Ký Chủ Bị Hệ Thống Chấm Rồi - Chương 54: Thế Giới Người Cá 20 (hết)
Cập nhật lúc: 28/02/2026 14:09
Editor: Yang Hy
Ở tận kinh thành loài người xa xôi, Arnold đang bận rộn đối phó với mục tiêu cưa cẩm mới, hoàng t.ử loài người. Mấy tháng nay cậu ta đã làm quen được với hoàng t.ử, độ hảo cảm cũng tăng đều đều.
Đồng thời, cậu ta lại kiếm được mảnh vỡ Vùng đất lãng quên và Đá lam tinh mới. Mở khóa được cốt truyện ẩn, cậu ta mới biết sự thật về Vùng đất lãng quên, hóa ra ở đó có một vị thần đang ngủ say.
Tiếp theo, cậu ta chỉ cần dựa vào bản đồ ghép từ các mảnh vỡ để tìm ra vị trí Vùng đất lãng quên, rồi kích hoạt Đá lam tinh, mở cửa di tích. Cậu ta sẽ trở thành người thừa kế của thần, thế là đi hết cốt truyện ẩn. Cậu ta sẽ chẳng cần phải làm mấy cái nhiệm vụ cưa cẩm này nữa!
Mọi chuyện đáng lẽ phải đi đến một cái kết đẹp, thế mà vừa nãy hệ thống người cá lại bảo cậu ta là Vùng đất lãng quên bay màu rồi! Cả bản đồ lẫn chìa khóa đều hóa thành tro bụi luôn!
Mặt cậu ta xám ngoét, suy sụp chẳng biết phải làm sao, tinh thần sụp đổ gào lên: "Sao lại thế này, tao đã cố gắng lâu như thế, sao nói mất là mất luôn được?"
[Ký chủ, là... là do Raphael phá hủy đấy.] Đầu hệ thống người cá sắp nổ tung rồi, a a a cái tên Raphael này bị làm sao thế?! Lần đầu tiên nó đi làm nhiệm vụ, sao lại vớ phải chuyện này chứ!
[Không... không sao đâu. Giờ cốt truyện chính toang rồi, ngoại hình nhân vật chính, đối tượng cưa cẩm cũng thuộc về ký chủ hết rồi.] Hệ thống người cá dần bình tĩnh lại, [Đúng, đúng rồi ký chủ, chỉ cần hai đối tượng cưa cẩm cuối cùng này yêu cậu, tôi sẽ kiếm đủ năng lượng để giúp cậu tiếp tục sống ở thế giới này.]
Chỉ cần đủ năng lượng, nó có thể nuốt chửng hệ thống trên người nhân vật chính để nâng cấp ngon lành, rồi chuồn sang tiểu thế giới khác!
Vẻ mặt Arnold tối tăm khó đoán, cuối cùng vẫn đồng ý, "Tao biết rồi."
Liz, hay chính là nàng người cá làm công cốc suốt ba trăm năm, tạm thời chẳng biết đi đâu về đâu. Nghĩ đến quãng thời gian phí hoài, cũng chẳng biết người nhà còn sống hay không, cô òa lên khóc nức nở, "Hu hu hu, ba trăm năm rồi, tính theo tuổi thọ người cá bình thường thì người nhà tôi chắc ch.ết hết rồi!"
Lưu Sơn an ủi cô: "Không sao đâu, đằng nào cô cũng sắp xuống lỗ đoàn tụ với họ rồi mà."
Liz nghẹn họng, ngẩn tò te, có ai đi an ủi người ta như thế không?
Thấy cô nín khóc, Lưu Sơn mới tò mò hỏi: "Cô sống hơn ba trăm năm rồi, không phải là người cá tộc phù thủy đấy chứ?"
Lise quệt nước mắt, ký ức ba trăm năm trước do ngủ lâu quá nên hơi mơ hồ, "Chắc là thế, tôi chỉ nhớ mang máng là định đến Hiệp hội Phù thủy làm gì đó, xong tự dưng lạc đến đây." Rồi bị nhốt luôn ba trăm năm.
Hèn gì sống dai thế. Lưu Sơn thầm nghĩ, nếu cứ ba trăm năm lại đổi một người cá để ký sinh, thì chắc chắn toàn là người cá tộc phù thủy cả.
