Ký Chủ Bị Hệ Thống Chấm Rồi - Chương 30: Tôi Muốn Đi Xem Một Buổi Biểu Diễn Ca Nhạc 15

Cập nhật lúc: 28/02/2026 14:04

Editor: Yang Hy

"Vội gì." Hệ thống bình thản đáp, "Nhưng mà, không phải là không thể cho cậu một gợi ý nhỏ."

"Nếu phải mất điểm thì thôi khỏi nói," Lưu Sơn chẳng hứng thú lắm, giờ cậu làm gì còn điểm nào đâu.

"Sao cậu không chịu mua chịu nhỉ?" Hệ thống từng gặp đủ loại ký chủ, nhưng cái kiểu cố chấp một cách kỳ quặc trong mấy chuyện cỏn con như Lưu Sơn thì đây là lần đầu nó thấy.

"Tôi không thích kiểu tiêu trước trả sau thôi." Lưu Sơn càm ràm, "Nợ nần chỉ tổ làm tôi áp lực thêm."

Hệ thống im lặng một lúc lâu mới bảo: "Cậu có thể đóng quảng cáo để đổi lấy gợi ý."

"Quảng cáo? Bọn anh còn có cả quảng cáo á? Mà thường thì chỉ cần xem quảng cáo là được rồi cơ mà?"

"Tôi là hệ thống trừng phạt, nên cậu phải đóng quảng cáo."

"Chỉ vì một cái gợi ý mà phải đi đóng quảng cáo, có hơi lỗ quá không đấy."

"Cậu cứ cân nhắc đi." Hệ thống nói xong thì im bặt.

Lại lần nữa cảm thấy mình bị hố nặng, Lưu Sơn nghẹn họng trân trối, một trăm năm này bao giờ mới kết thúc đây trời!

Lại đến giờ cơm, Lưu Sơn lại tìm đủ cớ từ chối lời mời ăn cơm của tên hàng xóm, dù ngày nào cũng lặp đi lặp lại, nhưng cậu vẫn có thể order món với mẹ Lưu, cậu bảo: "Mẹ làm thịt kho tàu cho tôi rồi."

Vạn Thu nhìn chằm chằm cậu hồi lâu, cuối cùng cũng tha cho cậu đi.

Ngay lúc Lưu Sơn đang hí hửng chuẩn bị ăn tối thì có người bấm chuông cửa.

"Giờ này ai đến thế nhỉ?" Mẹ Lưu vừa nói vừa đi ra cửa, nhìn qua mắt mèo thì thấy người đàn ông đang cười tươi rói bên ngoài.

"Tiểu Vạn đấy à?" Mẹ Lưu mở cửa, nhà họ sống ở đây mấy năm rồi, hồi Vạn Thu mới chuyển đến còn mang quà sang biếu, thỉnh thoảng gặp nhau hai bên cũng chào hỏi vài câu.

Lưu Sơn từ phòng ăn đi ra, nhìn thấy Vạn Thu thì mặt cứng đờ, nghe giọng mẹ Lưu hình như bà có quen Vạn Thu, cậu thắc mắc hỏi: "Mẹ, mẹ quen anh ta ạ?"

"Hàng xóm láng giềng với nhau, đương nhiên là quen rồi."

"Chào bác, Quân Ninh bỏ quên đồ, cháu mang sang cho cậu ấy." Vạn Thu giơ cuốn sách trên tay lên, cái này là anh ta vớ bừa thôi, mẹ Lưu cũng chẳng biết có phải sách của Lưu Sơn thật không, bà chỉ quay lại nhìn Lưu Sơn, vẻ mặt đầy an ủi: "Thằng bé này thế mà cũng kết bạn được cơ đấy."

Lưu Sơn đang định giải thích thì mẹ Lưu đã nhiệt tình mời Vạn Thu vào nhà, vừa đi vừa hỏi: "Tiểu Vạn à, cháu ăn tối chưa?"

Vạn Thu lắc đầu: "Cháu đang định gọi đồ ăn ngoài ạ."

"Ăn thế không tốt cho sức khỏe đâu, cháu không chê thì ở lại ăn cơm với nhà bác nhé." Mẹ Lưu mời mọc.

"Bác ơi, thế thì phiền gia đình quá ạ." Vạn Thu từ chối khéo.

