Ký Chủ Bị Hệ Thống Chấm Rồi - Chương 35: Thế Giới Người Cá 1

Cập nhật lúc: 28/02/2026 14:05

Editor: Yang Hy

"Cô Liv ơi, người cá ch.ết đi rồi có biến thành bọt biển hết không ạ?"

Cô Liv cúi đầu xuống thì thấy bé người cá có cái đuôi màu xanh lam đang kẹp một cuốn sách dày cộp bên nách trái, mặt thằng bé nghiêm túc lắm, cứ như câu hỏi này quan trọng ghê gớm. Làm giáo viên, cô Liv thích mấy đứa trẻ hay hỏi han, hỏi gì cũng được.

"Không đâu con, bình thường thì người cá cũng giống mấy loài khác, ch.ết là còn xác mà."

"Thế sao chị người cá này lại biến thành bọt biển được ạ?" Bé người cá lật cuốn sách trên tay ra, tìm đến trang có hình vẽ đẹp ơi là đẹp, bàn tay thằng bé mũm mĩm, ngón trỏ chỉ vào hình — nàng tiên cá xinh đẹp tóc đỏ đang tan thành bọt biển từ phần đuôi rồi hòa vào biển cả.

"Cô Liv ơi, cái này là lừa trẻ con ạ?" Bé người cá nhíu mày hỏi, cái má phúng phính nhìn là muốn nựng, làm cô Liv chỉ muốn đưa tay nhéo một cái.

Mấy bé người cá khác định về rồi cũng không vội về nữa, cả đám tò mò bơi lại gần. Bị mấy chục con mắt nhìn chằm chằm, cô Liv thấy hơi áp lực, hôm nay là ngày đầu tiên cô đứng lớp, cũng là lần đầu bị nhiều trẻ con vây quanh thế này, làm trong lòng cô hừng hực cảm giác sứ mệnh cao cả.

Đây đúng là cơ hội tốt để dạy dỗ bọn trẻ mà!

Cô Liv xoa đầu bé người cá hỏi đầu tiên, thằng bé có mái tóc vàng xoăn như rong biển, đuôi tóc rủ xuống bờ vai tròn trịa. Da thằng bé trắng bóc, lớn lên chắc chắn lại là một mỹ nam ngư được loài người ca tụng nhan sắc cho xem. Cô thầm nghĩ.

"Không phải lừa đâu con." Cô Liv rụt tay về, bảo: "Có một trường hợp, người cá ch.ết đi sẽ biến thành bọt biển hòa làm một với đại dương giống như trong sách đấy."

Mắt bọn trẻ sáng rực lên, mong chờ cô nói tiếp.

"Các con muốn biết lắm hả?" Nghĩ ra gì đó, cô Liv cười ranh mãnh, nhưng bọn trẻ con ngây thơ đâu biết lòng dạ hiểm độc của người lớn, đồng thanh hô to: "Muốn ạ!"

"Được rồi, thế thì bài kiểm tra tới, cả lớp phải cố gắng lên nhé, nếu ai cũng được điểm giỏi, cô sẽ dành hẳn một tiết để kể cho các con nghe, chịu không!"

"Chịu ạ!" Bọn trẻ vui vẻ đáp lời, chỉ có bé người cá đuôi xanh là xụ mặt xuống. Cô Liv tưởng thằng bé không vui vì không được nghe đáp án ngay, bèn giải thích: "Bài kiểm tra là tuần sau rồi, cô cũng cần đi tìm tài liệu mới kể hay cho các con nghe được chứ."

Bé người cá ỉu xìu gật đầu, chào cô Liv rồi ôm sách bơi ra ngoài, trông chán đời lắm.

Lần này cậu biến thành người cá, mà nhiệm vụ của người ủy thác là [Ch.ết đi và hóa thành bọt biển giống như người cá trong truyền thuyết].