Nghĩ lại nàng công chúa người cá kia, ít nhất cũng là nhân vật từ hơn một nghìn năm trước, không biết bả có phải là người cá đầu tiên bị ký sinh không nữa. Chắc là lúc uống t.h.u.ố.c đúng lúc bị ký sinh, kết quả bị người cá tộc phù thủy thời đó hiểu lầm là tác dụng phụ. Nhìn thế này thì cái vị thần kia đúng là chả tốt đẹp gì!
Liz không nhà để về đành đi theo Lưu Sơn và Raphael. Tuy sống ba trăm năm rồi nhưng ký ức dừng lại ở tuổi mười mấy, tính cách vẫn y hệt mấy cô thiếu nữ bình thường.
Có điều, do bị ký sinh nên cô bị tổn hại nguyên khí nặng nề, chỉ trong vòng một tháng ngắn ngủi đã già đi trông thấy. Ban đầu cô cũng không chấp nhận nổi, khóc lóc ỉ ôi mấy ngày, sau lại thấy mình còn ít thời gian quá, không nên lãng phí, thế là lại xốc lại tinh thần.
Điều làm Lưu Sơn bất ngờ và vui mừng là trình độ chế t.h.u.ố.c của Liz cực đỉnh, sau khi biết mong muốn của cậu, cô đã giúp cậu nghiên cứu loại t.h.u.ố.c có thể biến đồ vật thành bọt biển.
Để cho chắc ăn, Lưu Sơn vẫn kiên trì nghiên cứu phép thuật. Theo lời Raphael thì chỉ cần lúc dùng phép thuật cứ tưởng tượng liên tục trong đầu về hiệu quả mình muốn là làm được. Raphael đã làm mẫu cho cậu xem, biến một bụi san hô thành bọt biển tan vào nước biển.
Lưu Sơn thử cả trăm lần, cuối cùng cũng thành công biến một phần bụi san hô thành bọt biển.
Lưu Sơn: "..." Sao khoảng cách giữa người cá với người cá lại lớn thế nhỉ?
"Thầy ơi, phiền thầy sau khi em ch.ết hãy biến xác em thành bọt biển nhé!" Cậu đặt hy vọng vào Raphael, như thế lỡ lúc cậu ch.ết mà không kịp dùng phép hoặc dùng sai, thì vẫn còn cứu vãn được.
Raphael chưa kịp trả lời thì Liz bên cạnh đã xen vào: "Nhìn kiểu gì cũng thấy thầy cậu đi trước cậu một bước đấy."
Lưu Sơn thầm nghĩ, chưa biết chừng tôi còn đi nhanh hơn cô đấy!
Liz: "Tôi tò mò thật đấy, sao cậu cứ cố chấp việc ch.ết xong phải biến thành bọt biển thế?"
Lưu Sơn: Tôi cũng muốn biết sao nguyên chủ lại có cái tâm nguyện này đây.
Cậu không biết, đành c.h.é.m gió: "Tôi là người cá, sinh ra đã thuộc về biển cả. Trở thành bọt biển giúp tôi hòa tan vào nước biển một cách hoàn hảo hơn. Biển là tôi, tôi chính là biển!"
Mấy câu nói đậm mùi "trẻ trâu" này làm chính cậu cũng xấu hổ muốn lấy đuôi đào hố chui xuống đất, thế mà Liz lại tin sái cổ. Mắt cô sáng rực nắm c.h.ặ.t hai tay Lưu Sơn: "Lãng mạn quá đi! Tôi quyết định rồi, tôi cũng muốn giống cậu! Tôi cũng muốn trở thành biển cả! Hậu sự của tôi nhờ cả vào cậu đấy!"
Lưu Sơn: "..."
Nghe cuộc đối thoại của một già một trẻ, khóe miệng Raphael không nhịn được mà hơi nhếch lên, "Đợi hai người chính thức trở thành người cá tộc phù thủy đi, tôi sẽ đồng ý."
Mặt Liz lộ vẻ hoảng sợ: "Tôi già khú đế rồi mà còn bắt đi thi á!"
Lưu Sơn cười ha hả.
