Ký Chủ Bị Hệ Thống Chấm Rồi - Chương 40: Thế Giới Người Cá 6

Cập nhật lúc: 28/02/2026 14:07

Editor: Yang Hy

Người cá mặc áo choàng đen dường như cảm nhận được gì đó, quay đầu về phía ba người, một lọn tóc dài màu bạc xám trượt khỏi mũ trùm đầu.

Ba anh em người cá bơi đến trước sạp hàng của người mặc áo choàng đen, đúng là có thấy một cái bếp lò nhỏ đang cháy bùng bùng, lạ cái là đứng gần xịt mà chẳng thấy nóng rát tí nào.

"Cái này nấu chín đồ ăn được không?" Vitol hỏi.

Người cá áo đen chỉ gật đầu, chẳng nói chẳng rằng.

Ngay lúc Arnold định hỏi thêm chi tiết thì tiếng hệ thống vang lên:

[Ting! Kích hoạt nhiệm vụ đặc biệt 1: Làm quen với người cá tộc phù thủy Raphael

Phần thưởng nhiệm vụ: 100 điểm, độ hảo cảm của Raphael +5, điểm quyến rũ +5]

"Chẳng lẽ tên áo đen này chính là Raphael?" Arnold thầm hỏi. Trong cốt truyện, Raphael chỉ là nhân vật qua đường được nhắc đến trong lời thoại của người khác thôi, không ngờ anh ta lại xuất hiện lù lù ở cái chợ này.

[Chính là anh ta! Đây là anh họ của Ilya, người cá tộc phù thủy sau này sẽ cho nhân vật chính t.h.u.ố.c phép đấy! Ký chủ, mau lên, làm quen với anh ta trước nhân vật chính đi, lợi ích to đùng đấy!] Hệ thống người cá giục giã.

"Cái gì đây?" Lưu Sơn lướt mắt qua sạp hàng một lượt, bỗng thấy một cục đen thùi lùi giống hòn đá, trong lòng dấy lên sự tò mò, chỉ tay vào hỏi.

Khuôn mặt ẩn trong bóng tối của mũ trùm đầu thoáng ngẩn ra một giây, anh ta nhìn chằm chằm vào nhóc người cá tóc vàng mắt xanh một lúc rồi mới đáp: "Đá."

Lưu Sơn: "..." Đúng là đá thật à.

"Lấy không?" Người cá áo đen nhìn cậu chòng chọc, Lưu Sơn chưa kịp trả lời thì trong đầu Arnold bên cạnh lại hiện lên nhiệm vụ mới.

[Ting! Kích hoạt nhiệm vụ đặc biệt 2: Lấy được Đá lam tinh

Phần thưởng thành công: Điểm +50, Mảnh vỡ Vùng đất lãng quên *1

Hình phạt thất bại: Không có]

[Ký chủ, nhanh lên! Mua hòn đá đó trước nhân vật chính đi!] Hệ thống người cá lại cuống cuồng giục Arnold.

"Tôi lấy!" Arnold vội vàng lên tiếng, người cá áo đen quay mặt về phía cậu ta, cậu ta nuốt nước bọt cái ực vì căng thẳng, dù không nhìn thấy mặt đối phương nhưng cậu ta cảm nhận được ánh mắt soi mói của anh ta. Cậu ta quay sang nhìn nhóc người cá tóc vàng đang hơi nhíu mày, "Ollie, cậu nhường cho tôi được không?"

Cậu ta quan sát sắc mặt Lưu Sơn, thấy hàng lông mày thanh tú hơi cau lại rồi nhanh ch.óng giãn ra.

"Ừ, em mua đi." Tuy cậu cũng hơi thích thích, nhưng cứ cảm giác mua về rồi sẽ rắc rối lắm, nên thôi bỏ qua luôn.

"Hòn đá này bao nhiêu tiền?" Arnold hỏi người cá áo đen.

Nhưng đối phương chẳng thèm trả lời, mà quay lại nhìn Lưu Sơn, "Cậu lấy thì tôi tặng."

Lưu Sơn vốn định từ chối, nhưng thấy câu này lạ lạ, bèn hỏi lại: "Thế nếu em trai tôi lấy thì sao?"

"5000 tiền người cá."

Lưu Sơn giật giật khóe miệng, Arnold mím môi, thật sự là cơ duyên của nhân vật chính sao? Cậu ta vắt óc nhớ lại cốt truyện liên quan đến hòn đá này, nhưng hồi đó cậu ta toàn tua nhanh mấy đoạn hội thoại, hình như chẳng thấy thông tin gì về đạo cụ này cả.

