Ký Chủ Bị Hệ Thống Chấm Rồi - Chương 51: Thế Giới Người Cá 17
Cập nhật lúc: 28/02/2026 14:09
Editor: Yang Hy
Arnold chẳng hiểu chuyện gì vừa xảy ra, lúc phản ứng lại chỉ thấy Lưu Sơn ngồi cạnh mình với vẻ mặt khó tả, còn Raphael thì đang cầm bản đồ nghiên cứu cái gì đó.
"Hai đứa muốn đi tìm kho báu không?" Raphael hỏi.
Mắt Arnold sáng rực lên, đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh, cậu ta gật đầu lia lịa như gà mổ thóc, "Tất nhiên là có ạ!"
"Mai đi luôn. Bản đồ để tôi giữ." Raphael cất bản đồ đi.
Lưu Sơn biết làm sao được, đành phải đi theo thôi.
Raphael bảo ngày mai xuất phát, y như rằng ăn sáng xong anh ta dùng phép thuật đưa cả hai đi luôn trong một nốt nhạc.
Giây trước còn ở nhà, giây sau đã đứng trên một rạn san hô. Nhìn xuống dưới, san hô đủ màu cam đỏ, đen, trắng chen chúc nhau dày đặc, trông cứ như bức tranh sơn dầu ngẫu hứng của một họa sĩ nào đó.
Lưu Sơn: Biết phép thuật đúng là sướng thật, đi lại đỡ tốn sức.
"Thầy ơi, đây là đâu?" Arnold hỏi. Trên bản đồ vẽ đường đi ngoằn ngoèo, lại còn ghi chú mấy địa danh, đích đến là Rừng San Hô. Nhưng cậu ta vẫn giả vờ hỏi, dù sao giờ cậu ta cũng "mù chữ" mà.
Raphael không bóc mẽ cậu ta, buông một câu "Rừng San Hô" rồi bơi thẳng về phía trước, chẳng thèm lo hai đứa nhỏ có gặp nguy hiểm hay không.
Lưu Sơn và Arnold bám theo sau, càng đến gần Rừng San Hô mới thấy đám san hô này to vật vã, bụi nào bụi nấy cao ít nhất cũng bốn năm mét, gọi là khổng lồ cũng chẳng ngoa.
Ba người cá luồn lách giữa những bụi san hô đủ màu, càng đi sâu vào trong, Lưu Sơn càng cảm thấy một luồng khí quen thuộc đến lạ, giống hệt d.a.o động phép thuật cậu cảm nhận được trong người hôm qua.
Raphael xác định mục tiêu rất rõ ràng, dẫn hai đứa nhỏ đi thẳng vào sâu bên trong, gặp ngã rẽ cũng chẳng do dự chút nào, cuối cùng đến một khoảng đất trống rộng rãi.
Khoảng đất trống được bao quanh bởi những bụi san hô đen khổng lồ, chính giữa có một kiến trúc đổ nát trông như tế đàn, năm cây cột gãy đứng sừng sững ở vòng ngoài. Năm cây cột này gãy ở những vị trí khác nhau, trên thân cột chằng chịt những vết nứt ngang dọc.
"Lại đây, mau lại đây." Giọng nói già nua quen thuộc từ phía tế đàn vọng vào tai, dụ dỗ Lưu Sơn tiến về phía trước.
Raphael vốn đi theo d.a.o động phép thuật của thầy mình, lúc này anh ta càng nhận thấy luồng d.a.o động đó mạnh lên dữ dội. Anh ta gần như chắc chắn tấm bản đồ này là tác phẩm của người thầy mất tích, chỉ không rõ mục đích của ông ấy là gì. Hai anh em nhà này có gì đặc biệt mà khiến ông ấy phải tốn công tốn sức đến thế?
"Lại đây, mau lại đây."
