Ký Chủ Bị Hệ Thống Chấm Rồi - Chương 37: Thế Giới Người Cá 3
Cập nhật lúc: 28/02/2026 14:06
Editor: Yang Hy
Cái hệ thống đó cấp thấp lắm, rõ ràng cũng là "ma mới" giống nó thôi! Chỉ cần nó lên cấp nhanh hơn đối thủ là có thể nuốt chửng tên kia để tăng cấp vù vù! Đến lúc đó nó sẽ thoát khỏi thế giới này, đi tìm thêm nhiều ký chủ khác để nâng cấp cho sướng!!
Arnold nghe vậy thầm nghĩ, chẳng lẽ giọng hát được ca tụng của Ollie là nhờ cái "Giọng ca hoàn hảo" này sao? Dù cậu ta chẳng hứng thú gì với việc trở thành "người cá hoàn hảo", nhưng dù thế nào cậu ta cũng không muốn mất đi giọng nói của mình.
"Đã phát hiện ra hệ thống kia rồi, liệu nó có biết sự tồn tại của mày không?" Arnold nơm nớp lo sợ hỏi.
[Yên tâm đi, cái hệ thống rập khuôn của đối phương còn cùi bắp hơn hệ thống thông minh này nhiều, không dò ra sự tồn tại của ta đâu.] Hệ thống người cá hất cái cằm (dù nó chẳng có cằm) lên đầy tự tin, tuy cấp độ sàn sàn nhau nhưng giữa các hệ thống vẫn có sự khác biệt rõ rệt đấy, loại hệ thống vừa sinh ra đã có ý thức tự chủ như nó hiếm có khó tìm lắm! Chỉ là muốn nuốt chửng hệ thống khác thì phải cày cấp thêm chút nữa mới được.
[Cho dù có dò ra thì giờ nó cũng chẳng làm gì được tôi, chỉ cần chúng ta chiếm được các mốc cốt truyện nhanh hơn bọn họ, thì không cần lo đối phương gây ảnh hưởng gì hết.]
Nghe thế Arnold mới thở phào nhẹ nhõm. Cậu ta mới đến thế giới này, đương nhiên chẳng có tình cảm gì với Ollie, hơn nữa Ollie là nhân vật chính của game, nhìn kiểu gì cuộc đời cũng suôn sẻ hơn cậu ta nhiều. Arnold không muốn mất giọng, giờ chỉ còn cách đ.â.m lao thì phải theo lao, cố mà hoàn thành nhiệm vụ thôi.
Lưu Sơn đang ngủ say như ch.ết chẳng hề hay biết cậu em nằm giường dưới đã bị thay ruột, cậu trở mình một cái, tiếp tục ngủ ngon lành.
Sáng hôm sau, Vitol giao ca xong trở về. Đi tuần cả đêm không những không làm anh ta mệt mỏi mà trông vẫn tỉnh táo như sáo. Anh ta định như mọi ngày, nấu bữa sáng xong xuôi mới gọi hai đứa em dậy, đợi chúng nó ăn xong thì đưa đi học, rồi mới đi tắm rửa đi ngủ.
Ai ngờ vừa về đến nơi, thấy Arnold đang bưng đĩa thức ăn từ bếp đi ra, nhìn thấy Vitol, cậu ta vui vẻ bảo: "Anh về rồi à. Em vừa làm bữa sáng xong, anh mau vào ăn đi!"
Vitol nhìn thức ăn trong đĩa, khác hẳn kiểu anh ta hay làm, nguyên liệu được sơ chế rất kỹ lưỡng, thái thành từng lát mỏng xếp ngay ngắn trên đĩa, bên cạnh còn bày mấy miếng rong biển tươi.
"Sao em biết làm cái này?" Vitol tò mò hỏi.
"Em thấy anh ngày nào đi làm về cũng phải nấu bữa sáng cho bọn em vất vả quá, nên em muốn tự làm thử xem sao. Hồi trước em hay nhìn mẹ làm thế này, không ngờ làm được thật."
