Ký Chủ Bị Hệ Thống Chấm Rồi - Chương 28: Tôi Muốn Đi Xem Một Buổi Biểu Diễn Ca Nhạc 13

Cập nhật lúc: 28/02/2026 14:04

Editor: Yang Hy

Lưu Sơn không trả lời thẳng, cậu xoa xoa cổ tay, nhìn quanh một lượt, ngoài cái bàn dài ra, ở đây còn bày một cái bàn trông y hệt bàn mổ, cậu hỏi: "Anh làm cái trò này bao lâu rồi?"

"Cũng tầm năm sáu năm gì đấy."

"Gi.ết bao nhiêu người thế mà không ai tóm anh à?" Lưu Sơn đếm sơ sơ, riêng tròng mắt thôi cũng phải trên hai mươi cái, đếm xong mà cậu nổi hết cả da gà.

"Xử lý sạch sẽ thì bố ai mà phát hiện được." Vạn Thu dửng dưng đáp, hồi đầu anh ta cũng lo sốt vó, nhưng thấy mãi chẳng ai phát hiện ra nên gan càng ngày càng to.

Anh ta bóp nhẹ sau gáy Lưu Sơn, bị cậu bực bội gạt tay ra, Vạn Thu cũng chẳng để bụng.

"Thế anh tính phá cái vòng lặp này kiểu gì?" Lưu Sơn hỏi thẳng, cậu đi tới góc tường nơi Vạn Thu để đồ nghề, trên tường, trên bàn bày la liệt đủ thứ, Vạn Thu tưởng cậu tò mò, định đi tới giới thiệu thì Lưu Sơn chỉ đại vào một cái b.úa tạ.

"Cái này có phải cái anh dùng để phang tôi không?" Lưu Sơn hỏi.

Vạn Thu thừa nhận: "Ừ."

Lưu Sơn gật đầu, rồi bất thình lình giơ cái b.úa tạ lên phang thẳng vào đầu anh ta, hành động quá bất ngờ khiến Vạn Thu không kịp trở tay, dính đòn ngay lập tức.

Anh ta ôm con mắt đang chảy m.á.u, gằn giọng: "Lưu Quân Ninh, cậu muốn làm cái gì?"

"Sao ai cũng thích hỏi tôi câu này thế nhỉ," Cái b.úa này nặng trịch, Lưu Sơn cầm cũng thấy oải, nhưng cú vừa rồi cũng đủ cho Vạn Thu nếm mùi đau khổ rồi. Lưu Sơn vứt b.úa xuống, vớ lấy cái rìu, cái này nhẹ hơn. Cậu giơ rìu lên bổ vào người Vạn Thu, anh ta né được vài nhát, nhưng vì mắt bị thương nên vẫn dính đòn.

Vạn Thu ngã lăn ra đất, Lưu Sơn ngồi đè lên người anh ta để anh ta không đứng dậy được, "Tôi nghĩ chỉ cần tên sát nhân như anh ch.ết đi là kiểu gì cũng phá được vòng lặp."

"Cậu điên à? Gi.ết tôi xong thì cậu cũng thành kẻ gi.ết người đấy!"

"Yên tâm, tôi sẽ đi đầu thú." Lưu Sơn bổ rìu xuống đầu anh ta, chẳng mấy chốc Vạn Thu đã tắt thở.

"Oẹ." Lưu Sơn người dính đầy m.á.u nôn thốc nôn tháo bên cạnh cái xác, kích thích quá mức chịu đựng rồi.

Lấy lại tỉnh táo, cậu lấy điện thoại báo cảnh sát, đi ra ngoài rồi nằm vật xuống ghế sô pha phòng khách, lần này chắc kết thúc được rồi nhỉ?

Cảnh sát đến, Lưu Sơn trình bày sự việc, gi.ết Vạn Thu xong đương nhiên cậu cũng bị giải đi. Ngồi trên xe cảnh sát, Lưu Sơn quên béng mất chưa báo cho mẹ Lưu, nhưng thôi sang ngày mai kiểu gì bà ấy chẳng biết.

Haizz, lần này chắc chắn là lỡ hẹn với buổi biểu diễn ca nhạc — tâm nguyện của nguyên chủ rồi.

Lưu Sơn lờ mờ cảm thấy cơn buồn ngủ ập đến, cậu có dự cảm chẳng lành.

Căn phòng quen thuộc, thời gian quen thuộc. Tiếng kêu gào t.h.ả.m thiết của Lưu Sơn vang vọng trong căn biệt thự nhỏ.

"Tại sao lại quay về từ đầu nữa rồi!"