Lưu Sơn bị làm phiền đến mức bực bội, chẳng muốn đi qua đó tí nào, cậu kéo kéo tay áo Raphael, "Thầy ơi, có giọng ông già nào ồn ào lắm, cứ gọi con qua đó suốt."
"..." Giọng nói kia khựng lại một nhịp, rõ ràng không ngờ Lưu Sơn không những không bị mê hoặc mà còn đi mách lẻo với thầy giáo!
"Ừ, qua đó xem sao." Raphael bảo Lưu Sơn và Arnold nắm tay nhau đi sau lưng mình, anh ta bơi đến chỗ tế đàn, đúng là d.a.o động phép thuật ở đây là mạnh nhất, thậm chí còn cảm nhận được sự kích động khó hiểu.
Raphael nhướng mày, sau đó làm một hành động không ai ngờ tới, anh ta lật tung cái tế đàn lên, bên trong rỗng tuếch, một xác người cá gầy guộc co quắp nằm trong đó. Dù khuôn mặt đã khô quắt lại, nhưng Raphael vẫn nhận ra ngay, đây chính là người thầy mất tích của mình.
Đúng lúc này, một luồng ánh sáng xanh lam từ cái xác bay vọt ra, Raphael nhanh tay chộp lấy, luồng sáng hư ảo thế mà lại bị anh ta nắm gọn trong tay.
"Raphael!" Luồng sáng xanh tức tối hét lên, giọng này chẳng phải của ông già kia sao? "Ta là thầy của con đấy! Đừng có cản đường ta."
"Thưa thầy, thầy cũng phải nói cho học trò biết thầy định làm gì chứ." Miệng Raphael gọi "thầy", nhưng giọng điệu chẳng có lấy nửa phần tôn trọng.
"Đưa cơ thể của Ollie cho ta. Ta muốn hồi sinh trên cơ thể nó." Nhiều năm trước ông ta đã bói ra ngày ch.ết của mình, tâm nguyện chưa thành, sao cam tâm ch.ết đi như vậy? Bảy năm trước, ông ta nhìn thấy tia hy vọng trong quả cầu pha lê, chỉ có cơ thể này mới giúp ông ta thoát khỏi cái ch.ết, giúp tâm nguyện bao năm qua thành hiện thực! Tròn bảy năm, ông ta đợi suốt bảy năm trời mới dụ được người đến đây, cuối cùng cũng sắp thành công rồi!
Lưu Sơn: "..." Lão già này xấu tính thật.
Arnold: "?" Đây là cái tình tiết quái quỷ gì thế?
Raphael không trả lời thẳng, mà hỏi ngược lại: "Thầy ơi, thầy nói cho con biết, thầy làm cách nào để truyền phép thuật vào người Ollie thế?"
"Đợi ta sống lại rồi nói cho con biết cũng chưa muộn."
Raphael thở dài, thất vọng vì ông ta không chịu hợp tác. Anh ta nắm c.h.ặ.t t.a.y lại, khối sáng xanh phát ra tiếng gào thét ch.ói tai, ánh sáng yếu dần rồi tan biến hẳn, tiếng hét cũng tắt ngúm theo.
Cái xác người cá trong tế đàn cũng ngay lập tức hóa thành tro bụi, vương vãi đầy đất, giữa đống tro tàn đó, một hòn đá đen thùi lùi lọt vào tầm mắt của ba người cá.
Arnold thừa biết đây chắc chắn là cái gọi là kho báu rồi, vội vàng lao lên nhặt hòn đá ra, hệ thống người cá lập tức thông báo.
【Nhận được Đá lam tinh (chưa kích hoạt) *1】
【Ting, chúc mừng hoàn thành nhiệm vụ đặc biệt 3: Cùng Raphael tìm kho báu trên bản đồ.
Phần thưởng thành công: Mảnh vỡ Vùng đất lãng quên *1, 500 điểm
Đạo cụ đã được gửi vào túi đồ hệ thống, vui lòng kiểm tra.】
Arnold thở phào, cậu ta đoán đúng rồi.
