Ký Chủ Bị Hệ Thống Chấm Rồi - Chương 52: Thế Giới Người Cá 18
Cập nhật lúc: 28/02/2026 14:09
Editor: Yang Hy
"Khi t.h.u.ố.c biến hình đời đầu vẫn đang trong giai đoạn thử nghiệm, dù biết thừa là sẽ có tác dụng phụ chưa rõ, nàng công chúa người cá vẫn bất chấp tất cả mà uống. Uống xong chưa được bao lâu, công chúa ôm n.g.ự.c ngất xỉu, người cá tộc phù thủy có mặt lúc đó nhìn thấy trước n.g.ự.c nàng nở ra một bông hoa màu xanh lam ma mị, nhưng rất nhanh sau đó nó đã thu lại vào trong tim."
Công chúa người cá cầu được ước thấy, có được đôi chân con người, nhưng cái giá phải trả quá đắt.
Bông hoa màu xanh lam kia như loài ký sinh hút cạn sự sống của nàng. Tình trạng của nàng ngày càng tệ, da dẻ trắng bệch, hai má hóp lại, chẳng còn vẻ xinh đẹp động lòng người như xưa nữa.
Lưu Sơn đọc những ghi chép về công chúa người cá trong lịch sử độc d.ư.ợ.c, vị người cá tộc phù thủy đã đưa t.h.u.ố.c biến hình đời đầu cho công chúa ghi chép lại rất chi tiết tình trạng của nàng mỗi lần gặp mặt.
Chưa đầy một năm sau khi uống t.h.u.ố.c, sinh mệnh của công chúa người cá bắt đầu đếm ngược, thiếu nữ mười mấy tuổi mà trông cứ như bà lão. Còn rễ của bông hoa xanh lam kia gần như đã lan khắp toàn thân cô gái.
Cuối cùng, công chúa người cá bị rễ hoa bao bọc lấy, giống như cái kén chờ hóa bướm, chìm vào giấc ngủ say. Trong sách còn viết "đến tận lúc biên soạn cuốn sách này, công chúa người cá vẫn chưa tỉnh lại".
Lưu Sơn mang đầy bụng nghi ngờ đọc tiếp, người sử dụng t.h.u.ố.c biến hình đời thứ hai là một nàng công chúa người cá khác, trái tim nàng ta biến thành thứ được người đời ca tụng là "Trái tim Lam Bảo". Nghe nói uống xong không lâu, n.g.ự.c nàng ta cứ lấp lánh ánh sáng xanh nhạt, nhìn qua da còn thấy được cả m.á.u cũng chuyển sang màu xanh lam.
Sự quái dị này không làm phai mờ nhan sắc mà ngược lại còn khiến nàng ta quyến rũ động lòng người hơn. Thế nhưng cuối cùng, công chúa người cá cắm d.a.o găm vào n.g.ự.c rồi nhảy xuống biển, hóa thành bọt biển biến mất.
Sách còn ghi chép chi tiết nguyên liệu chế tạo t.h.u.ố.c biến hình đời thứ hai, kèm theo chú thích, tác dụng phụ tùy cơ địa mỗi người, không có tính tham khảo.
Tác dụng phụ của t.h.u.ố.c biến hình đời thứ hai còn bao gồm mọc thêm tay chân thừa, mất đi một bộ phận cơ thể, mất đi một giác quan nào đó, đuôi cá có thể biến thành bộ phận cơ thể của loài sinh vật khác, vân vân và mây mây.
Mấy người cá bị tác dụng phụ nặng nề thường không chấp nhận nổi bộ dạng của mình nên chọn cách tự kết liễu.
Khá lắm, hèn gì số lượng người cá ít hơn con người, hóa ra là do tự mình hại mình mà ra cả.
Lưu Sơn thấy hơi sầu não, cậu mất gần cả năm trời mới nắm vững chữ viết tộc phù thủy, theo ghi chép thì chỉ có t.h.u.ố.c biến hình đời thứ hai mới xuất hiện một người có trái tim biến đổi thành "Trái tim Lam Bảo", tỷ lệ thành công thấp quá, cậu không dám đ.á.n.h cược. Nhưng cứ thế mà bỏ cuộc thì không cam lòng.
Hơn nữa vấn đề cậu phải đối mặt ngoài nguyên liệu ra còn là độ thành thạo trong việc kiểm soát phép thuật.
