Ký Chủ Bị Hệ Thống Chấm Rồi - Chương 33: Tôi Muốn Đi Xem Một Buổi Biểu Diễn Ca Nhạc 18
Cập nhật lúc: 28/02/2026 14:05
Editor: Yang Hy
Ba người mỗi người chiếm một cái ghế sô pha, trông cứ như tạo thành cái thế kiềng ba chân, Tề Lâm Ý trông cực kỳ khép nép, mắt cứ láo liên nhìn quanh.
Lưu Sơn giữ anh ta lại, chứ thật tình cũng chưa tính kỹ xem tiếp theo phải làm gì, cậu đành quay sang nhìn Vạn Thu, nhưng theo thói quen lại liếc nhìn Tề Lâm Ý — từ lúc quen nhau đến giờ, Vạn Thu toàn mang khuôn mặt của anh ta mà.
Thấy Lưu Sơn nhìn mình chằm chằm, Tề Lâm Ý càng thêm căng thẳng, anh ta đinh ninh rằng mình đã vô tình gây rắc rối cho hai người này. Nếu biết Vạn Thu là hoa đã có chủ, anh ta tuyệt đối sẽ không đến chỗ hẹn.
"Ừm, tôi, xin lỗi nhé, tôi thật sự không có ý chen chân vào mối quan hệ của hai người đâu..." Tề Lâm Ý vội vàng xin lỗi, "Tôi không biết Vạn Thu đã có người yêu." Trong lòng anh ta cũng thầm trách Vạn Thu đẩy mình vào tình thế khó xử thế này.
"Tôi với anh ta chỉ là hàng xóm bình thường thôi." Lưu Sơn hiểu ra ý của anh ta, chối bay chối biến ngay, đằng nào cũng chẳng biết có phá được vòng lặp hay không, cậu dứt khoát kể tuốt tuồn tuột chuyện vòng lặp ra luôn.
"Đây là trò chơi khăm hay gì?" Tề Lâm Ý nghe mà như vịt nghe sấm, đương nhiên là chẳng tin mấy lời này rồi.
Anh ta nhìn sang Vạn Thu, mong nhận được một lời giải thích, nhưng thất vọng thay, đối phương lại cười tươi rói gật đầu bảo: "Đúng là bọn tôi bị kẹt trong cùng một ngày đấy."
"Chắc tôi phải về rồi." Tề Lâm Ý chẳng có hứng thú hùa theo trò đùa của hai người này, anh ta vừa đứng dậy thì thấy Lưu Sơn đối diện trợn tròn mắt, kêu lên: "Đừng, đừng đi mà!"
Giây tiếp theo, trước mắt Tề Lâm Ý tối sầm lại, ngất lịm đi. Đợi đến lúc tỉnh lại, anh ta thấy mình bị trói gô vào ghế, xung quanh tranh tối tranh sáng, vừa nghiêng đầu sang thì thấy ngay người ngồi bên cạnh đang gục đầu xuống, anh ta hắng giọng, gọi mấy câu mà chẳng thấy đối phương ừ hử gì.
Nhìn tiếp ra phía trước với bên phải, cũng thấy mấy người đang gục đầu y hệt thế, trong không khí còn nồng nặc mùi khó ngửi, làm anh ta buồn nôn, ọe khan mấy tiếng.
"Tỉnh rồi hả?" Giọng nói vang lên từ sau lưng, rõ mồn một là của Vạn Thu, "Sao tôi lại bị trói thế này?" Anh ta cố vắt óc để hiểu xem chuyện quái gì đang diễn ra.
Vạn Thu cười khẩy một tiếng, đi tới trước mặt, thân mật nâng cằm anh ta lên, bốn mắt nhìn nhau làm anh ta sợ hãi nuốt nước miếng cái ực, ánh mắt lạnh lẽo như rắn độc này đáng sợ quá thể, người trước mặt chẳng còn chút gì của vẻ dễ gần tối qua nữa.
"Vốn dĩ tôi định gi.ết quách cậu rồi, nhưng Quân Ninh xin tôi tha cho cậu một lần đấy." Anh ta nghe thấy Vạn Thu nói thế.
