Ký Chủ Bị Hệ Thống Chấm Rồi - Chương 46: Thế Giới Người Cá 12

Cập nhật lúc: 28/02/2026 14:08

Editor: Yang Hy

Tan học xong, hờ hững nói câu chào tạm biệt, Lưu Sơn lao ngay ra khỏi cổng trường, sà vào lòng bố Kaman, "Bố ơi, con mệt." Chỉ cần bố Kaman và mẹ Ailuuu có nhà, thì người đưa đón hai đứa đi học sẽ là bố và anh Vitol. Còn mẹ thì ở nhà chuẩn bị sẵn bữa tối.

Hôm nay chỉ có mỗi mình bố. Ông bố lầm lì ít nói để mặc cho Lưu Sơn trèo lên lưng mình, nằm yên vị rồi Lưu Sơn mới hỏi: "Bố ơi, anh Vi đâu rồi ạ?"

"Anh con xin nghỉ mấy hôm nên giờ phải làm bù." Kaman nghĩ một chút rồi bổ sung thêm: "Mấy hôm nay anh con phải làm từ sáng sớm đến tối mịt mới được về." Ý là không đi đón mấy đứa được nữa.

Lưu Sơn đoán chắc là do mình bị ốm nên anh trai mới nghỉ, cậu thầm quyết định mấy ngày tới sẽ đối xử tốt với Vitol hơn một chút, ít nhất là không tranh bim bim của anh ấy, cũng không lén ném đồ ăn mình ghét sang cho anh ấy xử lý nữa.

"Thế còn cơm tối ạ? Có cần mang cơm cho anh Vi không bố?"

Kaman gật đầu, "Bảy giờ tối anh con được nghỉ nửa tiếng, bố sẽ mang cơm qua."

Thế là trước giờ cơm tối, Lưu Sơn lăng xăng giúp gắp mấy món anh trai thích vào hộp cơm, "Bố nhớ phải bảo với anh Vi là chỗ này toàn do con tự tay xếp vào đấy nhé."

Ailuuu bị cậu chọc cười, ngón tay ấn nhẹ vào trán cậu, "Cái thằng nhóc này, chỉ giỏi tranh công thôi, sao không bảo cơm canh đều là mẹ nấu đi?"

Lưu Sơn ưỡn n.g.ự.c: "Cơm mẹ nấu anh Vi nhìn cái là biết ngay, nhưng con mà không nói thì sao anh biết là con giúp xếp cơm vào hộp chứ."

Arnold giật giật khóe miệng, trong lòng phục sát đất ông anh "cùng hội cùng thuyền" xuyên không này, diễn vai trẻ con mà mặt không đổi sắc, chẳng thấy gượng gạo tí nào.

Được Lưu Sơn khuấy động, đám mây u ám bao trùm gia đình mấy ngày nay cuối cùng cũng tan biến hẳn, ai nấy đều tươi cười rạng rỡ.

Ăn cơm xong, Kaman đi đưa cơm cho Vitol. Ailuuu ở trong phòng thu xếp quần áo dùng cho hai ngày một đêm của Lưu Sơn, vừa làm vừa dặn dò: "Ollie à, sáng mai ngài Raphael sẽ đến đón con. Con phải ngoan ngoãn theo ngài ấy học tập biết chưa? Mẹ xếp đủ đồ cho con rồi đấy, à, đừng quên đưa quà cho ngài Raphael nhé."

Ailuuu đặt một cái hộp gỗ lên trên cùng của cặp sách để Lưu Sơn dễ lấy ra nhất.

Lưu Sơn gật đầu lia lịa.

"Quần áo tự giặt được thì giặt, không giặt được thì mang về đây." Ailuuu cứ lải nhải dặn đi dặn lại, cứ như con đi mấy tháng chứ không phải hai ngày.

Người cá không phải ai cũng ở trần, nhất là người cá nhỏ tuổi, dù trai hay gái đều mặc quần áo. Vải may quần áo cũng không phải vải thường, mà là một loại tơ đặc biệt của người cá giống như tơ nhện, rất nhẹ, không làm xước làn da non nớt của người cá nhỏ.

"Lần đầu con ngủ ở bên ngoài, không biết có quen giấc không nữa, nếu không phải ngài Raphael không thích đông người thì kiểu gì mẹ cũng bắt bố đi cùng con rồi. Con phải cẩn thận đấy, đừng chọc giận ngài ấy..."

"Cũng không biết ngài ấy có biết nấu cơm không, con không được kén cá chọn canh như ở nhà đâu nhé..."

Lưu Sơn biết mẹ lo cho mình, dù có đau đầu cũng phải kiên nhẫn nghe, thỉnh thoảng vâng dạ vài câu.

Ngay lúc Ailuuu vẫn đang mải mê dặn dò Lưu Sơn đủ thứ trên đời, Arnold đứng bên cạnh khẽ gọi, "Mẹ ơi."

Thấy Ailuuu nhìn mình, cậu ta nói tiếp: "Mẹ ơi, con đi cùng Ollie được không ạ?" Cậu ta gãi đầu, nhìn mẹ vẻ ngại ngùng, "Dù sao cũng phải ở chỗ ngài Raphael tận hai ngày, con hơi lo. Mẹ cũng biết mà, giờ con biết nấu ăn rồi, có khi giúp được gì đó."

