Ký Chủ Bị Hệ Thống Chấm Rồi - Chương 34: Tôi Muốn Đi Xem Một Buổi Biểu Diễn Ca Nhạc 19 (hết)
Cập nhật lúc: 28/02/2026 14:05
Editor: Yang Hy
Thấy Vạn Thu cười khẩy chẳng nói chẳng rằng, Lưu Sơn sợ anh ta lên cơn điên, vội xua tay: "Tôi tò mò hỏi tí thôi, không muốn nói thì bỏ đi. Nếu tôi nói cho anh biết cách làm, anh hứa sau này không chiếm xác Tề Lâm Ý nữa thật à?"
Vạn Thu khoanh tay trước n.g.ự.c, nhướng mày nhìn cậu: "Đương nhiên, cái kèo nhỏ này tôi giữ lời được. Có điều, qua mấy ngày nay tìm hiểu cậu, tôi thấy cậu đâu có tốt bụng đến thế."
"Lâu lâu tôi muốn làm người tốt việc tốt không được chắc?" Lưu Sơn cạn lời, "Tôi chỉ cần có cái đồ điện t.ử nào đó là chuyển được ký ức thành video, còn tác dụng phụ ấy à..."
Thật ra cậu cũng chả biết có tác dụng phụ quái gì, căn bản là không có, nếu tính kỹ thì cái hại duy nhất là tốn mớ điểm ít ỏi của cậu thôi.
Nhưng nếu không bịa ra cái gì đó nghe lọt tai thì chắc chắn tên kia không tin. Nghĩ thế, cậu vừa làm bộ khó xử, vừa vắt óc nghĩ xem nên c.h.é.m gió thế nào, bỗng trong đầu nảy số: "Tác dụng phụ là khó kiềm chế cảm xúc."
Vẻ mặt Vạn Thu đăm chiêu: "Hèn chi."
Không ngờ anh ta tin sái cổ, Lưu Sơn hơi bất ngờ, nhưng cũng kệ, quay sang hỏi Vạn Thu xem có nghĩ ra cách phá giải tình thế chưa.
Vạn Thu lắc đầu: "Có thì tôi đã chẳng tìm cậu. Mà giờ tôi cũng chả quan tâm chuyện đó nữa, hiếm khi có dịp, ra ngoài đi dạo với tôi không?"
Lưu Sơn nhìn anh ta đầy nghi ngờ: "Đi đâu?"
"Đằng trước có con sông, cảnh đẹp lắm." Vạn Thu làm như đang rủ rê, nhưng thực chất chẳng cho Lưu Sơn cơ hội từ chối, cứ thế lôi xềnh xệch người ta đi.
Đi một mạch mấy tiếng đồng hồ, lúc Lưu Sơn lết về đến nhà thì mệt bở hơi tai, chỉ muốn lăn quay ra ngủ. Cậu liếc nhìn điện thoại, mới mười giờ tối, mà pin điện thoại vẫn trơ ra ở mức 80%.
Hai mươi phần trăm còn lại rốt cuộc là cái gì đây?
Lưu Sơn réo gọi làm phiền hệ thống trong đầu, nhưng nó vẫn im thin thít chẳng hó hé tiếng nào.
"...Cái hệ thống rác rưởi." Cậu không nhịn được c.h.ử.i đổng lên.
Cậu trằn trọc lật người, vắt óc suy nghĩ xem làm sao để thoát khỏi tình cảnh này. Cậu bật dậy, lôi cái hộp sắt ra lần nữa, lật đi lật lại xem đống ảnh và cuốn sổ tay. Cậu cố gắng lục lọi ký ức của nguyên chủ để tìm manh mối trong nhật ký, nhưng nhớ đi nhớ lại cũng chỉ toàn mấy đoạn ký ức mờ nhạt, đứt quãng. Mang máng như có thứ gì đó đang ngăn cậu nhớ lại chuyện xưa. Cậu nhớ lại những lời mẹ Lưu nói, cố gắng xâu chuỗi mọi việc lại với nhau.
Chuyện sai trái mà "hắn" đã làm rốt cuộc là cái gì nhỉ?
Nghĩ nát óc cũng chẳng ra, Lưu Sơn thầm c.h.ử.i cái hệ thống tự tung tự tác, bày đặt bật cái chế độ chống spoil gì đó. Thở dài thườn thượt, cậu đành cam chịu đi lục lọi các tài khoản mạng xã hội của nguyên chủ, hòng tìm ra sự thật.