Vitol đứng bên cạnh không hiểu mô tê gì, "Sao đổi người cái là tính tiền luôn thế?"

"Người đầu tiên nhìn trúng thì đương nhiên phải khác." Người cá áo đen không giải thích nhiều, anh ta bày sạp ở đây đâu phải ai cũng nhìn thấy. Cộng thêm hòn đá này để mốc meo bao lâu rồi, chỉ có mỗi nhóc người cá tóc vàng này hỏi. Còn nhóc kia, có vẻ vì thấy nhóc tóc vàng muốn nên mới lên tiếng thôi.

Arnold hơi chột dạ, cứ cảm giác như bị đối phương nhìn thấu suy nghĩ vậy.

"Được rồi, tôi lấy." Lưu Sơn xòe bàn tay mũm mĩm ra, người cá áo đen đặt hòn đá vào lòng bàn tay cậu, đang định nói gì đó thì thấy cậu quay sang đưa luôn cho nhóc người cá kia.

Người cá áo đen: "..."

[Ting! Nhận được đạo cụ do nhân vật chính tặng lại: Đá lam tinh (Chưa kích hoạt)]

[Nhiệm vụ đặc biệt 2 hoàn thành, nhận phần thưởng: Điểm +50, Mảnh vỡ Vùng đất lãng quên *1

Đạo cụ liên quan đã được gửi vào túi đồ hệ thống, vui lòng kiểm tra ngay]

[Nhân vật chính tặng lại đạo cụ, nhận thêm phần thưởng: Điểm quyến rũ +5

Điểm quyến rũ hiện tại: 60/100]

Arnold cứ tưởng nhiệm vụ hỏng ăn rồi, ai dè nhân vật chính mở miệng là để lấy cho cậu ta.

"Cảm ơn Ollie!" Cậu ta cười tươi rói, nhờ điểm quyến rũ tăng lên, ngũ quan của cậu ta lúc này cũng được chỉnh sửa đôi chút, ngay cả mấy nốt tàn nhang trên mặt trông cũng đáng yêu, tinh nghịch hơn hẳn.

Lưu Sơn nhìn kỹ thêm vài lần, cứ cảm thấy Arnold như vừa thay đổi ở chỗ nào đó. Người cá áo choàng đen bên cạnh thở dài, nhóc người cá này đúng là không làm theo lẽ thường, "Cậu không hối hận chứ?"

"Tại sao tôi phải hối hận?" Dù khoảnh khắc trao hòn đá đi, trong lòng cậu dâng lên nỗi mất mát mơ hồ như vừa đ.á.n.h mất thứ gì quan trọng, nhưng cậu không hối hận. Cậu đến đây để hoàn thành mong ước của nguyên chủ, chứ không phải để làm ba cái chuyện linh tinh.

Người cá áo đen nghe vậy cũng không lăn tăn nữa, quay sang Arnold, "Cậu giữ kỹ hòn đá này, sau này sẽ có lúc dùng đến."

"Tôi sẽ giữ gìn cẩn thận." Arnold gật đầu, "Sau này nếu có chuyện liên quan đến hòn đá này, tôi có thể đến tìm anh không?"

Người cá áo đen gật đầu, "Mỗi tháng tôi đều đến đây bán hàng, nếu cần thì cứ đến tìm." Với điều kiện là phải tìm được chỗ anh ta ngồi.

"Tôi tên là Arnold, có thể hỏi tên anh không?"

"Raphael." Người cá áo đen, tức Raphael nói toẹt tên thật ra luôn, dường như chẳng mảy may lo lắng cái tên này sẽ làm lộ thân phận. Dù sao Raphael cũng là cái tên phổ thông mà.

[Ting, nhiệm vụ đặc biệt: Làm quen với người cá tộc phù thủy Raphael, hoàn thành!

Phần thưởng nhiệm vụ thành công: 100 điểm, độ hảo cảm của Raphael +5, điểm quyến rũ +5]

Ngay khi Raphael nói tên, hệ thống người cá báo nhiệm vụ hoàn thành.

"Vùng đất lãng quên?" Arnold thầm nghiền ngẫm cái tên này, "Có tất cả bao nhiêu mảnh vỡ?"

[Sáu mảnh.]