Sở thích trước khi xuyên không của Arnold là nấu ăn, nếu không phải nhà không có bếp núc nồi niêu thì cậu ta đã nấu đồ chín rồi! Giờ đành ăn tạm sashimi vậy. Cậu ta tiếc nuối nghĩ.
Vitol gật gù, lúc mẹ ở nhà đúng là hay làm thế này, không ngờ đứa em này chỉ nhìn thôi mà cũng học được.
Anh ta khen: "Nếu mẹ ở nhà chắc chắn sẽ tự hào về em lắm. Nhưng em không cần làm đâu, sau này cứ để anh làm cho."
"Em cũng muốn làm gì đó cho gia đình mà, với lại em cũng thích nấu ăn. Anh ơi, sau này việc nấu nướng cứ giao cho em nhé!"
Vitol là nhân vật phụ quan trọng trong game, sau này sẽ lên chức đội trưởng đội cảnh vệ, nói theo kiểu loài người thì tương đương với đội trưởng hiệp sĩ đấy. Lên được chức đó đâu phải chuyện đùa!
Hơn nữa sau này Vitol với tư cách là anh trai nhân vật chính cũng giúp đỡ không ít. Muốn tránh cái kết BE thì việc tạo mối quan hệ tốt với người nhà là cực kỳ quan trọng. Với lại bây giờ còn có cái nhiệm vụ mời mọc kia nữa.
Tất nhiên cậu ta nhận việc nấu nướng cũng vì Vitol nấu ăn chán đời quá, cá với hải sản chỉ moi mỗi nội tạng ra rồi bày nguyên con lên bàn.
Là người từng sống ở thế giới loài người, Arnold vẫn thích ăn đồ chín hơn. Đợi thân thiết hơn rồi, cậu ta sẽ nhờ Vitol hoặc bố mẹ kiếm cho cái nồi cái bếp.
Vitol năm tuổi đã tự nấu ăn rồi, giờ thấy Arnold bảy tuổi khăng khăng muốn làm, anh ta cũng chẳng ngăn cản.
[Ký chủ, nhân lúc Ollie không ở đây, mau mời anh trai đi!] Hệ thống người cá nhắc nhở, [Thời gian nhiệm vụ chỉ còn mười tám tiếng nữa thôi đấy.]
"Anh ơi, buổi kiểm tra đồng d.a.o tuần sau, anh đến cổ vũ cho em được không?" Arnold nhìn anh trai đầy mong chờ.
Đây là lần đầu tiên Vitol thấy đứa em trai lầm lì ít nói này đưa ra yêu cầu với mình, trước giờ toàn là Ollie đòi hỏi thôi.
Anh ta tự thấy mình tuy chưa phải người anh hoàn hảo, nhưng em muốn gì cũng chiều, vả lại yêu cầu này cũng chẳng có gì quá đáng, hồi nhỏ anh ta cũng mong người nhà đến xem mình thi mà.
"Bố mẹ tuần sau chưa về kịp, anh vốn cũng định đi cổ vũ cho hai đứa mà." Vì chuyện này anh ta đã xin nghỉ phép với đội trưởng từ trước rồi.
[Nhiệm vụ hoàn thành. Nhận phần thưởng: Giọng ca hoàn hảo, +20 điểm]
Nhiệm vụ này đúng là dễ như ăn kẹo đúng như hệ thống người cá nói, Vitol vừa gật đầu cái rụp là báo hoàn thành ngay. Khỏi lo mất giọng nữa, Arnold thở phào nhẹ nhõm, nụ cười trên môi cũng thoải mái vui vẻ hơn hẳn.
Thấy em vui như thế, Vitol tự thấy mình bình thường chắc đã lơ là đứa em này quá, nên chỉ vì chuyện cỏn con này mà nó mới vui đến vậy. Trong lòng Vitol bỗng thấy áy náy, anh ta quyết tâm sau này sẽ quan tâm đến đứa em này nhiều hơn chút.
