Ký Chủ Bị Hệ Thống Chấm Rồi - Chương 47: Thế Giới Người Cá 13
Cập nhật lúc: 28/02/2026 14:08
Editor: Yang Hy
Arnold tuôn một tràng về chuyện Ollie là nhân vật chính game, sau này lớn lên sẽ gặp gỡ mấy đối tượng cưa cẩm này nọ, cậu ta tin chắc đối phương không biết mình cũng có hệ thống, nên chọn cách nói thẳng để lấy lòng tin.
Nói đến khô cả cổ, cuối cùng cậu ta uống ngụm nước, "Sau này có khi cậu sẽ gặp mấy tình tiết trong game đấy. Cậu xem, Ilya chẳng phải là bạn thân của cậu rồi sao."
Lưu Sơn không đồng tình lắm, "Chưa chắc đâu, trong game có nói tôi sẽ là học trò của Raphael không?"
"Đúng là không có." Arnold lắc đầu.
"Thế thì nói làm gì nữa, tôi không phải Ollie trong game, cậu cũng chẳng phải Arnold trong game," Lưu Sơn đứng dậy vươn vai, "Muộn rồi, đi ngủ thôi. Phiền cậu lát nữa tắt đèn nhé."
[Ký chủ, sao cậu lại kể mấy chuyện này cho nhân vật chính? Cậu ta có hệ thống mà, chắc chắn biết thừa rồi còn gì.]
Hệ thống người cá không hiểu nổi.
Arnold: "Tao biết chứ, nhưng mày nghĩ xem, cậu ta không biết sự tồn tại của mày, tao khó mà đảm bảo sau này không bị lộ, tốt hơn hết là ngay từ đầu ngả bài luôn là tao biết cốt truyện. Như thế sau này tao có làm gì, cậu ta cũng chỉ nghĩ là do tao biết trước cốt truyện thôi, chứ không đoán ra tao còn có hệ thống."
[Có lý, ký chủ thông minh thật đấy.]
Ngày hôm sau đã đến. Vitol đi làm từ sớm, nên người gọi Lưu Sơn dậy chuyển sang Arnold.
Cậu ta bơi lên giường tầng trên, nhóc người cá đang ngủ trông như một con b.úp bê tinh xảo, nhưng nhìn kỹ thì thấy trên mặt đối phương dường như lấm tấm vài nốt tàn nhang nhỏ. Cậu ta thầm than, hệ thống bảo chỉ cần điểm quyến rũ của cậu ta tăng lên thì điểm quyến rũ của Ollie sẽ giảm xuống, đúng là thế thật. Nhìn thế này, cứ như ngoại hình hai người đang hoán đổi cho nhau vậy.
"Ollie, Ollie, dậy đi. Ngài Raphael đến đón cậu rồi kìa." Arnold đưa tay lay nhẹ Lưu Sơn, tất nhiên là không lay tỉnh nổi. Ngay lúc cậu ta đang phân vân có nên dùng cách của Vitol để gọi cậu dậy không, thì Lưu Sơn đã đau khổ mở mắt vì tiếng chuông báo thức inh ỏi của hệ thống trong đầu, "Ừ, dậy rồi đây."
Lưu Sơn leo xuống giường, vệ sinh cá nhân nhanh gọn, vừa ra khỏi phòng đã thấy mọi người ngồi đầy đủ ở phòng khách, chỉ thiếu mỗi Vitol. Ngồi chính giữa với vẻ mặt lạnh tanh kia, không ai khác chính là Raphael.
Để người khác phải chờ mình, Lưu Sơn thấy ngại ch.ết đi được, cảm giác y như đi học muộn ngày đầu tiên vậy.
Cậu cũng chẳng biết Raphael đến lúc nào, vốn định dậy sớm, nhưng chắc do mới ốm dậy nên ngủ bao nhiêu cũng không thấy đủ.
"Xin lỗi ạ, lẽ ra em phải dậy sớm hơn." Cậu bơi đến trước mặt Raphael, gãi đầu xin lỗi.
Raphael cúi đầu nhìn cậu, dưới mắt nhóc người cá là quầng thâm đen sì, da cậu vốn trắng nên quầng thâm càng nổi rõ, cứ như một viên ngọc không tì vết bỗng xuất hiện vết xước nhỏ.
"Là tôi đến sớm quá," Raphael nói, "Cậu cứ ăn sáng xong rồi đi."
Ailuuu vội vàng dẫn Lưu Sơn đi ăn sáng, tranh thủ lúc này, bà lấy thêm hai hộp cơm, đóng gói bữa trưa cho cả Lưu Sơn và Raphael.
Kaman và Arnold ngồi ở phòng khách tiếp chuyện Raphael, khổ nỗi cả Kaman lẫn Raphael đều kiệm lời, còn Arnold thì bị khí thế của hai người đàn ông áp đảo, chẳng biết nói gì, không khí bỗng chốc trầm xuống.
