Ký Chủ Bị Hệ Thống Chấm Rồi - Chương 44: Thế Giới Người Cá 10
Cập nhật lúc: 28/02/2026 14:07
Editor: Yang Hy
Chúc ba đứa con ngủ ngon xong, hai vợ chồng mới về phòng mình.
"Mình à, mình thấy không?" Ailuu tựa vào lòng chồng, vẻ vui mừng hiện rõ trên mặt: "Có phải Arnold nhà mình đã trở lại rồi không?"
Trời mới biết hôm nay bà vui thế nào khi được Arnold đáp lại! Thằng bé không còn xa lánh bố mẹ như khúc gỗ nữa, mà đã chịu nói cười, chịu gần gũi với họ rồi.
"Ừ, thằng bé trở lại rồi." Kaman ôm eo vợ, ánh mắt dịu dàng.
"Người cá tộc phù thủy nói đúng thật, con mình thật sự sẽ quay về. Thằng bé có thể lớn lên khỏe mạnh rồi." Ailuu mừng rỡ khôn xiết, nhưng chợt nhớ ra điều gì, ánh mắt bà lại trầm xuống, bà ngẩng đầu nhìn chồng, đôi mắt xanh biếc xinh đẹp chất chứa nỗi đau khổ trào dâng, "Nhưng mà, còn Ollie thì sao? Thằng bé... thằng bé cũng là con mình mà."
Vừa nghĩ đến những khổ đau mà đứa con mình nuôi nấng từ tấm bé sắp phải gánh chịu, nước mắt bà cứ thế tuôn rơi. Dù không phải con ruột, nhưng nuôi nấng từ lúc đỏ hỏn đến giờ, làm sao mà không có tình cảm cho được?
Kaman lấy ngón tay lau nước mắt trên mặt vợ, "Điều chúng ta có thể làm cho thằng bé, là để nó lớn lên thật vui vẻ."
"Phải, mình nói đúng. Đây là điều chúng ta nợ con."
…
Lưu Sơn bị ốm rồi. Tối hôm trước cậu vừa hẹn với cả nhà cuối tuần đi chợ đầu mối, thế mà sáng hôm sau đã lăn đùng ra ốm.
Lúc Ailuu vào gọi cặp sinh đôi dậy thì thấy mặt Lưu Sơn đỏ bừng, thở dốc, bà đưa tay sờ trán con, đúng là sốt rồi.
Bệnh đến như núi lở, mi mắt Lưu Sơn nặng trĩu không mở nổi, toàn thân bủn rủn vô lực, chỉ biết nằm bẹp dí trên giường như con cá ch.ết. Trong cơn mê man, cậu nghe thấy tiếng ai đó nói bên tai, đỡ cậu dậy uống nước, bón t.h.u.ố.c.
Cậu cứ ngủ li bì rồi lại tỉnh, mỗi lần tỉnh cũng chỉ được vài phút là cùng. Chuyện này làm cậu thấy lạ, dù cơ thể này yếu ớt thật, ốm đau là chuyện cơm bữa, nhưng chưa bao giờ nghiêm trọng đến mức này.
Cậu còn loáng thoáng nghe thấy tiếng mẹ khóc, cậu muốn mở mắt an ủi bà lắm, nhưng lực bất tòng tâm. Cổ họng đau rát, cơ thể nặng trịch, nhưng cũng không thấm vào đâu so với cơn đau truyền đến từ đuôi cá.
"Hệ thống, sao đuôi tôi đau thế?" Cơn đau từng cơn kích thích làm đầu óc Lưu Sơn tỉnh táo hơn vài phần, cậu muốn xem đuôi mình bị làm sao, nhưng cố mãi vẫn không mở mắt nổi, cực chẳng đã đành hỏi hệ thống trong đầu.
"Đuôi cậu bị lở loét rồi." Hệ thống kiểm tra tình trạng của cậu, trên cái đuôi cá vốn xinh đẹp của bé người cá giờ đây có mấy chỗ vảy bong tróc hết cả, lộ cả thịt bên trong ra, có chỗ vảy thì bong dở dang, nhìn cứ như con cá ch.ết đang phân hủy dần vậy.
