Ký Chủ Bị Hệ Thống Chấm Rồi - Chương 29: Tôi Muốn Đi Xem Một Buổi Biểu Diễn Ca Nhạc 14

Cập nhật lúc: 28/02/2026 14:04

Editor: Yang Hy

"Lúc cậu gi.ết tôi thì có thấy cậu do dự thế đâu." Vạn Thu rõ ràng vẫn để bụng chuyện Lưu Sơn từng gi.ết anh ta. Giật lấy con d.a.o trong tay Lưu Sơn, chẳng mấy chốc Vạn Thu đã người đầy m.á.u ngồi lại chỗ cũ.

Anh ta rút điếu t.h.u.ố.c từ bao t.h.u.ố.c trên bàn, bật lửa châm, rít một hơi thật sâu, nhả khói ra rồi kẹp đầu lọc hỏi Lưu Sơn bên cạnh: "Làm một hơi không?"

Lưu Sơn xua tay từ chối: "Tôi không biết hút." Ai mà thèm hút điếu t.h.u.ố.c đàn ông ngậm qua rồi chứ, với cả cậu cũng không biết hút t.h.u.ố.c thật.

"Hút đi." Vạn Thu không định nhượng bộ, anh ta đe dọa: "Hay cậu muốn tôi cắm đầy t.h.u.ố.c lá lên người cậu?"

Lưu Sơn đành phải cầm lấy điếu t.h.u.ố.c, mới rít một cái đã sặc khói ho sù sụ.

"Cậu không biết hút thật à."

"Đã bảo là không biết rồi mà." Ho một lúc lâu, Lưu Sơn cạn lời đáp.

Không ép cậu nữa, Vạn Thu im lặng hút hết điếu t.h.u.ố.c rồi mới hỏi: "Nói nghe xem trước đó cậu tính thế nào."

"Ban đầu tôi tưởng cứu bố mẹ là xong, sau đó tôi tưởng cả nhà đều sống là được, sau nữa thì tôi tưởng chỉ cần gi.ết anh là xong." Lưu Sơn nói.

Vạn Thu gật đầu, "Tôi cũng thử gi.ết sạch mọi người rồi." Bao gồm cả chính anh ta, nhưng vẫn chẳng ăn thua gì.

"À đúng rồi, anh có xem pin điện thoại của mình chưa?" Nghĩ đến chuyện này, Lưu Sơn hỏi.

"Điện thoại á?" Vạn Thu thản nhiên mở máy lên, pin đang ở mức 80%.

Lưu Sơn cũng nhìn máy mình, tuy chưa sạc được bao nhiêu nhưng cũng là 80%. Cậu vừa thắc mắc vừa kể lại chuyện mức pin trong mấy vòng lặp trước.

"Tôi không để ý lắm," Vạn Thu ngẫm nghĩ một lúc rồi bảo, "Tôi ít dùng điện thoại."

Hai người để điện thoại sạc chung một chỗ, một tiếng sau, pin vẫn đứng im không nhúc nhích.

"Chắc phải lên 100% mới được." Vạn Thu cũng đồng tình, chợt nghĩ ra gì đó, anh ta hỏi Lưu Sơn: "Trước khi vòng lặp bắt đầu cậu làm gì?"

Lưu Sơn lục lại ký ức nguyên chủ, "Chơi game. Còn anh?"

"Tôi đang lăn giường với người ta." Vạn Thu cười đầy ẩn ý, nhưng Lưu Sơn chả thèm liếc cái đá lông nheo của anh ta.

"Cái người trong bếp là ai?"

"Ch.ết hồi sáng." Giọng anh ta cứ như đang nói chuyện cơm bữa.

Lưu Sơn im lặng một lát, ngập ngừng hỏi: "...Anh gi.ết người ta nhiều lần lắm rồi à?"

"Ừ." Vạn Thu không lảng tránh, mỗi lần vòng lặp bắt đầu, việc đầu tiên anh ta làm là tiện tay xử lý người đó.

Lưu Sơn chỉ thấy người kia đen đủ đường.

Việc hai người làm chả có điểm chung nào, tạm thời chưa nghĩ ra cách, Vạn Thu đứng dậy, bắt Lưu Sơn phụ khiêng xác hai anh em lên mật thất ở thư phòng tầng hai.

"Sao chỗ này của anh lại giữ lại được mấy thứ này vậy?" Lưu Sơn ám chỉ xác năm người nhà họ Lưu và cả xác Vạn Thu trong mấy vòng lặp trước.

"Ai biết, tự nhiên nó cứ ở đó thôi." Vạn Thu cũng mù tịt, anh ta thạo việc khiêng xác lên bàn mổ, đeo găng tay cao su vào rồi bảo Lưu Sơn: "Qua đây phụ tôi."

