Ký Chủ Bị Hệ Thống Chấm Rồi - Chương 49: Thế Giới Người Cá 15

Cập nhật lúc: 28/02/2026 14:08

Editor: Yang Hy

Arnold ngớ người, có chuyện này nữa á? Cậu ta bắt đầu nghi ngờ không biết mình chơi phải bản game lậu hay là bỏ sót tuyến cốt truyện nào, chứ làm gì mà lắm tình tiết phụ thế này?

[Ký chủ à, thế giới sẽ tự bổ sung những thiết lập chưa được nhắc đến trong game, không ảnh hưởng gì đến cốt truyện chính đâu.] Hệ thống người cá giải thích giúp cậu ta.

Nghe vậy, Arnold nhẹ nhõm hẳn. Cậu ta sợ nhất là mấy cái chưa biết này làm hỏng cốt truyện tương lai. Ở cái thế giới lạ lẫm này, chỗ dựa duy nhất của cậu ta là cốt truyện đã biết, đến hệ thống cậu ta còn chưa tin tưởng trăm phần trăm cơ mà. Lỡ cốt truyện lệch pha quá thì khả năng tiên tri của cậu ta coi như vứt.

"Trái tim Lam Bảo?" Những ngón tay xương xương gõ nhẹ lên mặt bàn, Raphael lục lọi thông tin về từ khóa này trong đầu, rất nhanh đã có kết quả, "Trong lịch sử độc d.ư.ợ.c đúng là có ghi chép về cái này." Anh ta đứng dậy bơi đến cái bàn dài sát tường, mục tiêu rõ ràng, rút một cuốn sách từ chồng sách bên trái rồi quay lại chỗ ngồi.

Lật qua vài trang, anh ta xoay cuốn sách lại, đẩy đến trước mặt hai đứa nhỏ, ngón trỏ gõ nhẹ vào một đoạn, "Chỗ này có ghi chép đây."

Chữ viết trong sách là loại chữ cải tiến của tộc người cá phù thủy, Lưu Sơn và Arnold đương nhiên mù tịt, hai đứa nhìn nhau ngơ ngác.

"Đây là chữ viết cải tiến của tộc phù thủy, coi như một loại kế thừa, đợi hai đứa học xong tự khắc sẽ đọc được." Khi dạy học, Raphael nói nhiều hơn hẳn bình thường.

Lưu Sơn tặc lưỡi, thế này khác gì học thêm một ngoại ngữ đâu? Cậu định nhờ Raphael dịch hộ, nhưng ông thầy cứng rắn bắt cậu phải tự đọc hiểu, thế là cậu đành ghi nhớ số trang lại.

Raphael gấp sách lại, giảng nốt phần lịch sử còn lại của tộc phù thủy. Nói nôm na thì người cá tộc phù thủy là những người cá có phép thuật, số lượng ít ỏi vô cùng, còn hiếm hơn cả người cá hoàng tộc. Nhờ có phép thuật bảo hộ nên họ sống dai hơn người cá bình thường.

Nhưng không phải cứ có phép thuật là thành người cá tộc phù thủy đâu, phải học được chữ viết của tộc, tự điều khiển được phép thuật trong người, thành thạo chế t.h.u.ố.c và dùng phép, sau đó còn phải vượt qua bài kiểm tra của Hiệp hội Phù thủy do tộc lập ra, lấy được quả cầu pha lê thì mới được công nhận là người cá tộc phù thủy chính thức.

Raphael nói với Lưu Sơn: "Phép thuật trong người cậu là của người khác truyền cho, nếu không kiểm soát tốt sẽ lại bị như lần trước." Giọng anh ta bình thản, chỉ đơn thuần trần thuật sự thật.

"Luồng phép thuật này quá mạnh so với cậu, nếu không biến nó thành sức mạnh của mình thì cơ thể cậu sẽ bị nó làm cho suy kiệt." Anh ta nói thêm, "Trước khi cậu làm chủ được nó, tôi còn giúp được, nhưng tối đa là năm năm thôi. Năm năm sau mà cậu vẫn không kiểm soát được luồng sức mạnh này thì tôi cũng chịu."

