Ký Chủ Bị Hệ Thống Chấm Rồi - Chương 39: Thế Giới Người Cá 5
Cập nhật lúc: 28/02/2026 14:06
Editor: Yang Hy
Để tiện cho việc buôn bán giữa người cá và con người, cái chợ đầu mối được đặt ngay tại cảng, do đội hiệp sĩ loài người trên cạn và đội vệ binh người cá dưới biển cùng nhau quản lý.
Arnold nhớ là game mở đầu lúc Ollie mười sáu tuổi đi tìm Vitol – lúc đó đã làm đội trưởng đội vệ binh và đang trực ở chợ đầu mối, rồi tình cờ gặp một anh hiệp sĩ loài người, cũng là một trong mấy đối tượng để cưa cẩm. Giờ bọn họ mới có bảy tuổi, đương nhiên là chưa gặp được anh chàng kia rồi.
Cảng nằm xa tít, ba anh em phải dậy sớm để bắt "xe buýt" đi chợ. Gọi là xe buýt chứ thật ra là một con cá khổng lồ, một chuyến chở được hai mươi người cá. Mười lăm tuổi trở lên thì trả hai con cá, dưới mười lăm tuổi thì một con. Vé cá mua ở bến.
Lưu Sơn buồn ngủ rũ rượi, nằm bò trên lưng Vitol ngủ bù, chả thèm quan tâm cảnh vật dọc đường.
Arnold thì tò mò ngồi trên lưng con cá khổng lồ, con này trông giống cá đuối, to phải đến mười mấy mét. Đầu cá buộc dây thừng, do bác tài xế người cá cầm lái. Số cá hành khách trả làm vé chính là đồ ăn cho con cá khổng lồ này trên đường đi. Con cá bơi tốc độ vừa phải, cõng hành khách bơi về phía đích.
Đám cá con bơi theo sát sạt con cá lớn, Arnold còn thấy cả rùa biển với đủ loại cá khác bơi qua trước mặt. Hồi trước cậu ta chỉ thấy cảnh dưới biển sâu trên tivi thôi, không ngờ có ngày được nhìn tận mắt ở cự ly gần thế này.
Sợ Lưu Sơn ngã khỏi lưng cá, Vitol sớm đã kéo cậu vào lòng ôm c.h.ặ.t. Thấy Arnold trầm trồ thích thú, anh ta cười khẽ bảo: "Biết em thích ra ngoài chơi thế này thì anh đã đưa hai đứa đi sớm hơn rồi."
Arnold gãi đầu: "Anh bận rộn thế, em cũng ngại làm phiền anh."
Vitol một tay ôm Lưu Sơn, tay kia xoa mái tóc mềm mại của Arnold: "Đừng khách sáo với anh. Cần anh giúp gì cứ nói, lúc nào cũng được. Em với Ollie đều là em trai anh, làm anh thì đương nhiên phải che chở cho các em rồi."
Nghe thế Arnold cảm động lắm, bản thân cậu ta là trẻ mồ côi, lúc nào cũng khao khát có gia đình. Cảm nhận được sự dịu dàng và thiện ý của Vitol, nỗi lo âu vì xuyên vào game trong lòng cậu ta cũng vơi đi ít nhiều.
Đã chiếm xác của nguyên chủ thì nhất định phải thay nó chăm sóc gia đình t.ử tế. Nghĩ vậy, ánh mắt cậu ta rơi vào Lưu Sơn đang ngủ say trong lòng Vitol, cậu ta quyết tâm sẽ không đi vào vết xe đổ làm bia đỡ đạn như nguyên chủ. Cậu ta sẽ không ghen tị, càng không muốn đối đầu với Ollie.
Chỉ là, nghĩ đến cái hệ thống người cá mình đang mang, trong lòng cậu ta lại dấy lên nỗi bất an. Chỉ mong hai anh em sẽ không rơi vào cảnh huynh đệ tương tàn.
Mất một tiếng đồng hồ mới tới nơi, Lưu Sơn bị gọi dậy, uể oải để Vitol dắt đi.
Sạp hàng của thương nhân người cá thì ở trên mặt biển, còn sạp của con người thì bày trên cầu gỗ. Để tiện cho người cá chọn đồ, thương nhân loài người trải thẳng một tấm vải trên mặt cầu, bày hàng lên đó.
Tiền người cá và tiền con người dùng khác nhau, nhưng đổi qua đổi lại được. Vitol đã chuẩn bị sẵn tiền của loài người rồi, hôm qua anh ta mới đi đổi ở tiệm tiền tệ người cá xong.
Vitol mỗi tay dắt một đứa em, phi thẳng đến sạp hàng của con người. Nhìn thấy mấy món đồ quen thuộc của loài người, Arnold mừng húm. Tuy bối cảnh ở đây khác thế giới cũ của cậu ta, nhưng hàng hóa thì chả khác gì.
Dù mang tiếng là thời trung cổ giả tưởng, nhưng tác giả chắc cũng chẳng kỹ tính lắm, mấy loại gia vị phần lớn đều có đủ, lại còn cả cái nồi cậu ta hằng mong ước nữa chứ!
Lưu Sơn thắc mắc nhìn Arnold hớn hở mua một đống gia vị: "Em biết mấy cái này là gì à?"