Lưu Sơn: "...Anh tự làm được mà?"

Nhưng Vạn Thu chỉ lặp lại: "Qua đây phụ tôi."

Lưu Sơn lê bước qua, may là chỉ phải đưa dụng cụ, cậu chả dám nhìn thẳng vào đấy, nghe tiếng động bên tai, dạ dày cuộn lên, lần này cậu chịu hết nổi, chạy ra góc phòng nôn thốc nôn tháo.

"Biến thái vãi chưởng. Thằng cha này tâm lý kiểu gì thế?" Cậu vừa nôn vừa hỏi hệ thống trong đầu.

"Chắc anh ta muốn đào tạo cậu chăng?" Hệ thống đoán mò.

"Thà gi.ết quách tôi đi còn hơn." Lưu Sơn đau khổ nghĩ. Cậu cứ tưởng Tiểu Phiến đã điên lắm rồi, không ngờ Vạn Thu còn cao tay hơn.

Cậu nôn đến mức trong bụng chẳng còn gì để nôn, đành ngồi lì trong góc giả điếc.

Vạn Thu xử lý xong đống xác bao gồm cả xác của chính anh ta xong, mới tháo găng tay lôi Lưu Sơn ra ngoài.

"Thế mà đã không chịu nổi rồi à?" Thấy Lưu Sơn mặt mày xám ngoét, Vạn Thu cười nhạo: "Lúc gi.ết tôi có thấy cậu thế này đâu."

Lưu Sơn chỉ liếc anh ta một cái không nói gì, hóa ra là thù dai chứ gì.

Vạn Thu không định tha cho cậu dễ thế, anh ta lại lôi cái xác giấu trong bếp lên mật thất rồi lại hì hục làm việc.

Lưu Sơn tự thôi miên bản thân trong đầu, cố lờ đi việc đối phương đang c.h.ặ.t x.á.c người.

Làm xong xuôi tất cả thì trời đã rất khuya. Vạn Thu lau mồ hôi trên trán, bảo Lưu Sơn: "Cũng sắp hết giờ rồi, mai tôi lại gọi cậu tiếp."

Lưu Sơn liếc nhìn đồng hồ, mười một giờ rưỡi, trong lúc đó cậu còn nghe điện thoại của mẹ Lưu, bảo với bà là mình đang ở bên nhà hàng xóm.

Ngày hôm sau vẫn là vòng lặp cũ, Vạn Thu đã gọi điện thoại gọi cậu sang thật. Lưu Sơn cam chịu mò sang tìm anh ta, rồi bị dẫn vào mật thất, những cái xác bị Vạn Thu xử lý hôm qua đều đã biến mất tăm, cứ như chưa từng tồn tại vậy.

"Cậu xem, nếu tôi không 'xẻ nhỏ' ra thì bọn họ sẽ còn đó mãi. Nhưng hễ tôi làm thế thì họ lại biến mất." Vạn Thu giải thích, cái này là anh ta tình cờ phát hiện ra thôi, anh ta lại hỏi: "Cậu thấy sao?"

Thấy Lưu Sơn ngơ ngác lắc đầu, Vạn Thu kiên nhẫn bảo: "Có khi nào vốn dĩ bọn họ không tồn tại không?"

Lưu Sơn càng đơ ra, "Hả?"

Vạn Thu thở dài, nói ra suy nghĩ của mình: "Những người này, kể cả xác cậu hay xác tôi, họ khác với chúng ta, họ thuộc về quá khứ, còn chúng ta thuộc về hiện tại. Quá khứ và hiện tại là hai dòng thời gian khác nhau, 'chúng ta' trong quá khứ đã ch.ết, còn 'chúng ta' ở hiện tại vẫn đang sống. Dù là quá khứ, hiện tại hay tương lai thì cũng không thể cùng lúc xuất hiện được. Theo lý thuyết thì quá khứ, hiện tại hay tương lai cũng chỉ nên có một 'tôi' thôi. Nhưng đằng này, cái xác đã ch.ết và con người đang sống sờ sờ lại cùng tồn tại trên một dòng thời gian, thế là bất thường rồi."

Lưu Sơn nghe mà ong cả đầu, cậu hỏi: "Nhưng mấy cái xác bị anh xử lý xong chẳng phải đã biến mất rồi sao?"

"Vấn đề nằm ở chỗ đó đấy. Tại sao chỉ khi bị phân nhỏ ra mới biến mất, còn không thì cứ nằm chình ình ra đấy mãi?"

Mấy cái lý lẽ này làm Lưu Sơn nghe như vịt nghe sấm, cậu vốn chẳng phải người thông minh gì cho cam, bèn đoán bừa: "Hay là do cái mật thất này có gì đặc biệt?"