Cái vòng lặp này chắc chắn phải có nguyên do. Mà nguyên do không nằm ở nguyên chủ thì cũng là tại Vạn Thu. Dù sao cũng chỉ có hai người bọn họ biết mình đang bị kẹt trong vòng lặp.
Lưu Sơn không kìm được suy nghĩ về Vạn Thu, tên này rõ ràng là một tên quái gở, chưa nói đến thủ đoạn tàn độc, lại còn có cái siêu năng lực ất ơ nào đó. Liệu có khi nào nguyên chủ cũng có siêu năng lực, chỉ là chính hắn không biết không?
Gõ từ khóa "siêu năng lực" vào thanh tìm kiếm, Lưu Sơn lướt nhanh qua các kết quả.
Hóa ra thế giới này có người sở hữu siêu năng lực thật, nhưng số lượng không nhiều và phần lớn đều giấu kín thân phận. Trong một diễn đàn ẩn danh, cậu biết được có những người không hề biết mình có siêu năng lực, rất có thể do bị kích động bởi điều gì đó mà vô tình sử dụng năng lực. Việc dùng siêu năng lực cũng thường đi kèm điều kiện kích hoạt, chẳng hạn như Vạn Thu cần phải "hôn" mới đổi xác được.
Vậy còn nguyên chủ thì sao? Chẳng lẽ vì bố mẹ bị anh em gi.ết hại nên kích hoạt dị năng, khiến hắn kẹt trong vòng lặp? Nhưng cậu đã ngăn cản chuyện đó rồi cơ mà, sao vòng lặp vẫn chưa dứt? Nhớ đến vấn đề "ký ức" mà hệ thống nhắc tới, Lưu Sơn cau mày, chẳng lẽ bắt buộc cậu phải nhớ lại những chuyện nguyên chủ đã quên?
Trong lúc Lưu Sơn đang vắt óc suy luận thì hệ thống lại đang bận giao lưu với một ký chủ khác. Lúc này nó không phải là [Hệ thống trừng phạt] mà là [Hệ thống đóng vai bia đỡ đạn]. Ký chủ này là người nó nhận sau Lưu Sơn, nhưng khác với Lưu Sơn, người này là tay lão luyện, làm nhiệm vụ không chỉ thành thạo hơn Lưu Sơn mà còn có thể gọi là hoàn hảo.
Ngặt nỗi, thể chất của ký chủ này tự dưng dở chứng lạ đời, rõ ràng đang đi đúng cốt truyện ngon lành thì đùng cái lại thu hút sự chú ý của tất cả các nhân vật chính, thậm chí bọn họ còn đ.á.n.h nhau sứt đầu mẻ trán vì cậu ta, đúng chuẩn "vạn người mê" danh bất hư truyền. Chính vì thế, đừng nói là hoàn thành nhiệm vụ, cốt truyện của tiểu thế giới cũng loạn cào cào cả lên. Hệ thống cũ chịu không nổi cảnh nhiệm vụ thất bại liên tục, lại còn tốn công tốn sức đi vá lỗi cốt truyện, nên đã chi một đống điểm để cầu xin nó nhận giùm cái ca khó đỡ này.
Sau khi nhận việc, hệ thống quan sát qua một thế giới, rồi soi lại biểu hiện của ký chủ này ở các thế giới trước, cuối cùng cũng tìm ra nguyên nhân: Hóa ra trước đây cậu ta từng đóng vai một nhân vật "vạn người mê", nhiệm vụ xong rồi mà cái thuộc tính đó vẫn bám theo dai dẳng. Biết bệnh rồi thì bốc t.h.u.ố.c, hệ thống bèn chọn mấy thế giới có nhân vật bia đỡ đạn thuộc dạng "vạn người ghét" bắt ký chủ đóng vai, cốt để làm giảm bớt ảnh hưởng của cái thuộc tính "vạn người mê" kia.
Thế nhưng, nó đúng là đã đ.á.n.h giá thấp sức ảnh hưởng của cái thuộc tính "vạn người mê" này. Ròng rã năm thế giới nhiệm vụ, vị ký chủ này thế mà vẫn biến từ "vạn người ghét" thành "vạn người mê" được. May mà, ảnh hưởng của "vạn người mê" cũng giảm đi được chút ít, không nhiều, nhưng có còn hơn không.
