Ký Chủ Bị Hệ Thống Chấm Rồi - Chương 43: Thế Giới Người Cá 9
Cập nhật lúc: 28/02/2026 14:07
Editor: Yang Hy
"Cả lớp có biết không?" Ánh mắt cô Liv lần lượt lướt qua từng bé người cá đang ngồi ngay ngắn lắng nghe bên dưới.
Việc bé nào cũng đạt điểm giỏi trong kỳ thi vừa rồi chẳng phải chuyện lạ. Giữ đúng lời hứa, cô Liv dành hẳn một tiết để giải đáp thắc mắc của bọn trẻ: "Ngày xửa ngày xưa, có một nàng công chúa người cá sau khi ch.ết đã hóa thành bọt biển, hòa làm một với đại dương. Các em có biết tại sao không?"
Lũ trẻ nhao nhao giơ tay phát biểu.
"Em biết, em biết! Chắc chắn là do công chúa biến thành người rồi!"
"Không phải đâu, bao nhiêu người cá biến thành người rồi, có thấy ai ch.ết thành bọt biển đâu?"
"Chắc chắn là tại con d.a.o găm, con d.a.o đó là của người cá tộc phù thủy đưa cho, có phép thuật trên đó mà."
Thấy học sinh tranh nhau bàn tán sôi nổi, cô Liv mỉm cười, giơ tay ra hiệu cả lớp trật tự, "Ý kiến của các em đều rất thú vị. Thật ra có rất nhiều người cá cũng mong muốn có một cái ch.ết lãng mạn như nàng công chúa xinh đẹp và dũng cảm ấy. Những cách các em vừa đoán, cũng đã có người thử qua rồi. Chỉ là..."
"Chỉ là đều thất bại cả." Lưu Sơn đã đọc qua rất nhiều tài liệu về nàng công chúa người cá này. Loài người cá vốn lãng mạn, nhiều người đã thử bắt chước cách làm của nàng, nhưng chẳng ai thành công, thân xác họ không hề hóa thành bọt biển huyền ảo.
Với tuổi tác và thân phận hiện tại, tài liệu cậu tìm được ít ỏi vô cùng. Cuốn sách dày cộp duy nhất tạm gọi là hữu ích cũng chỉ toàn ghi chép mấy giả thuyết nghe mòn cả tai. Thế nên cậu mới phải đi hỏi từng giáo viên một, may mà có cô giáo trẻ mới đến này chịu khó giúp cậu tìm tài liệu.
Ánh mắt cô Liv dừng lại trên khuôn mặt Lưu Sơn. Chẳng hiểu sao, cậu bé người cá đáng yêu này dường như có chút thay đổi về ngoại hình, khuôn mặt lờ mờ như có lớp sương mỏng bao phủ, nhìn không rõ nét.
Cô nghi ngờ dời mắt đi, rồi lại nhìn Lưu Sơn lần nữa, cảm giác kỳ lạ ban nãy biến mất. Bé người cá tóc vàng đang chăm chú nhìn cô, chờ đợi câu trả lời.
Cô Liv bừng tỉnh, quay lại chủ đề chính, "Ollie nói đúng, đúng thật là mọi người đều thất bại. Truyền thuyết kể rằng công chúa người cá sở hữu một trái tim quý giá, không giống trái tim của người cá bình thường chúng ta. Trái tim ấy còn có một cái tên khác – Trái tim Lam Bảo."
"Đây chỉ là một giả thuyết thôi, vì chưa ai từng nhìn thấy trái tim của công chúa người cá cả. Nghe đồn rằng, vì công chúa là người cá đầu tiên uống t.h.u.ố.c biến hình, loại t.h.u.ố.c thời đó không giống t.h.u.ố.c bây giờ hoàn toàn không có tác dụng phụ. Rất có thể, Trái tim Lam Bảo chính là tác dụng phụ do t.h.u.ố.c gây ra... Sự không chắc chắn đã tạo nên sự đặc biệt của công chúa người cá."
Lưu Sơn ngẫm nghĩ kỹ về manh mối cô Liv vừa cung cấp. Về vụ t.h.u.ố.c phép, đúng là vẫn phải hỏi chuyên gia mới được. Cậu nhìn sang Ilya đang chăm chú nghe giảng bên cạnh, nên xin số liên lạc của Raphael từ Ilya, hay là trực tiếp ra chợ đầu mối tìm anh ta nhỉ?