"Năm năm, chắc em làm được... nhỉ?" Lưu Sơn không chắc mình có làm được không, lỡ không được thì cùng lắm lại đi theo vết xe đổ của nguyên chủ thôi. Tất nhiên cậu cũng chẳng phải đứa thích khổ sở, có cơ hội sống sung sướng hơn thì tội gì không cố gắng.

Raphael không biết thầy mình và bố mẹ Lưu Sơn đã giao kèo gì với nhau, anh ta quá quen thuộc với luồng năng lượng này, nó đến từ thầy anh ta. Mà thời điểm luồng phép thuật này xuất hiện cũng lạ lùng thật, lần đầu gặp nhau anh ta còn chẳng cảm nhận thấy gì.

Anh ta đoán luồng sức mạnh này vẫn luôn ẩn trong người nhóc người cá, nhờ một cơ duyên nào đó mà trở nên kích động. Cơ duyên đó rất có thể là do hòn đá hoặc tấm bản đồ kia.

Nhưng đó chỉ là phỏng đoán của anh ta. Anh ta không hiểu ý đồ của thầy, dù là thầy trò nhưng anh ta cũng chẳng tò mò lắm về bí mật của thầy mình.

So với ông thầy mất tích bí ẩn, hai anh em trước mặt làm anh ta hứng thú hơn. Anh ta chưa từng thấy ai chia sẻ phép thuật của mình cho người khác bao giờ, phản ứng đào thải trên người Lưu Sơn rất đáng để quan sát và ghi chép lại.

Ánh mắt anh ta lại rơi vào Arnold đang im thin thít, trên người nhóc người cá này cũng có một luồng năng lượng anh ta thấy quen quen, nhưng không phải phép thuật, thi thoảng lại xuất hiện.

Đọc hiểu ngôn ngữ tộc phù thủy không phải chuyện dễ, trong quá trình đọc sẽ tiêu hao một lượng phép thuật nhỏ. Chút phép thuật cỏn con này với người cá tộc phù thủy thì chẳng đáng kể, nhưng với người cá không có phép thuật thì khó như lên trời.

Anh ta muốn biết liệu luồng năng lượng trên người đối phương có giúp nhóc đó học được ngôn ngữ tộc phù thủy không.

Liếc nhìn đồng hồ, cũng đến giờ cơm trưa rồi, "Xuống tầng nghỉ ngơi trước đi, tôi đi nấu cơm."

Thấy Raphael bơi ra mép sàn, cái lỗ bên trên thông lên phòng ngủ, cái lỗ bên dưới chắc chắn là xuống bếp. Hai đứa nhỏ bơi theo sau, tầng dưới đúng là bếp, cạnh bếp là bộ bàn ăn bốn ghế. Còn phía bên kia trông như khu giải trí.

"Em vào giúp thầy một tay ạ." Arnold lon ton theo Raphael vào bếp. Nói thật nhìn Raphael thoát tục thế kia, cậu ta không tin tưởng tay nghề nấu nướng của anh ta lắm. Với lại lúc này tranh thủ cày điểm hảo cảm là chuẩn bài.

Lưu Sơn tự biết mình là "sát thủ nhà bếp", thêm nữa ba người chui vào bếp thì chật, nên cậu yên phận bơi sang phía bên kia. Bên đó đặt một bộ ghế sô pha da màu đen ba chỗ ngồi, đối diện là mấy cái giá sách.

Cậu lướt mắt nhanh qua những hàng sách xếp ngay ngắn, nhìn mỗi cái tên sách thôi đã biết nội dung bên trong "khoai" đến mức nào rồi.

Cậu đành bỏ cuộc, chán nản nằm ườn ra ghế sô pha. Cậu chẳng buồn nghe ngóng xem một lớn một nhỏ trong bếp nói gì, mà chỉ thắc mắc, bối cảnh đã loạn cào cào thế này rồi, sao không cho xuất hiện luôn tivi hay đồ điện t.ử gì đó cho đỡ buồn nhỉ?

