Ký Chủ Bị Hệ Thống Chấm Rồi - Chương 27: Tôi Muốn Đi Xem Một Buổi Biểu Diễn Ca Nhạc 12
Cập nhật lúc: 28/02/2026 14:04
Editor: Yang Hy
80% pin, Lưu Sơn im lặng nhìn cái điện thoại đã sạc đầy, cả bốn người đều còn sống sờ sờ mà vẫn chưa được 100%, rốt cuộc cậu bỏ sót cái gì chứ? Hay là tại tên hàng xóm kia?
Chẳng lẽ phải xử đẹp tên hàng xóm đấy à?
Lưu Sơn nhíu mày, liệu cậu có đủ trình để xử một kẻ gi.ết người không đây?
Trước khi đi tìm tên hàng xóm, cậu còn phải đảm bảo bốn người trong nhà đều sống nhăn cái đã.
Lần này cậu chọn cách nhẹ nhàng hơn, cậu chạy ra sân tìm mẹ Lưu, bảo: "Mẹ ơi, con có việc muốn nhờ mẹ giúp một tay."
"Sao thế, Ninh Ninh?" Mẹ Lưu thắc mắc nhìn Lưu Sơn.
Lưu Sơn móc điện thoại ra, mở cái video đã cắt ghép từ vòng lặp trước cho mẹ Lưu xem.
"Đây là chuyện sắp xảy ra đấy ạ." Lưu Sơn nói, "Con biết mẹ khó mà tin được, nhưng là thật đấy, con đã trải qua chuyện này bao nhiêu lần rồi."
Về lý mà nói thì mẹ Lưu chẳng tin nổi cái chuyện hoang đường này, bà cũng thừa biết giờ người ta ghép mặt vào video dễ ợt. Nhưng nhìn mặt con trai nghiêm túc quá, mà bà vốn luôn cảm thấy có lỗi với thằng con thứ này, nên dù bụng không tin, bà vẫn hỏi: "Con muốn mẹ giúp cái gì?"
"Mẹ gọi điện bảo anh cả hôm nay đừng về nhà."
"Thế thôi á?" Mẹ Lưu ngạc nhiên, bà cứ tưởng chuyện gì to tát lắm, rồi thấy Lưu Sơn gật đầu cái rụp đầy nghiêm túc.
"Nếu qua mười hai giờ đêm nay mà mẹ vẫn còn nhớ những chuyện này, mà con chưa về, thì mẹ báo cảnh sát ngay nhé."
"Con định đi đâu làm gì?"
"Con đi thử xem có phá vỡ được cái vòng lặp quái quỷ này không."
"Ninh Ninh à, hay là... mình đi bệnh viện khám xem sao nhé?" Mẹ Lưu lo lắng bảo, thằng bé cứ nói năng lảm nhảm, bà chẳng yên tâm chút nào.
"Mẹ, tin con một lần này thôi được không?" Lưu Sơn nhìn bà chằm chằm, hai mẹ con nhìn nhau một lúc lâu, cuối cùng mẹ Lưu đành chịu thua.
Mẹ Lưu gọi cho Lưu Quân Minh bịa đại một cái cớ bảo hai anh em hôm nay khoan hẵng về, Lưu Quân Minh tuy thắc mắc nhưng cũng gật đầu đồng ý.
"Con cảm ơn mẹ!" Lưu Sơn ôm chầm lấy mẹ Lưu, "Con sẽ về sớm thôi." Nói xong cậu chạy tót ra nhà kho, vớ lấy cái b.úa với cái còng tay, xong lại chạy vào nhà lấy chai nước suối rồi phóng đi luôn.
Mẹ Lưu lưỡng lự không biết có nên nói với bố Lưu không, hay là bàn bạc với mấy đứa con trai khác?
Bà cứ đứng ngồi không yên, vốn đang rầu rĩ chuyện thằng cả với thằng út, giờ lại càng lo cho tinh thần của thằng hai hơn. Lúc bố Lưu về, bà định nói rồi lại thôi, cuối cùng chẳng nói câu nào. Biết đâu bà nên thử tin Ninh Ninh một lần xem sao?
Đường sang nhà hàng xóm Lưu Sơn đã thuộc làu làu rồi, lần này cậu đi bộ, đi đường tắt mất có mười lăm phút là tới nơi. Lưu Sơn không ngờ lại nhanh thế, cậu bước tới bấm chuông luôn.
Lạ cái là, lần này tên hàng xóm ra mở cửa ngay lập tức.
"Vào đi, tôi đợi cậu nãy giờ." Anh ta nói.
Lưu Sơn nhíu mày, sao tên hàng xóm này làm như biết tỏng cậu sẽ đến thế nhỉ. Cậu lầm bầm trong miệng nhưng vẫn bước vào.
