Ký Chủ Bị Hệ Thống Chấm Rồi - Chương 38: Thế Giới Người Cá 4
Cập nhật lúc: 28/02/2026 14:06
Editor: Yang Hy
Người cá vừa phải học lịch sử của giống loài mình, vừa phải tìm hiểu lịch sử phát triển của loài người, có thế mới chung sống hòa bình với họ được.
Giờ ăn trưa, người cá ở mỗi lớp sẽ được giáo viên dẫn đi ăn. Arnold liếc cái là thấy ngay đứa anh sinh đôi Ollie, mang tiếng là nhân vật chính trong game nên lúc nào cũng nổi bần bật. Có điều, Arnold thấy lạ quá, Ollie trong game không chỉ hay cười mà còn có nụ cười tỏa nắng, ai nhìn thấy cũng thấy ấm lòng.
Nhưng nhìn Ollie bây giờ xem, mặt thì hằm hằm, lại còn tỏ vẻ khó chịu với bạn bè bắt chuyện. Rõ ràng thiết lập nhân vật là thiên sứ bé nhỏ cơ mà, sao giờ nát bét thế này?
Lưu Sơn lúc này đúng là đang bực mình thật, lớp nào cũng phải xếp thành hai hàng đi xuống nhà ăn. Đứng cùng hàng với cậu là Ilya, một nhóc người cá bảy tuổi có cái đuôi màu hồng phấn, đi ăn hay làm gì cũng bám dính lấy cậu, đã thế cái mồm lại còn liến thoắng không ngừng. Lưu Sơn bị ép nghe đủ thứ chuyện trên trời dưới biển của Ilya rồi.
Hôm qua Ilya xin nghỉ ốm, Lưu Sơn còn hí hửng tưởng được yên thân mấy ngày, ai dè hôm nay nó đã nhảy tưng tưng đến lớp. Nhìn cái mặt đỏ hồng hào kia xem, trông còn khỏe hơn cả cậu.
"Ollie, cậu thích cà chua không? Cậu biết quả cà chua không? Hôm qua mẹ nấu cháo cà chua cho tớ ăn đấy. Nghe bảo cà chua là của loài người..." Ilya luyên thuyên không ngừng về cà chua, Lưu Sơn nghe tai này lọt tai kia, đợi nó nói xong chuyện cà chua thì cũng lết được đến nhà ăn.
Bàn ăn sáu người, Lưu Sơn với Ilya ngồi đối diện nhau. Suất ăn của người cá nhỏ đều giống nhau cả, đến mười tuổi mới được tự đi lấy cơm. Để bọn trẻ đủ chất, nhà bếp trường học cũng chịu khó đầu tư lắm, ngoài đồ ăn của người cá còn du nhập thêm thực đơn của loài người.
Trưa nay ăn mì cá sống. Mì sợi thủ công dai ngon, bên trên xếp mấy lát thịt cá biển sâu tươi rói, chan thêm nước dùng ninh từ xương cá cả ngày trời. Rau dưa cũng không thể thiếu, nay mỗi đứa được một bát rong biển tươi nhỏ.
Thế giới người cá thì bữa nào cũng phải có rong biển tươi.
Nhân lúc cô giáo không để ý, Lưu Sơn nhanh tay gạt hết rong biển sang bát Ilya.
"Ollie không thích rong biển à?" Là một người cá dễ nuôi, Ilya không hiểu sao Lưu Sơn lại chê rong biển.
"Tớ không thích ăn sống, nấu chín mới ăn." Lưu Sơn đáp gọn lỏn. Mấy đứa cùng bàn thấy thế cũng học theo định gắp rong biển sang bát Ilya, nhưng bị nó từ chối thẳng thừng: "Tự ăn đi!"
"Sao cậu ăn của Ollie được?" Nhóc người cá kia tủi thân.
"Ollie là bạn thân của tớ mà." Ilya đáp tỉnh bơ. Lưu Sơn khựng lại một nhịp, quyết định không cãi nhau với nó nữa, lỡ nó dỗi không ăn hộ thì khổ, cô giáo mà kiểm tra thấy chưa ăn hết là toi!
Nhóc người cá kia đành ngậm ngùi tự xử bát rong biển sống đáng ghét.
Cảm thấy hơi chột dạ vì nhờ bạn ăn hộ món mình ghét, ăn xong Lưu Sơn vẫn ngồi lại đợi Ilya. Ilya ăn chậm rì rì, nhai kỹ nuốt chậm, đến lúc nhà ăn vắng hoe nó mới xử xong bữa trưa.
