Ký Chủ Bị Hệ Thống Chấm Rồi - Chương 55: Ngoại Truyện - Arnold
Cập nhật lúc: 28/02/2026 14:10
Editor: Yang Hy
Tôi ghen tị với người đồng hương của mình lắm, cậu ấy là anh trai song sinh của tôi ở thế giới xa lạ này. Cậu ấy tên là Ollie.
Tuy mang tiếng là sinh đôi, nhưng thật ra chúng tôi trông chẳng giống nhau tẹo nào. Mãi sau này tôi mới biết, hóa ra Ollie không phải là anh ruột của tôi thật.
Mẹ kể, Ollie là một đứa trẻ bị bỏ rơi. Hồi tôi mới sinh ra chưa được bao lâu, bố mẹ thấy tôi có vấn đề, không khóc không quấy, đờ đẫn cứ như một cái vỏ rỗng vậy. Họ tìm đến một người cá tộc phù thủy, người đó bảo linh hồn tôi đã lạc sang thế giới khác, muốn tôi quay về thì phải tìm một người sinh cùng ngày cùng giờ với tôi.
Bố bảo, vị người cá tộc phù thủy đó đã tìm được một đứa bé loài người bị bỏ rơi, chính là Ollie. Họ cho đứa bé ấy uống t.h.u.ố.c biến hình, biến nó thành người cá, trở thành anh trai tôi. Người cá tộc phù thủy truyền một phần phép thuật của mình vào người Ollie, bảo là để gắn kết vận mệnh của chúng tôi lại với nhau. Vài năm nữa, tôi sẽ có thể quay về cơ thể của chính mình.
Còn Ollie sẽ thay tôi gánh chịu mọi tổn thương và khổ nạn.
Anh Vi không biết chuyện này, hồi đó anh ấy mới chín tuổi, đúng dịp nghỉ lễ dài nên sang nhà bà ngoại ở, lúc về đến nhà thì đã thấy hai đứa em trai rồi.
Hóa ra tôi đúng là người của thế giới này thật. Tiếc là, phải đợi đến lúc Ollie ch.ết rồi tôi mới biết chuyện này.
Trước đó, tôi chỉ toàn ghen tị với Ollie thôi.
Cũng là dân xuyên không từ thế giới khác đến, so với tôi, cậu ấy tự tin và phóng khoáng hơn nhiều. Rõ ràng cậu ấy cũng có hệ thống, nhưng cậu ấy dường như chẳng cần phải cưa cẩm ai để được sống cả. Cậu ấy dám thể hiện bản thân, thích gì, ghét gì, dù đối mặt với ai cũng không bao giờ ép uổng bản thân mình.
Khi tôi bắt buộc phải đi cưa cẩm Ilya, tôi cứ tưởng Ollie sẽ ghét tôi, vì tôi cướp mất bạn của cậu ấy.
Tôi nhớ lại đêm hôm đó, những lời cậu ấy nói với tôi —
Cậu biết không? Cách đây không lâu tôi có mơ một giấc mơ, tôi ngày càng xấu xí, còn cậu thì ngày càng xinh đẹp. Bạn bè rời bỏ tôi, quay sang yêu mến cậu. Anh Vi cũng trở nên ghét tôi, tôi ch.ết rục trong một góc tối tăm như đống bùn nhão vậy. Arnold, cậu bảo xem, giấc mơ có thật không?
Đó là mơ ư? Tôi không chắc. Tôi chỉ biết là tôi muốn sống.
Ở thời hiện đại tôi là trẻ mồ côi, nhưng khi đến đây, tôi có bố mẹ, có anh trai và bạn bè.
Tôi không muốn giống như nguyên chủ trong game, ch.ết t.h.ả.m thương khi tuổi đời còn quá trẻ.
Tôi chẳng có mấy thiện cảm với mấy đối tượng cưa cẩm kia. Tôi không thích họ. Hồi chơi game, nhân vật tôi thích là nhân vật chính cơ.
Thế nhưng, để sống sót, tôi đã phụ lòng sự yêu thích của chính mình.
Tôi tự nhủ với bản thân, Ollie không phải là "ánh dương bé nhỏ" trong game, bọn họ khác nhau. Nên không sao cả.
Cuộc đời tôi bị hệ thống người cá sắp đặt bằng hết nhiệm vụ này đến nhiệm vụ khác.
Tôi không có quyền từ chối, trừ khi tôi chán sống rồi. Tôi cũng chẳng biết tại sao mình cứ phải sống tiếp trong cái cảnh bị dắt mũi như thế này.
Có lẽ là vì tôi đã nếm được chút ngọt bùi từ đó — nhan sắc, thiên phú, sự quan tâm.
Đó là những thứ mà khi còn là "Cố Lâm" tôi chưa từng có được.
Tôi khó lòng mà từ bỏ, cho dù vì thế mà Ollie mất đi nhan sắc, mất đi thiên phú. Nhưng tại sao, mọi người vẫn quan tâm cậu ấy đến thế?
Bố, mẹ luôn cảm thấy day dứt với cậu ấy. Anh Vi thì khỏi nói, anh ấy luôn chiều chuộng mấy cái tính khí thất thường của Ollie.
