Ký Chủ Bị Hệ Thống Chấm Rồi - Chương 36: Thế Giới Người Cá 2

Cập nhật lúc: 28/02/2026 14:06

Editor: Yang Hy

Công việc của bố mẹ là thám hiểm đáy biển sâu, chẳng cần giao tiếp hay gặp gỡ con người, chỉ cần thu thập dữ liệu theo yêu cầu rồi gửi lên là xong. Có mấy ông chủ con người muốn cảm ơn, ngoài tiền ra còn tặng thêm vài món đồ khác nữa.

Làm nghề này mỗi chuyến đi ít nhất cũng mất một hai tháng. Lần này phải hơn nửa tháng nữa họ mới về. Thế nên hai bé người cá đều do Vitol chăm sóc.

Vitol thì nghỉ học rồi, anh ấy muốn vào đội cảnh vệ hoàng gia, nhưng phải đủ hai mươi tuổi mới được thi tuyển. Vitol mười sáu tuổi giờ chỉ được ghi danh giữ chỗ, đợi đến hai mươi tuổi thi đỗ mới được làm cảnh vệ chính thức. Giờ anh ấy chỉ làm mấy việc gác cổng lặt vặt nên thời gian cũng rảnh rang.

Lưu Sơn ngồi trên cái ghế mây hình bán nguyệt, rầu rĩ về bài kiểm tra sắp tới. Nếu chỉ là bài kiểm tra bình thường thì cậu chả ngán, nhưng ngặt nỗi lần này lại kiểm tra một bài đồng d.a.o.

Bài đồng d.a.o này là bài tủ mà người cá nào cũng phải thuộc lòng. Tuy người cá không có phép thuật, nhưng các loài sinh vật khác đều dễ bị giọng hát của người cá mê hoặc. Ban đầu Lưu Sơn cứ tưởng cứ hát là được, học xong mới biết chỉ có bài đồng d.a.o đặc biệt đó mới có tác dụng.

Bài hát bằng tiếng người cá cổ, học thuộc làu làu cũng mất mấy năm, từ nhập môn đến lúc hát nhuần nhuyễn ít nhất phải mười năm. Người cá bắt đầu học từ năm năm tuổi, mười lăm tuổi là tốt nghiệp, rồi chọn nghề mình thích mà làm.

Trước mười lăm tuổi, người cá không được tự ý đi đến vùng biển không có người cá sinh sống, để tránh chuyện không may. Còn bài đồng d.a.o này, lúc gặp nguy hiểm có thể dùng để làm rối loạn tinh thần kẻ địch, rồi tranh thủ chuồn lẹ.

Mấy đứa người cá bảy tuổi thì còn non, làm sao học hết cả bài được, chúng nó mới học xong đoạn hai, nên kiểm tra chỉ cần hát được đoạn một đoạn hai là qua môn. Hát hay thì được điểm giỏi.

Khổ nỗi Lưu Sơn cậu đây, lại mù nhạc lý.

Mang tiếng là người cá mà lại mù nhạc lý, cả cái vương quốc người cá này đố tìm ra đứa thứ hai như cậu!

Lần này cậu xuyên qua từ lúc còn là trẻ sơ sinh, cứ tưởng dựa vào năng khiếu bẩm sinh của cái giống loài này thì học hát dễ như ăn kẹo. Ai ngờ từ lúc năm tuổi bắt đầu học hát, giáo viên nào dạy cậu cũng phải thốt lên kinh ngạc, Lưu Sơn là học sinh khó đào tạo nhất mà họ từng gặp.

Bài đồng d.a.o cứ nửa năm kiểm tra một lần, lần nào cậu cũng đậu vớt.

Cậu mà cất giọng lên là tông đi lạc cả chục ngàn dặm, kéo cũng chẳng về được. Nếu mà hát hợp xướng, cậu còn kéo cả đám nhóc khác hát lệch tông theo luôn. Thế nên lần nào các thầy cô cũng xếp Lưu Sơn thi cuối cùng, sợ cậu làm lây cái sự lệch tông sang mấy đứa nhỏ khác.

Về vụ này, Lưu Sơn thấy tiếng người cá cổ khó hơn tiếng người cá thường nhiều, bản thân cậu vốn dùng tiếng loài người là tiếng mẹ đẻ, tiếng người cá coi như ngoại ngữ hai rồi, đằng này tiếng người cá cổ còn phức tạp hơn. Cậu học thuộc rồi hát được ra lời đã là giỏi lắm rồi, còn chuyện hát đúng nhạc thì chịu, cái này nằm ngoài tầm kiểm soát của cậu.

Ban đầu cậu chỉ hỏi cho có lệ mấy người cá lớn tuổi thôi, không ngờ cô Liv biết thật! Thấy sắp có đáp án đến nơi rồi, Lưu Sơn đời nào chịu để lỡ cơ hội chỉ vì cái lí do củ chuối này.

"Hệ thống, có cái đạo cụ nào giúp tôi đạt điểm giỏi trong bài kiểm tra không?"

