Ký Chủ Bị Hệ Thống Chấm Rồi - Chương 45: Thế Giới Người Cá 11
Cập nhật lúc: 28/02/2026 14:08
Editor: Yang Hy
Lưu Sơn đã nghe hệ thống kể rõ ngọn ngành câu chuyện, cậu sốc lắm, "Cái gì, đuôi tôi bị thối rữa á? Hèn chi đau thế."
Cậu quẫy quẫy cái đuôi, sờ nắn kỹ càng, vẫn còn sợ hãi nói: "Đuôi đang lành lặn thế này sao tự dưng lại thối rữa được? Không phải dính virus gì đấy chứ?"
Hệ thống còn chưa kịp trả lời, cậu đã tự biên tự diễn, "À, nguyên chủ hồi nhỏ đúng là có trải qua trận ốm thế này thật."
Khác với cậu chỉ nằm bẹp vài ngày, nguyên chủ nằm liệt giường gần hai tháng trời. Từ đó về sau, đuôi của nguyên chủ thi thoảng lại bị lở loét, đi khám bao nhiêu bác sĩ cũng không chữa dứt điểm được.
Từ lúc mắc cái bệnh quái quỷ này, ngoại hình của nguyên chủ cũng dần thay đổi, cho đến khi biến hẳn thành cái bộ dạng xấu xí như trong ký ức của "hắn".
"Ủa, hồi nguyên chủ bị bệnh, bố mẹ không đi tìm Raphael à?" Cuối cùng cậu cũng phát hiện ra chuyện xảy ra với mình có chút khác biệt so với ký ức của nguyên chủ.
"Thật ra, người cá tộc phù thủy mà bố mẹ cậu tìm không phải là Raphael, mà là một người khác. Tiếc là người đó đã mất tích từ mấy năm trước rồi." Lần này hệ thống không úp mở nữa mà nói toẹt ra sự thật cho Lưu Sơn biết, "Còn Raphael là học trò của người cá mất tích đó."
Hệ thống ngừng lại một chút, Raphael chính là một phân thân của nó ở thế giới này, nó thừa hiểu tại sao lần này đối phương lại ra tay giúp đỡ bất ngờ như vậy. Chẳng vì lý do gì khác, chỉ đơn giản vì nó đang ở đây.
Phân thân có thể cảm nhận được sự tồn tại của nó, đương nhiên sẽ không có ác cảm với ký chủ của nó rồi. Nói là thích thì cũng không hẳn, cùng lắm chỉ là để mắt tới một chút trong thời gian ngắn thôi. Điều này đã được kiểm chứng qua vô số đời ký chủ của nó rồi.
Lưu Sơn nào biết hệ thống có phân thân ở rất nhiều thế giới, càng không biết chuyện lúc mới gặp hệ thống bảo cậu là ký chủ thứ 1000 thật ra chỉ là văn vở để lừa cậu "quay thưởng" mà thôi.
Nó nói câu y hệt thế với hầu hết các ký chủ. Việc dụ ký chủ quay thưởng chỉ là một sở thích nho nhỏ của nó, thậm chí thỉnh thoảng nó còn gian lận, sắp xếp để ký chủ quay ra kết quả mà nó muốn.
Cậu chẳng nghĩ ngợi gì nhiều, chỉ tưởng là bố mẹ tình cờ gặp Raphael, cộng thêm việc cậu và em họ Ilya của người ta là bạn cùng lớp nên người ta mới đồng ý chữa bệnh giúp. Lần này có Raphael ra tay, biết đâu cậu sẽ không bị tái phát như nguyên chủ nữa?
Khấp khởi hy vọng, cậu hỏi hệ thống: "Sau này tôi có bị tái phát nữa không?"
"Bệnh của cậu là do phép thuật trong người tràn ra gây tổn thương, Raphael nhận cậu làm học trò cũng vì cậu có sẵn phép thuật. Tiếc là cơ thể cậu bây giờ yếu quá, không chịu nổi nguồn năng lượng lớn như thế, lâu dần sẽ dẫn đến tình trạng lở loét toàn thân."
Lưu Sơn hiểu rồi, nhất là khi nghe đến bốn chữ "lở loét toàn thân", cậu sợ đến mức hít sâu một hơi, "Nhiều lúc tôi cảm thấy mình đến đây là để chịu khổ thay cho nguyên chủ ấy chứ."
Hệ thống cười nhạt một tiếng, chẳng buồn bình luận.
"Ấy, khoan đã!" Lưu Sơn giờ mới sực nhớ ra, "Vụ trong người tôi có phép thuật là sao nữa?" Cậu lục lọi ký ức của nguyên chủ, làm gì có nhắc đến chuyện này đâu.
"Cái này e là phải hỏi bố mẹ cậu rồi." Hệ thống nói đầy ẩn ý.
"Thôi được rồi, chuyện đó cũng chẳng quan trọng lắm." Trực giác mách bảo cậu, kiểu gì cũng lại là mấy chuyện bi đát thù hận gì đó cho xem, tốt nhất là đừng có dây vào.
Nếu có cơ thể thật, chắc chắn lúc này hệ thống đang nhướng mày, "Cái tính tò mò của cậu đúng là thất thường thật đấy."