Ilya thích tôi vì tôi đủ dịu dàng với cậu ta. Nhưng cậu ta vẫn thích Ollie, dù cho đối phương chẳng dịu dàng với cậu ta chút nào.
Còn cả Raphael nữa, chàng người cá tộc phù thủy lạnh lùng và xinh đẹp ấy, anh ta sẵn sàng nhường giường của mình chỉ vì Ollie không muốn ngủ chung với người khác, anh ta sẽ để ý vẻ mặt phiền muộn của Ollie khi kén ăn mà chủ động ăn giúp những món cậu ấy không thích.
Raphael sẽ kiên nhẫn dạy bảo Ollie, khẽ khàng động viên, bảo cậu ấy đừng quá thất vọng.
Anh ta để ý thấy Ollie chẳng thích món đồ nào, nhưng Ollie lại quan tâm người nhà, thế là Raphael tặng cậu ấy những món quà để cậu ấy có thể chuyển tặng lại cho gia đình, có thể là trang sức yểm phép, có thể là t.h.u.ố.c men, vân vân.
Raphael sẽ để Ollie rúc vào lòng mình nghỉ ngơi, sẽ chăm sóc tận tình khi đối phương bị ốm.
Tất cả những đãi ngộ đó tôi đều không có được.
Rõ ràng tôi cũng là học trò của Raphael, tôi xinh đẹp hơn Ollie, thông minh hơn, hiểu chuyện hơn.
Raphael đối xử tệ với tôi sao?
Cũng không phải.
Raphael là một người thầy nghiêm túc và có trách nhiệm, nhưng thỉnh thoảng ánh mắt anh ta nhìn tôi lại mang theo vẻ soi xét và mất kiên nhẫn. Raphael cũng sẽ khen ngợi khi tôi làm tốt, nhưng giọng điệu chẳng bao giờ dịu dàng được như khi nói chuyện với Ollie.
Tôi nỗ lực lấy lòng đối phương, mong chờ nhận được độ hảo cảm như dự tính, nhưng cuối cùng vẫn không bằng Ollie.
Sự ghen tị và không cam lòng đã trỗi dậy ngay từ khi tôi thất bại trong việc cưa cẩm Raphael và phải chịu hình phạt, nó lớn dần theo ngày tháng, cuộn trào trong l.ồ.ng n.g.ự.c như sóng dữ.
Tôi ngồi trên chiếc giường Ollie từng ngủ, trên đó đã chẳng còn chút hơi ấm nào.
Tôi và Ollie lẽ ra phải là những người thân thiết nhất trên thế giới này, chúng tôi có cùng một bí mật, đó là cùng là người xuyên không và đều có hệ thống, nhưng giữa chúng tôi luôn tồn tại một hố sâu ngăn cách.
Mỗi khi đôi mắt ấy nhìn tôi, trong đó không chứa đựng quá nhiều cảm xúc, bất kể tôi có cướp đi bao nhiêu thứ của Ollie, đối phương cũng không phản ứng gì nhiều, cứ như thể những thứ tôi cướp được chỉ là đồ bỏ đi, chẳng quan trọng gì cả.
Tôi khao khát được nhìn thấy điều gì đó khác biệt trong đôi mắt ấy, chán ghét, căm hận, không cam lòng, ghen tị, bất cứ cảm xúc nào cũng được, miễn là chỉ lộ ra khi đối diện với tôi, tôi đều sẵn lòng chấp nhận.
Tôi chỉ cầu xin, đừng coi tôi như kẻ người dưng nước lã không quan trọng.
Tôi nghĩ, chắc chắn trông tôi giống hệt một kẻ phản diện đang lẩn khuất trong góc tối, rình rập cướp đoạt những thứ vốn thuộc về nhân vật chính.
Tôi hết cách rồi, tôi muốn sống. Tôi tự an ủi mình, Ollie là nhân vật chính, cậu ấy có thể dễ dàng đạt được thứ mình muốn, không cần phải vắt óc suy đoán tâm tư người khác như tôi.
Ollie chẳng bận tâm, cho dù tôi từng bảo cậu ấy là nhân vật chính trong game, sẽ có mấy nhân vật hoàn hảo thích cậu ấy, cậu ấy cũng mặc kệ.
Cậu ấy chẳng quan tâm người khác thích hay ghét mình.
Nếu phải so sánh, thì Ollie trong game là ánh mặt trời nhỏ ấm áp, còn Ollie ngoài đời thực lại giống như một cơn gió có thể biến mất bất cứ lúc nào.
Gió không thuộc về bất kỳ ai, cũng chẳng ai nắm bắt được. Dù có nắm được thì nó cũng sẽ luồn qua kẽ tay mà bay đi mất.
Lưu Sơn, tôi nhớ lại cái tên thật mà Ollie từng nói. Một cái tên cực kỳ bình thường, thậm chí chẳng có gì đặc sắc.
Thế mà tôi lại không kìm được mà khắc ghi cái tên ấy sâu trong lòng.
Khi hệ thống người cá bảo tôi, chỉ cần trở thành thần, tôi sẽ được tiếp tục sống ở thế giới này.
