Ký Chủ Bị Hệ Thống Chấm Rồi - Chương 53: Thế Giới Người Cá 19
Cập nhật lúc: 28/02/2026 14:09
Editor: Yang Hy
Raphael nhìn xấp giấy nháp trên tay, trên đó ghi chép rõ ràng những gì anh ta quan sát được về hai anh em Ollie và Arnold.
Phép thuật vốn là một dạng năng lượng có thể tăng lên được. Còn với cặp anh em này, một đứa thì phép thuật trong người là do thầy anh ta truyền cho, nhưng cơ thể lại đào thải, khiến phép thuật bị tràn ra ngoài.
Việc phép thuật tràn ra ngoài biểu hiện rõ nhất là cơ thể bị c.ắ.n trả. Nếu không kiểm soát được, Ollie sẽ ch.ết vì luồng sức mạnh này. Nhớ lại mấy lời thầy nói, chắc là ông ta định cướp xác Ollie, nên mới dùng cấm thuật nhốt một phần phép thuật của mình vào người thằng bé trước.
Còn phép thuật của Arnold ban đầu là lấy từ tấm bản đồ kho báu và hòn đá kỳ lạ kia, trên đó có vương lại chút phép thuật của thầy anh ta. Đáng lẽ phần phép thuật này cũng phải nằm im lìm mới đúng.
Anh ta đoán là do phép thuật trong người Ollie thức tỉnh trước, từ đó đ.á.n.h thức luôn phép thuật trên hai món đồ kia. Phép thuật trên hai món đồ đó giống như thầy cố tình để lại để dụ Ollie đi tìm người hơn.
Chỉ là tại sao nó lại chui vào người Arnold? Lúc đầu anh ta tưởng Arnold hút được phép thuật của người khác, nhưng thử nghiệm xong mới biết, hiện tại Arnold chỉ hút được phép thuật từ người Ollie mà thôi. Là do đều bắt nguồn từ thầy anh ta, thuộc cùng một luồng năng lượng sao?
Kỳ quái hơn nữa là, phép thuật trong người Arnold không thể tự tăng lên được. Trong người cậu ta có bao nhiêu phép thuật là tùy thuộc vào việc cậu ta hút được bao nhiêu.
Ollie giống như sinh ra chỉ để dành cho Arnold vậy, cứ như thằng bé sinh ra chỉ để làm một cái vật chứa thôi.
Lại nghĩ đến ngoại hình ngày càng tráo ngược của hai đứa, ngón tay thon dài trắng trẻo gõ nhẹ vài cái lên mặt bàn.
Là do thầy anh ta làm sao? Không phải. Ông già đó chắc cũng chỉ là dọn cỗ cho kẻ khác ăn thôi. Biết đâu đến chính ông ta cũng vô tình biến thành quân cờ rồi.
Nhớ đến hòn đá đen sì đó, Raphael đã lật tung không biết bao nhiêu sách vở mà vẫn chẳng tìm thấy thông tin gì liên quan.
Lâu lắm rồi anh ta mới gặp chuyện thách thức thế này, đôi mắt màu hổ phách lóe lên vẻ phấn khích, rồi lại nhanh ch.óng trở về vẻ bình thản.
Vậy thì, bước tiếp theo nên làm gì đây?
Raphael chìm vào suy tư.
…
Năm Lưu Sơn mười bốn tuổi, Vitol vào được Đội vệ binh hoàng gia, anh ta bận rộn hơn hẳn, gần như chẳng có lúc nào rảnh rỗi. Ailuu và Kaman cũng đã đổi việc từ lâu, không cần phải chạy ngược chạy xuôi bên ngoài nữa.
Một năm sau, Lưu Sơn và Arnold tốt nghiệp trường người cá, trước khi tốt nghiệp, họ phải hát trọn vẹn một bài đồng d.a.o. Từ sau lần dùng [Giọng ca hoàn hảo (bản sơ cấp)] đó, Lưu Sơn không dùng lại đạo cụ này lần nào nữa, cậu tự tin nghĩ rằng chỉ cần chăm chỉ luyện tập là sửa được cái tật mù nhạc lý, tiếc là đến tận lúc tốt nghiệp, cậu vẫn là người cá duy nhất hát lệch tông.
Các thầy cô trong trường đã tuyệt vọng toàn tập về khả năng bắt tông của cậu rồi, đằng nào quy định cũng chỉ cần hát trọn vẹn bài là được, không bắt buộc phải đúng nhạc, thế là cũng cho cậu tốt nghiệp.
Chắc vì là bài kiểm tra cuối cùng, nên với tư cách là thầy dạy phép thuật của hai đứa, thế mà Raphael cũng đến dự.
Đây là lần đầu tiên anh ta nghe hai đứa hát, dù phải nghe giọng hát t.h.ả.m họa, mặt anh ta vẫn tỉnh bơ, thậm chí còn nhận xét rất nghiêm túc.