Khoảnh khắc nhìn thấy hòn đá, sắc mặt Raphael đanh lại, anh ta hơi nheo mắt, nhìn Arnold với ánh mắt đầy ẩn ý. Chút phép thuật cuối cùng vương trên hòn đá cũng đã hòa làm một với phép thuật trong cơ thể Arnold.
Cả Arnold và Lưu Sơn đều không nhận ra sự khác lạ của anh ta, Arnold cầm hòn đá, ngập ngừng mở miệng: "Hòn đá này..."
Raphael: "Cậu cứ cầm đi."
Lưu Sơn chẳng có ý kiến gì, với cậu thì thứ này chẳng khác gì củ khoai nóng bỏng tay, ai thích thì cứ lấy.
Chuyện coi như giải quyết xong, Raphael chẳng hứng thú dắt hai đứa nhóc trói gà không c.h.ặ.t đi dã ngoại, bèn đưa cả lũ về thẳng nhà.
Vẫn như cũ, sáng học tiếng tộc phù thủy, chiều học kiểm soát phép thuật.
Raphael không bắt Lưu Sơn b.ắ.n phép thuật vào người Arnold nữa, mà dạy cậu cách điều khiển. Liên quan đến cái mạng nhỏ của mình nên Lưu Sơn học hành chăm chỉ lắm.
Arnold được Raphael thông báo mình cũng có phép thuật, cũng có thể học phép thuật thì sướng rơn, cảm thấy mình may mắn quá thể! Raphael không nói cho cậu ta biết nguồn gốc phép thuật, thấy thế Lưu Sơn cũng ngậm miệng ăn tiền.
Tối đến, sau khi giao bài tập cho hai đứa, Raphael mở trận pháp đưa chúng về nhà. Nhưng anh ta không về nhà ngay mà đến một căn nhà đã lâu không ghé, đó là nhà của thầy anh ta.
Anh ta quên mất lần cuối đến đây là bao giờ, lục lọi khắp nhà, cuối cùng cũng tìm thấy thứ mình muốn, những cuốn sách cấm lẽ ra không nên lưu truyền. Trong đó ghi chép đủ loại cấm thuật.
Ông già này cũng tự tin gớm, dám để toang hoác mấy thứ này trong nhà. Anh ta lướt qua loa vài trang rồi cầm sách đi.
Từ đó, Lưu Sơn và Arnold bắt đầu cuộc sống học hành không ngơi nghỉ: thứ hai đến thứ sáu ở trường người cá, cuối tuần ở nhà Raphael.
Lưu Sơn: "Số khổ thật."
So với vẻ bù đầu rối tóc của cậu, Arnold ung dung hơn nhiều, có hệ thống người cá giúp đỡ, tâm trí cậu ta gần như dồn hết vào việc cưa cẩm Raphael. Dù là học tiếng tộc phù thủy hay thực hành phép thuật, cậu ta đều làm tốt hơn Lưu Sơn.
Dù vậy, độ hảo cảm của Raphael vẫn khó kiếm như lên trời, ba tháng sau, cậu ta vẫn không thể cày lên mức 50.
【Nhiệm vụ độ hảo cảm: Tăng độ hảo cảm của Raphael lên 50, nhiệm vụ thất bại. Chuẩn bị thi hành hình phạt. Hình phạt bắt đầu.】
Lần đầu tiên Arnold nếm trải nỗi đau khi làm hỏng nhiệm vụ, cảm giác như có vô số mũi kim nhỏ xíu đ.â.m liên tục vào người.
Đau tí chút thì không sợ, cái đáng sợ là cơn đau không hề ngưng nghỉ, thời gian càng dài, cơn đau dù nhỏ đến mấy cũng bị phóng đại lên. Cậu ta co ro trên giường, toàn thân run rẩy, chờ đợi hình phạt kết thúc.
