Ký Chủ Bị Hệ Thống Chấm Rồi - Chương 50: Thế Giới Người Cá 16
Cập nhật lúc: 28/02/2026 14:08
Editor: Yang Hy
"Hệ thống, có đạo cụ nào giúp tao dùng được ngôn ngữ tộc phù thủy không?"
[Không... Ơ, ký chủ ơi, cửa hàng hệ thống vừa mở khóa kỹ năng "Ngôn ngữ tộc phù thủy" này! Không cần phép thuật vẫn dùng được ngôn ngữ tộc phù thủy ngon lành, mà giá chỉ có 500 điểm thôi!] Hệ thống người cá mừng rỡ reo lên, đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh! Nó chẳng buồn nghĩ tại sao lại có sự trùng hợp kỳ lạ thế này, chỉ tự sướng rằng mình đúng là một hệ thống hỗ trợ đỉnh của ch.óp!
500 điểm thì cậu ta có thừa, dạo trước làm lai rai mấy nhiệm vụ cũng gom được kha khá, vừa khéo đủ 500 điểm. Arnold chẳng nói hai lời, đổi ngay kỹ năng, đúng là vừa đổi xong là nói được ngay.
Raphael cụp mắt xuống, anh ta cảm nhận được luồng năng lượng trên người Arnold vừa d.a.o động dữ dội rồi lại nhanh ch.óng trở lại bình thường.
Anh ta bảo hai đứa chép lại một lần nữa, cả hai đều chép được.
Raphael muốn kiểm tra, không cho hai đứa đọc theo từng câu nữa mà đọc nhanh cả bài một lượt, rồi bắt đọc lại.
Lưu Sơn thấy đúng là cực hình, cậu đọc vấp váp, mới được vài câu Raphael đã bảo dừng, gọi Arnold đọc.
Arnold tự tin đọc một lèo từ đầu đến cuối, chỉ cố tình ngắc ngứ vài chỗ rồi giả vờ nhớ ra, nhưng so với Lưu Sơn thì vẫn tốt hơn ngàn lần.
[Khà khà khà, làm thầy giáo ai mà chẳng thích học trò thông minh như ký chủ chứ.]
Arnold không bình luận gì, chỉ là nhìn mặt Raphael thì chịu thua không đoán ra anh ta đang nghĩ gì.
Raphael chỉ lạnh nhạt "ừ" một tiếng, rồi bắt hai đứa đọc lại theo anh ta, cứ thế bốn năm lần rồi bắt chép cả bài, chép xong lại đọc cho anh ta nghe.
Lưu Sơn cầm b.út lông chim nắn nót từng chữ, cái chữ tộc phù thủy này mang tiếng là bản cải tiến của chữ người cá, nhưng phức tạp hơn chữ người cá nhiều. Chữ cậu viết xiêu xiêu vẹo vẹo như gà bới. Nếu chỉ học vài chữ thì không sao, đằng này Raphael dạy một lèo cả bài. Mấy câu đầu vừa nhớ thì câu sau đã quên sạch, cậu đành mặt dày đi hỏi Raphael.
May mà Raphael không tỏ vẻ khó chịu, hoặc nói đúng hơn là cái mặt lạnh tanh của anh ta từ đầu đến cuối chưa bao giờ thay đổi.
[Ký chủ, nhân vật chính gian xảo quá!] Hệ thống người cá bất bình, [Tôi không tin cậu ta không có đạo cụ! Chắc chắn là giả vờ không hiểu! Cậu ta muốn độc chiếm Raphael đây mà!]
Với hệ thống người cá, Lưu Sơn là đối thủ cạnh tranh lớn nhất của ký chủ, nên mọi hành động của cậu trong mắt nó đều có mưu đồ cả.
"Không sao," Arnold an ủi hệ thống người cá, "Tao cũng làm được mà."
Thế là cậu ta cũng giả vờ không hiểu, hỏi Raphael mấy lần liền. Ai ngờ Raphael lại chẳng kiên nhẫn với cậu ta chút nào!
[Độ hảo cảm của Raphael -5]
[Độ hảo cảm của Raphael: -2]
[Á á á, tại sao lại thế!] Thấy độ hảo cảm lại tụt dốc không phanh, hệ thống người cá còn suy sụp trước cả Arnold. Nếu ký chủ làm hỏng nhiệm vụ thì hình phạt giáng xuống sẽ ngốn năng lượng của nó đấy!
Arnold làm sao biết được nguyên do, giờ cậu ta mới hiểu tại sao trong game Raphael không nằm trong danh sách đối tượng cưa cẩm, độ hảo cảm lên thì chậm như rùa mà xuống thì nhanh như tụt quần, trải nghiệm tệ hại hết sức!
Nếu Raphael biết thắc mắc của cậu ta, anh ta sẽ bảo là do cậu ta diễn dở tệ. Rõ ràng học được rồi mà còn giả vờ không hiểu để lãng phí thời gian của anh ta.
"Lưu Sơn, cậu quên là mình có đạo cụ ghi màn hình rồi à?" Hệ thống im hơi lặng tiếng nãy giờ bỗng lên tiếng.
Lưu Sơn đang mải hỏi bài mới sực nhớ ra, cậu không hỏi Raphael nữa mà tự tua lại quá trình dạy học của Raphael trong đầu. Đúng là hiệu quả hơn hẳn.
