Ký Chủ Bị Hệ Thống Chấm Rồi - Chương 32: Tôi Muốn Đi Xem Một Buổi Biểu Diễn Ca Nhạc 17
Cập nhật lúc: 28/02/2026 14:05
Editor: Yang Hy
"Nghe đồn cậu mất tích rồi." Hệ thống nói.
"Ừ, giờ nói chuyện với cậu cũng là cực chẳng đã thôi, tôi không xuất hiện lâu được." Người đàn ông nói, "Tôi cần cậu giúp."
Hệ thống từ chối ngay tắp lự, chẳng thèm suy nghĩ: "Tôi chả hứng thú gì với mấy vụ đấu đá của các người đâu."
"Chắc cậu gặp phải mấy người đáng lẽ không được trọng sinh hay xuyên không rồi chứ gì, toàn là do Jeros làm cả đấy, gã muốn gây loạn mà." Người đàn ông cố thuyết phục nó, nhưng hệ thống vẫn lắc đầu: "Loạn lạc thì dẹp yên được thôi, chỉ là vấn đề thời gian."
Với lại hậu quả của mớ hỗn độn đó có ảnh hưởng gì đến nó đâu, nó còn khoái nhìn thấy cảnh hỗn loạn ấy chứ, thế nghĩa là mọi chuyện sẽ thú vị hơn, linh hồn tìm đến cầu cứu cũng sẽ ngày càng nhiều.
"Ít nhất thì đừng đứng về phe nào cả." Người đàn ông đành bất lực nói.
"Cái này thì tôi đảm bảo được."
Hình chiếu biến mất, ngay cả email cũng biến mất theo, cứ như chưa từng có cái email nào vậy.
Một đoạn nhạc hùng hồn vang lên, làm Lưu Sơn giật b.ắ.n mình ngồi bật dậy, cậu mắt nhắm mắt mở, quơ tay lung tung định tìm điện thoại tắt nhạc đi, nhưng vớ được điện thoại rồi nhìn kỹ lại thì thấy tiếng nhạc đâu có phát ra từ điện thoại, trong lúc mơ màng cậu mới nhớ ra vụ "hôm qua" nhờ hệ thống cài báo thức.
"Hệ thống, tắt báo thức đi." Lưu Sơn ôm đầu, chỉ thấy hai bên thái dương giật tưng tưng. Dậy sớm với cái thân xác này đúng là cực hình, cậu ngáp một cái, vươn hai tay lên đầu duỗi vai một cái rõ dài rồi mới lồm cồm bò dậy.
Mẹ Lưu không ngờ cậu dậy sớm thế, thấy cậu thì ngạc nhiên lắm: "Ninh Ninh, sao nay dậy sớm thế con? Không phải là thức trắng đêm đấy chứ?"
"Mẹ, nay con có việc nên mới phải dậy sớm, có phần ăn sáng của con không ạ?"
"Có, chắc chắn là có rồi." Trước giờ vì nguyên chủ hay ngủ nướng nên mẹ Lưu thường không chuẩn bị phần cho hắn. Nhưng lần này, bà hớn hở vào bếp bê phần của bố Lưu ra.
Bữa sáng đương nhiên là dành cho người dậy sớm rồi!
"Lưu Sơn, cậu gọi 'mẹ' ngọt xớt mà không thấy áp lực tâm lý tí nào nhỉ."
Hệ thống đã để ý thấy ngay từ lần đầu Lưu Sơn gọi mẹ Lưu đã tự nhiên như ruồi rồi, mấy ký chủ trước đây lúc mới xuyên qua thế giới khác thường chẳng quen chút nào, phải xuyên qua nhiều lần rồi mới dần dần thích nghi được. Còn Lưu Sơn mới đến thế giới nhiệm vụ lần thứ hai, thậm chí tính theo thời gian ở thế giới nhiệm vụ thì cũng mới được có hơn hai năm.
Lưu Sơn thầm nghĩ có gì đâu mà quan trọng: "Chỉ là cái cách xưng hô thôi mà, áp lực cái gì?" Nói đoạn, cậu ăn vèo cái hết bữa sáng, chào mẹ Lưu một tiếng rồi tót ra ngoài.
Đến nhà Vạn Thu mới có tám rưỡi, Lưu Sơn vừa ngáp ngắn ngáp dài vừa bấm chuông, lạ cái là tên hàng xóm chẳng ra mở cửa.
"Chắc không phải vẫn đang ngủ đấy chứ?" Lưu Sơn lẩm bẩm, may mà cậu biết mật mã, hồi trước Vạn Thu chắc thấy mở cửa cho cậu phiền phức quá nên đọc luôn mật mã cho cậu.
Mở cửa vào nhà ngon ơ, Lưu Sơn đứng dưới lầu ới mấy tiếng, thấy vẫn chẳng có ma nào, cậu quyết định lên lầu gọi người dậy.
Lên lầu, chắc là do đang ở nhà mình nên Vạn Thu chẳng khóa cửa phòng, thế nên Lưu Sơn mở cửa cái một, đập vào mắt là hai người kia vẫn đang ngủ say như ch.ết.
Cậu lại gần gọi thêm mấy câu, lạ cái là cả hai vẫn trơ ra chẳng phản ứng gì.