Nó lại nhớ đến Lưu Sơn vẫn đang vật lộn ở thế giới thứ hai, người ta đi qua năm thế giới rồi, mà thằng nhóc này thế giới thứ hai mãi vẫn chưa xong.
"Hệ thống, cứu mạng." Giang Bạch Lâm thoi thóp gọi, cậu ta đang yên đang lành đóng vai bia đỡ đạn, ai ngờ một trong những nhân vật chính lại yêu quá hóa hận, không có được thì muốn hủy hoại cậu ta. Nhưng cậu ta chưa đến đoạn phải ch.ết theo cốt truyện, nếu ch.ết thật thì công cốc hết!
Hệ thống bừng tỉnh, "Đan hồi hồn, năm nghìn điểm. Lấy không?"
"Lấy!" Giang Bạch Lâm vừa dứt lời, trong tay đã xuất hiện một viên t.h.u.ố.c, cậu ta vội vàng nuốt trọn, nuốt xong, một luồng khí ấm lan tỏa từ bụng dưới ra khắp toàn thân. Cả người ấm lên, vết thương trên người cũng lành lại nhanh ch.óng.
Tiếp đó, hệ thống ở lại hướng dẫn Giang Bạch Lâm, nhưng thế giới này hiểm nguy trùng trùng, Giang Bạch Lâm nơm nớp lo sợ làm theo chỉ dẫn của hệ thống, tốn không ít điểm, cuối cùng cũng hoàn thành nhiệm vụ một cách hú hồn hú vía.
Xong việc bên này, hệ thống nghĩ ngợi một lát, quyết định để phân thân ở lại chỗ Giang Bạch Lâm, còn bản thể thì quay về chỗ Lưu Sơn.
Điều làm nó bất ngờ là, thằng nhóc này không những phá vỡ được vòng lặp thật, mà còn tống cổ được Vạn Thu vào tù, giờ đang hí hửng chuẩn bị hành lý sang thành phố bên cạnh xem buổi biểu diễn ngày mai.
"Cậu phá được vòng lặp thật này."
Hệ thống bất thình lình lên tiếng làm Lưu Sơn khựng lại, cậu đảo mắt, "Anh nói cứ như không tin tôi làm được ấy nhỉ. Anh có biết mấy ngày qua tôi phải trải qua bao nhiêu vòng lặp nữa không hả?"
Cái hệ thống vô dụng này, lúc đầu gọi thì không thưa, sau thưa thì lại bảo mình là phân thân, hỏi gì cũng ca bài ca "đã bật chế độ chống spoil". Chán chả buồn nói, Lưu Sơn đành tự mình đi tìm hiểu từng người một, sau cả trăm lần lặp lại, cuối cùng cậu cũng biết "ký ức" mà nguyên chủ đã đ.á.n.h mất là gì.
Hồi nhỏ, vì sự xuất hiện của em trai, hắn không những bị ép phải đổi tên, mà còn bị san sẻ tình thương của bố mẹ và sự yêu thương của anh trai. Thậm chí ở trường, người ta cũng hay lôi hắn ra so sánh với em trai, bao nhiêu chuyện hắn chẳng làm cũng bị đổ vạ lên đầu.
"Không phải con làm."
"Sao không ai tin con chứ?"
Cái gọi là chuyện sai trái, toàn là vu oan giá họa cả.
Tiếng kêu oan của nguyên chủ chẳng ai thèm nghe, nỗi thất vọng tích tụ ngày qua ngày khiến hắn chẳng còn tin tưởng ai nữa. Lúc bắt gặp chuyện mờ ám giữa anh trai và em trai, hắn định mách bố mẹ, nhưng nghĩ lại thì ai tin hắn đây? Với lại anh trai còn đe dọa cấm hắn hé răng nửa lời, nếu không sẽ tống hắn vào trại tâm thần.
Thế nên nguyên chủ mới viết câu hỏi đó vào nhật ký - Chúng ta không phải là anh em sao?
Hắn nghĩ mãi không thông tại sao anh ruột lại đối xử với mình như thế. Những trải nghiệm từ nhỏ đến lớn khiến hắn tin rằng chẳng ai tin lời mình nói, thế là hắn tự nhốt mình trong phòng, không muốn bước chân ra ngoài nữa.
Khi tất cả ký ức ùa về, Lưu Sơn đã có cuộc nói chuyện thẳng thắn với bố mẹ, kể hết mọi chuyện của nguyên chủ bao năm qua. Trong nước mắt của mẹ Lưu và sự hối hận của bố Lưu, pin điện thoại đã sạc đầy 100%, cuối cùng cậu cũng đón được "ngày mai" thực sự.