Khi chế tạo t.h.u.ố.c cần truyền phép thuật vào, đấy là lý do tại sao chỉ có người cá tộc phù thủy mới làm được t.h.u.ố.c biến hình. Lượng phép thuật cần cho mỗi loại t.h.u.ố.c đều có tỷ lệ nghiêm ngặt, nhiều hay ít một chút là ra loại t.h.u.ố.c khác ngay.
Khả năng kiểm soát phép thuật của cậu vẫn chưa hoàn hảo, trong một năm này lại phải chịu đựng nỗi đau thối đuôi hai lần, nếu không nhờ Raphael giúp thì chắc cậu phải nằm liệt giường mấy tháng.
Còn về nguyên liệu quan trọng nhất, cậu đã hỏi Raphael, vài loại nguyên liệu cần cho t.h.u.ố.c biến hình đời thứ hai giờ đã tuyệt chủng rồi.
Lưu Sơn: Có cảm giác đau khổ như kiểu dã tràng xe cát biển đông vậy.
Chắc thấy vẻ chán đời của cậu lộ liễu quá, Raphael không nhịn được hỏi: "Cậu muốn chế lại loại t.h.u.ố.c biến hình này lắm à?"
Lưu Sơn gật đầu: "Em muốn sau khi ch.ết có thể biến thành bọt biển giống nàng công chúa này, nghe nói chỉ người cá có 'Trái tim Lam Bảo' mới làm được thôi."
Raphael im lặng, người cá nhỏ bây giờ suy nghĩ kỳ quặc thế sao?
Dù không hiểu, nhưng Raphael vẫn tôn trọng và đưa ra giải pháp khác, "Tại sao cậu không thử nghiên cứu ra loại t.h.u.ố.c hoặc phép thuật có thể khiến sinh vật hóa thành bọt biển?"
Đối với Raphael, việc nghiên cứu ra t.h.u.ố.c và phép thuật mới chẳng khó khăn gì, trong giây lát anh ta quên mất liệu Lưu Sơn có làm nổi hay không.
"Đúng rồi ha!" Mắt Lưu Sơn sáng rực, câj vỗ đầu cái bốp, "Sao mình cứ đ.â.m đầu vào ngõ cụt thế nhỉ!" Nhưng nghĩ đến việc bắt đầu từ con số không, cậu lại ngớ người, "Nhưng mà em không biết bắt đầu từ đâu hết."
"Cậu có thể từ từ thử nghiệm. Giờ việc cậu cần làm nhất là kiểm soát hoàn hảo phép thuật trong cơ thể mình đã."
Lưu Sơn gật đầu, giờ cậu mới tám tuổi, còn tận mười bảy năm nữa, cậu không tin mười mấy năm trời mà không nghiên cứu ra được! Cậu lại hừng hực khí thế chiến đấu.
Ngày tháng cứ thế trôi qua, nhoáng cái đã đến kỳ nghỉ dài. Trường học người cá sẽ cho học sinh nghỉ một tháng vào nửa đầu năm. Thế nên thời gian học ở nhà Raphael cũng đổi thành từ thứ hai đến thứ sáu hàng tuần, cuối tuần nghỉ ngơi.
Lưu Sơn và Arnold cũng đón sinh nhật lần thứ tám. Đây cũng là sinh nhật đầu tiên Arnold trải qua ở thế giới này.
Sinh nhật rơi vào thứ tư, Raphael cho hai đứa nghỉ, anh ta không đến dự tiệc sinh nhật nhưng đã tặng quà từ hôm trước. Quà cho hai đứa giống nhau, đều là dây chuyền đá quý. Của Lưu Sơn là dây chuyền ngọc lục bảo, còn của Arnold là dây chuyền ngọc lam, rõ ràng là ứng với màu mắt của hai đứa.
Arnold vui vẻ đeo dây chuyền lên cổ, dù chưa cưa đổ được Raphael, nhưng cậu ta vẫn theo thói quen làm những việc mình cho là sẽ khiến đối phương có thiện cảm.
Lưu Sơn không quen đeo trang sức nên cất kỹ.
Gọi là tiệc sinh nhật, thật ra chỉ là mời bạn thân của hai đứa đến nhà cùng ăn mừng. Ailuu, Kaman và Vitol không làm phiền bọn trẻ, họ phụ trách chuẩn bị đồ ăn thức uống, cả buổi tối chỉ quanh quẩn trong bếp.
Là bạn chung của cả Lưu Sơn và Arnold, Ilya cũng chuẩn bị hai phần quà, cậu ta sợ hai người bạn thân nhận quà khác nhau sẽ không vui nên tặng hai món y hệt nhau.
Arnold cười tít cả mắt với cậu ta, Lưu Sơn cũng nói lời cảm ơn.