Truyền thuyết kể rằng, hồi con người chưa biết trên đời có người cá, cô công chúa người cá nhỏ tuổi đã lén trồi lên mặt biển để xem con người trông ra sao. Cô yêu một chàng hoàng t.ử ngay từ cái nhìn đầu tiên, cứu chàng trong cơn bão đưa vào bờ. Nhưng nghe tiếng chân người, công chúa người cá trốn đi, hoàng t.ử không biết công chúa người cá cứu mình, cứ tưởng cô công chúa loài người mà chàng nhìn thấy lúc tỉnh lại mới là ân nhân cứu mạng.

Đau khổ quá, công chúa người cá tìm đến phù thủy người cá, đổi giọng nói lấy đôi chân người để lên bờ. Cô chịu đựng nỗi đau như kim châm mỗi khi bước đi, nhưng vẫn không có được tình yêu của hoàng t.ử. Lúc hoàng t.ử sắp kết hôn, các chị của công chúa người cá đưa cho cô con d.a.o găm, đó là thứ các chị dùng mái tóc của mình để đổi với phù thủy. Chỉ cần gi.ết hoàng t.ử, công chúa người cá sẽ có lại đuôi cá và tìm lại được giọng nói.

Nhưng công chúa người cá không làm thế, cô đ.â.m d.a.o vào chính mình, nhảy xuống biển. Thân xác cô hóa thành bọt biển.

Lưu Sơn vừa nhìn thấy câu chuyện này là biết ngay đây là truyện cổ tích nổi tiếng ở thế giới cũ của cậu. Không ngờ sang thế giới này nó lại thành truyền thuyết của loài người cá, mà hình như là chuyện có thật nữa chứ. Hồi đó các chị của công chúa người cá biết em mình ch.ết, để tưởng nhớ em, họ đã tạc tượng em gái và ghi chép lại câu chuyện của cô.

Còn bây giờ, người cá đã có thể chung sống hòa bình với con người. Người cá thoải mái nổi lên mặt nước, chẳng cần sợ bị con người nhìn thấy. Để tỏ lòng tôn trọng, tàu thuyền của con người cũng cố gắng tránh xa nơi ở của người cá, hoặc có lỡ đi ngang qua thì cũng giữ trật tự, không làm phiền quá nhiều.

Đa số người cá thích ở những vùng biển vắng vẻ, dù có thấy người cũng ít khi lộ diện. Chỉ có một số ít người cá thích chơi với người, thậm chí có người cá còn kết đôi với con người luôn.

Trường hợp này thì thường là người cá biến đuôi thành chân; cũng có người chọn biến thành người cá để sống dưới biển cùng người yêu. Đại đa số người cá không có phép thuật, chỉ có gia tộc phù thủy người cá trong truyền thuyết là dùng được phép thuật thôi.

Con cháu của bà phù thủy đó cùng với hoàng tộc người cá đã thí nghiệm bao nhiêu năm, tìm ra cách giảm đau đớn khi chuyển đổi xuống mức thấp nhất. Có điều, nỗi đau thể xác thì hết, nhưng tình yêu khác giống loài này vẫn có cái giá phải trả. Phép thuật chỉ thay đổi cấu tạo cơ thể thôi, chứ hai giống loài khác nhau kết hợp thì vẫn không thể có con được.

Có vài người có thể sẽ hối hận, rồi chia tay người cá. Mà người cá cả đời chỉ có một bạn đời duy nhất, người yêu bỏ đi không thương tiếc làm mấy người cá này buồn rầu sinh bệnh, thậm chí là ch.ết. Mà kể cả người yêu không thay lòng đổi dạ, thì sau khi người kia ch.ết đi, mạng sống của một số người cá cũng nhanh ch.óng chấm dứt theo.

Đằng nào cũng ch.ết sớm thôi. Lưu Sơn kết luận.

Ngày xưa, từng có người cá đề xuất cấm tiệt việc tiếp xúc với con người. Nhưng càng cấm đoán gắt gao thì càng có nhiều người cá liều mạng muốn đi tìm hiểu, kết cục thì vẫn y chang nhau. Dần dà, nó thành ra cái tình cảnh sống chung hòa bình với con người như bây giờ.

Chỉ cần người cá không tò mò về con người thì sẽ không chủ động, không chủ động thì sẽ chẳng nảy sinh tình cảm gì hết.