Lần này chẳng ai phải ch.ết cả. Hoặc có thể nói, người ch.ết chỉ có mỗi Lưu Quân Ninh.
Lưu Sơn tố cáo Vạn Thu, cậu đã tìm thấy bằng chứng phạm tội trong biệt thự của anh ta, đồng thời chuyện thằng em thuê người gi.ết anh cũng bị phanh phui. Bằng chứng rành rành ra đấy mà thằng anh còn dám yêu cầu Lưu Sơn viết đơn bãi nại. Bố mẹ Lưu giận quá, tuyên bố từ mặt hai anh em đó luôn.
Nghĩ đến việc mấy ngày nữa mình sẽ ch.ết, bố mẹ nguyên chủ vừa mới hòa giải với con trai thứ chưa được bao lâu, chưa kịp bù đắp gì đã phải chịu cảnh người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, cậu cũng lo hai ông bà không chịu nổi. Dù sao họ cũng thương nguyên chủ, chỉ là cách thương yêu đó vô tình làm tổn thương hắn thôi. Thôi thì, đến lúc đó nhờ Tề Lâm Ý để mắt tới họ một chút vậy.
Trong cả trăm lần lặp lại, cậu và Tề Lâm Ý cũng coi như là bạn bè, cậu cũng có ý nhờ anh ta trông nom giúp, lần nào lặp lại cậu cũng kiên nhẫn cho Tề Lâm Ý xem mấy đoạn video quay màn hình đã chuẩn bị sẵn. Phải công nhận là mấy cái video này hữu dụng phết, lúc tố cáo Vạn Thu cũng giúp ích được khối việc.
Sáng hôm sau, Lưu Sơn lên đường dưới ánh mắt tiễn biệt của bố mẹ Lưu. Trước khi đi, cậu ôm chầm lấy hai ông bà thật c.h.ặ.t, trịnh trọng nói lời "tạm biệt".
"Ninh Ninh, đợi con về, mẹ làm thịt kho tàu con thích cho ăn nhé."
"Vâng."
Buổi biểu diễn ở ngay thành phố bên cạnh, đi tàu cao tốc có hai tiếng là tới nơi. Xuống tàu, Lưu Sơn phi thẳng về khách sạn, ngủ một giấc đến chiều rồi mới mò đến nhà thi đấu nơi tổ chức biểu diễn. Nguyên chủ đi xem buổi biểu diễn của một nữ thần tượng ảo, fan cũng chẳng đông lắm nên không phải xếp hàng chen chúc gì. Nguyên chủ đặt vé hàng ghế đầu, dù Lưu Sơn chẳng khoái món này lắm, nhưng vẫn xem rất chăm chú, còn học theo mọi người xung quanh hò hét cổ vũ cho thần tượng.
Buổi biểu diễn không kéo dài lắm, tính cả thời gian vào cửa thì cũng chỉ tầm một tiếng rưỡi. Lúc tan tầm thì đã hơn mười một giờ đêm.
Cả buổi chiều ngủ li bì nên chưa kịp ăn tối, Lưu Sơn định bụng trước khi về khách sạn sẽ ghé chợ đêm gần đó làm tí đồ ăn khuya. Tuy là đêm khuya nhưng bên ngoài vẫn đông vui nhộn nhịp lắm. Các hàng quán xếp gọn gàng hai bên đường, ở giữa có một khoảng trống đặt khá nhiều bàn ghế cho du khách và người đi đường ngồi ăn uống nghỉ ngơi.
Mua vài món ăn vặt xong, Lưu Sơn đảo mắt tìm chỗ ngồi trong đám đông, mãi mới thấy một cái bàn trống. Cậu vừa ngồi xuống chưa được bao lâu thì có người đến ngồi vào chỗ trống bên cạnh.
Lưu Sơn cũng chẳng để ý, giờ này đông người, chuyện ghép bàn là bình thường. Thế nhưng lúc cậu ăn xong, dọn dẹp định đứng dậy thì cổ tay bị ai đó nắm c.h.ặ.t lấy.
Cậu thắc mắc quay sang nhìn, là một người lạ hoắc, "Có việc gì thế?"
Tên kia cười cười, đứng dậy ghé sát vào tai Lưu Sơn thì thầm: "Cậu không nghĩ là tôi thoát ra được thật đấy chứ?"
