Ký Chủ Bị Hệ Thống Chấm Rồi - Chương 26: Tôi Muốn Đi Xem Một Buổi Biểu Diễn Ca Nhạc 11
Cập nhật lúc: 28/02/2026 14:03
Editor: Yang Hy
"Làm thế này mày không sợ lát nữa bọn tao báo cảnh sát à?" Thằng anh vẫn nhìn thấy được mọi chuyện diễn ra trong phòng khách, đầu óc anh ta bình tĩnh suy tính đối sách, điều cần làm rõ bây giờ là động cơ của Lưu Sơn.
Lưu Sơn thầm nghĩ, có thấy được bình minh ngày mai không còn là vấn đề to đùng đây này, cậu cũng chỉ đang thử thôi chứ có chắc ăn đâu, thành công thì tốt quá, còn hậu quả á? Thành công rồi hẵng tính.
Lờ tịt câu hỏi của thằng anh, dưới ánh mắt đau lòng của mẹ Lưu và cái nhìn lên án của bố Lưu, Lưu Sơn nói: "Nhắc mới nhớ, hôm nay anh cả với em út về có chuyện muốn nói với bố mẹ đúng không. Sẵn mọi người đông đủ đây thì nói chuyện cho ra ngô ra khoai đi."
Bốn người còn lại: Hóa ra trói gô cả đám lại chỉ để nói chuyện thôi hả?
"Bố, mẹ, anh cả với em út tằng tịu với nhau từ hồi con học cấp ba rồi." Lưu Sơn chẳng cho bố mẹ thở lấy một hơi, cậu nhớ lại nguyên chủ nghỉ học từ hồi cấp ba, rồi xâu chuỗi với câu trong nhật ký.
Lưu Sơn đoán già đoán non, chắc là do bắt gặp chuyện của hai người kia nên nguyên chủ sốc quá, trốn tiệt trong phòng không dám gặp ai, cơm nước với đồ ship toàn dì Trương hoặc mẹ Lưu mang lên tận cửa. Nhưng mà cậu vẫn không hiểu nổi, chỉ vì chuyện cỏn con thế mà nguyên chủ cạch mặt cả thế giới luôn á?
Mẹ Lưu còn đỡ, sáng nay bà biết tin rồi, giờ bà đau lòng vì hành động kỳ quặc của thằng con thứ hơn. Còn bố Lưu thì thầm cảm ơn trời đất vì mình còn khỏe, không bệnh tật gì, chứ không hôm nay chắc tức ch.ết với đám con bất hiếu này mất. Ông tức muốn c.h.ử.i đổng lên, nhưng mồm bị bịt kín mít chỉ ú ớ được vài tiếng.
Lưu Sơn cũng chẳng định để ông mở miệng, chỉ bảo: "Con biết bố chưa chấp nhận được, nhân cơ hội này bố suy nghĩ cho kỹ đi."
Bố Lưu trợn tròn mắt, chả hiểu hôm nay thằng con thứ ăn trúng cái gì. Thấy cái mặt "lợn ch.ết không sợ nước sôi" của cậu, ông cạn lời, quay sang nhìn Lưu Quân Minh, đứa con cả mà ông vẫn luôn tự hào gật đầu cái rụp, rồi còn trơ trẽn bảo: "Bố, bố tác thành cho con với Tiểu Hạo đi!"
"Đúng rồi bố, bố tác thành cho anh cả với em út đi, không là cả nhà mình ch.ết chùm đấy." Lưu Sơn hùa theo. Cái "cả nhà" này đương nhiên không tính hai anh em kia rồi.
Bố Lưu bị cậu chọc điên, bao nhiêu tức giận dồn hết lên đầu Lưu Sơn, ông trừng mắt nhìn cậu như muốn đục mấy lỗ trên người thằng con trời đ.á.n.h này.
Lưu Sơn chẳng buồn giải thích nhiều, cũng im re luôn. Tranh thủ lúc này, cậu xem lại hết mấy đoạn video cái máy tự động quay màn hình quay được, rồi bắt đầu cắt ghép trong đầu.
Đúng thế, video lưu lại còn tự cắt ghép được, mà chỉ cần dùng ý nghĩ là xong. Cái này đúng là đáng đồng tiền bát gạo, cắt bỏ mấy đoạn thừa thãi, Lưu Sơn ghép thành một video mới toanh.
Xong xuôi đâu đấy, Lưu Sơn liếc nhìn đồng hồ, mười một giờ đêm rồi, còn đúng một tiếng nữa. Nghĩ ngợi một lát, cậu bật tivi phòng khách lên, đẩy video vừa dựng lên màn hình, "Bố, mẹ, cho bố mẹ xem nếu bố mẹ không đồng ý thì chuyện gì sẽ xảy ra này."
Bố mẹ Lưu ngơ ngác nhìn màn hình, Lưu Sơn bấm nút play, trên màn hình hiện ra cảnh bố Lưu cãi nhau với Lưu Quân Minh rồi bị đẩy ngã, đầu đập vào bức tượng trên bàn.
Mẹ Lưu cũng đập đầu vào cạnh bàn ngất xỉu. Lưu Quân Minh và Lưu Quân Hạo hoàn toàn không có ý định báo cảnh sát. Tiếp theo là cảnh thằng con thứ đối đầu với hai anh em kia, cuối cùng bị cả hai hợp sức gi.ết ch.ết.
Đoạn video ngắn ngủn mấy phút làm mọi người kinh hãi, thằng anh cả là người duy nhất còn tỉnh táo nhìn thấy được phòng khách nhưng không thấy được tivi, chỉ nghe tiếng thôi, anh ta cau mày nghĩ, giọng nói đó đúng là của anh ta và Tiểu Hạo thật.