Anh ta nào biết Lưu Sơn cũng đang ở sau lưng mình, dựa người vào bàn, ôm mặt chẳng muốn nói năng gì.
"Gi.ết... gi.ết tôi á? Tại sao chứ?" Tề Lâm Ý nghĩ mãi không ra, anh ta với Vạn Thu không thù không oán, thậm chí tối qua còn mặn nồng bên nhau, anh ta dám cá là tối qua cả hai đều rất thỏa mãn kia mà.
"Đương nhiên là vì tôi thích thế rồi." Vạn Thu buông tay ra, rồi nói vọng ra sau lưng anh ta: "Cậu có gì muốn nói với cậu ta không?"
Lưu Sơn gật đầu, "Tôi muốn nói chuyện riêng với anh ta một lúc."
"Có chuyện gì mà tôi không nghe được à?"
"Anh ta bị anh dọa cho ch.ết khiếp rồi kìa, anh mà lù lù ở đây thì anh ta còn tâm trí đâu mà trả lời."
Vạn Thu nhìn Lưu Sơn đầy ẩn ý, nhưng rồi cũng đồng ý, anh ta bước ra ngoài, tiện tay khép cửa lại.
Thấy anh ta đi thật rồi, Lưu Sơn mới thở phào nhẹ nhõm, cậu kéo cái ghế đến chỗ Tề Lâm Ý, xoay ghế của người kia lại rồi mới ngồi xuống đối diện.
Cậu nghiêm túc bảo: "Anh không cần sợ, tôi với anh ta không phải cùng một giuộc đâu, chẳng qua bị kẹt trong cái vòng lặp này nên mới phải hành động cùng anh ta thôi."
Tề Lâm Ý rõ ràng là chả tin, anh ta hoảng loạn cuống cuồng, suýt thì sụp đổ, "Thả... thả tôi ra, đây chắc chắn là trò mèo của các người, cậu tưởng tôi sẽ tin chắc..."
Chưa nói dứt câu thì đã bị Lưu Sơn bịt c.h.ặ.t mồm, thật ra Lưu Sơn muốn tìm cái gì đó nhét vào miệng anh ta cơ, nhưng ngó nghiêng mãi chả thấy cái gì vừa ý, đành phải dùng tay bịt tạm.
Mặc kệ anh ta có tin hay không, Lưu Sơn nói một lèo: "Tôi đã sống lại ngày hôm nay hơn bốn mươi lần rồi, có khi còn nhiều hơn. Lần nào anh cũng bị Vạn Thu gi.ết ch.ết, xong rồi anh ta còn chiếm lấy xác anh, trước lần này tôi cứ đinh ninh anh chính là anh ta đấy."
Tề Lâm Ý cứ ú ớ trong họng, khỏi đoán cũng biết là mấy câu kiểu "làm gì có chuyện đó", Lưu Sơn cũng mặc kệ, cậu lôi điện thoại ra, bật lại cái video cắt ghép định dùng làm bằng chứng tố cáo Vạn Thu cho anh ta xem.
Tiếc cho đống bằng chứng này ghê, cậu không ngờ Vạn Thu còn có cái tài này, thế giới này chẳng lẽ có người có siêu năng lực à? Cậu không kìm được mà suy nghĩ.
Trong màn hình, cái tên hung ác kia đúng là mang khuôn mặt của mình, Tề Lâm Ý càng nhìn càng không tin nổi, anh ta chắc chắn mình chưa bao giờ làm mấy chuyện này.
"Tôi, tôi không có làm mấy chuyện này!" Lưu Sơn vừa buông tay ra, Tề Lâm Ý đã buột miệng kêu lên, anh ta cuống cuồng muốn biện minh cho mình.
"Tôi biết." Lưu Sơn vỗ vai anh ta, cậu cũng thấy tội nghiệp cho người này, "Là do Vạn Thu làm đấy. Anh nhìn sang hai bên trái phải xem, có thấy quen không?"
Cậu đứng dậy, nâng mặt người bên cạnh lên, sau khi nhìn rõ mấy khuôn mặt đó, con ngươi Tề Lâm Ý giãn ra, há hốc mồm mà không thốt nên lời, mãi một lúc lâu sau mới tìm lại được giọng nói, "Là... là Vạn Thu!"
