Ký Chủ Bị Hệ Thống Chấm Rồi - Chương 41: Thế Giới Người Cá 7
Cập nhật lúc: 28/02/2026 14:07
Editor: Yang Hy
Tối nằm trên giường, Arnold lôi hòn đá mới kiếm được hôm nay ra ngắm nghía, hòn đá này gọi là Đá lam tinh, nhưng nhìn bề ngoài thì chả liên quan gì đến màu lam, đen thùi lùi, bề mặt lồi lõm sần sùi, nhìn kiểu gì cũng chỉ là hòn đá bình thường.
"Hệ thống, cái này kích hoạt kiểu gì?" Trong cốt truyện cậu ta nhớ không có thông tin gì về hòn đá này cả, chứ đừng nói đến cái Vùng đất lãng quên kia.
[Phải tìm đủ mấy mảnh vỡ còn lại của Vùng đất lãng quên trước đã, Đá lam tinh là chìa khóa mở ra Vùng đất lãng quên. Mấy cái còn lại phải đợi nhiệm vụ mới xuất hiện thì mới biết được.]
Thấy không moi được thông tin gì thêm, Arnold cũng chẳng hơi đâu mà xoắn xuýt, cất Đá lam tinh vào túi đồ hệ thống, rồi bắt đầu vắt óc suy nghĩ xem làm sao để cưa đổ Ilya.
Lúc game bắt đầu thì nhân vật chính đã mười sáu tuổi rồi, không nói nhiều về thời thơ ấu.
Arnold nhớ lúc Ilya xuất hiện là khi nhân vật chính muốn đến vương quốc loài người, cậu bạn thanh mai trúc mã này không những đi tìm ông anh họ, mà còn đòi đi theo đến vương quốc loài người luôn.
Cậu ta vẫn nhớ như in đoạn miêu tả lúc cậu bạn thanh mai trúc mã xuất hiện:
Ilya và Ollie quen nhau từ năm bảy tuổi, hai người ở trường gần như dính nhau như sam, ai cũng biết hai người là bạn cực thân. Tình bạn mười mấy năm, và chẳng biết từ bao giờ, tình cảm cậu ta dành cho Ollie đã sớm thay đổi.
Khi biết Ollie muốn đến vương quốc loài người, dù trong lòng không đồng ý, nhưng khi nhìn vào đôi mắt xanh biếc long lanh đầy khao khát của người cá tóc vàng, Ilya không nỡ để bạn thất vọng. Cậu ta nhớ đến người anh họ Raphael của mình – một người cá tộc phù thủy, sở hữu thứ t.h.u.ố.c phép có thể biến đuôi cá thành đôi chân người.
"Hệ thống, nếu gặp mặt thì mày có nhận ra Ilya không?" Arnold hỏi.
[Đương nhiên rồi, chỉ cần mục tiêu xuất hiện, hệ thống này sẽ nhắc nhở ký chủ ngay!]
Arnold gật đầu, nhưng vấn đề là làm sao để tiếp cận Ilya đây?
Đang đau đầu không biết làm quen với Ilya kiểu gì, Arnold ngước mắt lên thì thấy cái đuôi cá màu xanh nhạt thò ra ở mép giường tầng trên, dưới ánh sáng của ngọn đèn l.ồ.ng nhỏ ngoài cửa sổ, lớp vảy xanh nhạt ấy lấp lánh như ánh trăng rải trên mặt biển.
Cậu ta nhớ trong game đã nhắc đi nhắc lại đuôi cá của Ollie đẹp đến mức nào, không biết có phải do đối phương còn nhỏ hay không mà tạm thời cậu ta chưa thấy choáng ngợp lắm, nhưng công nhận là đẹp thật.
Cậu ta lại nhìn xuống phần thân dưới của mình, cái đuôi cùng màu trông hơi xỉn màu. Thôi được rồi, so với đuôi của cậu ta thì đuôi của Ollie đúng là đẹp hơn hẳn.
[Ký chủ đừng buồn, đợi làm nhiều nhiệm vụ, điểm quyến rũ tăng lên thì đuôi của ký chủ cũng sẽ đẹp hơn thôi.] Hệ thống người cá hào hứng, như thể đã nhìn thấy viễn cảnh ký chủ bước lên ngôi vị "người cá hoàn hảo" dưới sự dẫn dắt của nó.