Thấy thằng em cứ ư ử suốt, hình như muốn nói gì đó, Lưu Sơn rút cái giẻ trong mồm nó ra.
"Không thể nào! Em với anh cả chiều nay mới về đã bị anh trói lại rồi, video này chắc chắn là giả! Nếu là thật thì sao bố mẹ vẫn sờ sờ bị anh trói ở kia!"
Thằng em thắc mắc, dù hai người trong video rõ ràng là mấy người đang có mặt ở đây, nhưng nó có làm chuyện đó bao giờ đâu, càng không có cơ hội mà làm!
Lưu Sơn cười khẩy, "Tại sao à? Tôi cũng muốn biết tại sao đây. Ngày hôm nay tôi lặp lại hơn năm lần rồi, bị hai người gi.ết mấy lần rồi, chỉ trói lại thôi là tôi còn hiền chán đấy."
Cậu dựa lưng vào ghế sô pha, vươn vai một cái, rồi nói tiếp: "Sắp mười hai giờ rồi, chờ đấy. Để xem hai người có nhớ được chuyện này không."
"Quân Ninh, có phải em ở nhà nhiều quá nên thần kinh có vấn đề rồi không." Ông anh cả cố phân tích hành động của Lưu Sơn, lý do duy nhất hợp lý lúc này là thằng em trai này đã bị điên từ lâu rồi.
"Tôi tỉnh táo lắm. Mà tôi tò mò hai người ghê, nếu không có vụ ngày hôm nay, liệu hai người có gi.ết tôi với bố mẹ lần nữa không? Rốt cuộc là vì lý do gì mà nhất định phải gi.ết cả nhà thế?"
"Anh không hiểu em đang nói gì, tại sao bọn anh phải gi.ết mọi người chứ?" Ông anh bình tĩnh phản bác, còn thằng em thì im thin thít.
Thu hết biểu cảm của hai người vào mắt, Lưu Sơn đi đến trước mặt thằng em, đặt hai tay lên vai nó, hỏi nhỏ: "Em út à, thật ra em ghét anh lắm đúng không?"
"Anh hai, em không có." Ánh mắt thằng em lảng tránh, nó bảo: "Em không biết sao anh lại nghĩ thế. Em biết, từ lúc em về cái nhà này, anh đã không vui rồi, nhưng em thật lòng rất thương bố mẹ, cũng thương cả anh cả. Em vẫn luôn muốn thân thiết với anh hai, nhưng anh..." Nó cười khổ, "Em biết anh ghét em, nên em mới cố gắng tránh mặt anh..."
"Thế — à —" Lưu Sơn kéo dài giọng, rõ ràng là chả tin nửa chữ. Thằng em đang đợi cậu nói tiếp, ai dè Lưu Sơn lôi ra một đôi găng tay cao su đeo vào, cái này tất nhiên cũng tìm thấy trong nhà kho.
Cậu đi đến chỗ ông anh cả, lột cả giày lẫn tất của anh ta ra, mấy người kia ngơ ngác nhìn, chẳng hiểu cậu định làm trò gì. Chỉ thấy Lưu Sơn cầm đôi tất đi đến trước mặt thằng em, rồi nhét thẳng vào mồm nó.
Bố mẹ Lưu không dám nhìn thẳng, quay mặt đi chỗ khác, lần thứ N trong ngày tự kiểm điểm lại xem cách giáo d.ụ.c của mình sai ở bước nào.
"Tất thối của ông anh quý hóa mà em yêu nhất đấy, không cần cảm ơn anh đâu."
Nhìn thằng em lộ ra vẻ mặt say mê ngất ngây, Lưu Sơn lạnh lùng nói: "Xem ra em thích thật nhỉ." Nhìn thấy cảnh tượng này, vài ký ức bắt đầu ùa về trong đầu cậu.
Những chuyện mà nguyên chủ từng vô tình phát hiện, những ký ức mà hắn không muốn nhớ lại cuối cùng cũng hiện lên. Tiếc là vẫn còn một phần ký ức mờ mờ ảo ảo, làm cậu nhìn không rõ.
"Lưu Quân Ninh, rốt cuộc mày muốn làm gì!" Ông anh cả không nhìn thấy biểu cảm của thằng em, anh ta không chịu nổi cảnh người yêu mình bị Lưu Sơn sỉ nhục như thế, tức giận gào lên.
"Gì cơ? Anh không biết à?" Lưu Sơn quay đầu nhìn anh ta, "Thằng này thích nhất là mấy món đồ anh từng mặc, từng dùng qua đấy. Nhìn đi," Cậu xoay cái ghế lại, để thằng em đối mặt với ông anh rồi mới nói: "Nó sướng thế nào kìa."
Cậu còn định nói thêm gì nữa, nhưng bị hệ thống ngăn lại —
"Lưu Sơn, cậu nói mấy chuyện này trước mặt hai người trung niên tư tưởng bảo thủ thì không hay lắm đâu."
Lưu Sơn nghĩ cũng đúng, bèn nuốt mấy lời định nói vào trong. Cậu chân thành xin lỗi bố mẹ Lưu đang mặt cắt không còn giọt m.á.u: "Xin lỗi bố mẹ nhá, nếu có lần sau con chắc chắn sẽ tránh hai người ra."
Bố mẹ Lưu trợn trắng mắt, suýt ngất xỉu. Cái thằng ranh con này lại còn muốn có lần sau nữa cơ đấy!
Lưu Sơn cũng mặc kệ hai anh em kia, cậu ngồi nghịch điện thoại, chờ đến mười hai giờ.
Đúng mười hai giờ đêm, Lưu Sơn lại lăn ra ngủ.