Lưu Sơn: "Cái gì nên tò mò, cái gì không nên, tôi vẫn còn tỉnh táo chán."
Cậu ốm một trận nằm bẹp từ thứ hai đến thứ năm, mãi đến thứ sáu mới đi học lại được. Vừa đến lớp, Ilya đã lo sốt vó bơi quanh cậu mấy vòng, miệng còn lải nhải: "Ollie, cuối cùng cậu cũng chịu đi học rồi. Tớ nghe Arnold bảo cậu bị sốt. Cậu đỡ chưa?"
Nghe cái tên Arnold thốt ra từ miệng Ilya, Lưu Sơn hơi bất ngờ. Cậu nhớ trước đây Ilya còn bảo không thích Arnold mà. Cậu trêu: "Hồi trước cậu bảo không ưa em trai tớ cơ mà? Sao, giờ thành bạn bè rồi à?"
"Thật ra tớ thấy cậu ấy cũng được." Ánh mắt Ilya lảng tránh, có chút chột dạ. Trước đây cậu ta với Arnold chẳng nói với nhau câu nào, đừng nói là nhắc đến tên.
Từ sau bài kiểm tra đồng d.a.o lần trước, cậu ta đã có cái nhìn khác về cậu em song sinh lầm lì ít nói của bạn thân. Lần này Ollie bị ốm, trong lòng cậu ta lo lắng, thấy Arnold ở nhà ăn bèn chạy lại hỏi thăm. Lớp bọn họ với lớp Arnold cùng tầng, lại ngay sát vách. Muốn gặp nhau dễ ợt.
Nói chuyện vài câu mới thấy tính Arnold hay phết, người lại dịu dàng, cộng thêm ngoại hình cũng có nét giống Ollie, thế là độ hảo cảm trong lòng cậu ta cứ thế tăng vùn vụt.
Lưu Sơn gật đầu, "Em ấy tốt thật mà. Cậu chơi với em ấy nhiều vào." Đừng có lúc nào cũng bám lấy tôi nữa.
Hệ thống đột nhiên nhảy ra nói móc: "Bạn nhỏ của cậu mà biết cậu chê cậu ta bám người chắc đau lòng ch.ết mất."
Lưu Sơn buồn nôn với cái giọng điệu của nó, ghét bỏ nói: "Đừng có nói linh tinh, bạn nhỏ của tôi cái gì chứ. Ilya là đứa mê cái đẹp, đợi sau này mặt tôi nát bét, cậu ta chắc chắn chạy nhanh hơn bất kỳ ai."
Trong ký ức của nguyên chủ đúng là như thế, lúc đầu nguyên chủ còn xinh đẹp, Ilya ước gì có thể dính lấy nhau như hình với bóng. Về sau nguyên chủ hay ốm đau, đuôi cá lở loét, ngoại hình xấu xí, Ilya chạy xa tít mù tắp, thậm chí còn tỏ vẻ ghê tởm cái đuôi lở loét của nguyên chủ nữa.
Đấy cũng là lý do Lưu Sơn không thân thiết quá với cậu ta. Giờ chưa có xung đột gì lớn thì làm bạn học là hết mức rồi. Cậu tuyệt đối không phải coi Ilya là cái "thùng rác" để tống khứ mấy món cậu không thích đâu nhé!
Ốm mấy ngày, bài tập phải bù ngập đầu. Cả ngày trời Lưu Sơn chẳng rảnh đâu mà để ý đến Ilya. Ilya bĩu môi, cảm thấy trong lòng Lưu Sơn mình cứ như người thừa vậy.
Cậu ta vô thức nhớ tới đôi mắt xanh lam đẹp lạ lùng kia, đặc biệt như những viên bi ve cậu ta từng thấy. Mắt xanh lục của Ollie cũng đẹp, nhưng ánh mắt Ollie nhìn cậu ta chẳng bao giờ dịu dàng được như Arnold.
Khi Arnold nhìn cậu ta, cậu ta có thể thấy bóng dáng mình trong đôi mắt trong veo ấy, cứ như thể cả thế giới chỉ có hai người, trong mắt đối phương chỉ có mỗi mình cậu ta thôi.
Người cá nhỏ tuổi luôn mong mình là duy nhất trong lòng bạn bè.
[Ting, độ hảo cảm của Ilya +5.]
[Nhiệm vụ độ hảo cảm: Cưa đổ người cá Ilya, đạt 50 điểm trong vòng ba tháng, đã hoàn thành.
Phần thưởng thành công: Vòng hào quang ngẫu nhiên, điểm quyến rũ +5, điểm tích lũy +200]
[Có bắt đầu rút vòng hào quang ngẫu nhiên không?]
Hệ thống đột ngột lên tiếng làm Arnold đang trong giờ học giật mình, "Sao tự dưng độ hảo cảm lại tăng thế?"
[Tôi cũng chẳng biết nữa ký chủ ơi, đây là kết quả tự động dò xét mà.] Hệ thống người cá cười không khép được miệng, [Ký chủ, mau rút xem được vòng hào quang gì đi.]
[Có bắt đầu rút vòng hào quang ngẫu nhiên không?]
Arnold cũng chẳng nói nhiều, chọn ngay vào ô "Có".