Lưu Sơn nhìn cậu ta đầy thích thú, không có ý định vạch trần. Tình anh em đồng hương của cậu với cậu ta còn chẳng sâu đậm bằng tình cảm cậu dành cho Arnold "vỏ rỗng" trước kia.

Cậu hỏi hệ thống: "Chẳng lẽ Raphael là nhân vật quan trọng à? Trong ký ức của nguyên chủ hình như đâu có xuất hiện chuyện về người cá tộc phù thủy đâu."

Hệ thống: "Không phải, anh ta chỉ là nhân vật làm nền thôi."

Phân thân của nó trước giờ chưa bao giờ là nhân vật chính cả. Cùng lắm chỉ là tạo chút thuận lợi cho vài nhân vật quan trọng thôi. Nó biết thừa Arnold hành động như vậy chắc chắn là do cái hệ thống người cá kia xúi giục. Nó lại không nhịn được mà nghĩ: Sao hành động của Arnold lộ liễu thế rồi mà Lưu Sơn vẫn chưa đoán ra đối phương cũng có hệ thống nhỉ?

Ailuuu đầu tiên là thấy ấm lòng vì hai anh em thân thiết, nhưng nghĩ đến khuôn mặt lạnh tanh của người cá tộc phù thủy, bà khó xử bảo: "Arnold, con yêu à, nếu được thì mẹ đương nhiên muốn cả hai đứa cùng đi học. Nhưng mà con biết đấy, chuyện Ollie theo ngài Raphael học là do chính ngài ấy đề nghị. Nên chuyện này phải được ngài Raphael đồng ý mới được."

Bà biết rõ Raphael chịu nhận Lưu Sơn làm học trò chỉ vì trên người thằng bé có luồng phép thuật của vị lão tiền bối kia. Còn Arnold, e là không có phép thuật. Gia tộc bà chưa từng xuất hiện người cá tộc phù thủy nào cả.

Nhà bà cũng chỉ quen biết thầy của Raphael, còn Raphael thì mới gặp có một hai lần...

Dù Ailuuu không nỡ dội gáo nước lạnh vào con, nhưng chuyện này bà đúng là lực bất tòng tâm.

"Không sao đâu mẹ, là con cứ nghĩ đơn giản quá." Arnold cười cười, cậu ta chỉ muốn thử xem sao thôi, biết đâu lại được?

Hay là ngày mai thử tự mình mở lời hỏi Raphael xem? Vừa khéo cậu ta có thể thử nghiệm cái [Vòng hào quang tăng độ hảo cảm ngẫu nhiên] vừa rút được.

Vòng hào quang này có tác dụng tăng độ hảo cảm của các đối tượng không phải mục tiêu chính lên tối đa 20 điểm trong vòng 5 phút, còn với mục tiêu chính thì chỉ tăng tối đa 10 điểm.

Cậu ta đã kiểm tra độ hảo cảm hiện tại, Ilya được 55 điểm, còn Raphael thì lẹt đẹt có 5 điểm, đó là phần thưởng sau khi hoàn thành nhiệm vụ lần trước.

"Hệ thống, tao xem độ hảo cảm của người khác dành cho Ollie được không?" Cậu ta tò mò muốn biết phải cần bao nhiêu điểm hảo cảm thì Ollie mới được Raphael ưu ái đến thế.

[Xin lỗi ký chủ, chỉ xem được độ hảo cảm của người khác dành cho ký chủ thôi.]

"Thế xem độ hảo cảm của Ollie dành cho tao được không?"

[Để tôi thử xem.] Một lúc sau, hệ thống người cá mới lên tiếng, [Không được đâu ký chủ ơi. Ollie không phải là đối tượng công lược, không xem được độ hảo cảm.]

"Thôi được rồi." Arnold ngẫm nghĩ một chút, quyết định tối nay thử nói chuyện với Lưu Sơn xem sao.

Đợi Ailuuu dặn dò xong đi ra ngoài, trong phòng chỉ còn hai người, Arnold chủ động mở lời: "Ollie, tên thật của cậu là gì?"

Lưu Sơn tò mò mục đích của Arnold, từ cái đêm cậu ngả bài xong, đối phương toàn lảng tránh nhắc đến chuyện này, giờ tự dưng khơi ra, chắc là vì Raphael chăng?

Về cái tên, thật ra nhiều lúc Lưu Sơn cũng suýt quên béng mất, cậu dùng ngoại hình của nguyên chủ, tên của nguyên chủ, nếu hệ thống không thỉnh thoảng gọi tên thật của cậu thì có khi cậu quên thật. Cũng không biết làn da rám nắng cậu vất vả phơi mới có được còn không, tiếc là không gian hệ thống không có gương để soi.

"Cậu muốn gương thì xì ra 100 điểm đây." Hệ thống nhảy vào chào hàng rất đúng lúc.

"100 điểm, đi ăn cướp à!"