Vạn Thu vẫn đưa cho cậu cốc nước như mọi khi, Lưu Sơn chẳng thèm liếc mắt, lôi luôn chai nước suối mình mang theo ra, bảo: "Tôi có mang theo hàng đây rồi."
Tên hàng xóm bật cười, đặt cốc nước sang một bên.
"Sao anh biết tôi sẽ tới?" Lưu Sơn hỏi.
Anh ta vắt chéo chân, đủng đỉnh đáp: "Tôi thấy hết rồi mà."
Lưu Sơn nhìn tên hàng xóm với vẻ nghi ngờ, anh ta chắc chợt nghĩ ra điều gì, bỗng cười khẩy một tiếng, người chồm về phía trước, tò mò hỏi: "Tôi muốn biết, làm sao cậu quay lại được mấy chuyện đã từng xảy ra thế?"
Lưu Sơn hỏi thẳng thừng: "Anh biết từ lúc nào?"
Câu trả lời của cậu đúng kiểu ông nói gà bà nói vịt, nhưng tên hàng xóm hiểu ngay, anh ta đáp: "Chắc là sang ngày thứ hai là tôi biết rồi. Người rõ ràng bị gi.ết rồi lại lù lù xuất hiện, cái xác đã xử lý xong xuôi tự dưng lại nguyên vẹn như chưa từng sứt mẻ." Anh ta nhìn chằm chằm vào Lưu Sơn, còn cậu thì cụp mắt xuống, chẳng biết đang tính toán gì.
Anh ta bất thình lình đứng dậy làm Lưu Sơn cảnh giác ngả người ra sau, anh ta cười bảo: "Yên tâm, tạm thời tôi chưa làm gì cậu đâu." Anh ta đi vào bếp, Lưu Sơn ngập ngừng một lát rồi cũng đi theo. Chỉ thấy Vạn Thu mở cái tủ bếp ra, bên trong lù lù cái xác người đàn ông cao gầy mà cậu từng thấy.
"Cậu thấy một lần rồi nhỉ." Vạn Thu hỏi.
Lưu Sơn gật đầu, đối mặt với tên nguy hiểm này, cậu bình tĩnh lạ thường, thậm chí còn có tâm trạng oán trách: "Tôi vẫn nhớ anh cầm b.úa phang tôi bao nhiêu nhát đấy."
"Mới có hai mươi nhát thôi." Vạn Thu đáp, anh ta nhìn người trước mặt đầy hứng thú, hỏi: "Chẳng lẽ cậu bị đa nhân cách à, hay đây mới là bản chất thật của cậu?"
Vạn Thu cũng chẳng nhớ mình đã trải qua bao nhiêu cái vòng lặp rồi, anh ta từng lén lắp máy nghe trộm và camera quay lén ở nhà hàng xóm, ban đầu chỉ là để nắm thóp hành tung của họ thôi. Anh ta coi cả nhà đó là con mồi, không muốn xảy ra sự cố gì trước khi ra tay. Anh ta đã xem camera không biết bao nhiêu lần, mặc dù ngày tháng cứ lặp lại, nhưng ký ức của anh ta thì không hề mất đi.
Lưu Quân Ninh phiên bản gốc là một kẻ lầm lì, nhát gan. Trong một lần lặp, Vạn Thu đã xông thẳng vào nhà hắn, lúc nhìn thấy anh ta gi.ết cả nhà mình, tên đó sợ đến mức nhũn cả chân, chẳng dám ho he nửa lời. Nhưng mấy lần gần đây thì khác hẳn, tính cách tên này thay đổi một trời một vực, thậm chí lần trước còn dám trói cả nhà lại.
Lưu Sơn chẳng hề tỏ ra bối rối khi bị bóc mẽ, cậu tránh ánh mắt của Vạn Thu, quay sang nhìn kỹ mặt cái xác kia, tiếc là cậu chẳng quen biết gì.
"Tôi hẹn cậu ta qua mạng xã hội đấy." Vạn Thu giải thích, "Tôi đẹp trai, lại có tiền, lừa người ta mất cảnh giác dễ ợt."
Lưu Sơn gật đầu, thầm nghĩ: Chế độ tự động quay vẫn đang bật, nếu có cơ hội thì mấy thứ này đều là bằng chứng đanh thép cả!
"Cậu chưa trả lời câu hỏi của tôi đâu." Vạn Thu nắm lấy cánh tay Lưu Sơn, ép cậu vào giữa bàn bếp và người anh ta.
Anh ta cao hơn Lưu Sơn một chút, hai người đứng sát rạt, người đàn ông trong lòng anh ta có lẽ do quanh năm không thấy ánh mặt trời nên da dẻ hơi tái, lại hay thức đêm nên quầng thâm mắt dày cộp.
