Ký Chủ Bị Hệ Thống Chấm Rồi - Chương 31: Tôi Muốn Đi Xem Một Buổi Biểu Diễn Ca Nhạc 16
Cập nhật lúc: 28/02/2026 14:04
Editor: Yang Hy
"Cái này thuộc phạm vi gợi ý, có muốn trả bằng điểm tích lũy hay đóng quảng cáo để lấy gợi ý không? Nếu chọn trả bằng điểm, hệ thống sẽ trừ vào số điểm cậu kiếm được lần tới."
Lưu Sơn đảo mắt nhìn vào hư không, "Coi như tôi chưa hỏi đi." Cậu nằm sấp úp mặt xuống chiếc giường êm ái, ngẫm nghĩ lại từng li từng tí của mấy chục vòng lặp vừa qua, bỗng nhiên nảy ra ý tưởng, cậu vươn tay vớ lấy cái điện thoại trên tủ đầu giường, bấm gọi một số.
Cậu chẳng cố tình học thuộc số đâu, chỉ là nhìn nhiều quá nên tự nhiên nhớ thôi.
Nhạc chuông đầu dây bên kia là một bản piano du dương nhẹ nhàng, chuông chưa reo được bao lâu đã có người bắt máy, đầu dây bên kia vang lên giọng trêu chọc: "Hiếm khi thấy cậu chủ động gọi cho tôi thế, chẳng phải vừa mới gặp nhau sao?"
Lưu Sơn chẳng thèm để ý lời anh ta nói, vào thẳng vấn đề luôn: "Ngày mai."
Dù thừa biết cái gọi là "ngày mai" lại là quay về vạch xuất phát, nhưng cậu vẫn quen mồm gọi thế, đằng nào thì người bên kia cũng hiểu ý cậu, cậu lạnh lùng nói tiếp: "Đừng có gi.ết người kia vội, tôi muốn gặp anh ta."
"Người kia hả? À, ý cậu là cái người qua đêm cùng tôi ấy hả?"
"Đúng. Tôi muốn nói chuyện với anh ta." Cứ tưởng chuyện cỏn con, ai ngờ Vạn Thu im lặng một lúc lâu mới hỏi lại: "Cậu nghĩ ra được gì rồi à?"
Lưu Sơn nói sơ qua ý định của mình, "Biết đâu lại moi được manh mối gì từ anh ta."
Đầu dây bên kia, Vạn Thu dường như nghĩ đến chuyện gì thú vị lắm, đồng ý ngay tắp lự, "Được thôi." Anh ta còn định nói thêm gì đó thì nghe thấy tiếng "tút tút", hóa ra Lưu Sơn vừa nghe anh ta đồng ý xong là cúp máy luôn. Vạn Thu ngớ người ra một chút, rồi bật cười: "Tính tình vội vàng thật đấy."
[Đã kích hoạt nhiệm vụ ẩn: Bí mật của sát thủ]
[Phần thưởng hoàn thành nhiệm vụ: 500 điểm]
"Số đỏ đấy Lưu Sơn." Sau khi thông báo nhiệm vụ ẩn, hệ thống lên tiếng.
Lưu Sơn nhướng mày, "Bí mật của tên khốn đó chắc không liên quan đến người kia đâu nhỉ?"
Hệ thống không trả lời, nhưng lần này cậu chẳng thèm bận tâm, vứt điện thoại sang một bên, Lưu Sơn vớ lấy cái máy tính bảng cạnh gối, ngón tay lướt nhanh mở trang web, tìm bộ truyện tranh mình thích rồi đọc say sưa.
Thế nhưng đang đọc dở, cậu bỗng rùng mình một cái, lẩm bẩm một mình: "Sai sai, mình có thích đọc truyện tranh đâu nhỉ."
Chỉ nghe thấy trong đầu vang lên tiếng cười "phì" một cái rõ là vô cảm, hệ thống bảo: "Cậu bị tiềm thức của nguyên chủ ảnh hưởng rồi đấy."
"Ở lâu liệu tôi có bị đồng hóa luôn không?" Ở thế giới trước cậu chưa nghĩ kỹ chuyện này, giờ Lưu Sơn bắt đầu thấy lo lo, bị người khác ảnh hưởng rồi biến chất không còn là chính mình nữa, cậu chẳng muốn thế chút nào.
"Không đâu, chỉ thỉnh thoảng thôi." Nghe thế, Lưu Sơn vừa định thở phào nhẹ nhõm thì hệ thống lại đổi giọng, úp úp mở mở: "Nhưng mà..."
"Nhưng mà cái gì? Anh nói mau đi." Cậu sốt ruột giục.
"Không có gì." Hệ thống lại chẳng định nói tiếp, làm Lưu Sơn cuống lên cầu xin nó mấy lần liền, nó mới hỏi: "Có muốn trả 500 điểm để biết thông tin không?"
Lưu Sơn nghẹn họng trân trối, giơ ngón tay thối vào không khí, "Anh đúng là đồ khốn nạn! Con robot rác rưởi kia! Ông đây không thèm trả đâu, anh thích nói thì nói không nói thì thôi. Đằng nào tôi cũng phải cày cuốc cả trăm năm, lỡ có bị ảnh hưởng biết đâu lại tốt hơn ấy chứ!" Cậu dỗi hờn kéo chăn trùm kín đầu, quyết tâm mấy ngày tới sẽ lờ tịt hệ thống đi, "Từ giờ trở đi tôi thề không thèm nói chuyện với anh nữa!"
