Ký Chủ Bị Hệ Thống Chấm Rồi - Chương 23: Tôi Muốn Đi Xem Một Buổi Biểu Diễn Ca Nhạc 8
Cập nhật lúc: 28/02/2026 14:03
Editor: Yang Hy
"Chắc phải cố thêm tí nữa mới được." Lưu Sơn thở dài, hỏi hệ thống: "Giờ vòng lặp nào tôi cũng cày cuốc tập tành, liệu có lên được tí cơ bắp nào không hả hệ thống?"
"Không. Chưa phá được vòng lặp thì cơ thể cậu lúc nào cũng quay về trạng thái ban đầu thôi."
Lưu Sơn thất vọng tràn trề.
Mồm thì kêu mặc kệ đời, nhưng cậu cũng chẳng nằm ườn ra đấy mãi. Cậu xuống lầu, đập ngay vào mắt là hai bức tượng điêu khắc trên bàn trà, hai cái của nợ này toàn là hung khí cả đấy! Lưu Sơn vội vàng cất tiệt chúng nó vào cái tủ trong phòng khách, thế mới yên tâm được phần nào. Lần này cậu quyết định không báo cảnh sát nữa, cậu muốn tự tay xử lý hai anh em nhà kia.
Cậu chạy ra nhà kho đựng đồ nghề cạnh gara trong sân, ở đây dụng cụ nào ra dụng cụ nấy, xếp ngăn nắp lắm. Bình thường dì Trương hay cất hết đồ sửa chữa với dọn dẹp ở đây, tiện cho Lưu Sơn chọn món v.ũ k.h.í vừa tay.
Cuối cùng Lưu Sơn chọn một cái b.úa, nhét vào túi trước bụng của cái áo hoodie.
Vừa bước ra khỏi nhà kho, mẹ Lưu nhìn thấy cậu thì ngạc nhiên lắm: "Ninh Ninh, con vào kho làm gì đấy?"
"Con tìm đồ thôi ạ." Lưu Sơn trả lời, rồi ngáp một cái, "Mẹ ơi, con lên ngủ thêm tí nữa đây."
Nói xong cậu đi tót vào nhà, để lại mẹ Lưu đứng ngơ ngác ở đó. Lưu Sơn không đóng c.h.ặ.t cửa phòng, chỉ khép hờ, làm thế vừa nghe rõ tiếng nói chuyện, mà người dưới nhà cũng không để ý đến cậu.
Thời gian chờ đợi lúc nào cũng dài đằng đẵng, Lưu Sơn chẳng dám chợp mắt tí nào, sợ lỡ mất thời cơ. Lần này cậu mới có nhiều thời gian để săm soi kỹ phòng của nguyên chủ.
Phòng ốc của nguyên chủ bày biện đơn giản cực, ngoài cái bàn máy tính, cái ghế, cái giường với tủ quần áo ra thì chả có gì hết. Sách vở thì một phần xếp dọc theo mép giường, một phần chất đống dưới gầm bàn máy tính.
Tủ quần áo thì âm tường, mang tiếng là dân rú trong nhà không thích ra đường nhưng cái tủ quần áo này to vật vã. Không ngờ là trong tủ treo đầy quần áo. Lưu Sơn nhìn kỹ lại, hai phần ba là đồ cosplay, còn quần áo mặc nhà của nguyên chủ thì gấp gọn lỏn, nằm tội nghiệp trong một góc tủ.
Đang định đóng tủ lại thì mắt Lưu Sơn va phải cái hộp sắt nhỏ xíu trong góc, suýt nữa thì bị mấy bộ đồ cosplay dài thượt che mất. Nếu không phải cái vỏ hộp trông cục mịch, lạc quẻ giữa đống quần áo sặc sỡ thì chắc cậu cũng chẳng thấy đâu.
Cái hộp này còn bị khóa nữa chứ.