Lưu Sơn: "..."
Trước khi ngất đi, Lưu Sơn còn nghe thấy tiếng la hét thất thanh vang lên liên hồi.
[Tổng kết nhiệm vụ]
[Nhiệm vụ: Tham gia buổi biểu diễn ca nhạc]
[Hoàn thành, điểm thưởng 500. Chế độ chống spoil nhân đôi, tổng cộng 1000 điểm.]
[Nhiệm vụ ẩn: Bí mật của sát thủ]
[Hoàn thành, điểm thưởng 500]
[Tổng cộng 1500 điểm]
Trở về không gian nhiệm vụ, Lưu Sơn xóa sạch video trong phần tự động ghi hình.
Nhiệm vụ lần này thành công giúp cậu có thêm năm phút nghỉ ngơi.
Lưu Sơn: "Cái thằng khốn đ.â.m tôi là Vạn Thu hả?"
Hệ thống "ừ" một tiếng, "Cậu ta đổi xác với tên cai ngục, sau đó đổi qua mấy cái xác nữa mới tới nơi."
Lưu Sơn sững sờ một lúc lâu: "Anh ta bị bệnh à!" Cậu nhớ nơi nhốt Vạn Thu xa tít mù tắp, "Sao anh ta biết tôi ở đâu?"
"Cậu ta định vị vị trí của cậu qua mạng internet cậu dùng." Điều hệ thống không nói cho cậu biết là Vạn Thu còn nhân lúc hỗn loạn đã cướp luôn cái xác của cậu đi.
"Thế bố mẹ nguyên chủ sao rồi, họ vẫn ổn chứ?"
Hệ thống hơi bất ngờ, kết thúc thế giới trước Lưu Sơn chẳng hỏi han gì đến người trong tiểu thế giới cả, nó nghĩ sao thì hỏi vậy luôn.
Lưu Sơn cười nhạt, "Tuy là lặp lại cùng một ngày, nhưng với tôi thì cũng như sống những ngày bình thường thôi." Chưa kể cộng dồn mấy ngày trong vòng lặp lại cũng ngót nghét cả năm trời rồi.
"Ra là vậy." Hệ thống theo dõi hình ảnh trong tiểu thế giới, "Vạn Thu mang xác cậu đi rồi, bố mẹ cậu và cảnh sát đang lùng sục tung tích cậu ta khắp nơi."
"Anh ta tha cái xác nguyên chủ đi làm gì?" Lưu Sơn kinh ngạc, "Không phải lại định làm tiêu bản để ngắm đấy chứ?" Vừa nghĩ đến cảnh đó, da gà da vịt cậu đã nổi hết cả lên.
"Đúng thế."
"Thôi dẹp đi, không bàn chuyện này nữa." Lưu Sơn xoa xoa cánh tay, "Dù sao cũng chẳng phải cơ thể tôi, chỉ tội cho nguyên chủ đen đủi thôi."
Hai mươi lăm phút nghỉ ngơi mới trôi qua có năm phút, nhớ lại chuyện lúc trước gọi hệ thống mãi không thưa, Lưu Sơn khiếu nại: "Tôi gọi anh bao nhiêu lần, sao anh không ló mặt ra? Bị chập mạch à?"
"Lúc đó tôi đang ở chỗ một ký chủ khác, quên không để phân thân lại chỗ cậu." Hệ thống thấy chẳng có gì phải giấu, cơ bản thì ai cần nó nhất nó sẽ ở đó.
Hiện tại nó chỉ quản lý hai ký chủ tính cả Lưu Sơn, ký chủ "vạn người mê" kia thì không cần lo lắng lắm, chỉ là thế giới trước rắc rối quá nó mới phải sang canh chừng thôi.
"Không phải hệ thống các anh mỗi lần chỉ phụ trách một ký chủ thôi à?" Lưu Sơn ngạc nhiên hỏi, cậu cũng hay đọc truyện hệ thống, làm gì có hệ thống nào kiêm nhiệm nhiều người thế?
"Có vài hệ thống gặp phải mấy ký chủ ca khó, nên nhờ tôi giúp một tay." Đương nhiên là phải trả phí cho nó bằng điểm tích lũy rồi.
Hệ thống không muốn tiết lộ quá nhiều quy tắc, vừa khéo thời gian nghỉ cũng hết, "Hết giờ nghỉ ngơi, chuẩn bị vào thế giới nhiệm vụ tiếp theo."
