Ký Chủ Bị Hệ Thống Chấm Rồi - Chương 24: Tôi Muốn Đi Xem Một Buổi Biểu Diễn Ca Nhạc 9
Cập nhật lúc: 28/02/2026 14:03
Editor: Yang Hy
"Nếu bố bắt Tiểu Hạo đi, thì con cũng đi theo em ấy ra nước ngoài." Lưu Quân Minh gân cổ lên cãi, anh ta quyết tâm phải ở bên cạnh em trai cho bằng được.
Lưu Quân Hạo nhìn anh ta đầy cảm động. Còn chuyện công ty, cậu ta không tin bố mẹ dám giao cho Lưu Quân Ninh.
"Mày! Giỏi! Giỏi lắm!" Bố Lưu giơ tay định tát thẳng vào mặt Lưu Quân Minh, không ngờ Lưu Quân Hạo bước lên một bước, đỡ trọn cú tát đó.
"Bốp" một tiếng giòn tan, mặt Lưu Quân Hạo đỏ lựng lên quá nửa, làm Lưu Quân Minh xót xa vô cùng.
"Anh, em không sao, bố giận cũng đúng thôi." Lưu Quân Hạo ôm mặt, mắt rơm rớm, làm bộ như muốn khóc mà cố nín nhịn.
Lưu Quân Minh quay sang gào lên với bố Lưu: "Bố, bố có gì không hài lòng thì cứ trút lên con, sao lại đối xử với Tiểu Hạo như thế!"
"Bố định đ.á.n.h anh chứ ai, là nó đỡ hộ anh đấy. Anh phải bảo nó đừng có dại dột mà đỡ đòn cho anh chứ." Lưu Sơn đứng bên cạnh châm chọc, cậu chẳng ưa gì hai tên này.
Lý do cậu khuyên bố mẹ đồng ý, cũng chỉ vì không muốn bố mẹ lại rơi vào nguy hiểm lần nữa. Giờ thấy Lưu Quân Minh đổi trắng thay đen, đương nhiên cậu phải phản bác lại.
Mẹ Lưu nhìn cậu đầy tán thưởng, Lưu Sơn được đà lấn tới: "Em út à, em lớn tướng rồi, đừng có suốt ngày chỉ biết yêu với đương. Bố cho em đi Anh du học thì em cứ đi đi, không cho em về thì em không biết tự kiếm tiền lén mua vé máy bay bay về à? Anh cả không có chân hay sao? Anh ấy không biết tự đi tìm em à?"
"Im mồm đi thằng ranh con!" Bố Lưu tức đến đau cả đầu, cứ tưởng thằng con thứ đứng về phía mình, ai dè giờ nó lại đi bày mưu tính kế cho người ta.
"Chẳng lẽ ra nước ngoài một cái là em hoặc anh cả thay lòng đổi dạ ngay à? Thế thì tình yêu của hai người rẻ tiền quá nhỉ." Lưu Sơn chép miệng giả bộ ngạc nhiên.
"Em, em không nghĩ nhiều thế. Em chỉ không muốn xa anh thôi, em muốn ngày nào cũng được gặp anh ấy." Khó khăn lắm họ mới vượt qua được rào cản thế tục để đến với nhau, cậu ta không muốn phải chịu cảnh chia ly với người yêu.
Lưu Quân Minh nhìn lại cậu ta đầy thâm tình, hứa hẹn: "Anh sẽ không xa em đâu."
"Hai người không có điện thoại à?" Tên Lưu Sơn vô duyên lại thắc mắc, "Gọi video call chẳng phải ngày nào cũng gặp mặt được sao?"
"Thế thì khác nhau chứ!" Lưu Quân Hạo cao giọng.
Lưu Sơn còn định cãi tiếp thì Lưu Quân Minh mất kiên nhẫn quát: "Bọn anh chỉ thông báo cho mọi người biết, chứ không phải xin ý kiến mọi người."
Lại một trận cãi vã ầm ĩ gà bay ch.ó sủa, Lưu Sơn phải giữ c.h.ặ.t bố Lưu để tránh xảy ra chuyện. Giữa lúc hỗn loạn, tiếng vật nặng rơi xuống sàn làm cả đám khựng lại. Mọi người nhìn cái b.úa nằm chỏng chơ dưới đất, rồi đồng loạt quay sang nhìn Lưu Sơn.
"Lúc nãy con định xuống lắp cái tủ." Lưu Sơn ngượng ngùng một tẹo rồi bịa đại một câu.
Rõ ràng chuyện cái b.úa chẳng quan trọng mấy, mấy người kia lại bắt đầu cãi nhau tiếp, cuối cùng hai anh em dắt tay nhau đóng sầm cửa bỏ đi. Lưu Sơn ngồi phịch xuống ghế sô pha thở phào nhẹ nhõm, lần này coi như tránh được cái ch.ết cho bố mẹ rồi.
Bố Lưu vẫn còn hậm hực than phiền với mẹ Lưu, Lưu Sơn ra sức khuyên giải, nhưng nói mỏi cả mồm bố Lưu vẫn không chịu đồng ý, cậu đành bỏ cuộc.
Mãi đến tối mịt hai anh em vẫn chưa thấy về. Lưu Sơn nhìn pin điện thoại báo 60%, biết thừa mọi chuyện không đơn giản thế này đâu, chẳng lẽ bọn họ định quay lại đ.á.n.h úp, gi.ết người diệt khẩu bất ngờ sao?