Lưu Sơn thấy Ilya ăn chậm, nhưng thật ra lúc bọn cậu đi về, trong nhà ăn vẫn còn người cá khác chưa ăn xong. Nghe loáng thoáng cô giáo đứng bên cạnh nói thì hình như do không thích món hôm nay nên không chịu ăn.
"Hóa ra người cá không chịu ăn cơm trưa nay ở nhà ăn là hoàng t.ử đấy." Chiều đến, Ilya thì thầm vào tai Lưu Sơn với vẻ bí mật.
Lưu Sơn "ừ" một tiếng cho có lệ, cậu quan tâm đến bài kiểm tra đồng d.a.o tuần sau hơn. Nhưng dù cậu không muốn nghe thì Ilya bên cạnh vẫn kể lể chi tiết.
Vị hoàng t.ử này là con thứ năm, năm nay cũng bảy tuổi. Hoàng tộc người cá cũng như thường dân, năm tuổi là phải đi học, hoàng t.ử này cũng không ngoại lệ.
Chỉ là mọi khi hoàng t.ử không ăn ở trường, chẳng hiểu sao từ hôm qua lại bắt đầu ăn trưa ở nhà ăn cùng các bạn. Hôm qua Ilya nghỉ, Lưu Sơn ăn xong là về lớp luôn nên không biết hôm qua hoàng t.ử cũng vì kén ăn mà phải ở lại đến cuối cùng.
"Ollie, câu này cậu làm sai rồi." Ilya đang hóng hớt chợt liếc thấy đáp án Lưu Sơn vừa viết, liền chỉ ngay, "Phải là..."
Lưu Sơn lẳng lặng xóa đi, điền đáp án Ilya bảo vào. Cái thằng này suốt ngày như con bướm lượn lờ buôn chuyện, thế mà học vẫn giỏi hơn cậu. Chẳng lẽ cậu không có khiếu học hành thật à?
Cuối cùng cũng hết giờ học, Lưu Sơn chẳng chần chừ giây nào, vơ vội đồ đạc phóng như bay ra khỏi lớp. Mai là cuối tuần rồi!
Ilya chậm chân hơn, vừa đuổi theo vừa gọi với: "Ollie, Ollie, đợi tớ với!" Tiếc là chưa ra khỏi cửa lớp đã bị tóm lại.
"Ilya, hôm nay đến lượt em trực nhật."
Nhìn bóng Lưu Sơn khuất dần, Ilya đành quay lại trực nhật.
"Bạn thân nỗi gì, cậu ta có thèm đợi cậu đâu!" Molagu, nhóc người cá trưa nay bị Ilya từ chối ăn hộ rong biển, thấy cảnh đó liền cười nhạo không thương tiếc.
Ilya chẳng thèm chấp, làm Molagu tức đến mức quẫy đuôi đành đạch.
Lưu Sơn chẳng hề hay biết về màn kịch nhỏ này, vừa ra khỏi cổng đã thấy Vitol. Lạ cái là mọi khi Arnold toàn ra sớm hơn cậu, mà nay vẫn chưa thấy tăm hơi đâu.
"Arnold đâu?" Vitol hỏi.
"Em chịu, em tưởng nó ra trước em rồi cơ." Lưu Sơn cũng ngơ ngác không biết gì.
Hai người đứng đợi tại chỗ.
Chẳng biết có phải do cơ thể lần này còn nhỏ quá, cộng thêm việc Vitol dễ tính hay không, mà Lưu Sơn cứ hay giở trò con nít. Như bây giờ này, đợi mỏi chân quá, cậu trèo tót lên lưng Vitol, bắt ông anh phải cõng.
Vitol định lôi cậu xuống, nhưng Lưu Sơn cứ ôm c.h.ặ.t cứng cổ anh, giữa ban ngày ban mặt bao nhiêu người nhìn vào, Vitol thấy ngượng chín mặt, chỉ dám mắng nhỏ: "Thằng quỷ sứ, lớn tướng rồi mà còn hư thế hả."
Lưu Sơn giả điếc, ngáp một cái rõ to. Trưa nay bị Ilya ôm c.h.ặ.t cứng làm cậu chẳng ngủ nghê gì được, cả ngày vật vờ giờ buồn ngủ díu cả mắt.