"Raphael, trùng tên với một vị người cá tộc phù thủy." Nghe thấy cái tên Raphael, Vitol lẩm bẩm, nhưng nghĩ lại thì thấy người cá tộc phù thủy vốn thanh cao, đời nào lại xuất hiện ở cái chợ này, mà lại còn ngồi bán hàng nữa chứ!

Arnold lại chọn thêm bếp lò và vài món đồ khác ở sạp của Raphael, "Lửa của cái bếp này sẽ cháy mãi à?"

Raphael "ừ" một tiếng, ngoại trừ lúc trả lời về Đá lam tinh nói nhiều hơn vài câu, còn lại thì kiệm lời như vàng.

Lúc Vitol trả tiền xong xuôi, Raphael lại nhìn sang Lưu Sơn, "Nhóc con, cậu còn muốn gì khác không?"

Lưu Sơn thấy thái độ của anh ta kỳ lạ, "Không."

Raphael: "Cho tôi biết tên cậu đi."

Lần này đến lượt Vitol cảnh giác, anh ta biết em trai mình hay thu hút mấy kẻ kỳ quặc, nên lúc nào cũng phải để mắt kỹ càng. Bình thường ra đường anh ta cũng cố gắng giữ hai đứa em bên cạnh, sợ sểnh ra là bị kẻ xấu dụ đi mất.

Arnold chủ động hỏi tên người khác thì không sao, nhưng ngược lại thì Vitol thấy đối phương chắc chắn là có ý đồ xấu.

"Anh muốn biết tên em tôi làm gì?"

Cảm nhận được sự cảnh giác và đề phòng của Vitol, Raphael cuối cùng cũng nhận ra thái độ của mình với một đứa trẻ mới gặp lần đầu, lại còn nhỏ tuổi như vậy là hơi vượt quá giới hạn. Giọng anh ta lạnh nhạt nhưng có ý xin lỗi, "Xin lỗi, tôi đường đột quá. Tôi là Raphael, người cá tộc phù thủy, muốn kết bạn với cậu."

Một bàn tay trắng bóc thò ra khỏi áo choàng, Raphael lấy quả cầu pha lê chứng minh thân phận người cá tộc phù thủy.

Arnold than thở với hệ thống người cá trong đầu: "Đây là hào quang nhân vật chính đấy hả?" Cậu ta hỏi thì chỉ nhận được mỗi cái tên, mà đối phương chịu nói cũng chỉ vì hòn đá kia. Còn Ollie chẳng hứng thú gì thì lại được người ta chủ động công khai thân phận thật.

[Ký chủ, đợi cậu thành người cá hoàn hảo rồi thì khối người xếp hàng xin kết bạn.]

Vitol vội vàng xin lỗi, "Xin lỗi ngài Raphael, tôi căng thẳng quá. Em trai tôi tên là Ollie, tôi là Vitol." Người cá tộc phù thủy không phải dạng họ đắc tội được. Ai mà ngờ người cá tộc phù thủy lại chạy ra chợ bán hàng rong chứ?

Raphael thu tay về, khẽ gật đầu, lại quay sang Lưu Sơn lần nữa, "Cậu là bạn của Ilya."

Lưu Sơn ngạc nhiên, "Anh biết Ilya à?"

"Ừ, anh em họ."

Raphael dường như chỉ muốn biết tên Lưu Sơn thôi, không nói gì thêm nữa. Ba anh em chào tạm biệt anh ta, đi mua thêm đồ ở các sạp khác rồi mới canh giờ bắt chuyến xe cá về nhà.

Tối hôm đó, Arnold dùng cái bếp mới tậu nấu một bữa cơm chín ngon lành. Không chỉ Lưu Sơn ăn thêm một bát, mà ngay cả Vitol cũng tấm tắc khen ngon.

"Hệ thống, thằng em này thay đổi nhiều thế, không phải là người xuyên không đấy chứ?" Lưu Sơn húp cạn bát canh cá ngọt lừ, tay nghề này đâu phải của một đứa nhóc người cá bảy tuổi.

Đã không phải trọng sinh, thì khả năng cao là xuyên không giống cậu rồi.

Hệ thống thấy lạ, "Lưu Sơn, không ngờ cũng có lúc cậu thông minh đột xuất. Đúng là thế thật."

Lưu Sơn thầm đảo mắt, "Anh cứ phải đợi tôi hỏi mới chịu nói hả. Hỏi có phải trọng sinh không thì anh bảo không rồi im re, cũng chả thèm nói nó là người xuyên không luôn."