Nếu hệ thống có mặt, chắc chắn giờ đang nhướng mày. Hồi Lưu Sơn học tiếng người cá với bài hát khổ sở đến mức kêu la oai oái cũng không thèm mua đạo cụ, giờ lại vì muốn điểm tuyệt đối mà đi hỏi nó.

"Giọng ca hoàn hảo, đạo cụ này dùng được vĩnh viễn. Đeo vào là có ngay giọng hát thánh thót, khiến mọi sinh vật nghe thấy đều phải rơi lệ. Giọng ca hoàn hảo, bạn xứng đáng sở hữu." Hệ thống dùng cái giọng đều đều vô cảm đọc lời quảng cáo lẽ ra phải dạt dào cảm xúc, "Chỉ với hai mươi ngàn điểm, bạn có thể rinh ngay em nó về nhà!"

"Hai mươi ngàn! Cướp tiền à!"

"Cũng có bản sơ cấp, chỉ một nghìn điểm thôi. Chữa được cái tật mù nhạc lý của cậu."

Nếu không nghe cái giá hai mươi ngàn điểm trước, chắc Lưu Sơn còn thấy bản sơ cấp này đắt. Nhưng so với hai mươi ngàn thì một nghìn này đúng là muỗi. Cậu tin chỉ cần không mù nhạc lý thì kiểu gì chả được điểm giỏi!

"Mua!"

Nhưng sau khi xem số lần sử dụng, Lưu Sơn lại c.h.ử.i hệ thống là đồ l.ừ.a đ.ả.o. Bản sơ cấp của Giọng ca hoàn hảo chỉ dùng được đúng hai lần!

Hai lần, 1000 điểm!

"Đồ l.ừ.a đ.ả.o, tôi muốn trả hàng!"

"Hàng đã bán miễn đổi trả." Hệ thống lạnh lùng từ chối.

Dùng hết hai lần này thì chỉ có nước đợi nâng cấp đạo cụ, mà nâng lên bản hoàn chỉnh thì lại tốn điểm.

"Sao nâng cấp còn đắt hơn thế? Mua thẳng bản hoàn chỉnh không phải rẻ hơn sao?" Lưu Sơn thắc mắc.

"Mua đứt bản hoàn chỉnh thì có giá ưu đãi, còn nâng cấp từ bản sơ cấp lên bản hoàn chỉnh thì tính nguyên giá."

"Đồ l.ừ.a đ.ả.o, đúng là đồ l.ừ.a đ.ả.o mà." Lưu Sơn ôm n.g.ự.c đau đớn, Arnold bên cạnh chỉ ném cho cậu cái nhìn khó hiểu rồi cắm cúi làm bài tập tiếp.

"Ăn cơm thôi." Vitol bưng đĩa thức ăn tới, đợi hai đứa em ăn xong, giục làm cho xong bài tập, rồi chờ hai đứa ngủ say mới đi thay ca với đồng nghiệp.

Cặp sinh đôi ở chung một phòng, trong phòng kê một chiếc giường tầng. Lưu Sơn ngủ tầng trên, còn Arnold ngủ tầng dưới.

Trong mơ Arnold hình như gặp chuyện chẳng lành, mặt mày hoảng hốt, trán vã mồ hôi lạnh, bỗng nhiên cậu ta hét lên một tiếng rồi bật dậy, thở hồng hộc, n.g.ự.c phập phồng liên hồi.

"Hả? Sao thế?" Lưu Sơn bị đ.á.n.h thức, thò nửa cái mặt ngái ngủ xuống hỏi.

Arnold lắc đầu bảo: "Gặp ác mộng thôi, anh ngủ tiếp đi."

Lưu Sơn nằm xuống ngủ khì tiếp.

Sau đó, Arnold cứ mở mắt chòng chọc không ngủ lại được, cậu ta nhìn vạt giường phía trên, tướng ngủ của Lưu Sơn xấu tệ, nửa cái đuôi thò cả ra ngoài mép giường.

Cửa sổ trong phòng đối diện cửa ra vào, chỉ là một cái lỗ rộng chừng mười ngón tay nằm giữa tường. Một cái đèn màu trắng sữa treo bên ngoài, khi đèn trong phòng tắt đi, ánh sáng trắng nhàn nhạt mới hiện rõ, không ch.ói mắt, dịu dàng như ánh trăng rải trên mặt biển.

Cậu ta thở dài sườn sượt, cậu ta đâu phải Arnold, cậu ta chỉ là một nhân viên văn phòng, đang đi làm thì bị xe tông, ai ngờ mở mắt ra lại thành người cá.

Vitol, Ollie, Arnold.

Ba cái tên này chẳng phải là nhân vật trong cái game BL cậu ta từng chơi sao? Nhân vật chính đương nhiên là anh trai sinh đôi của cậu ta — Ollie.

Là sinh đôi nhưng Ollie và Arnold khác nhau một trời một vực. Ollie sở hữu nhan sắc khiến cả loài người cá phải trầm trồ, lớn lên dung mạo ấy càng được loài người ca tụng, hầu như ai hay người cá nào gặp qua cũng đều mê mệt.