"Phiền gì mà phiền, cháu là người bạn đầu tiên của Ninh Ninh đấy. Ôi dào, bao nhiêu năm nay bác có thấy thằng Ninh kết bạn với ai bao giờ đâu!" Mẹ Lưu vui vẻ nói.

Lưu Sơn thật sự không muốn bố mẹ ngồi ăn chung mâm với Vạn Thu, cậu từ chối đủ kiểu nhưng vẫn không lại được sự nhiệt tình của mẹ Lưu.

Cuối cùng Vạn Thu ngồi ngay cạnh cậu, Lưu Sơn biến đau thương thành sức ăn, cắm mặt vào bát và lùa cơm.

Phải công nhận là Vạn Thu rất khéo mồm, một bữa cơm mà không những dỗ mẹ Lưu vui tít mắt, đến cả bố Lưu cũng cười ha hả.

Lưu Sơn ngồi nhìn mà thầm c.h.ử.i trong bụng, cái tên này từng gi.ết sạch cả nhà mình đấy, may mà ngày mai lại là một vòng lặp mới. Nghĩ thế, cậu mới thấy nhẹ nhõm hơn chút.

"Cơm nước xong xuôi rồi, anh về được rồi đấy." Vừa buông bát, Lưu Sơn đã bắt đầu đuổi khách.

"Vội gì chứ?" Vạn Thu lại chẳng có ý định về sớm.

"Bố dạy mày tiếp khách kiểu đấy hả?" Nghe Lưu Sơn đuổi khách, bố Lưu sa sầm mặt mày, trên bàn cơm ông thấy cậu hàng xóm này nói chuyện rất hợp gu, hai người c.h.é.m gió tưng bừng, nếu không bị mẹ Lưu ngắt lời thì bố Lưu còn định nói chuyện thâu đêm suốt sáng.

"Thôi, để hai đứa trẻ tự nhiên đi." Mẹ Lưu nhìn bố Lưu không tán thành, đây là người bạn đầu tiên của Ninh Ninh, người bạn đầu tiên nó dẫn về nhà cơ mà! Mẹ Lưu quên béng mất sự thật là Vạn Thu tự vác xác đến.

Dưới sự sắp xếp của mẹ Lưu, Lưu Sơn bị ép phải dẫn Vạn Thu vào phòng mình.

"Rốt cuộc anh đến đây làm cái gì?" Lưu Sơn mệt mỏi hỏi, còn bốn tiếng nữa là bắt đầu vòng lặp mới rồi, khoảng thời gian này cậu muốn ở một mình hơn.

Vạn Thu không trả lời, chỉ thong dong đi lượn một vòng quanh phòng, rồi ngồi phịch xuống giường Lưu Sơn.

"Gu của cậu đúng chuẩn dân nghiện ở nhà nhỉ." Nhìn mấy tấm hình em gái anime dán đầy tường, Vạn Thu nhận xét.

"Thật ra tôi nhớ ra một chuyện thú vị lắm." Thấy Lưu Sơn chẳng hào hứng gì, Vạn Thu cuối cùng cũng nói ra mục đích.

Lưu Sơn liếc mắt ra hiệu đang nghe, Vạn Thu nói tiếp: "Thỉnh thoảng tôi có nhận vài đơn đặt hàng trên mạng." Đương nhiên là cái web đó rất kín đáo, chẳng lo bị tóm. "Hôm thứ hai, có người tìm tôi, muốn gi.ết một người. Người đó là em trai cậu, và người nó muốn gi.ết là cậu."

"Nó muốn gi.ết tôi á?"

Vạn Thu gật đầu, "Cậu đoán xem nó chọn cho cậu cái ch.ết kiểu gì?"

Lưu Sơn chán nản xua tay ý bảo không muốn biết, nhưng Vạn Thu vẫn cứ kể tào lao. Nghe xong, Lưu Sơn im lặng một hồi lâu, rốt cuộc thằng Lưu Quân Hạo với nguyên chủ có thù oán gì sâu đậm lắm à?

"Theo cái hẹn thì vốn là hôm nay. Kết quả là lần đầu tiên tôi chưa kịp ra tay thì cậu đã ch.ết trong tay khách hàng của tôi rồi." Vạn Thu thở dài, có vẻ tiếc nuối lắm.

Lưu Sơn im thin thít, cậu nhớ tới cuốn sổ tay của nguyên chủ, rồi tự ngẫm lại cách nguyên chủ và em trai sống với nhau thế nào. Ngoài cái vụ hồi cấp ba vô tình bắt gặp mấy trò biến thái của thằng em ra, thì nguyên chủ với nó làm gì có thù oán gì đâu.

