Ký Chủ Bị Hệ Thống Chấm Rồi - Chương 48: Thế Giới Người Cá 14

Cập nhật lúc: 28/02/2026 14:08

Editor: Yang Hy

"Ngài Raphael, có chuyện gì sao ạ?" Thấy vẻ mặt Lưu Sơn không ổn, Kaman lo lắng, sợ con lại phát bệnh.

Raphael chỉ buông một câu "không sao", không giải thích gì thêm. Anh ta chăm chú xem xét tấm bản đồ và hòn đá kia, không hiểu sao ban nãy, hai món đồ này đột nhiên phát ra d.a.o động năng lượng, luồng năng lượng này anh ta quá quen thuộc, đó là tàn dư phép thuật của thầy anh ta.

Hòn đá là do tay anh ta bán ra, anh ta biết rõ, nó được lấy từ bụng một con thủy quái, lúc đó trên đá hoàn toàn không có chút năng lượng nào. Hồi ấy lấy được, ma xui quỷ khiến thế nào mà anh ta không vứt đi, mãi đến hôm nọ ngẫu hứng ra chợ bày hàng mới nhớ ra, tiện tay đặt lên sạp.

Suy nghĩ một lúc, cuối cùng anh ta quyết định: "Cậu cũng đi cùng tôi, mang theo cả hai món đồ này."

"Cảm ơn ngài!" Arnold mừng rơn, dù độ hảo cảm không tăng mà còn giảm, nhưng kết quả thế này là quá mỹ mãn rồi.

Ailuuu vừa làm xong hộp cơm nghe vậy thì đứng hình: "..." Ch.ết dở, làm có hai phần thì sao mà đủ chia. Giờ làm thêm phần nữa thì tốn thời gian quá, thôi đành để phần đó cho hai vợ chồng ăn trưa vậy.

Arnold nhanh nhẹn nhét vài bộ quần áo vào ba lô, không quên mang theo cả bản đồ và hòn đá.

Chuẩn bị xong xuôi, dưới đuôi cá của Raphael hiện ra một trận pháp hình sao sáu cánh. Arnold đã thấy cảnh này mấy hôm trước rồi nên không còn quá ngạc nhiên, ngược lại Lưu Sơn thì tấm tắc khen ngợi, nghĩ đến cảnh mình cũng sắp học được chiêu này là sướng rơn người.

Hai đứa nhỏ theo hiệu lệnh của Raphael bơi vào trong trận pháp, chỉ trong chớp mắt, một lớn hai nhỏ biến mất ngay trước mắt vợ chồng Ailuuu.

"Arnold làm gì có phép thuật, sao ngài Raphael lại mang cả thằng bé đi thế?" Ailuuu ở trong bếp không biết đầu đuôi câu chuyện, bèn hỏi chồng nãy giờ ngồi ở phòng khách.

Kaman nghe cũng chữ được chữ mất, không chắc chắn lắm: "Hình như tại tấm bản đồ với hòn đá? Đợi Vitol về rồi hỏi nó xem."

Trong lúc hai vợ chồng nói chuyện, ba thầy trò Lưu Sơn đã đến nhà Raphael. Đập vào mắt là một hang động, bức tường đối diện lối vào kê bốn cái kệ để đồ cao năm tầng, rộng một mét, chiếm trọn cả bức tường. Trên kệ xếp ngay ngắn đủ loại chai lọ, nhìn sơ qua thì tất cả đều cùng một kiểu dáng, dù cao thấp béo gầy thế nào cũng y hệt nhau, được phân loại theo màu sắc.

Lưu Sơn nhớ lại lần đầu gặp Raphael ở chợ, lúc đó hàng hóa của anh ta hình như được xếp theo công dụng thì phải.

Bên tay trái là một chiếc bàn hình chữ nhật dài hai mét có ngăn kéo, cũng kê sát tường, hai bên mặt bàn xếp chồng sách cao ngất ngưởng, chắc cũng phải cao bằng một người lớn. Ở giữa bàn thì trống trơn, sạch sẽ gọn gàng. Lưu Sơn thầm khen cái bàn này chất lượng tốt thật, đống sách dày cộp thế kia mà không làm sập bàn.

Cạnh bàn dài có kê một cái nồi sắt, chắc là đang không dùng đến. Giữa hang động đặt một cái bàn tròn và bốn cái ghế.

Ngoài mấy món đồ nội thất đập vào mắt đó ra thì chẳng còn vật trang trí nào khác.

"Sau này tôi sẽ dạy học ở đây." Raphael nói ngắn gọn, rồi dẫn hai đứa đi tiếp. Lúc này Lưu Sơn mới để ý trên trần có một cái lỗ để đi lại, lỗ này đủ rộng cho hai người lớn chui qua cùng lúc.