Bơi ra khỏi trường học người cá, Lưu Sơn nhìn thấy ngay người cá cao lớn đứng bên cổng cùng một bé người cá khác. Cả hai đều có đuôi màu xanh lam, nhưng người lớn thì đuôi xanh đậm, còn đứa nhỏ thì đuôi xanh nhạt giống Lưu Sơn.

Đó là anh trai cậu - Vitol, và đứa em sinh đôi Arnold. Còn cậu bây giờ tên là Ollie.

"Sao lề mề thế?" Thấy cậu cuối cùng cũng ra, Vitol nhíu mày hỏi.

Là anh cả, Vitol gánh trách nhiệm đưa đón hai đứa em đi học mỗi ngày.

Arnold với Lưu Sơn học khác lớp, với lại tuy là sinh đôi nhưng hai đứa trông chẳng giống nhau mấy. Nguyên chủ tuy hơi béo tí, nhưng nét mặt vẫn nhìn ra là một cậu bé đẹp trai. Còn Arnold tuy không xấu, nhưng nhìn cũng thường thường thôi.

Mỗi lần người khác nghe nói hai đứa là sinh đôi thì đều ngạc nhiên lắm. Lâu dần, Arnold chả thích xuất hiện cùng lúc với Ollie nữa.

Có điều lớn lên rồi thì ngoại hình hai đứa lại thay đổi. Nguyên chủ càng lớn càng "xuống sắc", từ một mầm non đẹp trai biến thành một gã người cá béo ú. Còn Arnold thì trổ mã, gần như xứng đáng với danh hiệu "mỹ nhân ngư".

"Em hỏi cô giáo chút việc ạ." Lưu Sơn giơ cuốn sách trên tay lên, ra hiệu cho Vitol cầm hộ. Cuốn sách này nặng quá thể, vai của một bé người cá bảy tuổi như cậu làm sao mà vác nổi.

"Sao ngày nào em cũng kè kè cuốn sách này thế, đã thế còn không tự cầm nữa. Nặng ch.ết đi được." Mồm thì càm ràm, nhưng Vitol vẫn cầm lấy sách nhét vào túi mình, mỗi tay dắt một đứa em bơi về hướng nhà.

Vitol dắt hai bé người cá bơi qua những rặng san hô đủ màu sắc, dọc đường còn lách qua đủ loại đàn cá, rẽ ngang rẽ dọc một hồi mới về đến cửa nhà.

Đây là một căn nhà ba tầng, tường làm bằng chất liệu giống như đá núi lửa, bề mặt trông lồi lõm sần sùi. Cửa sổ là mấy cái lỗ tròn vo, chẳng có gì che chắn cả, nước biển cứ thế chảy ra chảy vào qua các ô cửa.

Còn cửa chính là một cái lỗ hình bán bầu d.ụ.c đục trên tường, nhà họ dùng rong biển để che chắn, có người cá thì thích dùng san hô làm cửa. Đám rong biển này khác với rong biển bình thường, chúng được ếm bùa rồi, chỉ có hơi thở của người nhà Ollie mới mở được thôi.

Rong biển rủ từ trên xuống như cái rèm cửa, Vitol lấy tay gạt nhẹ, rong biển liền tách sang hai bên, đợi mấy người cá vào xong, rong biển lại khép lại như cũ.

Nội thất bên trong cũng na ná đồ con người dùng, chỉ khác chất liệu thôi, cũng có vài món là lấy từ chỗ con người.

Người cá với con người có buôn bán qua lại và trao đổi kiến thức. Vùng biển sâu con người không xuống được thì người cá xuống được. Biển sâu có tài nguyên phong phú, mà con người thì tò mò về biển sâu lắm.

Người cá trưởng thành có thể chọn đủ loại nghề, có khá nhiều nghề cần phải làm việc với con người, nhưng bố mẹ nguyên chủ thì không thích dây dưa với con người cho lắm.

(Editor: Sự thiệt là tên phiên âm của 2 bé người cá là Ô Nô và Ô Li, anh trai là Vi Đa, ối dồi ôi quá nên sốp cho cả thế giới này tên tiếng Anh hết luôn :>)

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.