Hệ thống làm lơ chuyện đó đi, hỏi ngược lại: "Có muốn cài báo thức tám giờ sáng mai không?"
Nếu Lưu Sơn tự cài báo thức thì vô dụng, vì cứ đến mười hai giờ đêm là mọi thứ lại quay về vạch xuất phát. Mà đợi cậu tự dậy thì toàn ngủ nướng đến trưa. Rõ ràng "ngày mai" quan trọng lắm, đáng để dậy sớm một bữa.
Lưu Sơn vừa mới mạnh miệng bảo không thèm nói chuyện với hệ thống, giờ lại lí nhí hỏi: "...Có mất điểm không?"
"Miễn phí."
Lưu Sơn ấp úng một lúc, cuối cùng đành thỏa hiệp: "...Có."
"Đã cài báo thức tám giờ sáng."
"Con robot khốn kiếp!" Lưu Sơn tức điên vì vừa thề thốt xong đã tự vả vào mặt mình, chỉ biết c.h.ử.i đổng vài câu cho bõ tức.
"Sao cậu lại nghĩ tôi là robot?" Giọng hệ thống bình thản đến mức chẳng nghe ra chút thắc mắc nào.
Câu hỏi này làm Lưu Sơn cứng họng, cậu ngớ người hỏi lại: "Chẳng lẽ không phải à?"
Đáp lại cậu là một khoảng lặng, ngay lúc cậu tưởng hệ thống không thèm trả lời thì nghe nó thừa nhận: "Đúng là thế thật."
Lưu Sơn giơ hai ngón tay thối lên, lật người nhắm mắt đi ngủ, cũng không quên bắt hệ thống im mồm: "Đi ngủ đây."
"Ừ." Hệ thống không nói chuyện với cậu nữa. Nó nhận được một email gửi riêng cho mình, người gửi là một mã số lạ hoắc chưa thấy bao giờ, chắc là hệ thống mới sinh ra nào đó.
Chẳng tốn mấy thời gian, nó tra ngay ra thông tin người gửi trong cơ sở dữ liệu khổng lồ. Cái mã số này tính theo lịch vũ trụ thì mới sinh ra được mười năm, là hệ thống nhân loại.
Hệ thống thường chia làm mấy loại. Một loại là chọn những thực thể sống phù hợp nhất từ các thế giới. Loại hệ thống thực thể sống này thường là những kẻ chưa tận số nhưng ch.ết bất đắc kỳ t.ử, nên được chọn làm hệ thống mới.
Sau một thời gian đào tạo sẽ tiến hành đ.á.n.h giá, nếu ba ký chủ đầu tiên mà họ chọn đều hoàn thành nhiệm vụ thì coi như qua bài kiểm tra. Khi thăng cấp đến mức nhất định sẽ được thưởng, hệ thống thực thể sống đó sẽ có cơ hội quay về thế giới cũ của mình.
Còn nếu trượt bài kiểm tra thì sẽ bị tước bỏ thân phận hệ thống, quay về trạng thái sự sống như trước khi được đào tạo.
Còn một loại nữa là hệ thống ý thức, là hệ thống thông minh do tiểu thế giới tự sinh ra. Loại này thường chỉ tồn tại trong tiểu thế giới đó thôi, nếu ký chủ nó liên kết hoàn thành tốt yêu cầu của tiểu thế giới thì hệ thống cũng được thăng cấp. Lên đến cấp hai là có thể nộp đơn xin sang tiểu thế giới khác.
Loại này cũng hay nuốt chửng đồng loại để thăng cấp cho nhanh.
Hai loại kia là thành phần chủ yếu, ngoài ra còn một loại hệ thống thông minh cực hiếm, đến bản thân nó cũng chẳng biết mình chui ra từ đâu. Nó chính là loại này đây.
Thường thì hệ thống thông minh mới sinh ra sẽ biết đến sự tồn tại của các hệ thống khác thông qua mạng lưới liên kết chung.
Nếu là hệ thống thực thể sống hay hệ thống ý thức thì phải lên đến cấp năm mới có quyền biết đến sự tồn tại của nó. Bình thường có gặp nhau thì đối phương cũng chỉ coi nó là hệ thống bình thường thôi.
Cái mã số kia mới cấp hai, sao lại biết nó tồn tại được nhỉ?
Nghĩ thế, hệ thống mở thư ra. Nó chẳng sợ thư có dính virus hay không, dù có thì cũng chẳng nhằm nhò gì.
Thư vừa mở ra đã bắt nhập mật khẩu, mà tiêu đề cũng chẳng có gợi ý gì hết.
Chỉ có vị kia mới xài cái chiêu này thôi.
Hệ thống nhập mật khẩu, nó mở được thư, tiếp đó hiện ra một đoạn tin nhắn hình chiếu — một người đàn ông xuất hiện trên màn hình vẫy tay chào nó.
"Lâu rồi không gặp."