Chui qua cái lỗ, hóa ra là chỗ nghỉ ngơi. Cách bài trí cũng đơn giản y hệt, hai chiếc giường gỗ cùng kích cỡ, trải ga và chăn trắng tinh. Giữa hai giường là một cái tủ đầu giường cũng bằng gỗ, trên đó đặt một cái đèn bàn tròn.

Tủ quần áo nằm ở phía bên kia cái lỗ, chiếm nửa bức tường. Nửa bức tường còn lại có một cánh cửa đóng kín, không biết bên trong là gì.

Raphael chỉ vào cái giường phía trong, hỏi: "Hai đứa ngủ chung được không?"

Giường khá rộng, hai người cá đực trưởng thành nằm còn thoải mái, nói chi là hai đứa nhóc. Hồi ở cô nhi viện Arnold toàn ngủ giường tập thể, hơn nữa cậu ta là người xin đi ké, đời nào dám có ý kiến, cậu ta ngoan ngoãn đáp: "Được ạ."

Lưu Sơn thì không có thói quen ngủ chung, cậu lắc đầu nguầy nguậy, "Em quen ngủ một mình rồi." Cậu đệm thêm câu nữa, "Em ngủ dưới đất cũng được." Giờ cũng chẳng đào đâu ra giường nữa. Cậu tính bụng về bảo anh Vi mua cho cái túi ngủ, lần sau mang sang dùng luôn?

Arnold để ý thấy Raphael hơi cau mày, dường như đang đắn đo điều gì.

Raphael nhìn Lưu Sơn, rồi lại nhìn Arnold, cuối cùng chỉ vào cái giường phía ngoài nói với Lưu Sơn: "Cậu ngủ giường này." Rồi chỉ vào giường phía trong bảo Arnold: "Cậu ngủ giường kia."

Arnold hỏi: "Thế ngài Raphael ngủ đâu ạ?"

"Tôi ngủ dưới tầng." Trải chiếu ngủ dưới đất hai hôm thôi, chả nhằm nhò gì. Còn chuyện giường chiếu thì đợi tống khứ hai đứa này đi rồi tính sau.

Raphael chỉ vào cánh cửa đang đóng, nói gọn lỏn: "Phòng tắm."

Sau đó lại chỉ vào tủ quần áo, "Đồ đạc để bên trái. Xong thì xuống dưới nhà." Nói rồi anh ta đi xuống tầng luôn.

Lưu Sơn và Arnold nhìn nhau, cùng mở tủ quần áo ra, bên trong chia làm hai bên trái phải đối xứng, cách mặt đất một phần ba chiều cao tủ là tấm ván ngăn, trên cùng có thanh treo, mắc mười mấy cái mắc áo. Hai người dùng thoải mái.

Arnold ngoan ngoãn lấy mấy bộ quần áo trong ba lô ra treo lên cẩn thận, Lưu Sơn thì lười hơn, ném toẹt cái ba lô lên tấm ván ngăn, định bụng cần gì thì lục tìm sau. Cậu không quên lấy cái hộp gỗ trong ba lô ra trước.

Đợi Arnold treo quần áo xong, đóng cửa tủ lại, hai đứa mới chui qua lỗ xuống tầng dưới. Raphael đã ngồi sẵn ở bàn tròn, trên bàn có ba cái cốc đang bốc khói nghi ngút.

Không cần Raphael nhắc, Lưu Sơn và Arnold tự giác ngồi vào hai bên đối diện anh ta, trên chỗ ngồi của mỗi đứa ngoài cốc nước ra còn có một cuốn vở và một cây b.út lông chim.

Lưu Sơn sống ở thế giới người cá bảy năm rồi mà vẫn muốn chê cái thiết lập thế giới này dở dở ương ương, bảo là trung cổ thì lại lòi ra đống đồ hiện đại, bảo là hiện đại thì khoa học kỹ thuật lại lạc hậu. Arnold thì thấy bình thường, trong game cậu ta thấy mấy cái này mòn mắt rồi.

"Thầy ơi, đây là quà gia đình em biếu thầy, cảm ơn thầy đã nhận chúng em làm học trò." Lưu Sơn dâng hộp gỗ lên bằng hai tay, Raphael vốn định từ chối, nhưng lời chưa kịp ra khỏi miệng thì đã nuốt ngược vào trong khi nhìn vào đôi mắt xanh lục kia, anh ta đưa tay nhận lấy, "Có lòng rồi."

Lưu Sơn lúc này mới ngồi xuống.

Raphael nhấp một ngụm trà, rồi chính thức bắt đầu bài học. Buổi sáng chỉ giới thiệu sơ qua về lịch sử tộc người cá phù thủy và vài nhân vật nổi tiếng.

"Thầy ơi, người ta bảo công chúa người cá vì uống t.h.u.ố.c biến hình đời đầu nên mới có trái tim gọi là 'Trái tim Lam Bảo', chuyện này có thật không ạ?" Lưu Sơn tranh thủ giơ tay đặt câu hỏi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.