Với Arnold: "Hát hay lắm."
Với Lưu Sơn: "Dùng để tấn công tinh thần thì rất mạnh."
Lưu Sơn: "..."
"Tốt nghiệp xong có dự định gì không?" Raphael hỏi.
Người cá tốt nghiệp xong thường phải chọn nghề nghiệp tương lai cho mình. Nếu không có hệ thống, có khi Arnold sẽ chọn làm đầu bếp, hoặc tiếp tục theo Raphael học phép thuật thật. Tiếc là cốt truyện game sắp bắt đầu, hệ thống yêu cầu cậu ta phải theo cốt truyện đến thế giới loài người để cưa đổ hai nhân vật cuối cùng.
Cậu ta bảo: "Em muốn lên đất liền xem sao."
Raphael cũng chẳng nói gì, mấy năm nay anh ta bắt tay vào điều tra chuyện hòn đá, lạ cái là vẫn chẳng có tăm hơi gì, anh ta đành gác lại, quay sang tập trung dạy dỗ hai đứa. Arnold tuy thông minh sáng dạ, nhưng không để tâm lắm vào việc học phép thuật, ngược lại toàn nghiên cứu cách đối nhân xử thế.
Anh ta lại nhìn sang Lưu Sơn, nhận được câu trả lời nằm trong dự đoán.
Lưu Sơn: "Em muốn tiếp tục theo thầy học ạ." Câj chưa nghiên cứu ra t.h.u.ố.c hay phép thuật nào cả! Mười năm, liệu mười năm cậu có làm nổi không đây? Nhớ hồi đầu cậu mất gần ba năm trời mới kiểm soát hoàn hảo được phép thuật, không phải lo cơ thể chịu khổ nữa.
Sau đó nếu không nghiên cứu chế t.h.u.ố.c thì cậu cũng mày mò phép thuật, tiếc là không tìm được nhiều đối tượng thí nghiệm, mấy con cá nhỏ quanh đây bị cậu vặt trụi hết rồi.
Raphael gật đầu, trước đây ngại hai đứa còn nhỏ, đi xa không tiện. Giờ tốt nghiệp rồi, đương nhiên có thể đi xa hơn. Trong lòng anh ta đã có quyết định, nói ý định của mình cho Lưu Sơn nghe, cậu đồng ý ngay tắp lự.
Thế là một tuần sau khi Lưu Sơn và Arnold tốt nghiệp, Arnold và Ilya rủ nhau lên đất liền, còn Lưu Sơn thì cùng Raphael đi đến vùng biển khác.
Để rèn luyện Lưu Sơn, lần này Raphael không dùng phép thuật dịch chuyển cái vèo đến nơi, mà chọn cách bơi dọc đường. Mục tiêu đầu tiên là vùng biển lân cận, tiện đường thu thập ít nguyên liệu ma d.ư.ợ.c cần thiết, hoặc nghiên cứu thêm về phép thuật.
Là người cá, vừa có thể lặn sâu dưới đáy biển, vừa có thể trồi lên mặt nước ngắm cảnh. Lưu Sơn ở thế giới người cá mười lăm năm, đây là lần đầu tiên cậu nổi lên mặt nước, trời và biển hòa làm một, nhìn ra xa chỉ thấy mênh m.ô.n.g bát ngát. Vùng biển họ đang ở tên là biển Nesse, là vùng biển quen thuộc của người cá, tàu thuyền loài người không bao giờ bén mảng tới đây.
Muốn lên đất liền phải đi về phía đông đến vùng biển Bosna, dọc bờ biển có thị trấn của loài người, nghe nói kinh thành của loài người cũng ở đó, Arnold và Ilya đang trên đường đến đấy.
Đi chơi được vài tháng, Lưu Sơn và Raphael đụng độ một con thủy quái. Con quái vật biển khổng lồ như một ngọn núi nhỏ há cái miệng đỏ lòm lao về phía họ. Lần đầu đối mặt, Lưu Sơn sợ hết hồn, may mà đã thoát nạn an toàn, cuối cùng còn thu phục được một con thú cưỡi.
Điều làm cậu ngạc nhiên hơn là con thủy quái này dường như có việc muốn nhờ, nó dẫn hai người đi sâu xuống đáy biển. Khi nhìn thấy cái kén to bằng người đang lơ lửng trong nước, Lưu Sơn nghĩ ngay đến nàng công chúa người cá đầu tiên uống t.h.u.ố.c biến hình được ghi chép trong lịch sử ma d.ư.ợ.c.
Cái kén trước mặt y hệt hình vẽ minh họa trong sách chứ đâu?
Chuyện quái gì thế này?