"Cạch" một tiếng, là tiếng tay nắm cửa bị ấn xuống, ngay sau đó cửa mở ra, khuôn mặt Vạn Thu khuất trong ánh sáng mạnh phía sau, làm người ta không nhìn rõ biểu cảm lúc này của anh ta, "Tôi nghĩ hai người nói chuyện cũng hòm hòm rồi đấy nhỉ." Anh ta vừa nói vừa bước vào.
Lưu Sơn không kìm được chép miệng một cái "chậc", cậu vốn định thuyết phục Tề Lâm Ý cùng mình khống chế Vạn Thu, giờ thì kế hoạch tan tành mây khói rồi.
Trước khi đi, cậu còn hơi bực bội, không cứu được Tề Lâm Ý làm cậu thấy tiếc nuối vô cùng, nhưng cậu không thể đồng ý với điều kiện của Vạn Thu được.
Vạn Thu đã biết tỏng chuyện cậu có thể biến những gì mình nhìn thấy thành video cho người khác xem, nên không định để cậu ở lại xem kịch hay. Đối diện với ánh mắt cầu xin của Tề Lâm Ý, Lưu Sơn muốn nói lại thôi, cuối cùng đành quay lưng bỏ đi.
"Dùng bí mật của cậu đổi lấy một mạng người, chẳng phải hời lắm sao?" Hệ thống mở miệng nói như ác quỷ, Lưu Sơn còn nghe ra cả giọng hả hê trong đó.
Cậu im lặng một lúc lâu mới thở dài bảo: "Kể cả anh ta có sống sót thật, cũng chưa chắc đã phá được vòng lặp, tôi không ép bản thân làm chuyện mình không muốn đâu."
"Ý cậu là, bây giờ cậu đang làm nhiệm vụ một cách tự nguyện à?"
"Đương nhiên là không!" Lưu Sơn cáu, "Chẳng lẽ tôi bảo tôi không muốn làm nhiệm vụ thì tôi được phép không làm chắc?"
"Cậu có thể chọn không hoàn thành nhiệm vụ," hệ thống bảo, "Dù cậu có hoàn thành hay không, cậu vẫn phải chịu phạt một trăm năm."
"Một lần nghỉ ngơi chỉ có hai mươi phút, nếu tôi không làm xong nhiệm vụ, tôi phải đi qua bao nhiêu cái thế giới hả?" Lưu Sơn day day trán, "Tôi muốn về thế giới của mình càng sớm càng tốt."
Không thấy hệ thống trả lời, Lưu Sơn bỗng có dự cảm chẳng lành, "Không phải đợi tôi chịu phạt xong rồi cũng không được về thế giới cũ đấy chứ?"
"Nếu người kia không tiếp tục bắt cậu chịu phạt thay — lời khuyên của tôi là, ký chủ nên nhanh ch.óng tìm thông tin về người đó đi."
"Anh đúng là nói thì hay lắm, trăm ngàn điểm thì tôi phải làm bao nhiêu cái nhiệm vụ?"
"Ký chủ có thể chọn thế giới độ khó cao, độ khó càng cao, phần thưởng càng nhiều."
Nghe thế, Lưu Sơn chả còn hứng thú gì, "Thôi xin kiếu, thế giới độ khó cao chắc chắn là khó nhằn lắm." Cậu đút hai tay vào túi quần, lững thững đi bộ về nhà, đi theo đường nhỏ, cậu lại bắt đầu rầu rĩ, lẩm bẩm một mình: "Mình sẽ không bị kẹt ở đây mãi đấy chứ?"
Cậu mang bộ mặt đưa đám về nhà, ngay cả món thịt kho tàu khoái khẩu cũng chẳng ăn được mấy miếng đã chui tọt về phòng, làm bố mẹ Lưu nhìn nhau ngơ ngác. Tự nhốt mình trong phòng, Lưu Sơn đi đi lại lại, nhớ lại những chuyện đã qua xem có bỏ sót gì không, đang nghĩ ngợi thì mắt cậu va phải tủ quần áo, nhớ ra cái hộp sắt nhỏ hôm trước.