"Sao lại thế? Tôi chỉ bị sốt thôi mà?" Lưu Sơn muốn hỏi cho ra nhẽ, nhưng chưa kịp nghe hệ thống trả lời thì cậu lại ngất đi.
Lúc tỉnh lại lần nữa, cơn đau ban nãy cứ như một giấc mơ, người cậu nhẹ nhõm hẳn, đầu không đau, lưng không mỏi. Vừa mở mắt ra, cậu chạm ngay phải một đôi mắt hờ hững, vài sợi tóc màu bạc xám rủ xuống mặt làm cậu thấy hơi nhột.
"Thấy thế nào rồi?" Giọng nói trong veo như tiếng suối vang lên bên tai, bàn tay đối phương đặt lên trán cậu, chạm nhẹ một cái rồi rụt về ngay.
"Khỏe re." Lưu Sơn ngồi dậy, vừa trả lời vừa ngó nghiêng xung quanh, đây là phòng của cậu và Arnold. Cậu lại nhìn người cá dáng người dong dỏng cao trước mặt.
Mái tóc màu bạc xám dài quá thắt lưng, làn da trắng bóc hơi xanh xao ốm yếu, khuôn mặt tuấn tú toát lên vẻ thiếu niên pha lẫn thanh niên. Hút hồn nhất vẫn là đôi mắt màu hổ phách hờ hững kia, cứ như trên đời này chẳng có gì làm anh ta hứng thú cả.
Lưu Sơn chắc chắn mình không quen người này, "Anh là ai?"
"Thầy giáo tương lai của cậu." Người nọ ấn Lưu Sơn nằm xuống lại, nhẹ nhàng tém chăn cho cậu, "Ngủ thêm chút đi."
Lưu Sơn muốn bảo mình ngủ đủ rồi, lạ cái là lời nói của người đàn ông kia như có phép thuật, làm cậu buồn ngủ rũ rượi thật. Đợi cậu ngủ say, người nọ mới ra khỏi phòng, bên ngoài ba lớn một nhỏ chờ đã lâu đang nhìn anh ta đầy tha thiết.
Anh ta khẽ gật đầu, "Không sao rồi."
Ailuuu bụm miệng vừa khóc vừa cười, Kaman và Vitol cũng thở phào nhẹ nhõm.
Kaman nói với người nọ với lòng biết ơn: "Cảm ơn ngài, ngài Raphael." Ông cũng không ngờ vị người cá tộc phù thủy này lại chịu giúp họ, ông vốn định đi tìm vị lão tiền bối kia cơ.
"Không có gì, cứ theo thỏa thuận mà làm. Sáng cuối tuần tôi sẽ đến đón cậu bé." Raphael không nán lại lâu, đi thẳng một mạch.
Arnold theo bố mẹ và anh trai vào phòng xem tình hình Lưu Sơn, bé người cá nằm trên giường sắc mặt hồng hào, hơi thở đều đều, ngủ ngon lành, không còn thoi thóp như mấy hôm trước nữa.
Kaman nhẹ nhàng vén một góc chăn đang đắp trên đuôi cá lên, những chỗ lở loét ban nãy giờ đã lành lặn như chưa từng xảy ra chuyện gì. Cả nhà ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm.
[Ký chủ, tôi đã bảo rồi mà, nhân vật chính làm sao mà ch.ết dễ dàng thế được.] Hệ thống người cá trong đầu Arnold nói chắc nịch.
"Tao cũng biết thế, nhưng nhìn bệnh tình nghiêm trọng quá. Với lại bố mẹ thế mà lại đi tìm thẳng người cá tộc phù thủy." Chuyện này Arnold nghĩ mãi không thông, "Sao không tìm bác sĩ xem trước nhỉ?"
Người cá cũng có bác sĩ mà, bệnh nặng bệnh nhẹ gì cũng chữa được hết.
[Chắc do nặng quá chăng? Đừng lo, ký chủ, cốt truyện đã bắt đầu đâu, nhân vật chính còn lâu mới ch.ết.] Hệ thống người cá chả thèm bận tâm, ký chủ cứ khéo lo xa!
