Ký Chủ Bị Hệ Thống Chấm Rồi - Chương 42: Thế Giới Người Cá 8
Cập nhật lúc: 28/02/2026 14:07
Editor: Yang Hy
Ngày kiểm tra đồng d.a.o nhoáng cái đã đến, địa điểm là hội trường của trường.
Hội trường được xây theo phong cách châu Âu, toát lên vẻ trang nghiêm, trịnh trọng. Mấy bé người cá cần kiểm tra được giáo viên dẫn vào, xếp hàng ngay ngắn theo thứ tự lớp, ngồi chờ gọi tên.
Hôm nay chỉ có bốn lớp kiểm tra, toàn là đám người cá nhí bảy tuổi, mỗi lớp tầm hai mươi đứa.
Còn các bậc phụ huynh được mời đến dự thính thì ngồi tít phía sau, ai nấy đều dùng ánh mắt cổ vũ con mình.
Gọi tên lần lượt từ lớp thứ một đến lớp thứ bốn, dù Lưu Sơn học lớp thứ ba nhưng cậu biết tỏng mình sẽ bị đẩy xuống cuối cùng.
Lần kiểm tra nào cậu cũng phải nhẩm đi nhẩm lại lời bài hát.
Ilya thấy bạn thân căng thẳng, vươn tay nắm lấy tay cậu an ủi: "Ollie, đừng lo, cậu sẽ được điểm giỏi mà."
Nó biết Ollie mù nhạc lý, nhưng điều đó chẳng ảnh hưởng gì đến việc nó coi bạn mình là người tuyệt vời nhất quả đất! Người cá mù nhạc lý, trăm năm... à không, nghìn năm mới có một đấy chứ!
"Cảm ơn." Lưu Sơn rụt tay lại, "Tớ luyện tập mấy ngày nay rồi, lần này chắc chắn làm được." Đây sẽ là điểm giỏi đầu tiên trong đời cậu!
Bàn tay mất đi cảm giác mềm mại làm Ilya hơi hụt hẫng, nó xốc lại tinh thần, lẩm nhẩm ôn lại bài hát trong đầu.
Vitol ngồi phía sau dõi theo hai đứa em, tay cầm máy quay phim, chuẩn bị ghi lại màn trình diễn của các em để về cho bố mẹ xem.
Arnold học lớp thứ hai, sắp đến lượt cậu ta rồi. Vitol chẳng lo lắng gì cho đứa em này cả, ít nhất so với Ollie mù nhạc lý thì Arnold làm anh ta yên tâm hơn nhiều.
Vitol nghĩ mãi không thông, sao lại có người cá mù nhạc lý được nhỉ? Anh ta từng thử dạy Ollie hát, kết quả là suýt bị thằng em kéo lệch tông theo luôn. Thử đi thử lại mấy lần không ăn thua, anh ta cũng bỏ cuộc. Anh ta đang nghĩ lát nữa thi xong phải an ủi Ollie thế nào đây.
Đến khi nghe tên em trai Arnold được gọi lên, Vitol mới bừng tỉnh, vội bật máy quay, zoom thẳng vào người Arnold.
Arnold cũng có mái tóc vàng và đuôi cá xanh nhạt giống hệt Ollie, ai cũng biết hai đứa là sinh đôi, nhưng nhìn vào thì khó tin thật.
Ngũ quan của Arnold không tinh tế bằng Ollie, tóc vàng của cậu ta thẳng đuột chứ không xoăn tít như anh trai. Đuôi cá của cậu ta cũng chẳng lấp lánh bằng. Ấn tượng của mọi người về Arnold đều là như thế.
Thế nhưng, khi nhìn thấy Arnold nở nụ cười thiên thần hướng về phía mình, mọi người chợt nhận ra cậu bé người cá có mái tóc vàng thẳng mượt này sở hữu đôi mắt xanh thẳm bao dung như biển cả, trong veo thuần khiết, cứ như mọi tội lỗi trên thế gian đều bị phơi bày trước đôi mắt ấy.
Ngũ quan cậu ta không còn nhạt nhòa nữa, tàn nhang trên mặt mờ đi nhiều, không còn lem nhem như trước mà trông khá đáng yêu, đôi má phúng phính nhìn là muốn véo.
Nếu nói trước đây Arnold chỉ giống Ollie ba phần, thì giờ phải giống đến năm phần rồi!
Đám người cá nhí bên dưới xì xào bàn tán, thi nhau hỏi xem trước giờ Arnold có đẹp thế này thật không. Khi Arnold cất tiếng hát, tất cả im bặt, chìm đắm trong giọng ca tuyệt mỹ ấy.
Giọng hát thánh thót, vang vọng như từ trên trời vọng xuống, tựa như vị thần cao quý đầy lòng trắc ẩn mở lời vàng ngọc, ban phát những giai điệu ngợi ca tuyệt vời cho các tín đồ.
Khi nốt nhạc cuối cùng dứt, cả hội trường vẫn ngẩn ngơ hồi lâu, có người còn vô thức rơi nước mắt vì xúc động. Không biết ai tỉnh lại trước, vỗ tay nhiệt liệt, rồi tiếng vỗ tay rào rào vang vọng khắp hội trường.
[Độ hảo cảm của Ilya +20]
[Chúc mừng ký chủ, dù chưa quen biết Ilya nhưng cậu đã có độ hảo cảm rồi!] Hệ thống người cá hưng phấn ra mặt, đúng là nó không chọn nhầm người mà.