Còn Arnold, cậu ta không có được ngoại hình xuất sắc như anh trai sinh đôi, dù cũng ưa nhìn nhưng đặt cạnh Ollie thì chỉ làm nền cho anh thôi. Arnold sống mãi dưới cái bóng của Ollie, cậu ta không muốn xuất hiện cùng anh trai, cũng chẳng muốn thừa nhận hai người là sinh đôi.

Dù là nhan sắc hay giọng hát, Arnold mãi mãi không bằng Ollie, sự tự ti ngày càng lớn dần thành lòng đố kỵ và oán hận.

Tại sao cùng là sinh đôi mà Ollie có tất cả còn cậu ta thì không? Bị lòng ghen ghét che mờ mắt, Arnold đã làm ra không ít chuyện sai trái, cuối cùng nhận lấy cái kết bi t.h.ả.m mà rời khỏi cuộc chơi.

Giờ cậu ta thành Arnold rồi, nhất định phải tránh cái kết BE mới được! Arnold nắm c.h.ặ.t t.a.y quyết tâm.

[Tít tít tít, phát hiện nhân vật có thể liên kết.] Trong căn phòng yên tĩnh bỗng vang lên âm thanh lạ, Arnold giật thót mình, giọng nói đó bắt đầu tự biên tự diễn.

[Hệ thống người cá hoàn hảo đã liên kết, ký chủ Arnold, hãy nỗ lực trở thành người cá hoàn hảo nhé!]

"Hệ thống?" Arnold thốt lên đầy nghi ngờ, nhớ tới Ollie đang ngủ, cậu ta vội hạ giọng, "Mày là cái thứ gì?"

[Tôi không phải cái thứ gì, tôi là Hệ thống người cá hoàn hảo!] Giọng điệu có vẻ không vui, [Cậu có thể trả lời trực tiếp trong đầu.]

Nghe vậy, Arnold thử hỏi trong đầu: "Hệ thống người cá hoàn hảo?"

[Đúng vậy, tôi sẽ giúp cậu trở thành người cá hoàn hảo nhất.] Hệ thống ưỡn n.g.ự.c tự đắc, như thể đã nhìn thấy tương lai Arnold thành công rực rỡ dưới sự trợ giúp của nó.

Chưa đợi Arnold phản ứng, hệ thống đã tự ý giao nhiệm vụ.

[Nhiệm vụ: Mời Vitol đến dự thính buổi kiểm tra đồng d.a.o.

Thời gian: 24 giờ.

Phần thưởng: Giọng ca hoàn hảo, +20 điểm.

Hình phạt thất bại: Tước đoạt giọng nói]

Kiểm tra đồng d.a.o? Arnold nhớ lại cốt truyện, buổi kiểm tra này là lần duy nhất được mời người nhà đến dự thính, lúc đó sẽ có hai trong số năm nhân vật công xuất hiện. Hơn nữa Ollie cũng sẽ mời anh cả đến nghe, Vitol cũng vì em trai mà lần đầu tiên xin nghỉ phép.

Lúc Arnold chật vật lắm mới được điểm giỏi, thì Ollie lớp bên cạnh lại tỏa sáng rực rỡ, ẵm trọn điểm tuyệt đối. Kết quả có ngay tại chỗ, nghe tin Ollie đạt điểm tuyệt đối duy nhất và được tất cả người cá vây quanh khen ngợi, lần đầu tiên Arnold nảy sinh lòng ghen tị.

Khoan nói đến thời gian gấp rút, riêng cái hình phạt thất bại đã làm Arnold toát mồ hôi hột, cậu ta hỏi hệ thống: "Cái vụ tước đoạt giọng nói này là lấy mất giọng của tao thật á?"

[Đúng rồi đó! Nhiệm vụ đầu tiên đơn giản thế này mà ký chủ không làm được thì sao mà thành người cá hoàn hảo được!] Giọng hệ thống hớn ha hớn hở, nó còn nhắc nhở: [Hệ thống còn phát hiện ra một hệ thống khác đang tồn tại, ngay trên người Ollie, cho nên đây là cuộc chiến giữa chúng ta và hệ thống kia! Chỉ có kẻ chiến thắng mới được làm người cá hoàn hảo duy nhất!!]

"Mày bảo trên người Ollie cũng có hệ thống á?" Arnold kinh ngạc, cậu ta nhớ trong game làm gì có nhắc đến việc Ollie có hệ thống đâu.

Hệ thống rầu rĩ bảo: [Ừ đấy, tôi cũng không ngờ lại lòi ra thêm cái hệ thống khác, tuy không biết nó có cùng loại với tôi không, nhưng trên người Ollie cũng có Giọng ca hoàn hảo! Nhưng không sao, chỉ cần cậu hoàn thành nhiều nhiệm vụ hơn, tôi sẽ sớm nuốt chửng hệ thống trên người cậu ta thôi!]

Nó hừng hực khí thế chiến đấu, chẳng hề nghĩ đến khả năng mình sẽ thua đồng loại.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.