"Nhưng mà, chẳng phải Ollie là người xuyên không à?" Còn cậu ta cũng thay thế Arnold rồi, liệu có xảy ra hiệu ứng cánh bướm không đây?
[Ký chủ, mặc kệ nhân vật chính có bị xuyên hay không, cậu ta vẫn có hào quang nhân vật chính bảo kê mà! Hơn nữa chính vì cậu ta bị xuyên rồi nên chúng ta mới có cơ hội cướp... khụ... cạnh tranh với cậu ta. Cậu cũng đâu có muốn ch.ết đúng không?]
Arnold cứ thấy lời hệ thống có ẩn ý gì đó, nhưng cậu ta muốn sống thật, nên cũng chẳng hơi đâu mà xoắn xuýt nữa, "Tao biết rồi."
[À đúng rồi ký chủ, tuy Raphael không phải đối tượng cưa cẩm chính, nhưng cưa đổ anh ta sẽ đẩy nhanh tiến độ nhiệm vụ phụ đấy. Vừa khéo sắp tới nhân vật chính sẽ theo Raphael học việc, cậu có thể nhân cơ hội ngàn năm có một này để lân la làm thân.] Hệ thống người cá gợi ý.
Nghe thế, mặt mũi Arnold nhăn tít lại, nhiệm vụ phụ rồi Vùng đất lãng quên đều dính dáng đến Đá lam tinh, cái bản đồ kho báu cậu ta nhận được cũng liên quan đến nó nốt.
Theo lời hệ thống người cá thì Vùng đất lãng quên rất có khả năng liên quan mật thiết đến tộc người cá phù thủy.
"Raphael trông có vẻ khó gần lắm." Cậu ta thở dài, "Tao nhớ trong game, nhân vật chính và Raphael đâu có quan hệ gì đâu." Trong game, Raphael chỉ được Ilya nhắc tới một câu và cung cấp t.h.u.ố.c biến hình thôi. Đúng chuẩn nhân vật làm nền luôn.
[Ký chủ, cậu quên là nhân vật chính cũng có hệ thống à. Chắc chắn là có nhiệm vụ liên quan nên mới dính dáng đến Raphael đấy.]
"Thế á?" Nhưng rõ ràng là Raphael tự đề nghị cho Ollie theo học mà, "Nếu vậy thì tại sao nhân vật chính lại chịu nhường Đá lam tinh cho tao?"
Câu này làm hệ thống người cá bí lù, nó chỉ là hệ thống "tấm chiếu mới", có thông minh đến đâu cũng chỉ là hệ thống cấp một thôi. Nó chỉ biết giao nhiệm vụ, rồi dựa trên cốt truyện đã biết để giục ký chủ làm nhiệm vụ.
[Cái này... hệ thống tôi cũng chịu, chắc là nhiệm vụ khác nhau chăng?]
Arnold cứ thấy chuyện này không đơn giản, đang mải suy tính thì bỗng có người vỗ vai, Vitol thấy cậu ta mặt ủ mày chau, tưởng cậu ta đang lo cho Ollie, "Arnold, đừng lo, ngài Raphael đã bảo Ollie không sao thì chắc chắn là không sao rồi, chỉ cần đợi em ấy tỉnh lại là ổn thôi."
Thật ra trong lòng Arnold cũng đồng tình với hệ thống, nghĩ bụng Lưu Sơn là nhân vật chính trong game thì đời nào mà "ngỏm" dễ thế được. Thấy Vitol hiểu lầm, cậu ta cũng chẳng giải thích nhiều, mà hỏi luôn thắc mắc trong lòng: "Anh ơi, bố quen biết ngài Raphael từ trước ạ?"
Lúc thấy bố vừa ra khỏi cửa chưa được bao lâu đã dẫn Raphael về, cậu ta ngạc nhiên không để đâu cho hết!
Vitol nhớ lại một chút rồi lắc đầu, "Cái này anh cũng không rõ."
Thấy không hỏi được gì, Arnold đành dẹp ý định moi tin tức từ Vitol, nếu muốn tiếp cận Raphael, chẳng lẽ vẫn phải thông qua Ollie sao?