Lúc Arnold ra đến nơi thì thấy Ollie đã ngủ ngon lành trên lưng anh cả rồi.
"Em xin lỗi, để hai người đợi lâu. Hôm nay đến lượt em trực nhật nên về muộn chút." Arnold chắp tay xin lỗi rối rít.
Vitol đương nhiên không trách em, lưng cõng một đứa, tay dắt một đứa đi về nhà.
Về đến nhà, Arnold vứt cặp sách xuống, lại xung phong vào bếp nấu cơm.
"Được rồi." Vitol gật đầu, đặt Lưu Sơn đang ngủ trên lưng xuống ghế sô pha, rồi cùng Arnold vào bếp.
Vitol luôn để mắt sợ Arnold bị thương, nhưng quan sát cả buổi, anh ta thấy dù mới vào bếp lần thứ hai thôi mà Arnold dùng d.a.o điêu luyện phết. Vitol thầm nghĩ, chẳng lẽ thằng em này có khiếu làm đầu bếp thật?
Cơm nước xong xuôi, Lưu Sơn cũng bị gọi dậy.
"Lưu Sơn, cậu đúng là sướng như tiên, cơm bưng nước rót tận miệng ha." Hệ thống đứng hóng hớt lên tiếng.
"Ghen tị chứ gì." Lưu Sơn đắc ý ra mặt, phải công nhận là tay nghề nấu nướng của Arnold ăn đứt Vitol thật.
"Anh ơi, ở chợ đầu mối có nhiều đồ của loài người lắm đúng không?" Nhà không có quy định "ăn không nói", nên Arnold tò mò hỏi, cậu ta thèm đồ ăn của con người lắm rồi.
Vitol gật đầu, "Em muốn đi xem thử không?"
"Được không anh?"
Thấy mắt em sáng rực lên, Vitol cười bảo: "Mai anh được nghỉ, để anh dẫn hai đứa đi."
"Em có bảo em đi đâu." Nghe Vitol nói "hai đứa", Lưu Sơn giãy nảy từ chối ngay. Ngày nghỉ cậu chẳng muốn đi đâu xa, chỉ muốn ở nhà ngủ nướng thôi. Cơ thể này đang tuổi ăn tuổi lớn, thiếu ngủ trầm trọng lắm chứ bộ!
"Em định ngủ nướng cả ngày ở nhà đấy à?" Vitol hừ lạnh, chốt đơn luôn, Lưu Sơn không muốn đi cũng phải đi.
"Anh ơi, em nghe cô giáo bảo loài người toàn ăn đồ nấu chín, mà đồ ăn của họ phong phú lắm. Em muốn mua cái bếp với cái nồi về nấu cơm." Arnold nói ra mong muốn thật sự, cậu ta nhìn Vitol đầy lo lắng, nhà này có vẻ không khoái đồ chín lắm, toàn ăn hải sản sống thôi.
Cứ sợ Vitol không đồng ý, ai dè anh ta bảo: "Mai mình đi xem có không đã." Bố mẹ đi vắng để lại đủ tiền sinh hoạt, Vitol cũng có lương, mua cái bếp với cái nồi cũng chẳng thành vấn đề.
Hiếm khi thấy Arnold có sở thích, là anh trai, Vitol đời nào lại cấm cản, hơn nữa sau này làm đầu bếp cũng là nghề hay ho mà.
"Em cảm ơn anh!" Arnold cảm kích thật lòng. Ông anh này tốt thật sự.
"Cảm ơn cái gì, sau này muốn gì cứ nói thẳng ra như này, đừng có giữ trong lòng." Vitol xoa đầu em, ánh mắt dịu dàng.
Lưu Sơn cũng gật gù đồng tình, cậu với Arnold chẳng có mấy chuyện để nói, bình thường bắt chuyện chưa chắc nó đã thèm trả lời. Tự dưng Arnold thay đổi 180 độ thế này, cậu nghi ngờ hỏi hệ thống: "Thằng Arnold này trọng sinh à?" Không thì làm sao tính nết thay đổi ch.óng mặt trong một ngày được!
"Không phải." Hệ thống đáp gọn lỏn.
Chẳng lẽ vì tìm được sở thích mới nên thế à? Lưu Sơn nghĩ thầm, cậu hoàn toàn không nghĩ đến khả năng đối phương là người xuyên không, mà hệ thống thì rõ ràng chẳng định nói toẹt ra cho cậu biết.