"Mấy cái kiểu nhật ký hay ảnh ọt thế này thường là manh mối giải đố lắm." Lưu Sơn nhớ tới mấy trò chơi giải đố từng chơi mấy hôm trước, vội lôi cái hộp sắt ra, bày hết ảnh bên trong lên bàn, rồi lật giở cuốn sổ tay liên tục.
Xem đi xem lại mãi mà vẫn chẳng có chút manh mối nào, ngược lại vì động não quá nhiều nên đầu bắt đầu đau âm ỉ, Lưu Sơn day day thái dương, bảo hệ thống: "Hệ thống mấy người có cái vụ chấm điểm không? Tôi muốn cho anh một sao, rõ ràng tôi đã giảm đau rồi mà cái đầu đau vẫn hành hạ người ta thế này."
"Không." Hệ thống trả lời lạnh lùng vô cùng.
Đúng lúc này, bên ngoài có tiếng gõ cửa, cậu quay đầu lại nhìn, mẹ Lưu bưng một đĩa hoa quả đi vào, "Ninh Ninh, mẹ rửa ít hoa quả con thích này, cơm tối con ăn ít quá, có phải tâm trạng không tốt không?"
Vừa nói mẹ Lưu vừa đặt đĩa hoa quả xuống, đúng lúc liếc thấy mấy tấm ảnh trên bàn, bà "ố" lên một tiếng, cầm tấm ảnh năm người lên, giọng đầy hoài niệm: "Tấm này chụp hôm đón Hạo Hạo về nhà được mười ngày đấy. Thằng bé cũng tội nghiệp, mới mấy tuổi đầu bố mẹ đã mất, được họ hàng đón về nuôi, rồi lại bị người ta tống vào trại trẻ mồ côi. Hồi đó mẹ với bố con đi làm từ thiện ở trại trẻ, thấy thằng bé ngoan ngoãn đáng yêu..."
Nói đến đây, ánh mắt mẹ Lưu ánh lên vẻ dịu dàng, "Cũng khéo thật, vừa hỏi tên thì biết thằng bé tên 'Lưu Quân Hạo', bố mẹ thấy đúng là có duyên với nhà mình rồi. Tên cũ của con cũng là 'Quân Hạo' mà."
"Con á?" Lưu Sơn trợn tròn mắt, "Tên cũ của con là 'Quân Hạo' á?"
"Con quên rồi à? Hồi đó đón Hạo Hạo về, cái tên này là bố mẹ đẻ đặt cho nó, nó mất bố mẹ đã đáng thương lắm rồi, nên bố mẹ muốn giữ lại tên cho nó, đành đổi tên con thành 'Quân Ninh'. Cũng tại bố mẹ sai, không bàn bạc trước với con, làm hồi đó con giận dỗi ghê lắm." Mẹ Lưu thở dài, để Quân Hạo nhanh ch.óng hòa nhập, ông bà cứ bắt Quân Ninh phải làm gương, phải nhường nhịn em.
"Con vốn là đứa bé lương thiện, tại bố mẹ cứ lơ là con, nên con mới làm ra mấy chuyện sai trái đó."
Nghĩ đến đây, mẹ Lưu bỗng rơi nước mắt, làm Lưu Sơn giật mình, luống cuống rút khăn giấy lau cho bà, "Mẹ, mẹ nói gì thế, chuyện sai trái gì cơ?"
"Con oán trách bố mẹ cũng đúng thôi," Thấy con trai ngơ ngác, mẹ Lưu cứ nghĩ nó chột dạ, "Chuyện cũ qua rồi thì cho qua đi, con tự nhốt mình trong nhà lâu thế rồi, hay là thử ra ngoài đi con?"
"Mẹ, ý mẹ là sao?" Lưu Sơn mù tịt, chả hiểu sao mẹ Lưu lại nói thế, cậu gọi hệ thống trong đầu để hỏi cho ra nhẽ, nhưng gọi mấy lần mà nó cứ lặn mất tăm.
Cái hệ thống rác rưởi này, lại mất tín hiệu!
Thật ra hệ thống có nghe thấy Lưu Sơn gọi, nhưng nó đang bận giao dịch với một ký chủ khác.