"Tôi là hệ thống trừng phạt, trả lời được câu hỏi của cậu là tốt lắm rồi." Hệ thống thầm nghĩ, Arnold đâu chỉ là người xuyên không, mà còn là người xuyên không có kèm cả hệ thống nữa kia kìa.

Lưu Sơn: "Thế tôi còn phải cảm ơn anh đã chịu mở miệng trả lời tôi chắc?"

"Khỏi cảm ơn."

Lưu Sơn: "..."

Ơ, nói thế thì hóa ra cậu với Arnold là anh em ruột khác cha khác mẹ à?

"Nói thế cũng được."

"Đừng có lúc nào cũng nghe lén suy nghĩ của tôi." Lưu Sơn khó chịu, rồi hỏi tiếp ngay, "Thế Arnold hàng thiệt thứ thiệt đâu rồi?"

"Cậu mà cũng biết quan tâm đến người ta cơ á?" Hệ thống làm như nghe thấy chuyện lạ đời lắm, rõ ràng giọng vẫn đều đều như người máy, thế mà Lưu Sơn lại nghe ra mấy phần õng ẹo, mỉa mai mới tài.

"Dù gì cũng làm anh em bảy năm rồi." Mặc dù bảy năm qua hai đứa nói chuyện với nhau chưa quá hai mươi câu. Cậu cũng thắc mắc mãi, cùng một bụng mẹ chui ra, sao Arnold cứ chẳng chịu thân thiết với cậu.

Hệ thống "hừ" một tiếng, "Arnold lúc trước chỉ là cái vỏ rỗng thôi, nằm đó chờ người xuyên không hiện tại quay về đấy."

"Nói thế nghĩa là người xuyên không bây giờ mới là Arnold thật à? Không phải chứ, xuyên từ lúc nào thế?" Lưu Sơn tò mò muốn ch.ết.

"Ngay tháng thứ hai sau khi các cậu chào đời, linh hồn của Arnold đã bay sang thế giới khác rồi."

"Cơ thể không hồn mà vẫn hoạt động như người bình thường được, thần kỳ thật đấy."

"Đấy là do ý thức thế giới điều khiển cả." Tâm trạng hệ thống có vẻ đang tốt, "Đầu tiên tạo ra một nhân vật chính giả, sau đó để nhân vật chính thật - người nắm rõ 'cốt truyện' quay về, từng bước thay thế kẻ giả mạo kia."

Khóe miệng Lưu Sơn giật giật, đoán ra ngay tắp lự, "Cái 'ý thức thế giới' anh nói không phải là tác giả đấy chứ?"

"Không hẳn. Mỗi tiểu thế giới vừa là giả, cũng vừa là thật. Từ những dòng chữ được sáng tạo ra từ hư vô, đầu tiên sẽ sinh ra ý thức thế giới, rồi ý thức thế giới lại tạo ra một thế giới chân thực, dẫn dắt các nhân vật đi theo đúng quỹ đạo cốt truyện."

Thế nhưng, những nhân vật bị trói buộc bởi thiết lập rồi cũng sẽ có lúc thức tỉnh, từ đó thu hút những loài giống như nó, họ hiến tế linh hồn mình cho nó, chỉ để thoát khỏi cái kết cục đã được định sẵn.

Lưu Sơn nhớ lại ký ức của nguyên chủ, từ một mỹ nhân tươi sáng vui vẻ biến thành một người cá xấu xí, béo ú, u ám, còn Arnold vốn mờ nhạt lại trở thành người cá hoàn hảo được vạn người mê, "Chẳng lẽ 'tôi' chính là cái nhân vật chính giả đấy à?"

"Đúng rồi." Hệ thống vui vẻ đáp, "Cậu đoán trúng phóc."

"Làm thế nào mà hay vậy?" Ngón cái và ngón trỏ của Lưu Sơn xoa xoa cái cằm trắng trẻo mịn màng, "Có phải phẫu thuật thẩm mỹ đâu, sao ngoại hình lại thay đổi được nhỉ?"

Nghĩ đến thiết lập của thế giới này, cậu nảy ra một suy đoán táo bạo, "Chẳng lẽ là t.h.u.ố.c phép? Có khi nào Arnold biết thừa Raphael là người cá tộc phù thủy rồi không, nói thế thì hòn đá kia chắc chắn cũng không phải dạng vừa đâu."

Hệ thống không hoàn toàn khẳng định suy đoán của Lưu Sơn, mà chỉ nói lấp lửng: "Đoán hay đấy."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.