Arnold vào bếp, ngạc nhiên thấy bếp núc gọn gàng sạch sẽ, dụng cụ nấu nướng cũng đầy đủ. Cậu ta bảo Raphael: "Thưa thầy, để em giúp thầy ạ. Ở nhà em hay làm lắm."

Thấy cậu ta khăng khăng đòi ở lại, Raphael không nói gì, lấy nguyên liệu từ trong tủ ra, là mấy tảng thịt của con thủy quái anh ta săn được hôm nọ, dùng phép thuật bảo quản nên để được cả mấy ngày. Thịt thủy quái ăn sống có độc, phải nấu chín mới ăn được.

Đang tính xem nên ném cả tảng vào luộc rồi thái hay thái nhỏ ra rồi mới luộc, thì Arnold bên cạnh lại lên tiếng, "Thưa thầy, đây là thịt gì ạ?" Nhìn không giống cá, cũng chẳng giống thịt thú trên cạn.

Raphael kiệm lời đáp: "Thịt thủy quái."

Thủy quái? Arnold biết tỏng loại này, trong game ngoài việc cưa cẩm nhân vật chính ra thì còn có thể đi làm thêm ở quán rượu, hồi cậu ta chơi, nhân vật chính leo từ chân học việc lên bếp trưởng ở quán rượu cơ mà. Thế nên nhắc đến cách chế biến thịt thủy quái là cậu ta nảy số ngay. Cậu ta cũng tò mò không biết thịt thủy quái ăn thế nào, trong game một món làm từ thịt thủy quái rẻ nhất cũng 1000 tiền người cá, trong khi sashimi bình thường có 50 tiền thôi.

"Ngài Raphael, em biết làm món thịt hầm, để em thử nhé."

Raphael không từ chối, dù anh ta chưa từng làm thầy, nhưng cũng từng làm học trò. Thầy anh ta luôn tin tưởng anh ta, cái gì cũng cho anh ta thử. Dù tạm thời chưa nhập vai thầy giáo lắm, nhưng anh ta vẫn đồng ý. Điều bất ngờ là nhóc người cá này làm bếp rất nhanh nhẹn, nhìn cách dùng d.a.o là biết dân chuyên nghiệp rồi.

Trong bếp thì tất bật, ngoài phòng khách Lưu Sơn lại gà gật buồn ngủ. Đến lúc được ăn cơm, Lưu Sơn và Arnold ngồi hai bên Raphael. Nhìn thức ăn trong đĩa, mặt Lưu Sơn méo xệch. Cậu phát hiện ra rồi, rong biển tươi đúng là món "quốc hồn quốc tú" trên bàn ăn của người cá, thiếu gì thì thiếu chứ không thể thiếu rong biển tươi.

Giờ không phải ở nhà hay ở trường, chẳng có ai ăn hộ đống rong biển này cho cậu cả. Cậu vừa nhét rong biển vào mồm vừa lo lắng, nhỡ sau này Ilya với Arnold thân nhau hơn, thì Ilya có chịu ăn hộ cậu nữa không? Cơm trưa ở trường thì rong biển là món "bất di bất dịch", ngày nào cũng có.

Hay là kiếm thêm "đồng minh" khác nhỉ?

Chắc tại cái mặt cậu lúc ăn rong biển trông đau khổ quá, làm Raphael muốn lờ đi cũng không được, anh ta quay sang hỏi Lưu Sơn: "Cậu không thích à?"

Thấy thầy hỏi, tay Lưu Sơn khựng lại, nhìn đống rong biển lù lù trong đĩa, không thích cũng không được phí phạm, ở đây có ai ăn hộ đâu, với lại mình chả làm gì mà còn kén cá chọn canh thì kỳ quá, thế là cậu cười gượng: "Cũng tàm tạm ạ." Lương tâm không cho phép cậu nói dối là thích được.