Ilya nhìn hai người đứng cạnh nhau, ánh mắt cậu ta vô thức dừng lại trên người Arnold, người giờ đây trông càng tinh tế xinh đẹp hơn.
Ollie, bạn thân yêu dấu của tớ, đừng trách tớ nhé, trái tim tớ không biết từ lúc nào đã chia một nửa cho Arnold rồi. Nhưng tớ vẫn thích cậu mà.
Ilya chìm trong ảo tưởng đau khổ, bạn đời của người cá chỉ có một thôi. Nếu bọn họ bắt cậu ta phải chọn một trong hai, thì cậu ta biết làm sao bây giờ?
Nếu Lưu Sơn biết cậu ta đang nghĩ gì, chắc chắn sẽ bảo cậu ta cứ yên tâm, cái chuyện chọn một trong hai này khả năng xảy ra gần như bằng không. Cậu chẳng có tí hứng thú nào với trẻ ranh cả.
Arnold thoải mái tiếp đãi bạn bè, tuy nhiệm vụ cưa cẩm Raphael thất bại, nhưng sau đó nhiệm vụ cày độ hảo cảm của Ilya lên 100 thì cậu ta hoàn thành ngon ơ. Thế nên hệ thống người cá cũng mở tính năng mới, cậu ta có thể kiếm điểm tích lũy từ độ hảo cảm của người khác.
Nếu đủ điểm, lỡ có làm hỏng nhiệm vụ thì cậu ta có thể dùng điểm để xóa bỏ hình phạt. Chỉ là tốn nhiều điểm lắm, theo lời hệ thống người cá, làm hỏng nhiệm vụ càng nhiều thì phạt càng nặng, Arnold không muốn nếm trải nỗi đau đó nữa đâu.
Thế nên, cậu ta cố gắng bào độ hảo cảm từ tất cả mọi người. Tiệc sinh nhật lần này, mọi người đăng ký tham gia đông lắm. Cậu ta ngại từ chối từng người, nhưng rốt cuộc cũng chỉ mời mười người tới. Trong mười người này có hai người là người cá hoàng tộc, cũng là đối tượng cưa cẩm chính trong game, mục tiêu nhiệm vụ mới của cậu ta.
"Hệ thống người cá?" Lưu Sơn đang ngồi một góc ăn bánh kem cuối cùng cũng nhớ ra hỏi hệ thống về chuyện của Arnold, "Cậu ta làm nhiệm vụ gì thế?"
Hệ thống: "Kiểu như cưa cẩm người khác ấy."
Lưu Sơn chỉ thuận miệng hỏi chơi, không ngờ hệ thống biết thật, cậu nhớ lại mấy hành động kỳ quặc của Arnold, vẻ mặt quái dị hỏi: "Đừng bảo Raphael cũng là đối tượng cưa cẩm của cậu ta nhé?"
"Đúng rồi đấy, não cậu cuối cùng cũng thông suốt được một lần."
Tuy Raphael chỉ là nhân vật làm nền không thể nào thành đối tượng cưa cẩm được, nhưng nó không muốn nhìn người khác làm nhiệm vụ dễ dàng thế, nên cũng lén nhúng tay vào vài lần. Nghĩ đến bộ dạng thê t.h.ả.m của Arnold khi bị phạt vì hỏng nhiệm vụ, hệ thống vui vẻ nói: "Nhưng mà không thành công."
Lưu Sơn: "Cái này mà thành công thì tôi đi báo công an đấy." Phải biết Arnold giờ mới bảy tám tuổi đầu, Raphael nhìn kiểu gì cũng hơn bọn họ cả một giáp, nếu mà thích một đứa trẻ con thật thì đúng là đi tù mọt gông.
Hệ thống: "..." Nó đúng là chưa nghĩ đến vấn đề tuổi tác thật.
"Cậu ta làm hỏng nhiệm vụ có bị phạt gì không?" Lưu Sơn hỏi thăm "đồng nghiệp" một chút.
"Đương nhiên rồi, loanh quanh mấy cái đau đớn thể xác thôi."
Nhắc đến đau đớn thể xác, Lưu Sơn nhớ ngay đến vụ mình bị ốm do phép thuật, cậu đã được giảm 50% độ đau mà còn thấy đau thấu trời. Nguyên chủ phải chịu 100%, mà mỗi lần kéo dài cả mấy tháng, cậu bỗng thấy thương nguyên chủ ghê, "Nguyên chủ đi đâu rồi? Đi đầu t.h.a.i hay sao?"