Dù trong đầu Lưu Sơn đã xoay chuyển bao nhiêu ý nghĩ, lại còn bị hệ thống chen ngang chọc cười, nhưng thực tế mới trôi qua có ba mươi giây. Arnold không biết cậu đang nghĩ gì, chỉ tưởng hắn đang e ngại điều gì đó, bèn nói trước: "Nếu cậu không muốn nói thì cứ coi như tôi chưa hỏi nhé." Cậu ta cười thân thiện, tự giới thiệu: "Tôi vốn là nhân viên văn phòng, tên là Cố Lâm."

"Tôi tên Lưu Sơn." Lưu Sơn cũng chẳng bận tâm tên thật hay giả, đi thẳng vào vấn đề: "Cậu muốn theo Raphael học phép thuật à?"

Arnold đã chuẩn bị cả tá văn vở để tăng độ hảo cảm, không ngờ Lưu Sơn lại hỏi thẳng tưng như thế, cậu ta ngẩn người ra, rồi gượng cười, "Cũng không hẳn, thật ra..." Cậu ta ngập ngừng, c.ắ.n môi dưới vẻ ngại ngùng, "Thật ra là vì hòn đá hôm nọ mua ấy."

"À, hòn đá làm sao?" Lưu Sơn ngồi trên ghế, khuỷu tay chống lên bàn, tay chống cằm, đôi mắt xanh lục nhìn cậu ta không chớp mắt.

Arnold thoáng nghĩ ngợi, dù là Kaman, Ailuuu, hay Vitol và chính cậu ta, chẳng ai có mắt màu xanh lục cả. Mắt cậu ta và Ailuuu đều màu xanh lam, còn mắt Vitol và Kaman màu tím.

Nhưng ý nghĩ này chỉ lóe lên rồi vụt tắt, dù sao trong game cũng chưa từng nhắc đến chuyện Ollie không phải con ruột của Ailuuu và Kaman.

Nghĩ thế, Arnold ngồi xuống mép giường, "Tôi cứ thấy hòn đá đó không đơn giản, hôm trước Raphael cũng bảo có vấn đề gì thì cứ đi tìm anh ta. Nhưng nếu cứ phải ra chợ đầu mối tìm thì khó lắm."

Chưa nói đến chuyện cậu ta còn nhỏ, muốn đi chợ phải có người lớn dắt đi, mà cũng chưa chắc lần nào ra cũng gặp Raphael ở đó.

"Thế nên, nếu được thì mai cậu nói giúp tôi vài câu nhé."

Nói xong, căn phòng rơi vào im lặng. Arnold thấp thỏm, yêu cầu này nghe thì đơn giản nhưng thật ra cũng khó. Họ chưa biết tính tình Raphael thế nào, cậu ta chỉ thấy hôm nọ ở chợ Raphael có vẻ ưu ái Ollie hơn cậu ta và Vitol một chút, cộng thêm lần này Raphael còn chữa bệnh và nhận Ollie làm học trò, nên cậu ta mới nghĩ nhờ Ollie nói giúp thì may ra được.

Lưu Sơn cũng nghĩ đến chuyện này, cậu buồn cười hỏi: "Sao cậu nghĩ tôi sẽ giúp cậu? Chỉ vì mình là đồng hương á?"

Arnold cứng họng, chắc cũng nhận ra mình hơi vô duyên, cậu ta ấp úng: "Xin lỗi, cậu cứ coi như tôi chưa nói gì nhé. Nhưng tôi thật lòng muốn sống hòa thuận với cậu. Giờ mình cũng là anh em ruột thịt rồi, với lại cậu xem, cả bố mẹ lẫn anh Vi đều không muốn thấy anh em mình khó xử đâu."

"Ừ, cậu nói đúng." Lưu Sơn gật đầu đồng ý, lý do hai đứa gượng gạo là do mấy lời cậu nói hôm trước, cậu cười toe toét: "Lúc đó tôi chỉ muốn xác nhận vài chuyện thôi, làm cậu khó chịu là lỗi của tôi. Tôi xin lỗi nhé. Mai nếu cần giúp thì tôi sẽ thử nói đỡ vài câu. Nhưng tôi với Raphael cũng không thân lắm, không dám chắc anh ta sẽ nể mặt tôi đâu."

Arnold thở phào nhẹ nhõm, cười thật lòng: "Không sao đâu. Sau này mình nói chuyện nhiều hơn nhé, ở cái thế giới lạ lẫm này mà gặp được đồng hương là may mắn lắm đấy! À đúng rồi, về chuyện hôm trước cậu nói, thật ra tôi cứ đắn đo mãi không biết có nên nói cho cậu sự thật không." Thấy Lưu Sơn tò mò, cậu ta cân nhắc một chút rồi nói: "Thật ra thế giới này là một trò chơi đấy."

Lưu Sơn kinh ngạc: "Thật á?" Không phải tiểu thuyết à, sao lại thành game rồi?

Cậu cũng có hệ thống mà, sao lại không biết được? Arnold thầm mắng, tên đồng hương này diễn sâu thật, nếu cậu ta không biết sự thật thì suýt bị lừa rồi.

"Trước khi xuyên qua tôi có chơi một trò chơi..."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.