[Ái chà, cứ tưởng nhân vật chính sẽ giở thói thiếu gia chê ỏng chê eo chứ.] Hệ thống người cá hơi thất vọng, cái ý tưởng này là do nó bày ra mà.

Bình thường ở nhà, nhân vật chính kiểu gì cũng gắp hết món mình ghét sang cho Vitol, Vitol không có nhà thì ném cho Kaman, nhất quyết không chịu ăn. Chả hiểu sao mà khó chiều thế.

Chỉ cần Raphael ghét nhân vật chính, thì sự ngoan ngoãn hiểu chuyện của ký chủ sẽ càng được tôn lên, lúc đấy độ hảo cảm chả tăng vù vù à?

Nhưng mà, độ hảo cảm vẫn đứng yên.

Raphael cau mày, liếc nhìn Arnold, cậu nhóc vội cúi đầu cắm cúi ăn, thức ăn này là do Arnold xới, anh ta không muốn đoán già đoán non ý đồ của cậu ta, chỉ lẳng lặng gắp phần rong biển Lưu Sơn chưa động tới sang đĩa mình.

"Sau này không thích ăn gì thì bảo tôi." Raphael nói, giọng vẫn lạnh tanh.

Lưu Sơn cũng chẳng khách sáo, vui vẻ cảm ơn, cầm thìa xúc miếng thịt trong bát lên ăn. Thịt mềm tan trong miệng, hương vị đậm đà lan tỏa khắp khoang miệng làm mắt cậu sáng rực, bát thịt nhoáng cái đã hết veo, cậu lại ăn thêm một bát nữa, bữa này cậu ăn no căng bụng, thỏa mãn vô cùng.

Không phải nấu cơm nên Lưu Sơn xung phong rửa bát. Làm xong, Raphael định dạy học tiếp, nhưng thấy hai đứa nhỏ ngáp ngắn ngáp dài, nhất là Lưu Sơn mắt cứ díp lại, sắp gục đến nơi rồi, nên anh ta cho hai đứa đi ngủ trưa một lát.

Nằm trên chiếc giường rộng, Lưu Sơn thoang thoảng ngửi thấy mùi hương thanh khiết, cậu tưởng Raphael đốt trầm hương gì đó nên không để ý lắm, sau này mới biết đây vốn là giường của Raphael.

Ngủ trưa dậy là đến giờ học chữ viết tộc phù thủy. Trong lúc hai đứa ngủ, Raphael đã dùng chữ tộc phù thủy chép lại một câu chuyện, nội dung đơn giản dễ hiểu với trẻ con, chắc học cũng không khó lắm.

Anh ta đọc mẫu một câu, rồi bảo hai đứa đọc theo. Lưu Sơn đọc theo trôi chảy, còn Arnold mở miệng nhưng chẳng phát ra tiếng nào. Cậu ta thử đi thử lại mấy lần, phát hiện mình thật sự không đọc được.

"Hệ thống, chuyện gì thế này?"

Hệ thống người cá cũng nhận ra sự bất thường, kiểm tra một hồi mới đáp: [Ký chủ, muốn dùng ngôn ngữ tộc phù thủy thì phải có phép thuật, cậu không có phép thuật nên đương nhiên không đọc được rồi.]

"Thế làm sao bây giờ? Kiểu này Raphael đời nào cho tao ở lại học tiếp." Dù có lấy cớ bản đồ với hòn đá ra thì cũng dùng được mấy lần?

Cậu ta vốn không định làm học trò của Raphael, tuy không hiểu sao đối phương đổi ý, nhưng đây là cơ hội tốt với cậu ta.

Sáng nay hệ thống người cá vừa giao nhiệm vụ độ hảo cảm mới, trong vòng ba tháng cậu ta phải cày độ hảo cảm của Raphael lên 50, nếu không sẽ bị trừng phạt.

[Hình phạt thất bại: Chịu nỗi đau bị kim châm toàn thân trong 30 phút]

Nghe cái tên thôi đã thấy đau thấu trời xanh rồi, nếu không có cơ hội gặp mặt thì cưa cẩm kiểu gì?

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.