Nó đâu chỉ phụ trách mỗi mình Lưu Sơn, trước mặt Lưu Sơn thì nó xưng là "hệ thống trừng phạt", nhưng với ký chủ khác thì nó lại đóng vai hệ thống kiểu khác.
Ký chủ kia đang ở giai đoạn nước rút, nó phải để tâm nhiều hơn, còn bên Lưu Sơn, với cái đầu óc của cậu thì còn khướt mới giải được câu đố, cứ kệ đấy cũng chả sao.
Lưu Sơn không biết mình bị xếp vào nhóm "xử lý sau", đang vắt óc suy nghĩ, ngồi trên giường ngẫm nghĩ lại mấy lời khó hiểu của mẹ Lưu.
Cậu vò đầu bứt tai, mấy chuyện động não này làm khó cậu quá, nếu cậu thông minh thì đã đoán ra ai hãm hại mình rồi.
Là ai nhỉ? Cậu nhớ là mình có kẻ thù nào đâu. Mà khoan, giờ phải nghĩ cách phá vòng lặp cái đã.
Lưu Sơn cố lái suy nghĩ về đúng hướng, nếu Vạn Thu còn nhận ra cậu khác với nguyên chủ, thì bố mẹ sống chung hơn hai mươi năm sao lại không nhận ra?
Còn chuyện mẹ Lưu bảo 'hắn' làm chuyện sai trái, có khi nào là mấy chuyện viết trong cuốn sổ tay không?
Rõ ràng không phải nguyên chủ làm, nhưng lại bị thằng em vu oan giá họa. Nhưng chuyện này liên quan gì đến vòng lặp? Mấy chuyện đó qua lâu lắc rồi, có ăn nhập gì với cái ngày lặp đi lặp lại này đâu.
Đang mải nghĩ thì đồng hồ điểm mười hai giờ đêm, cậu lại lăn ra ngủ như ch.ết.
Tỉnh dậy lần nữa, sau mấy chục lần lặp lại, Lưu Sơn đã quá rành rẽ cách cứu bố mẹ, vẫn bài cũ bảo mẹ Lưu dặn hai anh em kia khoan hẵng về, xong xuôi cậu chui tọt vào phòng, Vạn Thu gọi điện cũng mặc kệ không nghe.
Nhưng cậu không nghe máy thì người ta cũng tự vác xác đến. Nghe mẹ Lưu gõ cửa bảo bạn đến tìm, Lưu Sơn thở dài mở cửa, thấy Vạn Thu mang khuôn mặt "Tề Lâm Ý" đang cười với mình, "Hi."
"Hai đứa cứ nói chuyện tự nhiên nhé." Mẹ Lưu hớn hở đóng cửa lại giúp, vừa xuống lầu vừa ngân nga hát.
"Anh cứ phải dùng xác của anh ta à?" Từ lúc biết bộ dạng thật của Vạn Thu không phải thế này, Lưu Sơn không nhịn được cà khịa, "Để cho người ta con đường sống đi chứ."
Vạn Thu ngồi vắt chân chữ ngũ trên cái ghế duy nhất trong phòng, "Chỉ cần cậu nói cho tôi biết làm sao cậu biến những gì mình thấy thành video, tôi sẽ tha mạng cho cậu ta."
"Anh còn chiếm được xác người khác, tôi làm được trò này thì có gì lạ đâu?" Lưu Sơn nhíu mày, chả hiểu sao tên này cứ cố chấp muốn biết bí mật của cậu thế.
"Khác nhau chứ," Vạn Thu lắc đầu cười khẩy, "Năng lực nào cũng có điều kiện kích hoạt, như tôi thì phải hôn mới chiếm được xác người ta. Còn cậu, có vẻ làm việc đó dễ ợt. Hơn nữa —" Anh ta nhìn Lưu Sơn đầy ẩn ý, "Năng lực nào cũng có tác dụng phụ, nhưng cậu có vẻ chẳng bị sao cả."
Vì tôi xài đạo cụ chứ sao. Lưu Sơn thầm nghĩ, nhưng tất nhiên không thể nói toẹt ra được, đành ra vẻ nguy hiểm: "Cũng không hẳn là không có." Cậu liếc Vạn Thu một cái, đ.á.n.h trống lảng, "Thế tác dụng phụ của anh là gì?"