"Ngủ say như ch.ết thế này á?" Lưu Sơn chống nạnh đứng bên giường, không khỏi thán phục nết ngủ của hai người này, "Kiểu này trộm có vào khuân hết đồ đi chắc cũng chả biết gì."
"Chưa đến giờ dậy của bọn họ đâu," Hệ thống hiếm khi lên tiếng giải thích, "Phải đợi đến chín giờ mới tỉnh được."
"Chẳng phải tôi bị anh gọi dậy sao? Sao tôi gọi họ không dậy?" Lưu Sơn thắc mắc.
"Đương nhiên là vì họ cũng là một phần của cái vòng lặp này, còn tôi thì không." Hệ thống thở dài vì câu hỏi của Lưu Sơn, "Thỉnh thoảng cũng động não tí đi, Lưu Sơn."
"Anh đang c.h.ử.i khéo tôi ngu đấy à?" Lưu Sơn khoanh tay trước n.g.ự.c, trừng mắt.
"Cậu nghĩ thế nào thì là thế đấy."
Lưu Sơn hừ lạnh một tiếng, mặc kệ nó, cậu chẳng khách sáo kéo cái ghế ra ngồi bên cửa sổ, đối diện với cái giường, vừa canh giờ vừa đợi hai người kia tỉnh.
Vì chán quá, cậu lại bắt đầu cắt ghép video trong đầu, đặc biệt dựng riêng một bản ghi lại quá trình phạm tội của Vạn Thu, đây chính là bằng chứng quan trọng để nộp lên sau khi phá vỡ vòng lặp chứ đùa!
"Cậu định tống anh ta vào tù thật à?" Hệ thống không ngờ cậu vẫn chưa từ bỏ ý định này.
"Hỏi thừa thế? Cái loại nguy hiểm như thế sao mà để nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật được."
"Tôi cứ tưởng hai người xây dựng được tình đồng chí rồi chứ."
Lưu Sơn cười khẩy: "Tôi là do hoàn cảnh ép buộc thôi."
Hệ thống im re.
Cuối cùng cũng đến chín giờ, Vạn Thu trên giường ngồi dậy, gã quay đầu lại thấy Lưu Sơn đang ngồi đực mặt bên giường, giật mình hét toáng lên: "Cậu là ai?"
Lưu Sơn: "Cái quái gì thế."
Trong đầu vang lên tiếng cười nhạt thếch của hệ thống.
"Hóa ra trước giờ anh chả định nói chuyện này cho tôi biết à?"
Sau vài phút giải thích, cuối cùng Lưu Sơn cũng hiểu ra, gã đàn ông mang khuôn mặt "Vạn Thu" không phải là Vạn Thu, mà là cái gã bị Vạn Thu gi.ết rồi giấu trong tủ.
Đối diện với khuôn mặt lạ hoắc mà sống động này, tạm thời cậu chưa quen lắm.
Vạn Thu nhún vai, "Tôi thấy chuyện này có quan trọng gì đâu."
"Tôi thấy chuyện này có quan trọng gì đâu." Lưu Sơn nhại lại giọng anh ta, rõ là bị sốc không nhẹ, cậu đảo mắt, "Thế anh không thử đừng đổi xác xem? Biết đâu lại phá được vòng lặp đấy."
Vạn Thu lắc đầu, khuôn mặt hiện tại của anh ta đối với Lưu Sơn đúng là quá lạ lẫm, "Kể cả tôi không đổi xác thì vòng lặp vẫn y nguyên thôi."
Lưu Sơn hít sâu một hơi, hỏi hệ thống trong đầu: "Anh biết vụ này lâu rồi phải không?"
"Đương nhiên." Hệ thống thừa nhận.
Cục tức của cậu tăng vọt, nhưng cậu cũng thừa hiểu cái nết của hệ thống. Cậu lại nhìn sang Vạn Thu, "Nếu tôi không đến sớm thế này, không lẽ anh vẫn định đổi xác đấy hả?"
Vạn Thu vắt chân chữ ngũ, hai tay đan vào nhau đặt trên đùi, nghe thế thì lắc đầu bảo: "Không, một khi tôi chiếm xác người ta thì người ta sẽ ch.ết."
Hóa ra cậu dậy sớm hoàn toàn công cốc à?
Cậu nhịn hết nổi chất vấn hệ thống trong lòng, "Anh chơi tôi đấy hả? Đồ khốn nạn."
Chẳng có hồi đáp nào. Thấy đối phương giả ch.ết, Lưu Sơn hừ lạnh, đang định nói gì đó thì người đàn ông trong nhà vệ sinh bước ra.
Vạn Thu giới thiệu qua loa hai người với nhau, "Đây là Tề Lâm Ý."
"Lưu Quân Ninh, hàng xóm của tôi."
Tề Lâm Ý bắt tay Lưu Sơn vẻ hơi ngại ngùng, anh ta chả tin cái người tự do ra vào nhà Vạn Thu như Lưu Sơn lại chỉ đơn thuần là "hàng xóm" đâu.
"Tôi nghĩ tôi phải về rồi." Anh ta lên tiếng trước, định rời đi.
Lưu Sơn vội kéo giật anh ta lại: "Đừng vội về sớm thế chứ," thấy đối phương quay lại nhìn mình khó hiểu, cậu chưa nghĩ ra cớ gì hay ho, đành nói một câu nhạt toẹt: "Đã đến rồi thì..."
Vạn Thu đứng bên cạnh phì cười.