Tuy nhiên trong lòng cậu ta vẫn canh cánh chuyện hòn đá, cậu ta quay đầu nhìn người cá ngồi thẳng tắp bên cạnh, ánh mắt chạm vào góc nghiêng hoàn hảo như tượng tạc kia, trong lòng lóe lên tia kinh ngạc. Lần nào gặp Raphael cậu ta cũng bị ngoại hình của anh ta thu hút, không kìm được mà cảm thán: Nếu Raphael không lớn tuổi quá, với nhan sắc này chắc cũng lọt vào danh sách đối tượng cưa cẩm của nhân vật chính rồi.
[Ký chủ, cơ hội tốt đây rồi, cậu không thử bắt chuyện với Raphael xem?] Hệ thống người cá lên tiếng.
Nhận ra mình cứ nhìn chằm chằm người ta đến ngẩn người, má Arnold thoáng ửng đỏ vì xấu hổ, cậu ta âm thầm bật [Vòng hào quang tăng độ hảo cảm ngẫu nhiên], hắng giọng một cái, "Ngài Raphael."
Raphael đã sớm phát hiện nhóc người cá này đang nhìn mình, thậm chí còn cảm nhận được một luồng năng lượng d.a.o động, luồng năng lượng này trông giống của Ollie nhưng lại có chút khác biệt, nhưng anh ta không để tâm lắm. Nghe Arnold gọi, anh ta hơi nghiêng người, đôi mắt màu hổ phách nhìn về phía cậu ta.
[Độ hảo cảm của Raphael +1]
[Độ hảo cảm của Raphael +1]
[Độ hảo cảm của Raphael +1]
Tiếng thông báo độ hảo cảm vang lên ba lần liên tiếp, nhưng lần nào cũng chỉ cộng có 1 điểm. Arnold vừa bất ngờ vì được cộng ít thế, vừa vui mừng vì phát hiện ra không chỉ được cộng một lần.
Đôi mắt cậu ta ánh lên niềm vui, khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo nhìn kiểu gì cũng thấy ngoan ngoãn, "Ngài Raphael," Cậu ta lôi ra một cuộn giấy da cừu đã chuẩn bị sẵn, mở cuộn giấy ra, giơ lên cho Raphael xem, "Đây là thứ em tình cờ nhặt được, nhưng chữ viết trên đó em không hiểu, ngài có biết đây là gì không ạ?"
Nội dung trên cuộn giấy này thực chất là bản đồ kho báu hoàn chỉnh được ghép từ bản đồ cậu ta sao chép và [Bản đồ kho báu không trọn vẹn] cậu ta kiếm được, tiếc là chữ viết trên đó nhìn giống chữ người cá nhưng lại khác rất nhiều. Ngay cả hệ thống người cá cũng bó tay không dịch nổi.
Kaman bị Raphael che khuất, người đối phương cao lớn, dù có nghiêng người thì tầm mắt ông cũng không thể vượt qua Raphael để nhìn thấy nội dung trên cuộn giấy, chỉ biết con trai út đang nói gì đó về hòn đá. Ông tò mò lắng nghe tiếp.
Raphael liếc qua tấm bản đồ, có ngay đáp án, "Là tiếng người cá cải tiến được tộc người cá phù thủy sử dụng." Nói xong câu này, anh ta lại ngồi thẳng dậy, không nhìn Arnold nữa. Biểu cảm của anh ta từ đầu đến cuối không hề thay đổi, ngay cả ánh mắt cũng chẳng gợn sóng.
Số lượng người cá tộc phù thủy tuy đếm trên đầu ngón tay, nhưng tuổi thọ của người cá so với con người thì dài dằng dặc, bình thường cũng sống được hai ba trăm năm. Người cá tộc phù thủy thậm chí có thể sống đến bốn năm trăm tuổi.
Trong những năm tháng dài đằng đẵng ấy, chưa chắc đã tìm được người kế thừa, có mấy vị người cá phù thủy thích tự tìm vui, chế ra mấy cái gọi là "bản đồ kho báu", kho báu chẳng qua là mấy món đồ họ sưu tầm, không phải vàng bạc châu báu thì cũng là đủ loại nguyên liệu. Để tăng thêm phần thú vị và độ khó, chữ viết dùng trên đó cũng không phải tiếng người cá thông thường.
Tấm bản đồ này chắc cũng là "tác phẩm" lúc rảnh rỗi của vị phù thủy nào đó, Raphael chẳng hứng thú, cũng chẳng muốn giải thích nhiều.
Tay Arnold đang cầm bản đồ khựng lại, cậu ta cứ tưởng đối phương sẽ nói thẳng nội dung trên đó cho mình biết, khóe mắt liếc thấy Lưu Sơn vừa ăn sáng xong, đang đeo cái ba lô Ailuuu chuẩn bị tối qua đi tới, cậu ta lại nói với Raphael: "Ngài Raphael, em rất hứng thú với chữ viết trên này, em có thể cùng Ollie theo ngài học tập được không ạ?"
Trong mắt Raphael thoáng qua vẻ không hài lòng.
