chịu ho sù sụ mấy tiếng.
Lưu Quân Minh nhìn cậu với ánh mắt chẳng thiện lành gì, đe dọa: "Thả Tiểu Hạo ra, không thì tao không tha cho mày đâu."
"Đây là lời anh nói với em ruột anh đấy à?" Lưu Sơn cười khẩy, "Tôi sẽ không để hai người nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật đâu."
"Không... không được!" Lưu Quân Hạo đột nhiên giãy giụa, lần này có Lưu Quân Minh giúp sức, cậu ta nhanh ch.óng thoát khỏi sự kìm kẹp.
Lưu Sơn bị đẩy suýt ngã sấp mặt, cậu vừa gượng đứng vững dậy thì Lưu Quân Minh lại vớ lấy bức tượng điêu khắc trên bàn phang vào đầu cậu.
Lưu Sơn nghiêng đầu né được, cả người ngã vật xuống ghế sô pha. Lúc Lưu Quân Minh định tóm lấy cậu, cậu duỗi chân đạp mạnh, đá văng tên kia ra.
Tiếc là sức của nguyên chủ không đọ lại được Lưu Quân Minh, dân tập gym quanh năm suốt tháng khác hẳn cái ngữ trốn trong nhà như nguyên chủ. Lưu Quân Minh vừa lùi lại vừa túm được cái chân chưa kịp thu về của Lưu Sơn, lôi xềnh xệch cậu xuống đất.
Lưu Sơn lật người, định bám lấy tay vịn sô pha, cậu đạp loạn xạ hòng thoát ra.
"Anh... anh hai." Trong lúc Lưu Sơn và Lưu Quân Minh đang giằng co, Lưu Quân Hạo đi tới trước mặt cậu, "choang" một tiếng, bình hoa đập thẳng vào đầu, Lưu Sơn đổ gục xuống.
Thằng này ác thật!
Mắt Lưu Sơn mờ đi, rõ ràng cú đập này không nhẹ chút nào.
Lưu Quân Hạo kêu lên một tiếng "A", còn Lưu Quân Minh thì chẳng định tha cho Lưu Sơn, anh ta cầm bức tượng lên đập túi bụi vào đầu cậu.
Màn hình chiếc điện thoại rơi trên đất sáng lên, hiển thị pin 50%.
"Hai thằng đấy ác quá thể," Lưu Sơn vừa nghĩ đến cảnh đầu mình bị đập nát bét là không nhịn được mà run cầm cập: "Hệ thống, không chỉnh cho tôi bớt đau đi được à?"
"Được, 50 điểm."
Lưu Sơn kiểm tra số dư điểm, vừa khít 50. Cậu nghi ngờ hỏi: "Tôi đang giúp mấy người làm nhiệm vụ mà, cái này đáng lẽ phải là phúc lợi chứ? Sao lại còn thu điểm của tôi?" Mà lại còn thu đúng bằng số điểm còn lại của cậu nữa chứ.
"Lưu Sơn, cậu đang chịu phạt đấy." Hệ thống nói giọng lạnh tanh.
"Phạt á? Rốt cuộc tôi đã làm gì?" Lưu Sơn vắt óc nhớ lại chuyện trước khi gặp hệ thống, cậu nhíu mày: "Tôi có làm chuyện gì xấu đâu."
"Ừ, cậu chẳng làm gì sai cả." Hệ thống bảo, "Chỉ là có người bỏ điểm ra để cậu chịu tội thay cho cậu ta thôi."
Lưu Sơn sốc nặng: "Tôi là kẻ thế mạng á?" Hóa ra cậu t.h.ả.m thế này toàn do người khác hại à?
"Đúng thế."
"Là ai, rốt cuộc là đứa nào?" Cậu nhanh ch.óng nhớ lại xem mình từng đắc tội với ai không, câu trả lời là không. "Người tôi quen à?"
"Hiện tại cậu không có quyền xem," Hệ thống trả lời xong, rồi đệm thêm một câu, "Trả một trăm ngàn điểm thì xem được."
Lưu Sơn nằm vật xuống giường kêu oai oái: "Tên đó trả bao nhiêu?"
"Hai mươi ngàn."
"Sao cậu ta bỏ ra hai mươi ngàn là bắt tôi chịu tội thay được, còn tôi lại phải mất một trăm ngàn mới biết cậu ta là ai?"
"Hệ thống trừng phạt mà, điểm thưởng sau khi xong nhiệm vụ sẽ ít hơn các hệ thống khác, còn điểm để mua tin tức với đạo cụ thì lại đắt hơn nhiều."
"Bao giờ mới kết thúc?" Lưu Sơn hỏi giọng bí xị.
"Một trăm năm. Là cộng dồn thời gian nghỉ ngơi của cậu khi quay về không gian hệ thống đủ một trăm năm."
"Cái gì! Mỗi lần có hai mươi phút, một trăm năm là bao nhiêu cái hai mươi phút hả?" Lưu Sơn lôi điện thoại ra bật máy tính lên tính toán một hồi, nhìn kết quả cuối cùng, mắt cậu tối sầm lại.
Nhưng hệ thống chẳng thèm quan tâm tâm trạng của cậu, chỉ hỏi: "Có tốn 50 điểm để giảm đau không?"
"Có." Lưu Sơn gật đầu chắc nịch. Dù tương lai mù mịt, nhưng trước mắt quan trọng nhất vẫn là giảm đau đã.
"Đã giảm đau xuống còn 50%." Trừ điểm xong, hệ thống thông báo.
"Không phải giảm về 0 à?"
"Giảm về 0 thì phải thêm 1000 điểm nữa."
Lưu Sơn im lặng vài giây, vớ lấy cái gối ném xuống đất, "Bán buôn l.ừ.a đ.ả.o! Ông đây mặc kệ đời, ông đây không làm nữa! Tôi không ra ngoài nữa đâu, tôi muốn chơi game, tôi muốn đọc truyện tranh! Tôi không muốn làm việc nữa!"
"Ừ." Hệ thống vẫn tỉnh bơ, hình như Lưu Sơn có làm nhiệm vụ hay không cũng chẳng ảnh hưởng gì mấy đến nó.
Lưu Sơn nổi khùng một trận xong, liếc nhìn đồng hồ, vẫn chưa đến hai giờ.
"Ủa, cái vụ pin này là sao đây?" Cuối cùng cậu cũng để ý đến vấn đề, lúc tỉnh dậy cậu đã cắm sạc ngay, lần này pin đã lên được 50% rồi.
Cậu nhớ lại kỹ lượng pin mấy lần trước, lần đầu là 1%, lần hai, lần ba đều là 10%, giờ lại thành 50%.
Trong lòng Lưu Sơn nảy ra một suy đoán, cậu tiếp tục sạc, nửa tiếng trôi qua, pin vẫn không tăng lên chút nào.