"Khụ khụ khụ." Lưu Sơn nằm úp mặt xuống sàn, tên biến thái kia đang ngồi đè lên người cậu, tay lăm lăm cái rìu. Lần này Vạn Thu xông thẳng vào nhà, lôi cổ Lưu Sơn đang ở trong phòng ra tẩn cho một trận.

Dù đã giảm đau 50% rồi nhưng cậu vẫn thấy đau thấu trời!

"Tôi đã bảo cậu rồi mà? Vô ích thôi, sao cậu không chịu nghe tôi nói hả?" Vạn Thu nói giọng âm u, sau khi quay ngược thời gian, xử lý xong việc của mình, anh ta mò ngay sang đây trả thù Lưu Sơn, "Cậu mở to mắt ra mà xem tôi gi.ết sạch cả nhà cậu thế nào nhé!"

"Anh có thù thì tìm tôi đây này!" Lưu Sơn định bò dậy, nhưng lưỡi rìu c.h.é.m phập vào mu bàn tay cậu, cậu đau đớn rên lên một tiếng, trong lòng c.h.ử.i thầm Vạn Thu cả ngàn lần.

Vạn Thu túm tóc cậu, thì thầm vào tai: "Mẹ cậu bị tôi gi.ết rồi đấy. Bố cậu cũng không về được nữa đâu, trên đường đến đây tôi tiện tay xử luôn rồi." Nói xong, anh ta đập mạnh đầu Lưu Sơn xuống sàn nhà.

Lưu Sơn hoa mắt ch.óng mặt, đúng là đen như ch.ó mực. Cậu cố gọi hệ thống, nhưng nó lặn mất tăm.

"Haizz..." Vạn Thu thở dài giả tạo, bảo: "Cậu xem, cứ ngoan ngoãn hợp tác với tôi có phải tốt hơn không. Hai ta cùng tìm cách phá vòng lặp chẳng phải hay hơn à? Sao cứ thích chống đối tôi làm gì?"

"Tôi sai rồi tôi sai rồi, tôi chỉ muốn thử lại lần nữa thôi mà." Lưu Sơn co được duỗi được, vội vàng xuống nước, cố xoa dịu Vạn Thu, cậu bảo: "Hợp tác, tôi hợp tác với anh!"

"Nhưng giờ tôi lại hết hứng hợp tác với cậu rồi." Vạn Thu nói giọng tiếc nuối, "Biết đâu cậu lại đang ủ mưu gi.ết tôi lần nữa thì sao?"

"Tôi thề không giở trò đâu. Tôi cũng có đ.á.n.h lại anh đâu! Anh muốn gì cứ nói, miễn tôi làm được là được."

Vạn Thu có vẻ đang cân nhắc lời cậu nói, bỗng chuông cửa reo lên, lúc vào anh ta đã tiện tay khóa cửa rồi. Hình như nghĩ ra trò gì hay ho lắm, anh ta bảo Lưu Sơn: "Lần sau, cậu tự sang nhà tìm tôi, gi.ết hai thằng anh em cậu ngay trước mặt tôi. Làm được thì tôi hợp tác với cậu." Nói xong, anh ta vung rìu lên, kết liễu đời Lưu Sơn.

Lưu Sơn tỉnh lại lần nữa: ...

"Lưu Sơn, cậu gọi tôi à?" Hệ thống bất thình lình lên tiếng.

"Anh đi đâu thế hả? Tôi ch.ết một lần rồi anh mới thèm lú mặt ra." Lưu Sơn càng ngày càng cạn lời với cái hệ thống này.

"Ừ, bận chút việc." Sau cái vòng lặp kia kia, hệ thống đi điều tra vài thứ, nó có nghe thấy tiếng gọi, nhưng bị chuyện khác ngáng chân nên mới đến muộn.

Sau khi xem lại những gì Lưu Sơn vừa làm, hệ thống cũng chả biết nói gì, chỉ phán một câu: "Cậu cũng liều thật đấy."

"Tôi chả làm nhiệm vụ này nữa đâu," Lưu Sơn than vãn: "Tôi mù tịt chả biết phá cái vòng lặp này kiểu gì, giờ lại còn dây vào một tên sát nhân biến thái. Cứ đà này thì tôi cũng thành biến thái mất thôi!"

"Không được." Hệ thống lạnh lùng từ chối: "Cậu chỉ được rời khỏi thế giới nhiệm vụ khi đủ 25 tuổi thôi."

"Không thương lượng được tí nào à? Có phải tôi tự nguyện đâu chứ." Lưu Sơn lại càm ràm.

"Trả năm mươi ngàn điểm thì xóa được cái 'phần thưởng' đấy."

Lưu Sơn: "...Để tôi tính cách khác vậy."