Nghĩ mãi không ra, Lưu Sơn thử hỏi Vạn Thu: "Này... nếu bị người ta bắt quả tang đang cầm quần áo anh trai mình lên ngửi, anh có định thuê người gi.ết nhân chứng không?"

Vạn Thu cười bảo: "Không, có gi.ết thì tôi tự ra tay chứ hơi đâu mà thuê."

Lưu Sơn: "..." Cậu không nên trông mong nhận được câu trả lời bình thường từ mồm một tên sát thủ mới phải. Cậu chán nản nhìn Vạn Thu, lại đuổi khéo lần nữa: "Hết chuyện để nói rồi chứ gì?"

"Còn."

Lưu Sơn đợi anh ta nói tiếp, nhưng Vạn Thu lại nhìn cậu chằm chằm đầy ẩn ý, rồi bảo: "Chúng ta cũng coi như quen biết lâu rồi nhỉ —" Vừa nói anh ta vừa đứng dậy, đi về phía Lưu Sơn. Thấy Lưu Sơn cảnh giác lùi lại, anh ta phì cười: "Sợ cái gì? Tôi có ăn thịt cậu đâu."

Lưu Sơn nhíu mày, nhìn Vạn Thu là biết chẳng có ý tốt gì, cái tên biến thái ch.ết tiệt này không phải bị nhốt lâu quá nên biến thái hơn rồi đấy chứ? Đột nhiên lưng đụng phải tường, cậu mới phát hiện mình hết đường lui, đành trơ mặt ra nhìn kẻ đang cười cợt trước mặt.

Vạn Thu đưa tay chặn Lưu Sơn giữa mình và bức tường, anh ta cúi đầu nhìn người đàn ông mắt thâm quầng như gấu trúc này. Nói thật lòng thì ngoại hình của Lưu Quân Ninh chẳng phải gu của anh ta, thậm chí tính cách trước kia của cậu anh ta cũng chẳng thèm quan tâm.

Thật ra Vạn Thu thừa biết Lưu Quân Ninh cũng giống mình, biết rõ cả hai đang bị kẹt trong vòng lặp thời gian, chỉ là cậu của trước kia chẳng gợi được chút hứng thú nào cho anh ta cả.

Mãi đến khi anh ta phát hiện đối phương bỗng dưng thay đổi tính nết, thậm chí biết anh ta là sát thủ mà còn dám "ăn miếng trả miếng", Vạn Thu bắt đầu thấy Lưu Quân Ninh bây giờ hợp khẩu vị của mình hơn.

Thỉnh thoảng anh ta cũng nảy ra suy nghĩ: "Nhốt người này cùng mình trong khoảng thời gian vô tận này xem ra cũng không tệ".

Sức Lưu Sơn sao đọ lại anh ta, chẳng thể nào thoát khỏi vòng vây, cậu vừa nghĩ ngợi vừa cúi đầu, khoảng cách giữa hai người ngày càng gần. Lưu Sơn đứng im thin thít, cứ như chẳng định chạy trốn, tay kia của Vạn Thu sờ lên mặt cậu.

Giây tiếp theo, Lưu Sơn bất ngờ lên gối một phát, thục thẳng vào hạ bộ anh ta. Đau đến mức Vạn Thu méo cả mặt, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, "Cậu —" Anh ta nghiến răng ken két, còn Lưu Sơn thì cười khẩy: "Đừng có giở cái trò đó với ông đây."

"Đỉnh đấy." Hệ thống đang hóng hớt lên tiếng, còn chèn thêm cả hiệu ứng tiếng vỗ tay.

Lưu Sơn đắc ý nhận lời khen trong lòng, tranh thủ lúc Vạn Thu đang đau đớn liền chuồn sang một bên. Vậu giơ ngón tay thối về phía Vạn Thu đang trừng mắt nhìn mình đầy hung dữ: "Tôi không khoái loại biến thái như anh đâu."

Mồ hôi lạnh túa ra trên trán, may mà lúc Lưu Sơn lên gối anh ta kịp phản ứng nên không bị thương quá nặng, giờ đã đỡ hơn chút. Anh ta cười lạnh: "Xem ra mấy hôm nay tôi chiều cậu quá rồi."