Mà tại sao chỉ vì bố mẹ không đồng ý cho yêu nhau mà nhất định phải gi.ết người cơ chứ? Người bình thường ai làm ra cái chuyện động trời ấy được? Lưu Sơn vắt óc suy nghĩ.
Nghĩ thế nên Lưu Sơn chẳng tài nào yên tâm đi ngủ được, cậu cứ ngồi lì ở phòng khách canh chừng. Thế nhưng đến gần mười hai giờ đêm, hai anh em kia vẫn im hơi lặng tiếng. Mười hai giờ vừa đến, Lưu Sơn không cưỡng lại được cơn buồn ngủ, lăn quay ra ngủ như ch.ết.
Mở mắt ra, lại là một ngày "mới", một vòng lặp mới.
"Hệ thống!" Lưu Sơn gào lên, "Chẳng phải đã tránh được cái kết t.h.ả.m rồi sao? Sao vẫn kẹt trong vòng lặp thế này?"
Phát hiện ra mở mắt vẫn là ngày hôm đó, Lưu Sơn suýt ngất xỉu.
Hệ thống: "Cậu chưa tìm ra điểm mấu chốt."
"Điểm mấu chốt là cái gì?"
"Tự đi mà tìm."
Lưu Sơn đành cam chịu làm lại y chang những gì đã làm ở lần trước, đợi c.h.ử.i cho hai anh em kia bỏ đi xong, lần này cậu không ở nhà nữa mà lén lút bám theo sau bọn họ.
Đã bảo là phải tìm điểm mấu chốt, thì kiểu gì chẳng dính dáng đến hai anh em nhà này!
Ai mà ngờ được, hai người đó lại mò sang nhà ông hàng xóm.
Cậu rúc vào bụi cây, đợi dài cổ từ chập tối đến tận đêm khuya mà vẫn chẳng thấy hai anh em kia ló mặt ra. Lưu Sơn bật điện thoại lên xem, đã mười giờ rồi. Nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng cậu vẫn quyết định bước tới bấm chuông cửa.
"Chào anh, tôi ở ngay gần đây thôi. Anh em nhà tôi cãi nhau với bố mẹ rồi bỏ nhà đi, tôi thấy họ chạy về hướng này, không biết anh có thấy họ đâu không?" Lưu Sơn nói nửa thật nửa đùa, chờ xem ông anh hàng xóm trả lời sao.
Anh hàng xóm chẳng nói chẳng rằng, mở cửa luôn, hỏi: "Cậu là người nhà của Quân Minh, Quân Hạo à?"
"Vâng, tôi là Lưu Quân Ninh. Họ có ghé qua đây không anh? Hai người đó không lái xe đi, bố mẹ tôi lo sốt vó, bảo tôi chạy sang hỏi xem sao."
"Cậu vào nhà đi đã." Anh hàng xóm tránh đường cho Lưu Sơn vào.
"Uống cốc nước đã này." Anh hàng xóm đưa cho Lưu Sơn một cốc nước, Lưu Sơn đón lấy, cúi xuống nhìn nước trong cốc, trông sạch sẽ lắm. Hồi trước cậu không để ý kỹ, cứ tưởng nếu không bị gi.ết thì phải đến đúng mười hai giờ đêm cậu mới quay lại vạch xuất phát.
Nhưng mà, hai lần trước ở nhà anh hàng xóm này, cứ hễ uống cốc nước xong là cậu bắt đầu thấy buồn ngủ rũ rượi, rồi mở mắt ra là bắt đầu vòng lặp mới luôn.
Cậu có ngu đến mấy cũng thừa biết cốc nước này có vấn đề.
Thế nên lần này cậu không vội uống ngay, chỉ cầm khư khư cốc nước, nhìn anh hàng xóm hỏi: "Anh quen hai anh em của tôi lâu chưa?"
Anh hàng xóm cười: "Đâu có, nay mới quen thôi."
Lưu Sơn gật gù, chờ anh ta nói tiếp, ai dè anh hàng xóm đứng dậy, nhìn Lưu Sơn bảo: "Hai người đó đang ở trên lầu đấy, cậu có muốn lên nói chuyện với họ không?"
"Trên lầu á?" Lưu Sơn gần như chắc chắn tay hàng xóm này có âm mưu gì rồi, ngặt nỗi hai anh em kia giờ chẳng biết sống ch.ết ra sao. Liệu cậu có đ.á.n.h lại tay hàng xóm này không nhỉ? Lưu Sơn nhìn anh ta một lượt từ đầu đến chân, trông tên này cũng gầy gò phết.
Biết thế lúc nãy mang theo cái b.úa cho rồi. Cậu hối hận nghĩ thầm.
Chắc là thấy cậu cứ chần chừ, anh hàng xóm tâm lý lắm, đề nghị luôn: "Hay để tôi lên khuyên hai người đó giúp cậu nhé."
Lưu Sơn gật đầu cái rụp, đợi bóng anh hàng xóm khuất sau khúc quanh cầu thang, cậu nhẹ nhàng đặt cốc nước xuống, nhanh ch.óng lượn một vòng quanh nhà, định bụng tìm chút manh mối. Trên sàn bếp, cậu nhìn thấy một vũng m.á.u nhỏ.
"!"
Lưu Sơn ngồi xổm xuống soi kỹ, lần theo vết m.á.u cậu mở cánh tủ bếp ra, ai dè bên trong có một cái xác ch.ết. Hình như là đàn ông trưởng thành, dáng cao gầy, mặt quay vào tường, bị nhét cứng ngắc trong tủ.