Arnold thầm kêu không ổn, quên béng mất giờ mình đang là bé người cá bảy tuổi lần đầu đi chợ!
"Hồi trước em đọc sách thấy có giới thiệu mấy thứ này," Cậu ta bấm bụng bịa chuyện, mà thật ra cũng không bịa hoàn toàn. Nguyên chủ thích đọc đủ loại sách, trong đó có cuốn giới thiệu về loài người, chỉ là không nói kỹ về gia vị thôi.
Lưu Sơn từng thấy đứa em song sinh này hay ôm sách đọc, hình như có cuốn tên là "Cẩm nang sinh tồn của loài người" thật, chẳng lẽ là trong cuốn đó?
Cậu cũng chẳng hơi đâu mà xoắn xuýt, Arnold biết thì càng tốt, nghĩ kiểu gì thì cũng chẳng hại gì cho cậu.
Thấy hai ông anh chỉ gật đầu không hỏi thêm, Arnold thở phào nhẹ nhõm. Nếu họ mà hỏi tới cùng thì chưa chắc cậu ta đã giấu được, xem ra sau này phải cẩn thận hơn mới được.
Ngoài gia vị ra, Arnold còn muốn chọn một cái chảo sắt, ngặt nỗi không có bếp lò thì hơi căng, "Anh Vi, không có bếp lò thì không làm đồ chín được đâu."
"Đồ chín á?" Vitol chả hiểu sao thằng em tự dưng lại hứng thú với đồ chín, người cá bọn họ có khoái ăn đồ nấu chín đâu. Nhưng nhìn ánh mắt thất vọng của em trai, anh ta cũng không nỡ dội gáo nước lạnh.
Anh ta ngẫm nghĩ một lúc rồi sực nhớ ra một chuyện, "Có thể nhờ người cá thuộc tộc phù thủy giúp, ngặt nỗi..."
Không chỉ Arnold, cả Lưu Sơn cũng tò mò nhìn anh ta, "Ngặt nỗi cái gì cơ?"
"Cứ nửa năm người cá phù thủy mới đến hoàng cung một lần để chế t.h.u.ố.c phép cho mấy người cá muốn biến thành người, tính ra thì phải hai tháng nữa mới gặp được ông ấy." Vitol cau mày nói tiếp, "Có điều, người cá phù thủy khó gần lắm, họ chịu làm t.h.u.ố.c phép cho là tốt lắm rồi, chứ nhờ việc khác thì khó mà được họ đồng ý."
"Bếp núc của loài người thì phải dùng lửa, anh em mình sống dưới đáy biển, muốn có lửa cháy được trong nước thì chỉ có thể nhờ người cá phù thủy thôi." Vitol thấy hơi khó xử, hiếm khi thấy Arnold hứng thú với cái gì, anh ta thật sự không muốn làm em trai thất vọng.
Arnold nhớ lại cốt truyện trong game, trong số mấy đối tượng để cưa cẩm thì chẳng có ai là người cá phù thủy cả. Cơ mà cậu ta nhớ mang máng có một đối tượng là bạn thanh mai trúc mã của nhân vật chính, anh họ của cậu bạn đó chính là người cá phù thủy! Đoạn sau này lúc nhân vật chính lên đất liền, cũng chính nhờ cậu bạn thanh mai trúc mã đó tìm anh họ xin t.h.u.ố.c biến đuôi cá thành chân người.
Cậu ta nhớ tên cậu bạn thanh mai trúc mã đó là Ilya.
[Ting! Kích hoạt nhiệm vụ tăng độ hảo cảm!]
[Cưa đổ người cá Ilya, trong vòng ba tháng độ hảo cảm phải đạt 50.
Phần thưởng thành công: Vòng hào quang ngẫu nhiên, điểm quyến rũ +5, điểm tích lũy +200
Hình phạt thất bại: Mù lòa]
Tiếng hệ thống bất thình lình vang lên làm Arnold giật b.ắ.n mình, cậu ta hỏi: "Giờ độ hảo cảm của Ilya là bao nhiêu rồi?"
[Hiện tại là số 0 tròn trĩnh. Ký chủ còn chưa quen biết Ilya, thế nên phải mau ch.óng làm quen và cày độ hảo cảm lên 50 đi nhé.]
Arnold: "...Nói thì dễ lắm."
[Ký chủ, cậu có thể nhờ Ollie bắc cầu, để nhân vật chính giới thiệu cậu cho Ilya!] Hệ thống người cá gợi ý.
"Để tôi tính đã." Arnold day day thái dương, quay sang bảo Vitol: "Anh Vi, đã lằng nhằng thế thì thôi khoan mua bếp đã, có mấy loại gia vị này cũng tạm ổn rồi." Cùng lắm thì cậu ta làm mấy món nộm, món gỏi là được chứ gì!
"Đằng kia chẳng phải có bán bếp lò sao?" Lưu Sơn nãy giờ cứ ngó nghiêng lung tung bỗng chỉ tay về một góc trên mặt biển, ở đó có một người cá mặc áo choàng đen, trên sạp hàng trước mặt bày la liệt đủ thứ đồ kỳ quái.
Arnold & Vitol: "!"