Nói xong anh ta lao bổ vào Lưu Sơn. Lưu Sơn đương nhiên chẳng ngu gì đứng yên chịu trận, sải chân dài chạy biến đi. Ngay lúc sắp chạy xuống lầu, Vạn Thu lại nhanh hơn cậu một bước, bịt mồm cậu từ phía sau, lôi xềnh xệch về phòng rồi khóa trái cửa lại.

Quẳng Lưu Sơn lên giường, Vạn Thu gằn giọng: "Hôm nay tôi phải 'thịt' cậu cho bằng được." Vừa nói anh ta vừa định lột quần Lưu Sơn. Lưu Sơn sống ch.ết giữ c.h.ặ.t quần, hai chân đạp loạn xạ, làm Vạn Thu bực mình bóp cổ cậu, dùng đầu gối đè c.h.ặ.t c.h.â.n cậu lại không cho nhúc nhích.

"Ngoan ngoãn chút đi, tôi sẽ cho cậu sướng." Vạn Thu nói giọng đầy xấu xa.

Lưu Sơn bỗng dưng không giãy giụa nữa, cậu buông xuôi bảo: "Dù sao tôi cũng đ.á.n.h không lại anh, anh muốn làm gì thì làm."

Thấy cậu biết điều, Vạn Thu hài lòng lắm. Anh ta dùng một tay kéo áo Lưu Sơn lên, lột đến khuỷu tay rồi dùng chính cái áo đó trói hai tay Lưu Sơn lại, lúc này mới buông tay ra, sờ soạng n.g.ự.c cậu.

Lưu Sơn nén cơn buồn nôn, đợi lúc Vạn Thu cúi đầu định cởi quần mình, cậu bật dậy như tôm tươi, dùng cả người húc mạnh vào đối phương, đẩy văng anh ta ra.

Vạn Thu không ngờ cậu còn dám phản kháng, bị húc trúng người, anh ta lắc lắc đầu cho tỉnh táo. Lúc này Lưu Sơn lại dùng vai húc tiếp, đè anh ta ngã xuống, rồi cưỡi lên người anh ta, giơ hai tay đang bị trói lên đập tới tấp vào đầu anh ta.

Hai bên đ.á.n.h lộn một hồi, cuối cùng Lưu Sơn vẫn thua, nhưng Vạn Thu cũng hết hứng làm chuyện đó luôn.

"Đặc sắc đấy." Hệ thống lại bình phẩm.

Lúc này Lưu Sơn chẳng rảnh hơi đâu mà để ý đến nó, cậu thở hồng hộc, mệt muốn đứt hơi. Dù bị Vạn Thu kìm kẹp, cậu cũng chẳng sợ chút nào, lúc Vạn Thu thả cậu ra, cậu còn giơ ngón tay thối vào mặt anh ta.

Vạn Thu tức quá hóa cười, sức chịu đựng của anh ta với Lưu Sơn cực cao, giờ cũng hết giận rồi. Anh ta liếc nhìn đồng hồ bàn, mới có hơn chín giờ.

"Về đây." Anh ta đứng dậy, đi xuống lầu trong cái xua tay ghét bỏ của Lưu Sơn. Dù bố mẹ Lưu nhiệt tình mời anh ta ngủ lại, anh ta cũng từ chối.

Vạn Thu đi ra đường lớn dưới ánh mắt tiễn biệt của bố mẹ Lưu. Nhưng ngay giây sau khi hai ông bà đóng cửa vào nhà, anh ta lại rẽ vào đường nhỏ, vòng ngược trở lại. Anh ta đứng bên ngoài căn nhà, móc bao t.h.u.ố.c trong túi quần ra, châm lửa hút. Anh ta nhìn chằm chằm vào phòng Lưu Sơn, đợi đến khi đèn tắt mới quay người bỏ đi.

Anh ta đi chưa được bao lâu, Lưu Sơn lại bật đèn lên. Cậu đứng bên cửa sổ nhìn theo bóng lưng Vạn Thu đang xa dần, hỏi hệ thống: "Hệ thống, tên Vạn Thu này có phải nhân vật mấu chốt không?"

Mặc dù đối phương cũng giống cậu, biết mình đang kẹt trong vòng lặp, nhưng họ đã thử bao nhiêu cách rồi mà mãi vẫn chưa phá được.

"Cái này thuộc phạm vi gợi ý, có muốn trả điểm hoặc đóng quảng cáo để lấy gợi ý không?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.