Cậu nhảy chủ đề nhanh quá làm hệ thống suýt không theo kịp mạch não, nó nói lấp lửng: "Đương nhiên là đến nơi không có đau khổ rồi."
Linh hồn hóa thành năng lượng bị nó hấp thụ hết rồi, thì chẳng là hết đau khổ còn gì.
Lưu Sơn chả tin lời này, ánh mắt cậu lướt về phía Arnold đang bị mọi người vây quanh.
Chỉ trong một năm ngắn ngủi, khuôn mặt Arnold và ngoại hình gốc của Ollie gần như giống hệt nhau, ai cũng biết cậu ta đẹp lên, nhưng chẳng ai thấy có gì không ổn cả.
Còn mặt cậu, thật ra cũng chẳng xấu đi bao nhiêu, chỉ là thêm vài nốt tàn nhang, không tinh xảo như trước nữa, nhưng cũng không đến nỗi tệ, chỉ là so với Arnold bây giờ thì không nổi bật bằng thôi.
Lưu Sơn chẳng quan tâm ngoại hình, đằng nào cũng không ảnh hưởng đến nhiệm vụ của cậu. Chỉ là tạm thời cậu vẫn chưa kiểm soát hoàn hảo phép thuật trong người được, may mà hễ thấy khó chịu là ông thầy Raphael sẽ giúp cậu giải quyết.
"Cậu đúng là chẳng được ai chào đón nhỉ." Hệ thống cười nhạo.
Lưu Sơn chẳng thèm để ý, "Được chào đón mệt bỏ xừ."
Tiệc sinh nhật cậu chẳng hứng thú lắm, bạn bè cũng chỉ mời mỗi Ilya, nếu không sợ bố mẹ với anh Vi càm ràm thì cậu cũng chẳng mời Ilya đâu. May mà thằng nhóc đó đang bận tranh giành tình cảm với đám bạn khác của Arnold, cậu được rảnh nợ, một mình ăn uống cho sướng.
Cậu không thấy Vitol trong bếp cứ ngó đầu ra nhìn cậu mấy lần, thấy cậu vẫn lủi thủi một mình một góc, anh ta cau mày lại.
Anh ta vốn lớn hơn hai đứa em chín tuổi, quanh năm suốt tháng bố mẹ ở nhà cũng không nhiều, hai đứa em cũng coi như một tay anh ta chăm bẵm. Dù anh ta luôn tự nhủ không được thiên vị đứa nào, phải công bằng, nhưng cán cân trong lòng vẫn vô thức nghiêng về phía Lưu Sơn, đứa làm anh ta lo lắng nhất.
Nói với bố mẹ một tiếng, anh ta đi qua xem thử, trên khuôn mặt nhỏ nhắn kia làm gì có vẻ đau buồn nào, toàn là nụ cười hớn hở, hai tay cứ liên tục nhét bánh trái vào mồm.
Vitol cạn lời một giây, thở dài, cầm ly nước ép đưa cho Lưu Sơn, "Ăn từ từ thôi, có ai tranh với em đâu."
Lưu Sơn suýt bị dọa cho giật mình, may mà nuốt trôi miếng bánh trong miệng, lúc này mới nhận lấy ly nước ép uống một ngụm, "Chưa chắc đâu anh, em phải tranh thủ lúc mọi người đang mải nói chuyện mà ăn trước đi chứ. Muộn tí nữa là không tranh lại đâu."
Vitol nhìn cảnh tượng náo nhiệt bên kia, rồi lại nhìn Lưu Sơn muốn nói lại thôi.
Lưu Sơn nhìn anh ta lạ lùng, "Anh Vi, anh muốn nói gì cứ nói thẳng đi."
"Em với Ilya cãi nhau à?" Nhắc đến Ilya, Vitol từng chứng kiến cậu ta bám người cỡ nào. Lúc này thấy cậu ta lạ đời không vây quanh Lưu Sơn mà lại cùng một đám người bu quanh Arnold, trong lòng thấy kỳ lạ khôn tả.
"Đâu có ạ." Lưu Sơn lắc đầu.
Vitol không tiện xen vào cuộc sống của em trai, thấy giọng điệu và thần thái của em không có vẻ gì là cười gượng, anh ta mới hơi yên tâm, nhưng vẫn dặn dò: "Nếu có chuyện gì, nhất định phải nói với anh. Biết chưa?"
"Em thì có chuyện gì được chứ?" Lưu Sơn xua tay không để tâm, "Anh đừng có hay lo bò trắng răng."
Vitol vỗ đầu cậu một cái, "Không biết lớn nhỏ gì cả."