Nhiệm vụ học tập ngày đầu tiên khá căng, học xong bài văn, Raphael bảo Arnold lấy bản đồ và hòn đá ra, phép thuật còn sót lại trên đó đã chẳng còn bao nhiêu.
Raphael mở bản đồ ra, hỏi hai đứa: "Có nhìn ra gì không?"
Lưu Sơn lắc đầu, chữ trên đó cậu vẫn chịu thua, cũng chẳng nghe thấy giọng nói hồi sáng nữa.
Arnold quan sát Raphael, cố tìm chút thay đổi cảm xúc trên mặt anh ta, bất ngờ chạm phải đôi mắt màu hổ phách kia, cậu ta giật mình, ánh mắt lảng đi chỗ khác, cũng lắc đầu theo.
Raphael: "Tấm bản đồ này có yểm phép thuật, thử cảm nhận xem."
Lưu Sơn hỏi: "Dùng tay sờ ạ?"
"Nhìn là được."
Thế là Lưu Sơn nhìn chằm chằm vào bản đồ, còn Arnold thì chẳng có tí phép thuật nào, hệ thống người cá cũng đành bó tay chịu trói.
Cái này thì thua, không giúp được đâu.
Ngay lúc Arnold đang bó tay toàn tập, bỗng nhiên ngón tay truyền đến cơn đau nhói, một luồng sức mạnh ấm áp từ đầu ngón tay chạy dọc xuống bụng dưới rồi nằm im ở đó.
"Em... em cảm thấy có cái gì đó chui vào người." Mặt Arnold tái mét, không biết luồng sức mạnh này ở đâu ra.
Raphael thì nhìn rõ mồn một, phép thuật còn vương lại trên tấm bản đồ và hòn đá như một tia sáng xẹt qua, chui tọt vào người Arnold.
[Ting, kích hoạt nhiệm vụ đặc biệt 3: Cùng Raphael tìm kho báu trên bản đồ.
Thời gian nhiệm vụ: 3 ngày
Phần thưởng thành công: Mảnh vỡ Vùng đất lãng quên *1, 500 điểm
Hình phạt thất bại: Điện giật / Độ hảo cảm của Raphael -10]
Người Arnold cứng đờ, cái nhiệm vụ này...
"Hệ thống, sao nhất định phải bắt tao đi tìm cùng Raphael thế?" Lại còn gấp gáp thế này nữa.
[Ký chủ à, nhiệm vụ là do cấp trên giao, tôi chỉ phụ trách thông báo thôi.] Hệ thống người cá chẳng thấy có gì không ổn, [Thế chẳng tốt quá còn gì, cùng nhau đi phiêu lưu là dễ bồi đắp tình cảm nhất đấy!]
Arnold nhanh ch.óng vắt óc suy tính đối sách, nếu cậu ta tự mở miệng, chưa chắc Raphael đã đồng ý, cậu ta không muốn bị trừ điểm hảo cảm nữa đâu. Làm sao để Lưu Sơn mở lời giúp mình đây?
Raphael quan sát cơ thể Arnold, thấy luồng phép thuật kia cứ nằm im lìm trong đó mãi không tan, ngoan ngoãn lạ thường.
Anh ta nhướng mày, ngón tay khẽ động, b.ắ.n một tia phép thuật mảnh như sợi tóc về phía Arnold. Tia phép thuật đó không bị hấp thụ, mà va vào khối phép thuật nhỏ kia rồi tan biến.
Anh ta chẳng hề ngạc nhiên, gọi Lưu Sơn lại gần, hướng dẫn Lưu Sơn cảm nhận d.a.o động phép thuật trong người.
Ngón tay mang theo phép thuật ấn nhẹ lên bụng dưới của nhóc người cá, Raphael khẽ nói: "Nó ở ngay đây."
Hai luồng phép thuật va chạm, Lưu Sơn cảm thấy khó ở, cậu bảo: "Khó chịu quá."
Raphael "ừ" một tiếng, "Thử điều khiển nó xem, giải phóng nó ra ngoài."
"Giải phóng kiểu gì ạ?"
Raphael buông tay, bảo cậu giơ ngón trỏ ra, "Tập trung phép thuật vào đầu ngón tay."
Lưu Sơn thử làm theo, rất nhanh đầu ngón tay lóe lên ánh sáng xanh lam nhạt, cậu chưa kịp mừng thì Raphael đã nắm lấy tay cậu xoay hướng khác, chĩa thẳng vào Arnold đang ngẩn tò te, ánh sáng xanh cứ thế b.ắ.n cái vèo ra ngoài.
Cậu giật b.ắ.n mình, nhưng tia sáng xanh đã chui tọt vào người Arnold. Lần này cậu nhìn thấy rồi, bụng dưới Arnold cũng có một đốm sáng xanh nhỏ, giống như cái miệng rộng ngoác ra nuốt chửng tia sáng cậu vừa b.ắ.n tới, rồi lại trở về vẻ yên ắng.
Suy đoán được kiểm chứng, khóe môi Raphael khẽ nhếch lên, nhẹ nhàng nói với Lưu Sơn: "Ngoan lắm, làm tốt đấy."
Lưu Sơn: "..." Cứ có cảm giác mình bị lợi dụng thế nào ấy.