Tuy nhiên, hai người nói chuyện một lúc lâu mà vẫn chưa thấy đứa em còn lại đâu, anh ta bèn hỏi: "Thế Ollie đâu rồi?"
"Ollie vẫn đang ngủ nướng. Em định nấu cơm xong mới vào gọi nó." Arnold và Ollie bằng tuổi, chỉ khác giờ sinh, nên chẳng cần gọi nhau là anh em. Điều này làm Arnold thở phào nhẹ nhõm, linh hồn cậu ta cũng ngót nghét ba mươi tuổi rồi, gọi Vitol là anh đã ngượng mồm lắm rồi, giờ mà phải gọi một thằng nhóc bảy tuổi là "anh" nữa thì đúng là nhục mặt.
"Để anh vào gọi nó." Nói xong, Vitol đi vào phòng của cặp sinh đôi, xách cổ Lưu Sơn đang ngủ say dậy. Thấy cậu định nằm ườn ra nướng tiếp, Vitol lấy khăn lạnh lau mặt cho cậu tỉnh ngủ.
Lưu Sơn ngáp một cái, chẳng cần mở mắt cũng biết là Vitol, ngày nào mà ông anh này chẳng gọi cậu dậy kiểu đấy. Cậu chỉ không hiểu nổi, mang tiếng là người cá sống dưới nước, sao vẫn phải rửa mặt mũi chân tay nhỉ?
Nghĩ thì nghĩ thế nhưng cậu vẫn tự mình vệ sinh cá nhân cho xong. Ngồi vào bàn ăn, thấy đồ ăn trong đĩa trông đẹp mắt hơn mọi khi, Lưu Sơn trố mắt ngạc nhiên bảo: "Anh Vi, nay anh đổi tính à, sao bày biện cầu kỳ thế?"
Vitol cốc đầu cậu một cái, "Cái này là Arnold làm đấy, em nhìn xem, em chỉ biết ngủ nướng thôi!"
Lưu Sơn ôm gáy, "Em có biết làm đâu." Cậu quay sang nhìn Arnold, "Arnold, hóa ra em giỏi thế à." Cậu khen thật lòng, dù gì linh hồn cậu cũng là người lớn, thế mà đứa nhóc bảy tuổi này đã sơ chế đồ ăn khéo thế rồi.
"Tôi chỉ nhìn mẹ làm rồi học theo thôi." Arnold lại lôi cái cớ cũ rích ra, tuy mang tiếng là sinh đôi nhưng sự ăn ý hay thân thiết cần có thì hai anh em này hoàn toàn không có, nên Arnold chẳng sợ bị lộ tẩy gì cả.
"Tự ăn phần của em đi!" Thấy Lưu Sơn gắp hết rong biển tươi sang đĩa mình, Vitol nổi gân xanh trên trán, đúng là thằng em trời đ.á.n.h.
"Anh Vi, anh làm ca đêm vất vả phải tẩm bổ nhiều vào." Lưu Sơn chẳng sợ ông anh cáu chút nào, Vitol toàn khẩu xà tâm phật thôi. Tống khứ hết đống rong biển mình ghét sang cho Vitol xong, Lưu Sơn mới bắt đầu xử lý bữa sáng của mình.
Arnold nhìn cảnh này mà thầm phục cái tinh thần thép của Ollie, mặt Vitol đen như bao công thế kia mà cậu vẫn tỉnh bơ ngồi ăn được.
Ăn sáng xong, Vitol đưa hai đứa em đến trường.
Arnold lại được trải nghiệm niềm vui đi học lần nữa. Lúc chơi game, cậu ta đâu có cảm giác chân thực thế này, thậm chí để qua màn nhanh, mấy đoạn hội thoại dài cậu ta toàn tua nhanh cho xong. Tuy thế giới này cũng có con người, nhưng lịch sử loài người ở đây chẳng giống tí nào với thế giới cậu ta từng sống.