Sống cùng gia đình, bạn bè của tôi.
Thế nhưng, lúc đó tôi chỉ có một ý nghĩ, nếu tôi trở thành cái gọi là "thần", liệu tôi có thể ra lệnh cho cơn gió kia dừng lại vì tôi không?
Tôi nén sự chán ghét, đi cưa cẩm những nhân vật cuối cùng, đi thu thập mảnh vỡ và chìa khóa.
Nhưng hỏng hết rồi, tan tành hết cả rồi.
Tôi mất cơ hội thành thần.
Raphael, lại là Raphael.
Hệ thống người cá bảo tôi, mất cơ hội thành thần rồi, tôi bắt buộc phải gi.ết ch.ết Ollie mới được sống tiếp.
Tôi đồng ý.
Sau khi tiến độ cưa cẩm đạt 100%, tôi không đi tìm Ollie ngay mà trở về nhà.
Đã nửa năm kể từ khi rời nhà, Ollie vẫn chưa về, thi thoảng cậu ấy lại gửi bưu kiện về, có quà cho bố mẹ, có quà cho anh Vi, nhưng lại không hề có quà cho tôi.
Mẹ bảo là do Ollie không biết tôi đã về nhà, tôi không nói gì.
Trong thư Ollie còn bảo cậu ấy quen một người bạn mới bên ngoài, đợi khi nào về sẽ giới thiệu cho cả nhà biết.
Hệ thống người cá hỏi sao tôi không đi tìm Ollie luôn, tôi không trả lời, tôi không muốn đối mặt với cậu ấy sớm như vậy.
Nhưng ngày đó đến nhanh thật.
Cậu ấy dường như không ngờ tôi lại đ.â.m d.a.o vào tim mình, đôi mắt xanh lục ấy lần đầu tiên nhìn tôi với một cảm xúc khác lạ.
Tôi đã biết m.á.u người cá cũng đỏ như m.á.u người từ lâu rồi, từ lúc cơ thể Ollie bị phép thuật c.ắ.n trả là tôi đã biết.
Nhưng lần này thì khác, màu đỏ này xuất hiện là vì tôi. Tôi chưa bao giờ biết người cá lại có nhiều m.á.u để chảy đến thế.
Cái đuôi cá màu xanh lam giống hệt đuôi tôi bị nhuộm trong sắc m.á.u biến thành màu tím.
Trong nhà chỉ còn lại hai đứa. Ngoài tôi ra chẳng ai cứu được cậu ấy. Chỉ cần cậu ấy mở lời, tôi sẽ cứu ngay, nhưng cậu ấy chỉ nằm đó, đến một câu "tại sao" cũng không hỏi.
Tôi cuộn đuôi lại, đưa tay vuốt ve khuôn mặt cậu ấy, "Lưu Sơn."
Tôi gọi cái tên mà chỉ có hai chúng tôi biết, cậu ấy không trả lời, tôi nhìn thấy sự phản cảm trong mắt cậu ấy.
Tôi nghĩ mình bị bệnh rồi. Vì tôi cảm thấy vui sướng chưa từng thấy.
Tôi rút d.a.o ra, đ.â.m vào bụng mình, tạo hiện trường giả có kẻ gian đột nhập, rồi lảo đảo bơi ra ngoài kêu cứu.
Tôi tưởng Ollie sẽ ch.ết, nhưng không, cậu ấy chỉ hôn mê thôi. Hệ thống người cá biến mất, như chưa từng tồn tại.
Mẹ khóc không thành tiếng, ngày nào cũng rửa mặt bằng nước mắt. Bố cũng suy sụp tinh thần, cái lưng vốn thẳng tắp giờ còng cả xuống. Anh Vi chạy vạy khắp nơi tìm kiếm hung thủ "không có thật".
Vết thương của tôi không nặng, rất nhanh đã lành lặn.
Raphael dường như đoán ra điều gì đó, ánh mắt anh ta nhìn tôi lạnh tanh, nhưng không hiểu sao lại không vạch trần tôi.
Rất nhanh tôi đã biết tại sao, cơ thể tôi cũng bị phép thuật c.ắ.n trả rồi.
Hóa ra trước giờ Ollie luôn phải chịu đựng nỗi đau như thế này sao?
Hệ thống người cá mãi không xuất hiện, tôi không kìm được suy nghĩ, liệu như vậy có nghĩa là tôi và Ollie đều có thể sống tiếp không?
Tiếc là, cậu ấy hôn mê rất lâu.
Cậu ấy ch.ết rồi.
Đến cái xác cũng không còn giữ lại được.
Tôi cảm thấy ngạt thở, chắc tôi cũng sắp ch.ết rồi.
Có một giọng nói hỏi tôi có muốn quay về quá khứ không, nó bảo có thể đưa tôi về một quá khứ không có hệ thống.
Nó chỉ cần linh hồn tôi sau khi ch.ết.
Tôi đồng ý.
Tôi chỉ muốn được gặp lại cậu ấy.
Tôi bị lừa rồi.
Ở đây không có Ollie, càng không có Lưu Sơn.
Tôi hối hận rồi.