Lưu Sơn lại lục lọi một hồi, cuối cùng mò được cái chìa khóa trong ngăn kéo bàn máy tính. Cậu thử mở khóa hộp xem sao, ai dè mở được thật. Mở ra xem, bên trong có ba tấm ảnh, là ảnh nguyên chủ hồi bé chụp với gia đình.
Tấm đầu tiên, bố mẹ Lưu trông trẻ hơn bây giờ đứng đằng sau, đằng trước là hai cậu bé nhìn có vẻ cách nhau khá nhiều tuổi. Cậu lớn mặt lạnh tanh, cậu nhỏ thì nhìn ống kính cười ngây thơ.
Tấm thứ hai là ảnh đơn, chụp nguyên chủ hồi bé.
Tấm thứ ba chụp năm người, đứng giữa nguyên chủ và anh cả là một cậu bé khác nhỏ hơn một chút, mặt mũi trông rõ là bối rối. Tấm này chụp cách tấm đầu tiên có một năm thôi.
Sau lưng ba tấm ảnh đều ghi ngày tháng và vài dòng ngắn gọn.
Cậu đặt ảnh sang một bên, bên dưới còn một cuốn sổ tay nhỏ.
Những trang đầu là nét chữ non nớt, hình như là của nguyên chủ hồi tiểu học viết:
Bố mẹ dẫn về một em trai, mẹ bảo sau này em ấy cũng là người nhà mình. Mình vui lắm, mình cũng có em trai rồi.
Em trai cứ khóc suốt, mẹ với anh cả cứ tưởng mình bắt nạt em. Nhưng mình có làm gì đâu.
Em trai bám anh cả lắm, anh cả cũng chiều em ấy. Chẳng hiểu sao anh cả không thích mình nữa.
Mẹ cất hết ảnh hồi trước đi rồi, mẹ bảo em trai nhìn thấy sẽ buồn. Mình chẳng hiểu gì cả.
Bố bảo nếu mình không thông minh được như anh cả, thì ít nhất cũng phải ngoan ngoãn hiểu chuyện như em trai. Mẹ thì bảo mình cứ là chính mình là được. Mình yêu mẹ.
Hôm nay là sinh nhật mình, cũng là sinh nhật em trai. Bố mẹ hỏi mình có chịu tổ chức chung với em không. Mình không chịu. Bố mẹ chỉ tổ chức sinh nhật cho mình. Anh cả không vui, em trai thì khóc nhè. Mình xin lỗi em, rồi cuối cùng tổ chức chung.
"Đây là nhật ký à?" Lưu Sơn ngẫm nghĩ một lúc mới nhận ra, mỗi trang chẳng ghi ngày tháng gì, cứ một đoạn là một trang.
Cậu đọc tiếp:
Mình gặp em trai ở trường, chào em ấy, nhưng em ấy lờ mình đi.
Quên mang bài tập, anh cả mang đến cho. Anh bảo chiều tan học anh đón cả hai đứa. Nhưng tan học xong, mình đợi mãi chẳng thấy anh cả đâu, cũng chẳng thấy em trai. Mọi người ở trường về hết rồi, mình đành tự về nhà. Anh cả với em trai đã ở nhà rồi, mình bị bố mắng té tát, bảo là ham chơi ở ngoài đến tối mịt mới về.
Mai là thứ bảy rồi, lại được đi khu vui chơi! Sướng quá!
Chả được đi đâu cả, bố mẹ với anh cả em trai không dẫn mình theo. Tại sao chứ?
Mọi người về rồi, mình hỏi mẹ sao không đợi mình dậy? Anh cả mắng mình, bảo là rõ ràng mình đã dặn em trai không cần đợi, vì mình định sang nhà bạn chơi. Mình có nói thế bao giờ đâu. Chẳng ai tin mình cả.
...
Lưu Sơn lật nhanh qua mấy trang, đến phần giữa thì nét chữ bắt đầu cứng cáp, ra dáng người lớn hơn:
Mình thấy hết rồi, nghe thấy hết rồi. Sao lại thế nhỉ? Hai người đó không phải là anh em à? Chúng ta không phải là anh em à?