"Cảm ơn mày." Arnold phì cười, có điều, "Tao nhớ ngày đầu tiên gặp Ollie, đuôi cậu ấy còn đẹp hơn bây giờ nữa mà?"
[Ký chủ, điểm quyến rũ của cậu tăng lên thì điểm quyến rũ của nhân vật chính tự nhiên sẽ giảm xuống thôi.]
Nghe trọn cuộc đối thoại giữa Arnold và hệ thống người cá, hệ thống bên này thầm buồn cười, nó đã đào sẵn cái hố cho cái hệ thống mới sinh kia rồi, để xem đối phương có gan nuốt chửng nó không. Còn chuyện nói cho ký chủ của mình biết Arnold có hệ thống, nó tạm thời chưa định nói toẹt ra, lộ sớm quá thì mất vui.
Lưu Sơn không hề hay biết mưu tính của hệ thống, đang mở to đôi mắt trong veo như ngọc lục bảo nhìn chằm chằm lên trần nhà. Hôm nay cậu ngủ nhiều quá rồi, nhắm mắt vào mà không tài nào ngủ được, đành gọi hệ thống trong đầu.
"Hệ thống, mở tiểu thuyết cho tôi nghe đi."
"10 điểm." Hệ thống lạnh lùng đáp.
"Đồ bán buôn thất đức." Lưu Sơn hừ lạnh một tiếng, bất ngờ xoay người, bám vào mép giường, thò đầu xuống xem Arnold ở giường dưới ngủ chưa.
Arnold đang nhìn chằm chằm vào vạt giường bên trên và nói chuyện với hệ thống người cá trong đầu thì bị dọa cho giật b.ắ.n mình, "Sao... sao thế, Ollie?"
Lưu Sơn nhe răng cười với cậu ta, "Arnold, cậu cũng là người xuyên không đúng không?"
Hệ thống & Hệ thống người cá & Arnold: ...
Nghe thấy chữ "cũng", Arnold ch.ết sững người, hệ thống người cá trong đầu cậu ta đang gào thét điên cuồng.
[Á á á, cậu ta nói thế là ý gì? Ngả bài luôn rồi à?! Ký chủ á á á á, cậu không được để lộ sự tồn tại của hệ thống này đâu nhé! Giờ mà bị phát hiện, tôi với hệ thống của cậu ta sẽ phải đối đầu sớm đấy, nếu tôi mà tiêu tùng thì ký chủ cũng ch.ết theo đấy.]
Sống lưng lạnh toát mồ hôi, Arnold đang vắt óc suy nghĩ xem nên trả lời câu hỏi của Lưu Sơn thế nào.
"Tôi cũng là người xuyên không, cậu khác hẳn Arnold lúc trước đấy." Thấy Arnold không trả lời, Lưu Sơn tự biên tự diễn nói tiếp, "Hồi trước tôi chưa chắc lắm, hôm nay thì tôi xác nhận rồi, Arnold cũ làm gì có tài nấu nướng đỉnh thế được."
"Đúng, đúng thế," Arnold cố gắng giữ bình tĩnh, cuối cùng quyết định thừa nhận, "Tôi mới đến được một tuần thôi. Còn cậu, cậu đến bao lâu rồi?"
Cậu ta nghe thấy một tiếng cười giòn tan, "Tôi đến từ lúc mới sinh ra cơ. Cậu biết không, Arnold lúc trước chả bao giờ chịu ngồi nói chuyện bình tĩnh với tôi thế này đâu, dù tôi có tỏ ra thân thiện thế nào thì nó cũng mặc kệ tôi."
Lưu Sơn ngưng một chút, nói đầy ẩn ý: "Cứ như thể bọn mình sinh ra là để đối đầu với nhau vậy."
Arnold căng thẳng nắm c.h.ặ.t t.a.y, cậu ta thấy may mắn vô cùng vì ánh đèn nhỏ ngoài cửa sổ không chiếu tới mặt mình, không làm lộ vẻ hoảng loạn trên đó. Yết hầu cậu ta chuyển động, nuốt nước bọt cái ực, giả vờ bình tĩnh, "Thế á? Tôi không rõ lắm, tuy tôi có ký ức của nguyên chủ, nhưng hầu như chỉ là mấy chuyện vụn vặt hàng ngày thôi."
Cậu ta vừa hỏi hệ thống người cá trong lòng, "Ollie đang thăm dò chúng ta à? Mày chắc chắn cậu ấy không phát hiện ra sự tồn tại của mày chứ?"