"Cũng có thể lắm. Nhưng cái phòng này là do tôi xây mà." Vạn Thu nhún vai, "Tôi chả thấy nó có gì đặc biệt cả. Điểm đặc biệt duy nhất chắc là việc tôi toàn xử lý xác ở đây thôi."

"Giờ hai ta bị kẹt trong thời gian quá khứ, chỉ có hai ta biết chuyện này." Anh ta nói tiếp, rồi bắt đầu gợi ý để Lưu Sơn nói ra suy nghĩ, "Cậu thấy sao?"

"Ừm..." Lưu Sơn ngẫm nghĩ một lúc lâu mới bảo: "Nếu chúng ta biết mình đang ở quá khứ, vậy chẳng phải 'chúng ta' hiện tại cũng chính là 'chúng ta' ở dòng thời gian tương lai sao? Chỉ có 'tôi' ở tương lai mới biết được 'tôi' ở hiện tại đang bị kẹt trong quá khứ."

Vạn Thu gật đầu: "Tôi đã nghĩ kỹ rồi, trước khi xảy ra vòng lặp chắc chắn phải có sự kiện gì đặc biệt lắm mới dẫn đến tình trạng này. Cũng có một khả năng nữa, là chúng ta bị giam cầm bởi sự ám ảnh của ai đó."

"Ám ảnh á?" Nguyên chủ muốn đi xem ca nhạc, mà buổi biểu diễn thì tận tháng sau mới có, tức là hắn muốn phá vỡ vòng lặp này, Lưu Sơn bảo: "Tôi thì chỉ muốn cứu gia đình thôi, mà tôi làm được rồi. Cái nỗi ám ảnh này chắc không phải của tôi đâu. Anh có mong ước gì muốn hoàn thành không?"

Vạn Thu cười khẩy, "Tôi chỉ muốn gi.ết sạch cả nhà cậu. Nhưng mà tôi cũng làm rồi."

Lưu Sơn: "..." Cậu không nên hỏi mới phải, "Thế anh đã thử không gi.ết người bao giờ chưa?"

"Thử rồi. Tôi từng thử không gi.ết bất kỳ ai cả."

Lưu Sơn thở dài, cảm giác hụt hẫng như kiểu tưởng sắp tìm ra đáp án đến nơi rồi ai dè lại là đáp án sai.

Trong lúc bế tắc, Vạn Thu lại rủ Lưu Sơn đi tham quan mật thất với mấy bộ sưu tập của anh ta, thậm chí còn dẫn cậu vào phòng giám sát, ở đây, cậu không chỉ thấy nhà mình mà còn thấy cả nhà những hàng xóm khác.

Nếu phá được vòng lặp, nhất định cậu phải tóm cổ tên này mới được. Lưu Sơn thầm nghĩ.

"Sao anh lại cho tôi biết mấy cái này, không sợ sau này tôi tố giác anh à?" Cậu vẫn không nhịn được mà hỏi.

"Đằng nào tôi chẳng trốn thoát được." Vạn Thu có vẻ tự tin lắm, làm Lưu Sơn càng khó hiểu hơn.

Đến tối, Vạn Thu chân thành mời Lưu Sơn ở lại ăn cơm, mấy lần trước mải làm việc khác, tính ra hai người chưa ngồi ăn với nhau bữa nào.

Lưu Sơn từ chối thẳng thừng, trước khi đi cậu đã bảo mẹ Lưu gọi điện dặn hai anh em kia hôm nay khoan hẵng về, giờ này về nhà vẫn còn kịp ăn cơm mẹ nấu.

Trong những vòng lặp sau đó, Lưu Sơn toàn lo cứu bố mẹ xong xuôi mới chạy đi tìm Vạn Thu để thử đủ mọi cách, thấy ánh mắt Vạn Thu nhìn mình ngày càng sai sai, Lưu Sơn cảm thấy phải đ.á.n.h nhanh thắng nhanh thôi.

Cậu gọi hệ thống ra, định bụng cò kè mặc cả với nó.

"Hệ thống này, cứ đà này thì tôi chẳng thể nào hoàn thành nhiệm vụ được. Hay là anh nương tay gợi ý chút đi?"

"Đã bật chế độ chống spoil rồi."

"Không spoil thì cho cái gợi ý nhỏ thôi cũng được." Lưu Sơn trong lòng chỉ muốn quỳ xuống van xin nó luôn rồi, nhưng hệ thống vẫn trơ ra như đá.

"Tôi mà không xong nhiệm vụ này thì làm sao làm nhiệm vụ khác được! Đến lúc đó lấy đâu ra điểm cho anh bào nữa, anh không nóng ruột à?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.