[Độ hảo cảm của Raphael -5]
Nghe tiếng thông báo, mặt Arnold cứng đờ, không phải chứ, cậu ta mới hỏi có một câu mà tụt mất 5 điểm hảo cảm, số điểm vốn đã ít ỏi giờ lung lay sắp rụng.
"Bản đồ kho báu?" Giọng Arnold không nhỏ, Lưu Sơn đã nghe thấy từ lâu, tuy không biết Raphael nói gì mà mặt Arnold khó coi thế, nhưng cậu khá hứng thú với bản đồ kho báu, bèn sán lại ngó, "Ồ" lên một tiếng. Tim Arnold thót lại, tưởng cậu nhìn ra cái gì, muốn cất phắt bản đồ đi nhưng lại sợ lộ vẻ chột dạ, nghĩ kỹ lại thì mấy ký hiệu trên bản đồ sao chép đó đơn giản đến mức không thể đơn giản hơn, Lưu Sơn làm sao mà nhìn ra được gì chứ.
Lưu Sơn có vẻ không nhìn ra gì thật, cậu nhìn một lúc rồi hỏi: "Chữ viết trên này là gì thế?"
"Ngài Raphael bảo là tiếng người cá cải tiến của tộc phù thủy dùng." Arnold đáp, rồi lại quay sang nói với Raphael, "Thưa ngài, còn về hòn đá hôm nọ, tôi cũng có vài thắc mắc rất mong được ngài giải đáp."
Lưu Sơn nhớ tới chuyện tối qua Arnold nhờ mình nói đỡ trước mặt Raphael, là chuyện này à? Bảo nói đỡ, nhưng nói thế nào? Cũng chẳng cho trước kịch bản gì cả.
Kỳ quái hơn là, khi nhìn thấy tấm bản đồ và hòn đá kia, trong lòng cậu bỗng dâng lên một khao khát mãnh liệt, muốn chiếm hữu hai thứ đó làm của riêng, còn có một giọng nói cứ lải nhải bên tai "những thứ này đều là của cậu", làm cậu phiền đến mức phải gào lên trong lòng bảo hệ thống câm miệng, đừng có nói linh tinh nữa.
Hệ thống nằm không cũng trúng đạn: "Cậu nghe kỹ đi, giọng đó có phải của tôi không?"
Đúng là không phải, giọng nói kia không phải giọng người máy vô cảm của hệ thống, mà nghe giống giọng một ông già hơn.
Ngay lúc Lưu Sơn bị âm thanh quái dị t.r.a t.ấ.n lỗ tai, Raphael dường như nhận ra sự bất thường của cậu, đưa tay che mắt cậu lại, khẽ nói: "Đừng nhìn."
Tầm nhìn bị che khuất, âm thanh kia cũng biến mất tăm. Lưu Sơn thở phào nhẹ nhõm, cảm ơn Raphael một tiếng, rồi thầm mắng hệ thống vô dụng trong lòng.
Hệ thống: "...Là hệ thống trừng phạt, nhiều chuyện tôi không thể trực tiếp giúp đỡ, cần phải..."
"Tôi hiểu, cần điểm tích lũy." Nếu mà gom đủ mười ngàn điểm, việc đầu tiên cậu làm chắc chắn là đổi quách cái hệ thống ch.ó má này đi.
Hệ thống im lặng, chuyện gom đủ mười ngàn điểm là đổi được hệ thống chỉ là lời nói gió bay của nó thôi. Ký chủ không thể đổi hệ thống, chỉ có hệ thống mới chuyển đổi được ký chủ.
「Mã số 0001」 đã trải qua biết bao năm tháng, từ khi chủ thần sinh ra đến lúc chủ thần ngã xuống, nó thu thập năng lượng, kiến thức và cả những cảm xúc tốt xấu từ đủ loại linh hồn. Trong dòng thời gian đằng đẵng ấy, chỉ có những năng lượng khiến sinh vật bất an như hỗn loạn, lừa dối, bạo ngược mới làm nó hứng thú.
Lừa dối, là chút gia vị nhỏ trong cuộc sống của nó. Nó thích thú ngắm nhìn vẻ mặt phẫn nộ hay tuyệt vọng của sinh vật khi biết hy vọng tan vỡ. Tất nhiên, nó là một hệ thống tốt, sẽ không để ký chủ rơi vào cảnh suy sụp tinh thần đâu.
Nếu Lưu Sơn muốn nộp đơn thật, cùng lắm nó giả vờ giúp cậu nộp đơn, rồi báo lại là chủ thần không duyệt là xong.
Chủ thần đã ngã xuống từ lâu, mảnh vỡ linh hồn còn đang mải yêu đương với người làm nhiệm vụ nào đó ở các tiểu thế giới, đương nhiên là không thể duyệt rồi. Nó cũng đâu có nói dối.
Cho dù Lưu Sơn biết sự thật, một con người nhỏ bé làm gì được nó chứ?
(Hệ thống cũng chỉ còn hống hách được ở thế giới này thôi, mọi người muốn mắng cứ mắng, mắng nó rồi thì đừng mắng tôi nhé *chọt chọt ngón tay*)