Nhớ lại việc Raphael bảo Arnold có vấn đề gì thì cứ ra chợ tìm chứ không cho phương thức liên lạc, chắc là anh ta không thích tiếp xúc nhiều với người khác. Xem ra vẫn phải tìm thời gian ghé chợ chuyến nữa rồi.
Ánh mắt cậu đờ đẫn, hồn vía treo ngược cành cây. Nhưng Ilya đâu có biết, cậu ta chỉ thấy Ollie mà mình thích nhất đang nhìn mình không chớp mắt. Cậu ta vô thức ngồi thẳng lưng, vành tai ửng hồng. Ollie chắc chắn cũng thích mình như mình thích cậu ấy vậy. Nghĩ đến đây, Ilya vui vẻ quẫy đuôi.
"Bép" một cái, cái đuôi màu hồng quất thẳng vào cái đuôi màu xanh nhạt, Lưu Sơn giật mình tỉnh mộng. Ilya vội vàng xin lỗi rối rít, cậu xua tay bảo không sao, nhưng đối phương cứ làm như vừa phạm tội tày đình, cả ngày cứ tìm cách chuộc lỗi.
Cuối cùng cũng đến giờ tan học, Ilya vẫn thấy áy náy, nằng nặc đòi xách cặp cho Lưu Sơn, đùn đẩy mãi mới chịu thôi.
Ra khỏi cổng trường, Vitol và Arnold đã đợi sẵn. Từ sau đêm ngả bài đó, cả Lưu Sơn và Arnold đều ngầm hiểu ý không nhắc lại chuyện cũ, chung sống hòa bình với nhau.
"Ollie, Arnold, mai bố mẹ về rồi đấy." Đợi hai đứa em đến đông đủ, Vitol vui vẻ thông báo. Tính ngày thì mai là hạn ch.ót rồi. Anh ta nóng lòng muốn khoe với bố mẹ sự thay đổi của hai đứa em.
Arnold cười gượng gạo, cậu ta đâu phải Arnold thật, kiếp trước lại là trẻ mồ côi, biết đối mặt với bố mẹ kiểu gì đây. Giờ nói chuyện bình thường với Vitol được là do ông anh này còn nhỏ tuổi (nhỏ hơn cả tuổi thật của cậu ta trước khi xuyên không), lại còn vô tư lự, không nghĩ ngợi nhiều về sự thay đổi của cậu ta.
Đoán được suy nghĩ của cậu ta, hệ thống người cá an ủi.
[Ký chủ đừng sợ. Nguyên chủ bình thường cũng không thân thiết với bố mẹ lắm đâu, cậu cứ từ từ mà thích nghi là được.]
"Cũng phải." Cậu ta lén quan sát sắc mặt Lưu Sơn, thấy cậu cũng giống Vitol, mặt mày hớn hở hẳn lên.
Lưu Sơn cũng sống với bố mẹ nguyên chủ được bảy năm rồi, cặp bố mẹ này đối xử với ba đứa con công bằng như nhau, lần nào đi làm về cũng mang quà cho bọn trẻ.
"Không biết bố mẹ sẽ mang quà gì về nhỉ." Ở thế giới thực, Lưu Sơn vốn sống trong một gia đình hạnh phúc, nếu không thì cậu cũng chẳng nghĩ đến việc quay về làm gì. Vì thế sau khi cảm nhận được tình yêu thương của bố mẹ nguyên chủ, cậu dễ dàng hòa nhập vào gia đình này.
"Em chỉ biết quan tâm quà thôi." Vitol mồm thì mắng yêu, ngón tay ấn nhẹ vào trán Lưu Sơn, nhưng giọng điệu lại đầy vẻ chiều chuộng. Anh ta quay sang nhìn Arnold đang im lặng bên phải, "Arnold, bố mẹ cũng sẽ vui vì sự thay đổi của em đấy."
"Vâng." Trong game, bố mẹ Ollie đối xử với ba đứa con đều rất công bằng, không có chuyện thiên vị ai. Chỉ trừ đoạn sau này, họ thất vọng vì Arnold ghen tị với nhân vật chính mà làm nhiều chuyện hại anh em. Giờ cậu ta không bị cốt truyện điều khiển, cũng không làm hại anh em, biết đâu chừng sẽ cảm nhận được tình thương của bố mẹ thì sao?