Rõ ràng cả Liz và Raphael đều không nghĩ Lưu Sơn sẽ là người ch.ết đầu tiên trong số họ. Lưu Sơn cũng cho rằng mình còn sống được mấy năm nữa.
[Ting, tiến độ cưa cẩm 100%]
[Ký chủ, tiếp theo chỉ cần gi.ết ch.ết Ollie là hoàn thành tất cả nhiệm vụ ở thế giới này rồi!] Hệ thống người cá reo lên vui sướng.
Arnold nhíu c.h.ặ.t mày lại, "Không phải chỉ cần cưa đổ là xong à? Tại sao tao còn phải gi.ết Ollie?"
Hệ thống người cá chột dạ đáp: [Ký chủ, cậu quên rồi à, trước đây tôi chẳng bảo với cậu thế giới này chỉ có một người cá hoàn hảo sao? Tuy cậu đã cưa đổ hết các đối tượng chính, nhưng chỉ cần nhân vật chính còn sống thì cậu ta có thể vượt mặt cậu trở thành người cá hoàn hảo mới bất cứ lúc nào. Cậu bắt buộc phải gi.ết cậu ta.]
Quan trọng nhất là, chỉ khi Ollie ch.ết, nó mới có thể nhân lúc hệ thống kia hủy liên kết để nuốt chửng. Tiện thể lấy luôn hào quang nhân vật chính.
Arnold im lặng không đáp.
[Ký chủ, chỉ còn thiếu bước cuối cùng này thôi, cậu còn do dự cái gì? Cậu không muốn sống tiếp à? Nếu cậu đi hết cốt truyện trở thành thần thì không cần sợ đi vào vết xe đổ. Nhưng giờ con đường thành thần tịt ngóm rồi, nếu không gi.ết Ollie, người ch.ết sớm sẽ là cậu đấy.]
Arnold hỏi: "Mày chắc chắn tao gi.ết cậu ấy xong là tao sống được hả?"
Hệ thống cười: [Tất nhiên rồi ký chủ. Tôi lừa cậu bao giờ chưa.]
"Được, tao sẽ về tìm Ollie."
Đi bụi bên ngoài cả năm trời, Lưu Sơn tranh thủ về nhà trước sinh nhật Vitol, cậu hẹn với Liz, đợi Vitol sinh nhật xong thì hai người đi thi, đỗ hay trượt không quan trọng, đi thử cho biết mùi đời.
Liz không ở nhờ nhà Raphael nữa, thời gian qua cô bán t.h.u.ố.c kiếm được kha khá, đủ tiền mua một căn nhà nhỏ cho riêng mình, cô hí hửng dọn vào tổ ấm mới.
Cô chưa biết Vitol, chỉ biết đó là anh trai Lưu Sơn, vốn dĩ Lưu Sơn định giới thiệu cô với người nhà trước. Nhưng Liz nôn nóng muốn trang trí nhà cửa quá, nên tính là đợi mấy hôm nữa đến tiệc sinh nhật rồi làm quen cũng chưa muộn.
Cô đã đ.á.n.h mất ba trăm năm, dù người thân bạn bè xưa kia không còn. Nhưng không sao, cô lại có người nhà mới, có nhà riêng của mình rồi! Cô còn có thể mời người nhà mới, bạn bè mới đến nhà chơi!
Chỉ là cô không ngờ, lần chia tay đó, đến khi gặp lại thì Lưu Sơn đã trọng thương hôn mê bất tỉnh.
Không gian hệ thống
Lưu Sơn ngồi bật dậy trên chiếc giường cứng ngắc, day day thái dương, giọng điệu đầy oán trách: "Theo kịch bản của tôi, lẽ ra trước sinh nhật tuổi 25 một ngày, tôi phải gọi hết anh em bạn bè, nhất là mấy ông thầy ở trường đến, rồi dùng cái [Giọng ca hoàn hảo] để lòe họ một trận, chứng minh tôi không mù nhạc lý. Đợi đến gần nửa đêm lúc sắp 'ngỏm' thì dùng phép thuật biến mình thành bọt biển từ đuôi lên đầu chứ."
Tiếc là, người tính không bằng trời tính.
Không ngờ cái thằng Arnold kia chẳng nói chẳng rằng lụi cho cậu một d.a.o!