Thế nhưng không khí chẳng có chút mờ ám nào, Lưu Sơn chẳng biết đã rút cái còng tay trong túi quần ra từ lúc nào, còng tay trái Vạn Thu vào vòi nước nhanh như chớp.
Vạn Thu không ngờ Lưu Sơn dám làm thế, thấy cậu cứ ngó nghiêng như đang tìm cái gì, anh ta bắt đầu dụ dỗ: "Đừng căng thẳng, tôi chỉ tò mò thôi. Cậu chắc cũng muốn phá cái vòng lặp này lắm đúng không?"
Lưu Sơn hừ lạnh một tiếng, tất nhiên là muốn rồi, không thì cậu mò tới đây làm gì, "Sao, anh muốn hợp tác với tôi à?"
"Trong cái vòng lặp này, chỉ có hai chúng ta là giữ được ký ức, nghĩa là hai ta phải bắt tay nhau mới xong chuyện." Vạn Thu tự tin phân tích, "Hơn nữa tôi còn nhiều kinh nghiệm hơn cậu..."
Còn chưa dứt lời, Lưu Sơn đã tìm thấy thứ mình muốn, chẳng biết có phải do Vạn Thu tự tin thái quá không mà anh ta lại để cái b.úa ngay trên tủ bếp.
Cái của nợ này nặng phết. Lưu Sơn đang định lấy xuống thì nghe tiếng còng tay mở cái "cạch", giây sau cậu đã bị đè sấp mặt xuống sàn.
Vạn Thu cười khẩy: "Cậu còn non lắm." Thấy mặt Lưu Sơn hậm hực không phục, anh ta lại hỏi: "Cậu có biết tại sao trong nhà kho nhà cậu lại có còng tay với dây thừng không?"
"Đều là do anh để à?" Lưu Sơn vỡ lẽ ra ngay.
"Là tôi đấy, đáng lẽ hôm nay là ngày giỗ của cả nhà cậu." Anh ta lợi dụng đêm tối, lén giấu hết đồ nghề vào đó, chỉ đợi ngày hôm sau ra tay cho gọn nhẹ.
Cổ Lưu Sơn bị bóp c.h.ặ.t, chỉ cần anh ta dùng thêm chút sức nữa là cậu đi chầu ông bà ngay. Cậu giận dữ trừng mắt nhìn tên hàng xóm đang đè đầu gối lên lưng mình, bảo: "Anh muốn hợp tác với tôi cơ mà? Đợi tôi xử đẹp anh xong, biết đâu lại thấy được ngày mai đấy."
"Đừng phí công vô ích, tôi thử gi.ết cả nhà cậu rồi tự sát rồi, chẳng ăn thua gì đâu." Vạn Thu lắc đầu, nhưng Lưu Sơn rõ ràng là chả tin.
"Cậu không tin à?" Vạn Thu còng tay Lưu Sơn lại, lôi cậu dậy. Lưu Sơn chả biết anh ta định làm gì, Vạn Thu dẫn cậu lên một căn phòng trên tầng hai, kéo một quyển sách trên giá xuống, cái giá sách tự động dịch chuyển, để lộ ra một cánh cửa.
Vạn Thu mở cửa, trước mắt là một căn phòng tối om như mực. "Tạch" một tiếng, anh ta bật công tắc trên tường, căn mật thất sáng bừng lên. Chỉ liếc qua một cái, Lưu Sơn đã thấy trên tường bày la liệt các loại nội tạng ngâm trong bình lọ.
Mùi t.h.u.ố.c sát trùng nồng nặc lẫn với đủ thứ mùi kỳ quái làm cậu buồn nôn, thấy mặt Lưu Sơn tái mét, Vạn Thu khoái chí đẩy cậu vào trong, đi đến cái bàn dài ở giữa phòng. Lưu Sơn lúc này mới phát hiện mấy người ngồi quanh bàn đều gục đầu xuống, rõ ràng là ch.ết ngắc rồi.
Vạn Thu đi đến chỗ người thứ ba, nâng mặt người đó lên, khuôn mặt đó rõ ràng là của nguyên chủ!
"Nhìn đi, đây là cậu đấy." Anh ta lần lượt cho Lưu Sơn xem mấy người còn lại, đều là bố mẹ và hai anh em của cậu. Còn người ngồi ở vị trí chủ tọa thì mang khuôn mặt y hệt tên đàn ông này.
"Đây là tôi. Thấy chưa, vô dụng thôi." Vạn Thu lạnh lùng vứt cái xác của chính mình xuống, như thể đó là cái xác của người dưng nước lã chứ chẳng phải của anh ta.
Anh ta đi ra sau lưng Lưu Sơn, mở còng tay cho cậu, "Lần này cậu tin tôi rồi chứ?"