Cậu ta không kìm được mà bắt đầu mong chờ.
Đúng là vậy, hôm sau đi học về liền thấy một nam một nữ hai người cá: Người cá nam cao lớn đẹp trai, mặt mũi nghiêm nghị, màu đuôi đậm hơn Vitol vài phần, cơ bắp thân trên lộ ra cuồn cuộn. Người cá nữ bên cạnh thì nhỏ nhắn, ngũ quan sắc nét rạng rỡ, khóe miệng cười tươi, mặc chiếc áo phông trắng ngắn hở rốn, màu đuôi thiên về màu xanh ngọc.
"Về rồi đấy à." Ánh mắt Ailuu nhìn bọn trẻ đầy vẻ yêu thương và dịu dàng, khuôn mặt nghiêm túc của Kaman cũng dịu lại hẳn. Hai vợ chồng vừa về đến nhà đặt hành lý xuống thì đúng lúc bọn trẻ tan học về.
"Bố, mẹ." Ba anh em Lưu Sơn đồng thanh gọi.
Ailuu lần lượt ôm từng đứa, được ôm vào vòng tay mềm mại, người Arnold cứng đờ lại, nhưng cơ thể cậu ta rõ ràng nhớ đây là người thân thiết nhất, cậu ta không kìm được vòng tay ôm c.h.ặ.t eo mẹ, cảm nhận hơi ấm chưa từng có này.
Thấy sự bịn rịn mà Arnold thể hiện, Ailuu hơi ngạc nhiên, trước giờ đứa bé này không thân thiết lắm với họ. Bà dịu dàng xoa đầu Arnold, "Hai tháng không gặp, Arnold biết nhớ mẹ rồi cơ đấy."
Arnold ngượng ngùng rời khỏi vòng tay Ailuu, không ngờ mình già đầu thế này rồi mà còn làm ra mấy chuyện trẻ con như vậy.
Kaman lấy quà ra chia cho ba người. Quà của Vitol là một con d.a.o găm, của Arnold là một quyển sách dạy vẽ, còn của Lưu Sơn là một cuộn tranh. Rõ ràng đều là quà chọn theo sở thích từng người.
Lưu Sơn mở cuộn tranh ra, trông như bản đồ gì đó. Trước đây bố mẹ hỏi cậu thích gì, cậu chỉ bảo mang về thứ đặc biệt nhất, có lúc là cá cảnh, nhiều khi là mấy món đồ kỳ quái, đây là lần đầu tiên nhận được bản đồ.
"Nghe bảo là bản đồ kho báu đấy, mẹ thấy hay hay nên mang về cho con." Ailuu giải thích, mỗi lần chọn quà cho đứa con này tốn công lắm, lần này nhìn thấy tấm bản đồ này, bà cảm thấy rất có duyên với nó nên mua ngay.
"Bản đồ kho báu ạ?" Lưu Sơn đúng là thấy bên phải bản đồ có dấu X đỏ, bên cạnh còn vẽ hình cái rương báu. Ngoài ra không có ký hiệu nào khác, Lưu Sơn xem chả hiểu gì, nhưng vẫn cảm ơn và cất kỹ.
[Phát hiện "Bản đồ kho báu", kích hoạt nhiệm vụ: Sao chép bản đồ kho báu.
Thời gian nhiệm vụ: 48 giờ
Phần thưởng thành công: Manh mối về phần còn thiếu của bản đồ kho báu, điểm +10
Hình phạt thất bại: Độ thiện cảm của nhân vật mục tiêu ngẫu nhiên -20]
Nghe nhiệm vụ hệ thống người cá giao, niềm vui nhận quà của Arnold vơi đi không ít, cậu ta hỏi: "Tôi sao chép kiểu gì đây?"
[Ký chủ có thể mua đạo cụ sao chép trong cửa hàng hệ thống.]
Nghe vậy, Arnold mở cửa hàng hệ thống, tìm thấy "Đạo cụ sao chép" giá 50 điểm. Cậu ta kiểm tra tổng điểm của mình, hiện có 170 điểm, mua được.