Nhìn Arnold tỏa sáng rực rỡ trên sân khấu, Lưu Sơn ghen tị đỏ mắt. Cậu đến đây ròng rã bảy năm trời, học hát cái bài này trầy vi tróc vảy, t.h.ả.m không nỡ nhìn, riêng khoản luyện tập thôi đã ngốn bao nhiêu thời gian. Arnold mới đến chưa đầy nửa tháng, mở miệng là hát ngon ơ cả hai đoạn. Đây chính là thiên phú đấy à?
Lưu Sơn thèm muốn ch.ết đi được, nghĩ đến mấy đoạn còn lại phải học, cậu lại thở dài thườn thượt.
Mải suy nghĩ linh tinh, cậu chẳng hề để ý ánh mắt Arnold ném về phía mình. Học sinh bốn lớp lần lượt lên sân khấu kiểm tra xong xuôi, chỉ còn lại người cuối cùng.
"Ollie." Lúc cô giáo gọi tên, tất cả mọi người đều đồng loạt quay sang nhìn Lưu Sơn.
Thấy ánh mắt mọi người có vẻ hưng phấn lại còn hơi hả hê, Arnold khó hiểu lắm. Tuy game gốc không bắt đầu từ tuổi thơ của nhân vật chính Ollie, nhưng cũng từng nhắc đến chuyện lần kiểm tra đồng d.a.o nào từ bé của cậu ấy cũng được mọi người chú ý.
Có một không hai.
Đó là nhận xét của bất kỳ ai từng nghe nhân vật chính cất giọng hát. Ký ức của nguyên chủ cứ mờ mờ ảo ảo, nhiều chuyện nghĩ nát óc cũng chẳng nhớ ra chi tiết, thành ra cậu ta cũng chẳng biết trình độ của nhân vật chính ra sao. Cậu ta nghĩ, được làm nhân vật chính thì chắc chắn trình độ phải đỉnh lắm.
Cơ mà sao mấy người cá bên cạnh lại móc nút bịt tai ra thành thạo thế nhỉ?
Mặc kệ ánh mắt nóng rực của đám đông, Lưu Sơn tỉnh bơ đi đến trước mặt cô giáo cúi chào, rồi mới quay xuống nhìn mọi người bên dưới. Để rèn luyện khả năng giữ bình tĩnh khi gặp nguy hiểm, bài kiểm tra đồng d.a.o được tổ chức ngay trước mặt đông đảo phụ huynh và học sinh. Dù gan có bé đến đâu, làm vài lần là quen ngay, có bị bao nhiêu cặp mắt nhìn chằm chằm cũng chẳng sợ.
Bật cái [Giọng ca hoàn hảo (bản sơ cấp)] lên xong, Lưu Sơn mới từ từ cất giọng, khác hẳn mọi lần toàn hát lệch tông, lần này đúng nhạc phết! Các thầy cô kích động đến mức tay run run, miệng cười toe toét. Tuy hát chẳng có tí cảm xúc nào, nhưng mà đúng nhạc rồi!
Tiến bộ vượt bậc luôn ấy chứ! Không, cái này không gọi là tiến bộ được nữa, mà là kỳ tích luôn rồi!
Thấy mấy giáo viên bình thường mặt nghiêm như đá giờ mừng phát khóc, Arnold thầm cảm thán, đúng là nhân vật chính có khác, dù thay ruột rồi nhưng hào quang vẫn ch.ói lòa.
Mấy nhóc người cá đang đeo nút bịt tai thấy thế cũng ngơ ngác, giọng hát của Ollie đã khó nghe đến mức làm thầy cô bật khóc rồi cơ à?
Đôi mắt to tròn của Ilya sáng rực lên như sao, cậu ta đan hai tay trước n.g.ự.c, nhìn Lưu Sơn đang hát nghiêm túc trên sân khấu với ánh mắt đầy sùng bái.
Ollie, Ollie. Trong lòng cậu ta gào thét tên đứa bạn thân, chỉ có cậu ta mới biết Ollie đã nỗ lực thế nào cho mỗi lần kiểm tra, dù lần nào kết quả cũng chẳng ra sao, nhưng trong lòng cậu ta, Ollie luôn là số một! Đúng là thế, Ollie tiến bộ nhiều quá! Cậu ấy chắc chắn đã vất vả lắm đây!
Biết thừa Lưu Sơn mù nhạc lý, nhưng Vitol vẫn công bằng bật máy quay lên khi em trai được gọi lên sân khấu, điều làm anh ta bất ngờ là lần này thằng em không bị lệch tông nữa!
Bố mẹ mà biết chắc vui lắm cho xem! Cả nhà vốn đang rầu rĩ vụ thằng em hát lệch tông, phải biết là từ trước tới giờ họ chưa từng thấy người cá nào hát lệch tông cả.
Đòn tấn công tinh thần của bài đồng d.a.o chỉ có tác dụng với con người, họ không rõ nếu hát lệch tông thì bài hát còn tác dụng không, tiếc là không thể lôi đại con người nào ra thử nghiệm được.
Giờ thấy Lưu Sơn hát được như bao người cá khác, Vitol suýt thì khóc vì sung sướng. Anh ta tự hào về hai đứa em của mình lắm.