Chuông điện thoại reo làm Lưu Sơn giật b.ắ.n mình, nhìn thấy số lạ nên cậu không nghe. Cậu cắm sạc điện thoại, xem thử sạc được bao nhiêu rồi. Ai dè cái số lạ kia cứ gọi tới tấp mấy cuộc liền, Lưu Sơn bực mình bắt máy.

"Lưu Quân Ninh," Đầu dây bên kia rõ ràng là giọng Vạn Thu, Lưu Sơn đang buồn ngủ díu mắt lập tức tỉnh như sáo, bên kia bảo: "Qua đây tìm tôi."

"Sao anh biết số tôi?" Lưu Sơn thắc mắc hỏi.

Vạn Thu cười khẩy, bảo: "Học thuộc một số điện thoại dễ ợt ấy mà. Thôi, qua nhanh lên, đừng để tôi đợi lâu." Nói xong anh ta cúp máy cái rụp.

Thở dài thườn thượt, Lưu Sơn lồm cồm bò dậy, xem ra lần này khỏi lo bố mẹ bị gi.ết rồi. Lần này cậu đi người không, chẳng mang theo gì, ới mẹ Lưu một tiếng rồi đi luôn.

Lần nữa bước vào nhà Vạn Thu, y như rằng thấy ngay anh cả và em út, chắc hai người uống phải nước có t.h.u.ố.c rồi nên nằm vật ra sô pha bất động.

"Sao anh lừa được hai người đó sang đây thế?" Lưu Sơn hỏi.

"Tôi bảo tôi có clip nhạy cảm của hai người đó, không sang đây là tôi tung ẩn danh lên mạng đấy."

Lưu Sơn chép miệng, hai tên này chơi lớn thật, nếu không có tật giật mình thì đời nào chịu mò sang.

"Anh có thật à?"

"Không, có lần rảnh rỗi sinh nông nổi tôi lôi điện thoại mấy người ra xem một lượt thôi." Vạn Thu giải thích, điện thoại của một người giấu nhiều bí mật lắm. Mà mấy chuyện tế nhị kiểu này chỉ cần nhắc tới thôi, thì dù anh ta có nắm trong tay thật hay không, đối phương kiểu gì cũng phải tới.

"Rồi đấy, tôi giúp đến thế thôi, phần còn lại là việc của cậu." Vạn Thu khoanh tay ngồi một bên, anh ta còn chu đáo chuẩn bị sẵn đủ loại đồ nghề cho Lưu Sơn, bày la liệt trên bàn trà trước ghế sô pha.

"Do dự cái gì thế? Chẳng phải bọn họ cũng gi.ết cậu mấy lần rồi sao?" Thấy Lưu Sơn cứ nhìn chằm chằm đống đồ nghề trên bàn mà mãi chẳng có hành động gì, Vạn Thu bảo: "Cậu đâu phải kiểu người yếu lòng."

Lưu Sơn đúng là không phải người dễ mủi lòng, cậu chỉ đang lấn cấn, nhỡ đâu hôm nay phá được vòng lặp thật, mà cậu lỡ tay gi.ết hai người này rồi, thì biết ăn nói sao với bố mẹ nguyên chủ đây?

Cậu lỡ buột miệng nói suy nghĩ trong lòng ra, Vạn Thu phì cười, bảo: "Không ngờ cậu lại có hiếu gớm nhỉ."

Thấy đối phương cáu kỉnh lườm mình, Vạn Thu xoa dịu: "Hôm nay chắc chắn chưa thành công được đâu, nếu đơn giản thế thì tôi đã chẳng thèm hợp tác với cậu làm gì."

Lưu Sơn nghĩ cũng phải, với lại hai tên này gi.ết cậu mấy lần rồi, cậu còn chưa trả thù t.ử tế lần nào. Có điều cầm d.a.o trong tay rồi mà Lưu Sơn vẫn không xuống tay được.

Ở thế giới trước, dù sau này có lên làm Giáo chủ Ma giáo, Lưu Sơn cũng chưa từng gi.ết người. Gi.ết Vạn Thu chẳng qua vì anh ta là tên sát nhân biến thái, với lại lúc đó cậu cứ tưởng gi.ết anh ta xong là phá được vòng lặp.

Còn hai anh em này á, tuy mấy lần trước có gi.ết cậu thật, nhưng giờ bọn họ nằm một đống đấy có làm gì được đâu. Hơn nữa nếu cậu làm thật, Lưu Sơn cứ cảm thấy rất có thể cậu sẽ không còn kiểm soát được bản thân mình nữa.

"Tôi không muốn gi.ết người, anh gi.ết quách tôi đi." Cậu buông xuôi ngồi phịch xuống cạnh Vạn Thu, bộ dạng như cá nằm trên thớt muốn c.h.é.m muốn gi.ết tùy ý.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.