Lật tiếp sang trang sau, chỉ toàn là giấy trắng.
Nguyên chủ biết tỏng chuyện hai người đó cặp kè với nhau từ lâu rồi sao? Sao trong ký ức lại không có đoạn này nhỉ? Với lại hình như ngay sau vụ đó, nguyên chủ mới nghỉ học rồi ru rú trong nhà đến tận bây giờ.
"Cái trò này chắc là do chế độ chống spoil giở quẻ chứ gì?" Cậu hỏi hệ thống.
"Không phải đâu, những ký ức đã bị lãng quên thì làm sao mà xem được."
Xem ra ký ức cũng không tin tưởng được hoàn toàn rồi, Lưu Sơn thầm nghĩ. Chuyện nguyên chủ có nhớ chuyện xưa hay không, hình như chẳng ảnh hưởng gì mấy đến việc phá vỡ vòng lặp này.
Lưu Sơn không phải là nguyên chủ, nhưng lúc đọc nhật ký, cảm xúc của người ta dường như cũng lây sang cậu, làm l.ồ.ng n.g.ự.c cậu nặng trĩu, có điều cậu vẫn chưa hiểu tại sao sau khi phát hiện anh cả với em trai tằng tịu với nhau thì nguyên chủ lại chán đời không thèm ra khỏi nhà nữa.
"Đồ bất hiếu!" Tiếng quát dưới lầu kéo Lưu Sơn về thực tại, cậu vội nhét cái b.úa vào túi sau m.ô.n.g rồi chạy ngay xuống lầu.
Bốn người im bặt, chẳng ai muốn để Lưu Sơn dính dáng vào chuyện này.
"Mày về phòng đi, ở đây không có việc của mày." Bố Lưu bắt đầu đuổi khéo Lưu Sơn.
Mẹ Lưu cũng chạy lại định kéo Lưu Sơn đi, nhưng cậu đứng im như trời trồng, bảo: "Bố mẹ, con nghe hết cả rồi. Con cũng hăm mấy tuổi đầu rồi chứ bé bỏng gì đâu, là người một nhà, con cũng được góp vài câu chứ!"
"Đây là chuyện giữa anh và Tiểu Hạo." Lưu Quân Minh đứng bên cạnh lên tiếng.
Lưu Sơn không nhịn được lườm một cái cháy mắt, tưởng ông đây thèm quản lắm chắc?
"Bố, mẹ, bó mẹ kệ xác họ đi, họ muốn đến với nhau thì cứ cho họ đến với nhau. Dù sao cũng có phải anh em ruột thịt gì đâu, bố mẹ nắm cổ phần công ty trong tay, còn lo sau này không ai nuôi chắc?"
Lưu Sơn vốn định bảo sau này cậu nuôi, nhưng nghĩ đến cái "phần thưởng" 25 tuổi kiểu gì cũng ch.ết của mình nên lại thôi, sửa lời ngay.
Bố Lưu tức quá hóa cười, bảo: "Ăn nói linh tinh, chuyện đơn giản thế à? Thiên hạ bên ngoài ai chẳng biết hai đứa nó là anh em?! Chuyện này mà đồn ra ngoài thì cái mặt già của tao biết giấu vào đâu?"
Ông chỉ tay vào mặt Lưu Quân Hạo: "Mày thích vẽ vời lắm đúng không? Tao có ông bạn họa sĩ đang ở bên Anh, mày sang đấy mà học. Không có việc gì thì đừng có vác mặt về đây nữa."
"Con... con không muốn đi đâu." Lưu Quân Hạo khóc lóc ỉ oi.
Lưu Sơn còn định nói thêm gì đó, nhưng bị mẹ Lưu kéo lại, bà lắc đầu ra hiệu cho cậu đừng nói nữa, Lưu Sơn đành phải ngậm miệng.