Hệ thống người cá thử phóng ra một tia sóng điện để thăm dò hệ thống của Lưu Sơn, nhưng chẳng nhận được hồi âm gì, làm nó thở phào nhẹ nhõm:
[Không đâu, tôi thử rồi, nếu đối phương phát hiện ra tôi thì chắc chắn sẽ tóm được sóng điện tôi phát ra ngay.]
Chẳng có hệ thống nào chịu để yên cho đối thủ thăm dò mình đâu.
Lưu Sơn nở một nụ cười, đây là nụ cười thương hiệu mà Arnold từng thấy vô số lần trong game, vừa tỏa nắng vừa ngọt ngào. Suốt một tuần qua, cậu ta chưa từng thấy Ollie cười t.ử tế bao giờ. Cậu ấy toàn đơ cái mặt ra, thỉnh thoảng lộ vẻ mất kiên nhẫn hay chán nản, chứ chưa bao giờ cười đàng hoàng cả.
Cậu ta nghe thấy đối phương nói: "Cậu biết không? Cách đây không lâu tôi có mơ một giấc mơ, tôi ngày càng xấu xí, còn cậu thì ngày càng xinh đẹp. Bạn bè rời bỏ tôi, quay sang yêu mến cậu. Anh Vi cũng trở nên ghét tôi, tôi ch.ết rục trong một góc tối tăm như đống bùn nhão vậy. Arnold, cậu bảo xem, giấc mơ có thật không?"
"Lưu Sơn, cậu định làm gì đấy?" Hệ thống lên tiếng phản đối, "Cậu làm thế này là tự đẩy mình vào chỗ nguy hiểm đấy."
Lưu Sơn mặc kệ hệ thống, mắt người cá nhìn trong bóng tối rõ mồn một, cậu thấy rõ vẻ hoảng sợ trên mặt Arnold, đối phương đang sợ hãi.
Không đợi Arnold phản ứng, cậu lại cười bảo: "Mơ thì thường ngược với thật mà, mong là không dọa cậu sợ. Ngủ ngon nhé."
Cậu nằm lại xuống giường, hai tay đan vào nhau đặt trên bụng, nhắm mắt lại. Lần này cậu chìm vào giấc ngủ rất nhanh, bỏ lại Arnold chìm sâu trong cảm giác tội lỗi và hoang mang.
"Hệ thống, nếu tao làm theo lời mày để trở thành người cá hoàn hảo, có phải Ollie sẽ có kết cục giống như trong giấc mơ cậu ấy kể không?"
Hệ thống người cá im lặng một lúc rồi mới đáp:
[Trên đời này không thể có hai người cá hoàn hảo được.]
Thế là thừa nhận gián tiếp rồi.
Arnold hít sâu một hơi, ánh mắt lóe lên tia sáng, "Nếu tao không thể trở thành người cá hoàn hảo, tao có ch.ết không?"
[Có chứ, ký chủ. Cơ thể cậu ở thế giới cũ đã ch.ết rồi, nếu cậu không trở thành người cá hoàn hảo, cậu sẽ bị cốt truyện trói buộc, cậu sẽ đi vào vết xe đổ của nguyên chủ và ch.ết thê t.h.ả.m lắm đấy.]
Hệ thống người cá cảm nhận được cảm xúc d.a.o động dữ dội của ký chủ, ngay lúc nó đang tính xem có nên an ủi vài câu không thì nghe thấy Arnold khẽ nói: "Tao biết rồi, tao sẽ không ch.ết đâu."
Hệ thống nghe rõ mồn một cuộc đối thoại giữa một người một hệ thống kia, nhìn Lưu Sơn đang thở đều đều chìm vào giấc mộng, hiếm khi nó cảm thấy bất lực.
"Đúng là tùy hứng." Nó lẩm bẩm.
Chẳng biết cậu ký chủ tùy hứng này làm thế có mục đích gì.
Sáng hôm sau đợi Lưu Sơn tỉnh dậy, câu trả lời hệ thống nhận được là — Mấy cái kịch bản nhân vật chính thật giả kiểu này, kiểu gì chả có cốt truyện sẵn, tôi chỉ muốn biết xem cậu ta có biết gì không thôi, biết đâu sau này cậu ta lại chủ động kể cho tôi nghe thì sao.
Hệ thống cạn lời.