Raphael dường như chẳng ngạc nhiên mấy về sự tồn tại của cái kén, trước đó anh ta không để tâm, giờ được thủy quái dẫn đến tận nơi, anh ta liền liên tưởng ngay đến cảnh tượng gặp thầy mình mấy năm trước. Anh ta đang định tung phép thuật thiêu rụi cái kén thì Lưu Sơn như bị ma xui quỷ khiến tiến lại gần, cậu chỉ vừa đặt tay lên, rễ cây như gặp phải thiên địch liền rụt lại nhanh ch.óng, cái kén biến mất trong nháy mắt, lộ ra nàng người cá đang ôm đuôi bên trong.
Nàng người cá như vừa trải qua một giấc mộng dài, nàng mở mắt, thẳng người dậy, lộ ra khuôn mặt đẹp kinh người. Một bông hoa xanh lam khổng lồ nằm ngang trên người nàng, rễ cây xanh biếc lấy nhụy hoa làm tâm lan ra khắp bốn phía.
"Cuối cùng cũng có người đến." Nàng đã quá lâu không nói chuyện, giọng khàn đặc, nàng muốn đưa tay chạm vào Lưu Sơn, nhưng Lưu Sơn đã tỉnh táo lại né vội, nàng nghiêng đầu, vẻ khó hiểu, "Ngươi không phải đến để thay thế ta sao?"
Lưu Sơn đã lùi về bên cạnh Raphael, lỡ có biến thì còn có Raphael đỡ đạn, cậu hỏi: "Ý cô là sao? Thay thế cái gì?"
Nàng người cá cười khẽ, giọng nghe cũng êm tai phết, "Ngươi không biết à? Cứ ba trăm năm lại cần một người cá mới cung cấp năng lượng."
Ba trăm năm? Thời đại nàng công chúa người cá kia sống đâu phải ba trăm năm trước.
"Cung cấp năng lượng để làm gì?" Raphael quan sát nàng người cá, nhìn mặt mũi hồng hào thế thôi chứ thật ra đã sức cùng lực kiệt rồi.
"Vùng đất lãng quên."
Nàng người cá xinh đẹp từ tốn kể lại, khi còn là thiếu nữ, nàng vô tình lạc vào đây và nhìn thấy cảnh tượng y hệt.
Chỉ khác là, bông hoa xanh lam ký sinh trên người nàng người cá kia như sống dậy, lao về phía nàng. Nàng không thể giãy giụa, chỉ có thể trơ mắt nhìn mình chìm vào giấc ngủ sâu.
Trong giấc ngủ, những lời thì thầm cứ văng vẳng trong đầu, nàng mới biết bông hoa này không phải hoa thật, mà là một cánh cửa mở ra di tích truyền thuyết tên là Vùng đất lãng quên.
"Còn trong di tích có gì, hình dáng ra sao thì ta chịu." Nàng người cá tiếc nuối, chỉ vào bông hoa trên người, "Ta chỉ nghe nó nói, bên trong có thần linh sinh sống."
"Thần?" Lưu Sơn ngớ người, sao lại lòi ra cả tín ngưỡng thế này.
"Phải, Thần Biển."
"Poseidon á?" Nhắc đến Thần Biển, Lưu Sơn nghĩ ngay đến Poseidon trong thần thoại Hy Lạp.
Nàng người cá lắc đầu, "Ta không biết tên thần. Ta chỉ biết đã có người lấy được chìa khóa rồi. Cơ thể ta sắp không trụ được nữa, cần có người đến tiếp quản phong ấn. Nếu không tìm được người thay thế trước khi phong ấn mở ra, Vùng đất lãng quên sẽ sụp đổ, thần linh sẽ không bao giờ tỉnh lại nữa."
Rõ ràng bông hoa này phải lao vào ký sinh ngay lập tức, nhưng không hiểu sao nàng lại cảm thấy nó đang run rẩy, dường như đang sợ hãi điều gì đó.
Raphael cười khẩy, xâu chuỗi lại mọi chuyện, không ngờ anh ta lại bị một vị "thần" giấu đầu lòi đuôi lợi dụng, "Vị thần yếu nhớt thế này thì giữ lại làm gì cho chật đất."
Anh ta mất kiên nhẫn, đưa tay giật phắt nụ hoa trên người nàng người cá xuống, trước khi bị giật ra, nàng cảm thấy nụ hoa run bần bật dữ dội hơn. Hoa xanh vừa rời khỏi cơ thể người cá liền bị ngọn lửa phép thuật của Raphael thiêu rụi.
Nhìn bông hoa xanh cháy thành tro bụi cũng không còn, cả nàng người cá và Lưu Sơn đều im lặng.
Lưu Sơn: "Cái cửa này... có vẻ dễ cháy nhỉ."
Nàng người cá hoảng hốt: "Thế ta phí công ba trăm năm nay à?!"
Lưu Sơn an ủi: "Ít nhất sau này cô không bị ký sinh nữa."
Nàng người cá ngơ ngác gật đầu, vốn tưởng sắp ch.ết đến nơi, giờ hoa bị đốt, nàng cảm thấy mình sống thêm được vài năm nữa rồi.