"Tôi tưởng 25 tuổi tôi mới ch.ết cơ mà? Chả nhẽ bị nó đ.â.m một cái là đi luôn à?" Nói không ức chế là nói điêu, cậu còn bao việc chưa làm xong.
"Chưa ch.ết, hôn mê bất tỉnh thôi."
"Thế sao tôi lại ở đây? Đây là không gian hệ thống còn gì?"
"Cậu nằm liệt giường đến năm 25 tuổi, vừa mới ch.ết xong."
Lưu Sơn ngớ người, "Hả, sao tôi chả có ấn tượng gì thế?"
Hệ thống cười khẩy, "Hôn mê thì ấn tượng cái nỗi gì?"
Lưu Sơn: "...Thế nhiệm vụ của tôi..."
"Xong rồi."
"Thật á?" Lưu Sơn mừng húm, nghĩ ngay đến hai người, "Là Liz hay Raphael?" Chỉ có hai người đó mới đủ trình làm thôi.
Hệ thống "ừ" một tiếng, thật ra nó cũng rầu hết cả ruột, Lưu Sơn vừa hôn mê là Raphael như gà mẹ bảo vệ con, canh chừng không rời nửa bước, đợi lúc cậu tắt thở hẳn, dùng một phép thuật biến xác cậu thành bọt biển luôn.
Nhiệm vụ của Lưu Sơn hoàn thành suôn sẻ quá, qua loa đến mức hệ thống muốn đ.á.n.h trượt luôn, nhưng đúng là không phạm quy.
Nếu không có phân thân của nó nhúng tay thì nhiệm vụ này đâu có dễ thế.
Hệ thống nghiến răng ken két, nhất là cái phân thân kia không lâu sau cũng ch.ết theo. Nó ngứa mắt ném tọt cái cục dữ liệu đó sang tiểu thế giới khác cho khuất mắt.
May mà, ở thế giới này nó thu hoạch được kha khá, ăn được thần, nuốt được hệ thống người cá, lại còn giao dịch với Arnold.
Là nhân vật chính của tiểu thế giới, năng lượng linh hồn của Arnold nhiều phết, nhất là năng lượng tiêu cực sinh ra, hữu dụng hơn cái hệ thống người cá kia nhiều.
Lưu Sơn không biết hệ thống làm nhiều trò mèo sau lưng thế, cậu kiểm tra tài khoản, thấy thưởng có 500 điểm.
Tiên sư bố nó! Hệ thống hút m.á.u!
Chửi thầm trong bụng một hồi, cậu hỏi: "Tôi ch.ết rồi thì gia đình bạn bè tôi sao rồi?"
Hệ thống tóm tắt: "Vitol làm đội trưởng đội vệ binh rồi, bố mẹ cậu mở cửa hàng, Liz thành người cá tộc phù thủy chính thức, Raphael — cũng ổn."
Nó theo bản năng không muốn báo tin cái ch.ết của Raphael cho Lưu Sơn, may mà cậu không nhận ra điều gì bất thường.
Nó hắng giọng một cái, như thuận miệng hỏi: "Cậu thấy Raphael thế nào?"
Lưu Sơn tuy thắc mắc nhưng không nghĩ nhiều, "Thầy giáo tốt, thực lực siêu khủng."
Hệ thống đợi một lúc, thấy hết rồi, "Có thế thôi á?"
Lưu Sơn kỳ quái, "Thế anh còn muốn tôi nói gì?"
"Ừm... ví dụ như cậu có thích anh ta không?"
Lưu Sơn đảo mắt, dù đúng là cậu chẳng có ý gì với Raphael thật, nhưng cũng chả muốn nói nhiều với hệ thống, "Liên quan gì đến anh? Cái đồ người máy bán buôn thất đức như anh mà hay xen vào chuyện của người khác thế."
Hệ thống im lặng.
Ừ nhỉ, liên quan gì đến nó đâu? Phân thân có phải là nó đâu, ở tiểu thế giới không có ký ức của bản thể, tính cách cũng khác. Bảo là hai cá thể riêng biệt cũng chẳng sai.
Hệ thống quyết định ném cục dữ liệu Raphael đi xa hơn chút nữa.
